Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-an-vuong-toa.jpg

Thần Ấn Vương Tọa

Tháng 1 11, 2026
Chương 238: Nguyệt Dạ công chúa ( Bên dưới ) Chương 237: Nguyệt Dạ công chúa ( bên trong )
quy-than-quan-net.jpg

Quỷ Thần Quán Net

Tháng 1 21, 2025
Chương 207. Đại kết cục Chương 206. An bài
truong-sinh-bat-tu-ta-chi-luyen-cam-thuat

Trường Sinh Bất Tử: Ta Chỉ Luyện Cấm Thuật

Tháng 10 18, 2025
Chương 1134 Chương 1133
ta-tai-tan-the-nhat-bao-ruong.jpg

Ta Tại Tận Thế Nhặt Bảo Rương

Tháng 1 24, 2025
Chương 548. Hàng duy đả kích! Sáng tạo vũ trụ! Chương 547. Vĩnh Hằng cấp! Tuyên cổ Bất Diệt Thể! 1 niệm thế giới sinh diệt!
chuyen-sinh-van-phap-thu-ta-che-tao-bat-hu-de-toc.jpg

Chuyển Sinh Vạn Pháp Thụ, Ta Chế Tạo Bất Hủ Đế Tộc

Tháng 5 14, 2025
Chương 336. Đại kết cục Chương 335. Giáng lâm Ngũ Hành Đế Tông
tu-tieu-ngao-bat-dau-dem-vo-hiep-thoi-dien-den-huyen-huyen.jpg

Từ Tiếu Ngạo Bắt Đầu Đem Võ Hiệp Thôi Diễn Đến Huyền Huyễn

Tháng 2 10, 2026
Chương 400: Kiều Linh Nhi dạy bảo Chương 399: Quan môn... Đệ tử
ta-tu-luyen-tro-choi.jpg

Ta Tu Luyện Trò Chơi

Tháng 1 24, 2025
Chương 445. Đại kết cục Chương 444. Bạch Trú cung cuối cùng chiến
nuong-nuong-dung-quay-dau-than-la-be-ha.jpg

Nương Nương Đừng Quay Đầu, Thần Là Bệ Hạ

Tháng 1 21, 2025
Chương 225. (viên mãn đại kết cục) (7) Chương 225. (viên mãn đại kết cục) (6)
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 20: Giúp đỡ nhau.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 20: Giúp đỡ nhau.

Với sự giúp đỡ của anh em Nhật và Nguyệt, đám ruộng của nhà Quốc hoàn thành việc gieo trồng sớm hơn dự định.

Đám ruộng ở gần nhà, nên mấy đứa về rửa tay nghỉ ngơi sớm. Mẹ Quốc vào vườn kiểm tra phát hiện giàn dưa chuột bên bờ ruộng đã cho ra một hai quả. Những trái dưa xanh nõn, chưa đạt kích cỡ tối đa nhưng cứ hái về cho bọn nhỏ ăn.

“Ơ, dưa chuột nhà anh Quốc trồng nè! Trái to ghê!”

Cái Nguyệt chạy lại cầm lấy một quả, vừa ngắm nghía vừa khen rối rít:

“Đúng là mình theo gương Quốc không sai mà. Sau này dưa ra nhiều thì em qua ăn ké đó nha!”

Quốc cười xòa, lau tay vào vạt áo rồi đáp giọng vui vẻ:

“Lúc nào cũng được. Em cứ qua, anh tiếp đãi hết!”

Nghe vậy, Nguyệt càng cười tít mắt, Nhật liền nói với em gái

“Nguyệt ơi, mày về nhà nấu cơm đi, tao với anh Quốc đi câu cá, lát sẽ về sau.”

Nói xong, Nhật và Quốc xách cần câu đi ra bờ sông. Rõ ràng trong bụng của Nhật đâu chỉ nghĩ đến chuyện gieo ngô, mà đã sẵn tính đường “xõa” sau giờ làm.

Hai anh em xách cần, lon men theo bờ sông. Nhật tỏ ra rành rẽ, chọn một khúc sông có bóng cây rủ, nước chảy lững lờ. Quốc thì chuẩn bị mồi, khéo léo xâu giun vào lưỡi câu.

“Lâu rồi tao mới đi câu lại. lúc trước hay câu ở khúc này nè.”

Cả hai ngồi trên bờ, thả mồi xuống mặt nước loang loáng ánh chiều. Nửa tiếng sau, phao câu nhấp nhô liên tiếp, từng con cá rô, cá diếc lần lượt bị kéo lên. Cả hai vừa cười vừa khoe thành quả.

Đang lúi húi gỡ cá khỏi lưỡi câu, Quốc và Nhật nghe tiếng người gọi từ phía bờ bên kia. Ngẩng lên thì thấy thằng Hào, áo quần xốc xếch, vai vác chài lưới, tay xách cái giỏ tre đựng cá quẫy đành đạch.

“Ơ, Quốc! Lâu rồi không thấy mày ra giăng lưới. Cứ tưởng bỏ nghề rồi chứ.”

Quốc cũng cười, đáp:

“Dạo này tao bận đi phụ nhà chú thím trồng ngô. Đây là Nhật, em họ tao, đang học cấp ba đó.”

Hào gãi đầu gãi tai.

“Lằng nhằng quá, hơn tuổi, lại học cấp ba thì tao gọi Nhật bằng Anh, nhưng Nhật lại gọi mày là anh. Thế cuối cùng tao cũng phải gọi mày bằng anh à?”

Quốc cười sang sảng.

“Tiểu đệ, thông minh lắm.”

Hào nhe răng dọa Quốc rồi lại nhìn Nhật một lượt, gật đầu:

“À, chào anh nhá. Sang năm lên cấp 3 rồi, kiểu gì cũng học chung hoặc đụng chạm nhau nhiều nhiều, có gì chiếu cố em với nhé, em nghe nói lên cấp ba đánh nhau dữ lắm.”

Nhật hơi gật đầu, đáp lại qua loa, vẫn còn giữ chút e dè.

“Thì có mấy đứa từ xã khác đến, va chạm xích mích thôi mà. Chú cứ yên tâm, lên cấp 3 anh bảo kê. không phải sợ đứa nào hết.”

Hào chẳng để ý, tiếp tục khoe:

“Bữa nay tao được mớ cá ngon lắm. Cuối tuần đi bán không Quốc ơi?”

Quốc lắc đầu:

“Không được rồi. Nhà tao đang trồng ngô, để khi khác đi.”

Hào lại bĩu môi:

“Thế sao không gọi tao qua phụ? Làm nhanh, xong lại có cớ đi câu cá chứ.”

Quốc chỉ cười hiền:

“Thôi, sợ phiền. Với lại có hai anh em nhà chú thím phụ rồi, Mỗi người một tay, nhiều người quá cũng chẳng có việc mà làm.”

Nhật nói với Hào.

“Ủa… chú em này đánh cá đem đi bán à, ghê vậy.”

Hào gãi đầu gãi tai trong lòng khoái lắm

“Ha ha, để anh chê cười rồi. Em đi bắt cá cuối tuần nhờ thằng Quốc đi bán cùng, kiếm được chút tiền tiêu vặt.”

Câu nói tưởng chừng bình thường, nhưng rơi vào tai Nhật lại như một tiếng gõ nhẹ vào tâm can. Cậu bất giác khựng lại, nhìn Quốc và Hào trò chuyện thoải mái. Một thằng thì đi bán cá, một thằng thì lo đồng áng, còn mình… suốt ngày lêu lổng, đi đâu cũng bị so sánh, bị chê trách.

Trong lòng Nhật trỗi dậy một cảm giác hổ thẹn khi đụng phải hai đứa ít tuổi nhưng biết nghĩ.

Hôm đó, Nhật vẫn mang về hai con cá nhà, mẹ của Nhật nghe cái Nguyệt nói anh trai đi câu cá nên có ý chờ con về, chuyến đi câu xem như không uổng phí. Có được hai con cá chiên lên được một bữa thịnh soạn.

Nhưng ngày hôm sau không thấy Nhật tới phụ nhà Quốc nữa. Không phải vì bận, mà vì trong lòng cứ thấy nặng nề. Mỗi lần nhớ đến Quốc, Nhật lại thấy mình kém cỏi. Dù sinh trước, lớn hơn một tuổi, nhưng rõ ràng, xét về ý chí và suy nghĩ, bản thân chẳng bằng người anh họ này.

Từ ngày gieo xong đám đầu tiên, cái Nguyệt hôm nào cũng sang nhà Quốc, hễ ba mẹ Quốc ra đồng thì nó cũng theo, cúi lom khom nhặt từng hòn đá, vun từng gốc ngô. Thấy Quốc chịu khó, nó cũng hăng hái chẳng kém.

Nhật không đến nhưng thay vào đó là Hào vác cuốc đến phụ một tay. thấy cậu, ba mẹ của Quốc ngạc nhiên lắm, bởi trong xóm có đạo lý có qua có lại. mình giúp người người giúp mình. Nhà hào không có trồng ngô, sao lại tự dưng đến giúp nhà mình.

Thấy cậu ta thân thiết với Quốc, hai người liền hiểu được nguyên nhân.

Vừa làm vừa nói cười rổn rảng, có Hào thì công việc nhẹ hẳn đi, tiếng nói tiếng cười rộn cả bờ ruộng. Hào mới biết Nguyệt là em họ của Quốc, học cùng trường, có để ý thấy con nhỏ xinh xinh này mấy lần, mỗi tội nó học lớp 8 không tiện làm quen.

Sang đám thứ ba, Hào còn rủ thêm cái Mây, cùng lớp cùng xóm. Trước đây Quốc từng qua giúp nhà Mây nên giờ Mây qua giúp lại. Bốn năm đứa trẻ con đứng xếp hàng gieo hạt, vun ngô, người lớn nhìn mà cũng thấy vui. Đám ruộng cuối cùng hoàn thành, coi như kết thúc mùa vụ trồng ngô. Ai nấy thở phào nhẹ nhõm.

Quốc lau mồ hôi, quay sang Hào:

“Hào, cho tao xin mấy con cá đem về nấu. Chiều nay tao mời chúng mày với ba má ở lại ăn cơm chung cho vui.”

Hào xua tay, cười khì khì.

“Ừ, tưởng gì. Cá thì nhà tao thiếu gì. lấy bao nhiêu con để tao về lấy.”

Cái Mây muốn từ chối nhưng Nguyệt và Hào đều đồng ý ở lại rồi, thêm lời của mẹ Quốc thuyết phục, cô nàng cũng đành ở lại.

Chiều hôm đó, trong bếp nhà Quốc bỗng rộn ràng khác hẳn ngày thường. Mẹ Quốc vào bếp, hai đứa Nguyệt và Mây lặt rau, Hào và Quốc xử lý cá, tiếng dầu mỡ nổ đôm đốp cả gian bếp chật hẹp mà vui như có hội.

Bữa cơm dọn ra, chỉ có vài món đơn sơ: canh rau tập tàng, dưa muối, mấy quả trứng luộc, thêm mấy con cá khô rang sả. Đặc biệt nhất là hai món cá tươi mới bắt,một đĩa chiên vàng rộm thơm phức, một nồi canh chua nghi ngút khói.

Ngồi quanh mâm gỗ, mọi người nhìn nhau. Ở chốn quê nghèo, thức ăn chẳng có thịt thà cao sang, nhưng có rau, có cá tươi, lại đủ đầy tiếng cười thì đã là quá phong phú.

Nguyệt xuýt xoa:

“Nhà anh Quốc nấu nhiều như nấu cỗ vậy đó, lâu lắm rồi em mới được ăn canh chua cá như vầy.”

Hào gắp một miếng cá chiên, cắn giòn rụm, vừa nhai vừa gật gù:

“Ừ, cá ngon quá, đúng là cá mình bắt mà lị, mình đúng là quá tài giỏi đi.”

Mẹ Quốc cười hiền, gắp thêm cho mỗi đứa một miếng:

“Mấy đứa ăn nhiều vào nhé. đang tuổi ăn tuổi lớn mà phải đi làm việc vất vả, thật là ngại quá.”

“Dạ không có gì đâu cô, thằng Quốc nó giúp mọi người trước mà. cái này gọi là có qua có lại.”

Hào gật gù.

“Đúng đúng, sau này bọn cháu còn bóc lột nó dài dài, nên cô chú đừng có ngại.”

Trong khung cảnh ấy, Quốc nhìn quanh, lòng trào lên cảm giác thỏa mãn. Không phải vì bữa ăn no đủ, mà bởi ai nấy đều ngồi chung một mâm, vừa ăn vừa cười nói rộn rã.

Ăn xong bữa cơm, mọi người ngồi chuyện trò một lát thì trời đã sẩm tối. Đom đóm bay lập lòe ngoài vườn, tiếng ếch nhái râm ran vang khắp bờ ruộng.

Quốc đứng dậy, nói với ba mẹ.

“Trời tối rồi, con đưa cái Nguyệt về nhà đây.”

Mẹ gật đầu, dặn với:

“Ừ, đưa nó về cho an toàn, nhớ chào thím chú nó một tiếng.”

Quốc lại nói thêm.

“À… tối nay con ngủ ở nhà thằng Hào, không về đâu. Mai con có hẹn với nó đi bán cá.”

ba mẹ Quốc và ngay cả Hào cùng ngạc nhiên.

“Ngủ nhà thằng Hào á?”

“Ngủ nhà tao á?”

Quốc nhìn trái ngó phải.

“Có vấn đề gì sao?”

Ba người kia xua tay đồng thanh.

“Không có gì?”

Mẹ Quốc chỉ thở dài, rồi gật gù:

“Đi thì đi, nhưng đừng có phá phách gì đấy nhé.”

Cái Mây về nhà trước, Nguyệt chào hai bác rồi được Quốc và Hào hộ tống về. Con đường làng về đêm yên tĩnh, chỉ có ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời và mùi rơm rạ ngai ngái còn sót lại sau vụ gặt. Đèn pin trong tay Quốc quét một vệt sáng, soi rõ từng lối đất quanh co. Thỉnh thoảng, mấy đứa lại bị mấy con chó sủa vang ở đầu ngõ làm giật mình, rồi cả bọn ôm bụng cười.

Đưa Nguyệt về tới nhà, Quốc lễ phép chào thím rồi quay đi.

Rời khỏi nhà Nguyệt, Hào bỗng kéo tay Quốc:

“Này, qua nhà con Mây coi phim chút không? chứ về nhà tao luôn thì chán lắm.”

Quốc vốn định từ chối, nhưng thấy Hào háo hức quá thì gật đầu:

“Có làm phiền nhà người ta không?”

“Phiền gì? ngày nào tao cũng qua xem phim bao chửng, má ghê lắm luôn.”

Thế là hai đứa rẽ qua con ngõ nhỏ, đến nhà Mây. Trong gian nhà tranh sáng leo lét bằng bóng đèn tròn, màn hình tivi chiếu cảnh rượt đuổi nghẹt thở. Mây thấy hai đứa đến thì khá ngạc nhiên, Hào thì quen mặt rồi nhưng Quốc sao lại đến nhà của mình. Mây vội vàng lấy thêm ghế cho ngồi rồi hỏi.

“Sao lại qua nhà mình chơi thế?”

Quốc nói.

“Tối nay mình ngủ nhà thằng Hào, nên qua đây xem ké bộ phim.”

Cả ba cùng chúi đầu vào xem, vừa coi vừa cười nói bình luận rôm rả.

Đến khi phim chiếu gần hết, đồng hồ đã chỉ quá mười giờ, Hào và Quốc mới đứng dậy:

“Thôi, tao với Quốc về đây.”

Mây tiễn ra tận cổng, vẫy tay cười:

“Mai lại ghé chơi nha!”

Về tới nhà Hào, quả nhiên như Quốc đoán, mẹ bạn có chút ngạc nhiên. Căn nhà nhỏ tối om vì không có điện, chỉ le lói ánh đèn dầu trên bàn thờ. Thấy con trai dẫn bạn về, bà cau mày lo lắng:

“Ủa, sao bạn đến chơi mà không báo trước cho mẹ dọn dẹp? Nhà cửa bừa bộn quá, bạn nó ngủ thế nào được?”

Hào xua tay, cười hề hề:

“Có gì đâu mẹ. Nó cứ đòi đến nhà mình chơi, ngủ một đêm cho nó chừa luôn.”

Quốc vội lễ phép:

“Dạ, con dễ tính lắm cô ạ. Con ngủ đâu cũng được, không sao đâu.”

Bà chỉ biết lắc đầu, vừa dọn lại cái giường tre, vừa lẩm bẩm:

“Nhà bác không có điện đâu, không biết thằng Hào đã nói chuyện này chưa.”

Hào nhanh miệng đáp thay.

“Bà khỏi lo, thằng Quốc nó biết mà, nó còn bảo tôi bán cá kiếm tiền, sau này tự kéo dây điện nữa. Nhanh thôi, sau này cũng có điện có TV. đúng không Quốc.”

“Đâu chỉ kéo dây điện sau này còn phải xây nhà to chứ.”

“Tất nhiên rồi. mày đúng là đi guốc trong bụng tao đó.”

Quốc nhìn quanh, quả thật nhà Hào lộn xộn, chăn màn quăng một góc, nồi niêu còn vương mùi khói bếp. Nhưng cậu chẳng thấy phiền hà gì, ngược lại trong lòng có chút thương cảm.

Khi bà mẹ đã đi nghỉ, Hào lén kéo Quốc ra sân, thì thầm:

“Ê, đi câu đêm không? Tao với mày đi thử cho biết.”

Quốc bật cười, không ngờ bạn mình liều lĩnh thế. Nhưng rồi cũng gật đầu. Hai đứa vác cần, mang theo ít mồi, mò ra mép ao. Đêm mùa hè tĩnh lặng, trăng mờ soi bóng hai thằng ngồi vắt vẻo trên bờ đất, thỉnh thoảng có tiếng cá quẫy tủm dưới nước.

Ngồi một lúc, Hào liếc sang hỏi:

“Này, thật ra sao mày lại sang nhà tao ngủ? Trước giờ tao thấy mày ngoan hiền, học giỏi, ít khi chơi bời. Bỗng dưng qua đây, chắc có gì đó.”

Quốc thoáng ngập ngừng, rồi cười gượng:

“Ờ thì… ở nhà chán quá, muốn đi chơi thôi. Trước giờ ít ra ngoài, giờ lâu lắm ba tao mới về, tao mới có cơ hội. Chẳng qua tao muốn đổi không khí.”

Nói vậy nhưng trong lòng Quốc rõ ràng hơn ai hết: cậu sang nhà Hào là để ba mẹ có thêm không gian riêng tư. vợ chồng lâu ngày mới gặp, căn nhà nhỏ quá, con trai cứ lù lù ở đó mãi đâu có thời gian tâm sự. Nhưng lý do thật sự này, Quốc giấu kín, không muốn nói ra.

Hào gật gù, nhìn cậu đầy tò mò:

“Ra vậy. Tao không ngờ là mày lại hư hỏng vậy đó Quốc, mày giấu kỹ quá nha.”

“Còn nhiều cái mày chưa biết hết đâu. cứ chờ đấy.”

Quốc chỉ cười, mắt dõi theo phao câu đang lấp lánh trong ánh trăng, trong lòng thoáng dâng lên cảm giác vừa thân quen vừa mới lạ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-bien-than-ma-kiem-kiem-chu-vo-dao-thong-than.jpg
Cao Võ: Biến Thân Ma Kiếm, Kiếm Chủ Võ Đạo Thông Thần
Tháng 1 15, 2026
gia-toc-quat-khoi-thien-dien-than-thu.jpg
Gia Tộc Quật Khởi, Thiên Diễn Thần Thụ
Tháng 2 5, 2026
quan-lo-phu-dieu.jpg
Quan Lộ Phù Diêu
Tháng 2 5, 2026
tro-choi-designer-mien-phi-moi-la-dat-tien-nhat.jpg
Trò Chơi Designer: Miễn Phí Mới Là Đắt Tiền Nhất
Tháng 5 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP