Chương 188:
Trong lúc ông bác Tư Thành xuống xe để giao hàng và bàn việc với chủ các cửa tiệm quen, Quốc không đứng lại xem. Việc cân đo, đong đếm và tính toán giá cả là việc làm ăn riêng của ông bác, Quốc cũng không tiện xen vào. Cậu lấy một túi tỏi khô mang theo bên người, tranh thủ đi quanh khu chợ để tìm chỗ chào hàng.
Khu chợ này có khá nhiều sạp bán đồ khô. Ngoài cá khô và mực khô, các sạp còn bày bán những mặt hàng có thể để lâu như măng khô và tỏi. Đây là những loại hàng dễ bảo quản, người bán thường sẵn sàng nhập với số lượng khá lớn mà không quá lo bị hư hỏng hay tồn hàng.
Quốc đi qua vài sạp hỏi giá bán lẻ ngoài chợ, Tỏi có giá 25-40 nghìn 1 ký tùy vào chất lượng và mùa vụ. Vào thời điểm hiện tại ngoài chợ bán với giá phổ biến là 30 một ký.
Sau khi nắm được giá bán lẻ, Quốc đi tìm mấy cửa hàng lớn hỏi giá bán buôn. Trong chợ có một cái kiot bán đồ khô, bên trong có cá, mực, miến, phở, hành tỏi, nấm… Đều là những mặt hàng phổ biến.
Chủ tiệm là một bà cô trung niên, vóc người trung bình không quá ốm, trên người có đeo một túi tiền vắt ngang hông.
Quốc đi vào kiot, người chủ liền cất tiếng hỏi.
“Mua gì cháu ơi, cá khô mực khô…”
Quốc liếc nhìn qua chỗ hải sản khô, trong đầu lại nghĩ ra vài món. Cũng lâu rồi chưa ăn cá khô nên mua một 1 cân cá chỉ vàng mang về chiên tỏi, đổi vị.
“Của cháu hết 50 ngàn.”
“Chỗ mình có thu mua tỏi không cô?”
Chủ tiệm hỏi ngược lại.
“cháu bán tỏi à? loại gì, nhiều không?”
Quốc đưa túi tỏi của mình cho người chủ xem,
“Nhà cháu có 3 tạ đều như này cả.”
Người phụ nữ cầm củ tỏi lên xem thử, củ to và đã được phơi khô, áng chừng là tỏi gieo từ mùa đông năm ngoái.
Người phụ nữ gật đầu. tỏ vẻ hài lòng. Hỏi Quốc có mang hàng theo hay không? Quốc nói rằng mình có mang 2 bao, 80 ký đang để ở trên xe hàng. Người phụ nữ nhìn Quốc từ đầu đến chân, trong lòng thầm đưa ra đánh giá rồi đưa ra đề nghị.
“Cô ra giá 28 ngàn 1 ký, nếu thấy ưng thì cô lấy 3 tạ.”
Quốc so sánh với giá bán lẻ ngoài chợ, cảm thấy không chênh lệch nhiều, cậu không có mặc cả gì thêm mà đồng ý với chủ tiệm.
“Được, cháu sẽ bán với giá 28, hôm nay cháu giao trước 80 ký, số còn lại phải thứ hai tuần sau mới có xe ra Thành phố, khi ấy cháu mới giao được.“
Người phụ nữ gật đầu, dường như không có quá chú tâm đến việc hứa hẹn, người ta mang hàng đến tận cửa thì mua, không đến cũng chẳng sao cả.
“Được rồi, vậy cháu mang 2 bao qua đây. Cô cân lên rồi thanh toán.”
Trước tiệm có cái xe kéo đang để trống, Quốc mượn xe kéo rồi đi tới chỗ xe hàng của Tư Thành, chất hai bao tỏi lên xe rồi mang trở lại kiot. Cùng người phụ nữ chủ tiệm đem lên cân, cộng thêm cái túi tỏi khi nãy cậu mang đi chào hàng thì đúng 80 cân. Người phụ nữ khi dốc ngược bao tải lên thì không khỏi ngạc nhiên khi bên trong, tỏi đều được đóng thành từng gói.
“Cháu cho vào túi hết rồi à? Mỗi túi chắc khoảng 5 cân nhỉ?”
Quốc gật đầu.
“Dạ đúng rồi, cháu hơi lo không bán được theo bao phải bán lẻ, nên chia thành từng túi cho dễ bán.”
Người phụ nữ mỉm cười, hiển nhiên làm ăn bao lâu rồi mới thấy có người làm kiểu này,
“Chỗ còn lại lần sau giao tới, cháu cứ cho vào bao không cần phải tách ra thành từng gói thế này cho phí công.”
“Dạ vâng, cháu nhớ rồi,”
Quốc đáp gọn rồi chuyển sang chủ đề khác.
“chỗ của cô có mua măng khô hay không? đang vào mùa măng rồi đó.”
“Cháu còn làm măng khô nừa à? Nếu có thì cứ mang ra đây cô xem, ưng thì cô mua.”
“Dạ vâng, lần sau tới cháu sẽ mang theo.”
Chuyến này Quốc bán được 2 bao, tổng 80kg với giá 28 tiền thu được 2 triệu 240 nghìn. Những sạp nhỏ thì mua giá 30 nhưng họ chỉ mua lẻ mua 5-10 kg. Quốc không muốn tốn nhiều thời gian cho việc mua bán nên lựa chọn bán giá 28 vì sạp hàng này cho nhanh gọn. Cậu để ý thấy cửa hàng có sinh khí tốt, có thể hợp tác lâu dài.
Sau khi thanh toán xong xuôi, cậu trở lại chỗ xe hàng của Tư Thành. Ông bác đã bán xong chỗ rau củ ở trong huyện, giờ đang đi mua vài thùng hoa quả mang vào trong huyện cho người ta buôn bán, nào cam, nào táo nào xoài. Đều là hàng từ dưới xuôi lên, từ khu chợ này phân phối đi thành phố và các huyện trong tỉnh.
Tư Thành đang chất hàng lên xe, Thấy Quốc đã trở về liền hỏi.
“Xong rồi à?”
Quốc gật đầu.
“Xong rồi bác ạ. Người ta mua hết nên chuyến sau lại đi nhờ bác thêm chuyến nữa.”
“Cháu làm ăn nhanh gọn nhỉ, đợi bác một chút, gom nốt mấy thùng hoa quả rồi ta lại về huyện.”
Quốc không thể để bác Tư Thành làm một mình, cậu đi cùng ông bác một vòng, bình thường hai vợ chồng đi cùng xe, nhưng chuyến này Quốc đi ké nên vợ bác Tư Thành phải ở nhà, nên những việc bốc dỡ hàng, Quốc phải làm thay nhiệm vụ của bác ấy. có như vậy lần sau bác mới thoải mái cho Quốc đi nhờ.
Mấy khai hoa quả nặng lắm, khay nào cũng trên 30 ký, xếp ngay ngắn trên thùng xe. Quả có quả loại một loại hai, người ta đem ra sàng lọc một lần. Đi vào trong huyện rất ít hàng loại 1 đa phần là loại hai. tuy vẫn dùng được nhưng cái cảm giác “ăn đồ thừa” nó khiến Quốc hơi khó chịu một chút.
Sau khi chất hàng lên xe, hai bác cháu lại trở về huyện, đi qua những điểm mà sáng nay rời đi. Tư thành có một chiếc sổ tay ghi chép nhỏ, dừng ở đâu, giao bao nhiêu hàng thì xuống bàn giao lại cho người ta, rồi thanh toán tiền hàng cũng như chi phí nhờ người ta gom rau củ… Mỗi chuyến đi như vậy ông bác kiếm 600-700.
Đến quá mười hai giờ trưa, xe của ông bác Tư Thành mới về tới nhà. Khác với mọi hôm, hôm nay vợ bác ở nhà từ sớm để lo cơm nước, nên vừa về đến nơi là có thể ăn ngay. Xe vừa dừng trong sân, bà bác đã từ trong bếp đi ra hỏi han vài câu, tay vẫn cầm cái khăn lau. Ông bác xuống xe, phủi lại quần áo rồi bảo Quốc vào nhà nghỉ chân một lát.
Thấy đã quá bữa trưa, ông Tư Thành liền mời Quốc ở lại ăn cơm cùng gia đình. Quốc cũng không khách sáo. Từ sáng sớm đi theo xe, lại lo chuyện chào hàng trong chợ, bụng cậu đã đói meo, nên cậu gật đầu ở lại dùng cơm.
Mâm cơm được dọn ra nhanh gọn. Trên mâm có bát canh rau nấu ngọt, đĩa thịt xào, thêm đĩa rau xào . Cơm mới được xới ra còn bốc khói. Mọi người ngồi quây quần ăn uống, nói chuyện qua lại khá thoải mái. Ăn xong, bà bác còn mang ra một đĩa hoa quả để tráng miệng, vừa ăn vừa chuyện trò thêm một lúc.
Nhìn sinh hoạt trong nhà ông bác Tư Thành, từ bữa cơm đến cách mọi người nói cười với nhau, có thể thấy cuộc sống gia đình khá đủ đầy. Đối với một gia đình làm nông thôn, nếp sinh hoạt như vậy đã là yên ổn và trọn vẹn.
“Hôm nay đi một chuyến thấy huyện An Khánh so với huyện của cháu thế nào?”
“Bên huyện cháu còn chưa đi hết, chưa biết có bao nhiêu chợ. Nhưng nhìn sơ qua thị trấn thì bên An Khánh có vẻ lớn hơn, đường đi thông thoáng, sau này cũng dễ làm ăn và đi trước huyện của cháu. Một vài năm.”
“Trong huyện mà ai cũng như cháu thì sớm muộn đời sống cũng khấm khá lên. Chuyến này bán tỏi có vẻ được giá đấy, Nhưng nếu để đến tháng 4-tháng 5 còn tốt hơn nữa.”
“Cháu không nắm được giá cả ngoài chợ một cách chi tiết, nhưng cháu thấy giá hiện tại cũng ổn, bản thân mình chấp nhận được và không tiếc khi bán. Chuyến sau còn 2 tạ hai, Phải đi nhờ bác chuyến nữa.”
“Không vấn đề, tiện đường mà. “
“Thực ra sắp tới cháu còn nhiều hàng cần đem ra thành phố, chủ yếu là rau củ. Không biết bác có muốn đứng ra thu mua rồi buôn bán hay không? Cháu sẽ để giá thấp hơn bên ngoài thành phố. bản thân cháu còn đang đi học, nên chưa ra ngoài thành phố thường xuyên được.”
Tư Thành lưỡng lự một chút, người vợ ngồi một bên nghe ra ý tứ bên trong liền mở miệng xen vào.
“Chuyện mà cháu nói, hai bác chưa phải là chưa từng nghĩ tới. Hiện tại mới đang làm với mấy loại củ, lâu hỏng không bị áp lực, còn mấy loại khác vào mùa nóng thì dễ hỏng lắm. Không cẩn thận là lỗ đấy.”
Quốc gật gù cảm thấy suy nghĩ của bác gái không phải hoàn toàn vô lý, vấn đề là đầu ra chưa thực sự ổn định, bữa lời bữa lỗ, tháng được tháng lỗ.. Bù trừ một năm không dư được đồng nào. Tư Thành làm nghề đã lâu hẳn đã vướng phải một lần, ông bác nắm được thị trường bên này hơn Quốc, nên lời nói và nhận định của cậu, nghe hiểu và cảm thấy lo ngại.
Tư Thành suy nghĩ một lúc rồi bổ sung.
“Bác thấy cháu làm ăn nhanh nhẹn, việc tìm đầu ra dường như không gặp trở ngại gì, hay là cháu đứng ra buôn bán luôn, không cần phải thông qua bác làm gì, lại tốn thêm một khoản phí chênh lệch.”
“Vâng cháu sẽ suy nghĩ thêm về vấn đề này, chuyện tìm đầu ra cháu sẽ tự xử lý, có gì cháu nhờ bác khâu vận chuyển nhé.
Tư Thành gật đầu.
“Cái này thì bác làm được. Cháu cứ mang hàng sang, đừng ngại.”
Ngồi uống nước nói chuyện thêm một lúc cho tiêu cơm, Quốc nhìn đồng hồ rồi xin phép ông bà bác để trở về nhà. Ông Tư Thành cũng không giữ lại lâu, dặn cậu đi đường cẩn thận. Quốc chào mọi người, dắt xe ra cổng rồi nổ máy đi.
Đường về nhà khá xa. Thay vì đi theo lối tắt quen thuộc, Quốc chạy ngược lên phía thành phố, sau đó rẽ vào con đường dẫn sang thị trấn thuộc huyện của mình. Cậu ghé vào một tiệm đồ gia dụng lớn nằm sát mặt đường. Trong tiệm bày đủ các loại đồ nhựa, từ chậu, xô cho đến hũ đựng thực phẩm xếp thành từng dãy.
Quốc hỏi mua hũ nhựa loại vừa, có nắp đậy kín, lấy với số lượng khá nhiều. Chủ tiệm nhìn số lượng Quốc hỏi thì đoán ngay ra mục đích sử dụng. Ông bác chủ tiệm vừa lấy hàng vừa cười nói rằng chắc Quốc làm măng chua, còn đặt hàng trước với Quốc một hũ măng chua và 2 cân măng khô.
Điều này khiến cho Quốc lại có động lực để tiếp tục làm măng.
Mua xong, Quốc buộc mấy túi hũ nhựa lên xe rồi chạy thẳng về nhà. Về đến nơi, cậu cất tiền vào chỗ quen thuộc, xếp đồ mới mua gọn sang một bên. Sau đó, Quốc mang toàn bộ hũ nhựa ra rửa sạch từng cái, tráng đi tráng lại cho hết mùi nhựa mới rồi đem phơi lên giàn cho khô nước. Làm xong những việc đó, Quốc không nghỉ ngơi lâu mà lại dắt xe ra khỏi nhà, chạy xuống An Bình để đón ba tan làm.
Công trình nơi ba Quốc đang làm không nằm gần con đường mới mở mà ở sâu bên trong khu dân cư cũ. Đây là nhà của một hộ vừa nhận tiền bồi thường giải tỏa đất, nên quyết định xây nhà mới. Lối vào hơi vòng vèo, xe phải chạy qua mấy con hẻm nhỏ mới tới nơi. Chỗ này lại vừa khéo nằm không xa nhà cô Thanh. Thấy còn sớm, trong lúc ba Quốc chưa tan ca, Quốc dừng xe lại, ghé qua xem nhà cô Thanh có ai ở nhà hay không.
Thấy có người lấp ló ngoài cổng, Kiều Mai vừa xách túi rác ra ngoài thì chợt dừng lại, đứng nhìn Quốc chằm chằm. Chị hơi nghiêng đầu, trong đầu lục lại ký ức xem người này là ai. Kiều Mai đã học xong được một năm, nhiều gương mặt quen biết trước đây giờ không còn nhớ rõ. Chị chỉ cảm thấy chắc chắn là đã từng gặp qua, còn gặp ở đâu thì nhất thời chưa nghĩ ra.
Nếu gặp ngoài đường, có lẽ Kiều Mai cũng chỉ liếc qua rồi đi tiếp, không cần chào hỏi làm gì. Nhưng lúc này người ta lại đứng ngay trước cổng nhà mình, cứ nhìn vào trong, nên chị không thể làm ngơ. Kiều Mai đặt túi rác xuống một bên, đứng thẳng người lại, vẫn nhìn Quốc thêm một lúc nữa rồi mới lên tiếng hỏi,
“Nè, tìm ai đấy?”
Quốc gật đầu chào, giọng lễ phép:
“Chào chị Mai, lâu quá không gặp. Cô Thanh có ở nhà không chị?”
Kiều Mai đáp lại khá nhanh, giọng không mấy thân thiện:
“Không có. Tìm bà ấy có chuyện gì?”
Quốc hơi khựng lại một chút, giống như đang cân nhắc cách trả lời. Cậu ậm ừ vài giây rồi nói:
“À… cũng không có gì quan trọng lắm. Em tiện đường đi ngang nên ghé vào hỏi thăm chút thôi.”
Nghe vậy, Kiều Mai không nói gì thêm. Chị đứng yên một chỗ, trong đầu bắt đầu phân vân. Chị tự hỏi có nên mời người này vào nhà hay không. Bản thân Kiều Mai không phải người khéo giao tiếp, cũng chưa từng được dạy cách tiếp khách. Bình thường trong nhà, mẹ bảo làm gì thì chị làm nấy, chứ rất ít khi tự quyết định. Dù vậy, chị cũng không có ý định đuổi khách đi, vì làm thế thì có vẻ quá thô lỗ.
Đứng một lúc, Kiều Mai quay đầu gọi vào trong nhà:
“Ê Phương ơi, bạn em đến tìm kìa.”
Từ trong nhà, một cô gái trẻ bước ra. Cô có gương mặt sáng, tay còn cầm một hộp sữa đang uống dở. Cô nhìn ra phía cổng với vẻ mặt ngơ ngác, ánh mắt lướt qua Quốc rồi quay sang hỏi chị mình:
“Ai tìm em đó chị?”
Kiều Mai lắc đầu, tỏ rõ là không nhớ ra, rồi đẩy trách nhiệm sang cho em gái:
“Lâu quá chị quên tên rồi. Chỉ biết là bạn của em thôi.”
Nói xong, Kiều Mai đứng sang một bên, để Phương đối diện trực tiếp với người đang đứng ngoài cổng.
Kiều Phương bước ra đến cổng, vừa nhìn thấy Quốc đứng bên ngoài thì ánh mắt thoáng khựng lại. Vẻ bối rối hiện rõ trên mặt cô vì chuyến ghé thăm quá đột ngột.
Trước đây, cô và Quốc không quá thân thiết khi còn học chung ở trường. Sau khi chuyện buôn bán rau củ kết thúc, hai người cũng không còn dịp nói chuyện với nhau. Tính ra đã gần một năm rồi không gặp. Bây giờ tự nhiên thấy Quốc đứng trước cổng nhà, Kiều Phương có phần bất ngờ.
Dù vậy, cô vẫn giữ được thái độ lễ phép hơn chị mình. Kiều Phương bước thêm vài bước ra gần cổng, chỉnh lại tư thế rồi lên tiếng trước:
“Lâu quá không gặp, cậu đi đâu đây?”
Quốc nghe hỏi thì trả lời ngay, giọng bình thường:
“Ba mình đang xây nhà ở gần đây, hôm nay mình qua đón ông ấy. Tiện đường nên ghé vào chào hỏi cô Thanh, nhưng chị Mai nói là cô không có nhà.”
Kiều Phương nghe xong thì “à” một tiếng, gật đầu như đã hiểu ra. Cô đứng dựa nhẹ vào cánh cổng, rồi nói tiếp:
“Mẹ mình đi lại thất thường lắm. Cậu đến vào dịp cuối tuần thì dễ gặp hơn. Sáng nay mẹ mình mới ra thành phố, chắc phải vài ngày nữa mới về.”
“Xem a công việc mới có vẻ bận rộn nhỉ?”
Kiều phương gật đầu bước lại gần hơn.
“Tình hình là có vẻ làm ăn được, Mẹ mình mới mua ô tô, rồi thuê được một căn nhà 3 tầng ở ngoài thành phố, một tuần về quê có 1 hai lần thôi. Thi thoảng mình cũng hay ra đó, mẹ còn bảo sang năm chuyển hồ sơ cho mình ra ngoài đó học.”
“Ồ… vậy là cậu sắp chuyển đi rồi hả?”
Kiều Phương gật đầu.
“Mẹ mình bảo vậy đó, nhưng mình bảo ra ngoài đó lạ lẫm, không quen ai nên chưa muốn rời đi, bên ngoài thành phố còn phải học thêm này nọ, mình thì không thích đi học chút nào. Nên vẫn ở lại đây, mẹ mình không yên tâm nên để chị gái ở lại chăm lo. Chắc ở hết kỳ này rồi mình ra ngoài đó chứ mẹ mình chạy qua chạy lại không yên tâm. Còn cậu thì sao? vẫn làm việc như trước đây à?”
“Đúng rồi, mình vẫn vậy, trồng trọt và kiếm một chút tiền. Còn cậu… không buôn bán nửa hả, mình thấy đầu năm đã đóng cửa rồi.”
Kiều Phương cười nhạt.
“Cậu đừng nhắc nữa, nhắc lại mình thấy buồn cười lắm. Chuyện kinh tế mẹ mình lo là đủ rồi. Khi nào cần làm bà ấy sẽ tự xếp việc cho mình.”
Cuộc trò chuyện giữa hai người dần chậm lại. Sau vài câu hỏi thăm qua loa, cả Quốc và Kiều Phương đều không tìm được thêm chủ đề chung để nói tiếp. Nếu là trước đây, khi Kiều Phương còn hứng thú với chuyện buôn bán, còn hay hỏi han Quốc về cách xoay xở hàng hóa, tính toán lời lãi, thì câu chuyện chắc đã không dừng sớm như vậy. Còn bây giờ, Kiều Phương đứng trước cổng, giọng nói và ánh mắt đều bình thản, không còn vẻ háo hức muốn tìm hiểu điều gì mới.
Thực ra, Kiều Phương không phải là người yếu đuối. Chỉ là mẹ cô là người rất giỏi kiếm tiền, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do bà Thanh sắp xếp. Khi Kiều Phương đem những gì mình từng cố gắng làm ra so với thành quả của mẹ, cô luôn có cảm giác việc mình làm chẳng đáng là bao, vừa tốn công lại không đi đến đâu. Nghĩ nhiều lần như vậy, cô dần mất hứng, không còn muốn tiếp tục nữa.
Cuối cùng, Kiều Phương chọn cách sống giống chị gái mình. Ở nhà, ăn học xong xuôi thì chờ mẹ lo liệu mọi thứ, đến lúc phù hợp sẽ có người lớn đứng ra tìm cho một mối hôn sự ổn thỏa. Cuộc sống sau này, ít nhất cũng không phải lo nghĩ nhiều.
Trong lúc đứng nói chuyện, Quốc để ý thấy trong ánh mắt của Kiều Phương không còn nét tự tin và linh hoạt như trước. Vẻ chủ động, dám nghĩ dám làm mà cậu từng thấy ở cô ngày nào giờ đã không còn. Thay vào đó là sự điềm tĩnh có phần cam chịu, giống như đã chấp nhận với việc để người khác quyết định thay mình.
Dù nghĩ vậy, Quốc cũng không nói gì thêm. Chuyện nhà người ta, cậu không có lý do gì để can dự. Hơn nữa, kiểu cuộc sống như Kiều Phương đang có cũng là điều mà không ít người mong muốn. Có những người vận khí tốt, dù không phải cố gắng quá nhiều thì đường sau này vẫn thuận lợi.
Hai người trao đổi thêm vài câu ngắn nữa. Sau đó, Quốc chào Kiều Phương rồi dắt xe rời đi, chạy về phía công trường để đón ba tan làm.