Chương 187:
Quốc đi chợ và mang một bao tải măng tươi về nhà, tổng cộng hết 90 ngàn. Được “khuyến mại” thêm một cái bao rách. Mẹ Quốc vừa mới tan chợ về, đường đi chợ và đường tới trường học trái ngược nhau nên bà không nghĩ sẽ lại gặp con trai mình đi cùng chiều về nhà. Thấy con chở bao tải phía sau, còn có một vài cây măng lòi ra từ chỗ rách của bao tải.
Bà Dung cất tiếng hỏi.
“Ủa Quốc, hôm nay ghé qua chợ à, mua gì sao không nhắn mẹ mua giùm cho.”
“Hôm nay trường con thi thể thao, nên con về sớm, rảnh qua chợ chơi một lúc rồi tiện mua ít măng về nhà.”
Bà Dung nhìn bao tải rồi lại nhìn con.
“Thế này mà gọi là ít à? Nhà mình có măng để ăn rồi, con mua nhiều thế này chẳng lẽ lại làm măng để bán à?”
Quốc gật đầu xác nhận.
“Dạ đúng rồi đó, Từ Tết đến giờ con tiêu nhiều quá rồi nên tranh thủ làm chút chuyện buôn bán kiếm ít tiền. Xóm người ta còn nhiều măng, đồ ngoài chợ toàn cây thẳng và to thôi, mình bỏ tiền ra mua đỡ phải lên núi đào cũng không phải ngồi lựa cây to cây nhỏ. Con có làm một chút để bán thử, có gì chợ tới mẹ mua măng ngoài chợ giúp con nhé.”
Bà Dung gật đầu, trong lòng lại thấy chưa yên tâm.
“Mang ngoài chợ bán thất thường lắm, 12-20 nghìn 1 cân, cuối chợ thì rẻ hơn nhưng măng không đẹp bằng đầu phiên chợ, người ta cũng không có cân do đong đếm gì cả, con tính mua măng giá thế nào?”
“Vậy mình lấy khoảng giữa đi, lấy 12 cộng 20 rồi chia đôi được 16 ngàn. Cây nào đẹp thì mình làm măng khô mấy cây còn lại thì thái nhỏ làm măng chua. Nên loại nào cũng dùng được.”
“Mẹ sẽ mua, nhưng nhiều ít thế nào còn phải xem đã, mua nhiều măng về rồi bán không có được thì lại phí ra. Bình thường mình đào măng trên núi đem đi bán thì kiểu gì cũng ra tiền, nhưng cái này là mua đi bán lại, không tính toán kỹ là lại lỗ đấy con.”
Thấy Mẹ mình biết tính toán lời lỗ, Quốc cảm thấy an tâm hơn nhiều. Ít ra trong khoảng thời gian bán hàng ngoài chợ bà ấy đã biết cách thích nghi, biết cân nhắc thiệt hơn thay vì là một người phụ nữ cam chịu.
“CÁi này cũng không phải là mua đi bán lại thuần túy, mình có bỏ công ra chế biến nên lấy công làm lãi vẫn có lời. Tỷ như hôm nay con mua 40 nghìn măng tươi, số măng ấy làm măng chua chia được 3-4 hũ, mình cho thêm tỏi và ớt vào, mỗi hũ lấy 20 ngàn vậy thì mình vẫn có tiền lời đó. Rồi nếu làm măng khô thì 5 ký măng tươi đổi được 1 ký măng khô. Nếu bán ở ngoài thị trấn giá 70 thì lỗ, ra thành phố bán từ 80-100 thì vẫn có chút lãi.”
“ Thêm tỏi thêm ớt, mấy loại này đâu có rẻ. ngoài chợ toàn 20-30 ngàn một cân, rồi còn tiền mua hũ đựng. giá mua 16 một ký măng tươi thì Lãi ít quá con ạ mẹ thấy nên hạ xuống. Mình mua cuối phiên giá 12 là được rồi. Họ đồng ý bán chứ mình không có ép, con không cần tăng giá để lợi người hại mình đâu. Vào mua măng rồi người ta bán nhiều, có người mua số lượng nhiều như mình là tốt rồi.”
“Được, vậy mẹ cứ mua măng theo giá của mẹ nhé. Tại vì hôm nay mua chỗ này là con hết phần tiền của mình rồi. Lần tới bán măng, con sẽ mang Tỏi đi bán luôn, để thu hồi lại chút tiền.”
Hai mẹ con vừa đạp xe về nhà vừa bàn lại chuyện làm ăn mua bán măng, Chuyện mua măng Quốc để cho mẹ tự quyết. Bà ấy có kinh nghiệm sinh hoạt ngoài chợ thường xuyên, trong chuyện ra giá thì bà ấy thực tế hơn Quốc rồi. Như chuyện mua Măng Quốc muốn mua 16 để giúp những người khó khăn có thêm thu nhập, còn mẹ Quốc ra giá 12 để hai mẹ con không phải chịu thiệt quá nhiều khi làm măng để bán.
Sau bữa cơm trưa, hai mẹ con dọn mâm rồi lại chia nhau ra làm việc. Quốc mang mấy cái hũ trong nhà ra ngoài, đặt thành hàng dưới vòi nước. Cậu xắn tay áo, mở vòi cho nước chảy mạnh, dùng miếng giẻ chà từng cái một. Có cái hũ còn mùi măng từ lần trước, Quốc phải tráng mấy lượt bằng nước sôi mới yên tâm đặt sang một bên cho ráo nước.
Trong khi đó, mẹ Quốc bưng cái nồi lớn ra bếp. Nồi đã dùng nhiều năm, thành nồi sậm màu khói. Lúc rảnh tay, bà lấy rổ măng ra nhặt lại, cắt bỏ mấy đầu già, xếp gọn sang một bên.
Đầu giờ chiều, chị Linh đạp xe sang. Xe vừa dựng trước cổng, đi thẳng sang phía vòi nước nơi hai mẹ con Quốc đang cọ rửa đồ đạc.
“cô và em đang làm gì đấy?”
Ba Dung đáp.
“ hai mẹ con đang rửa đồ. Thằng Quốc lại định làm măng để bán cháu ạ,”
“Thế là Quốc bảo chị qua nhà làm măng đó hả?”
Quốc gật đầu đáp.
“Đúng rồi đó, bao tải em để ở trước hiên nhà kìa chị, chị mở ra rồi xử lý trước nha, em rửa xong chỗ này rồi qua liền.”
BÀ Dung lườm quốc.
“Này Quốc đừng có thấy chị Linh hiền mà cứ bảo chị làm cái này làm cái kia. Người ta có việc của người ta chứ, nhờ mãi lại thành quen, rồi ỷ lại. đâu có được.”
Chị linh cười đáp.
“Dạ không có gì đâu cô ạ, mùa này đang nhàn rỗi mà, năm nay nhà cháu cũng không có nuôi lợn nên ngồi chơi suốt ấy. Cháu còn phải sang đây học em Quốc nhiều lắm. Em không gọi thì cháu vẫn sang.”
chị Linh gật đầu, bước lại gần bao tải. Chị cúi xuống mở miệng bao, rồi dốc ngược cái bao lên, mấy cây măng chui hết ra ngoài, sau đó lại vào nhà bếp kiếm tạm cái rổ cái sọt, tự nhiên như ở nhà. Chị kéo cái ghế nhựa lại, ngồi xuống cạnh đống măng ở ngoài sân
Tay chị thoăn thoắt, lột từng lớp vỏ ngoài, bẻ gọn phần già rồi xếp măng sang rổ. Vừa làm, chị vừa hỏi Quốc mua măng ở đâu, giá cả thế nào, măng có tươi không. Quốc vừa rửa hũ vừa trả lời, khi xong mấy cái hũ thì cậu ra sân ngồi bóc măng với chị.
“tưởng hồi sáng em nói chơi, hóa ra lại làm thật à?”
Quốc gật gù.
“Làm thật chứ. Năm nay không đào được, đi mua măng cũng thấy hay, nhàn hơn bao nhiêu chị ạ?”
“Nhưng mà bỏ tiền ra mua, bù trừ qua lại thì chị thấy không bằng năm ngoái.”
“Thì coi như mình đỡ một ngày công đi lên núi đào, ngoài chợ người ta lựa sẵn rồi. Sau này không đi đào măng, thì làm kiểu này cũng được chị ạ, mình chỉ làm ở khâu chế biến và bán hàng. nên ít tiền hơn là điều dễ hiểu và chấp nhận được. ”
Chị Linh gật gù.
“Vụ này em làm rồi, chắc chị không làm được đâu? Nào có tiền mua măng rồi thời gian làm măng, rồi đi bán nữa… Chắc phải để lần sau.”
Quốc nói.
“Chị Linh không cần làm riêng từ đầu đến cuối, Trước mắt cứ làm chung với em, khi nào chị thấy đủ tự tin để làm một mình khi đó hẵng tách ra. Trong lúc làm chung thì em vẫn chia một phần thu nhập cho chị mà.”
Chị Linh ngồi bóc măng thêm một lúc thì chậm tay lại. Chị ngẫm nghĩ một hồi rồi khẽ gật đầu. Chị cảm thấy vẫn nên làm chung với Quốc một thời gian để học hỏi kinh nghiệm, nhất là những khâu sau khi sơ chế. Còn chuyện thù lao, chị không đặt nặng. Có tiền công là tốt rồi, nhiều hay ít chị cũng không dám đòi hỏi. Chị hiểu nhà Quốc phải bỏ tiền mua măng, mua hũ, mua gia vị, còn chị chỉ góp thêm chút sức lực.
Khi bóc măng xong, hai người bắt đầu chuyển sang khâu cắt gọt. Quốc dùng dao cắt bớt phần gốc già, chỉnh lại cho các cây măng có độ dài tương đối đều nhau. Chị Linh ngồi bên, nhặt lại những cây chưa đạt, gọt thêm cho gọn. Măng sau khi cắt xong được cho vào rổ lớn, mang ra vòi nước rửa kỹ từng lượt. Rửa xong, Quốc đổ măng vào chậu, thêm nước ngập mặt rồi để ngâm một lúc cho ra bớt nhựa, như vậy khi luộc măng sẽ không còn đắng.
Quốc vừa làm vừa nói với chị Linh rằng sáng mai mẹ cậu sẽ ở nhà luộc măng và đem phơi măng khô. Công việc này mẹ Quốc đã làm liên tục hai năm nay nên khá quen tay
Phần măng còn dư lại, Quốc đem ra làm măng chua. Cậu đưa dao cho chị Linh, nhờ chị ngồi thái măng thành từng miếng vừa ăn. Thái xong, chị mang măng đi rửa sạch rồi cho vào chậu, đổ thêm nước vo gạo và một ít giấm trắng theo đúng lượng Quốc dặn. Quốc tranh thủ rửa ớt, bóc thêm mấy củ tỏi, đập dập rồi để riêng ra đĩa.
ba người làm đến chiều muộn. Khi mọi thứ xong xuôi, Quốc xếp măng, ớt và tỏi vào hũ, nén chặt rồi đổ nước ngâm lên trên. Tổng cộng làm được ba hũ măng chua. Quốc lấy một hũ đưa cho chị Linh, dặn sang tuần là có thể mang măng ớt ra dùng dần trong bữa ăn. Quốc còn nói ba của chị Linh chắc sẽ thích món măng ớt này, vì vị chua cay rất đưa cơm.
Chị Linh vui vẻ nhận lấy rồi ra về.
Những việc như làm măng, thực ra Quốc và mẹ hoàn toàn có thể tự làm, công việc cũng không quá nặng nhọc. Quốc gọi chị Linh sang là để chị có thêm cơ hội tiếp xúc và làm quen với từng công đoạn, từ đó nắm được cách làm. Sau này, nếu chị muốn tự làm ở nhà thì cũng có thể làm một mình mà không gặp nhiều khó khăn.
Ngày hôm sau, Quốc lựa mấy củ tỏi khô cho tỏi vào một túi vải sạch, buộc miệng túi lại gọn gàng. Ngoài ra, Quốc còn lấy một hũ măng chua hôm qua mới làm, lau lại bên ngoài cho sạch rồi gói thêm lớp giấy báo. Xong xuôi, cậu mang theo hai thứ đó, dắt xe sang nhà ông bác Tư Thành bên An Khánh.
Nhà ông Tư Thành nằm sát đường lớn, xe tải ra vào thường xuyên. Quốc dựng xe trước sân rồi bước vào.
Thấy Quốc tới, ông Tư Thành đang ngồi trước hiên liền đứng dậy chào hỏi. Quốc đặt túi tỏi và hũ măng ớt lên bàn, nói là chút quà nhà làm mang sang biếu bác.
Ông Tư Thành thấy hũ măng ớt, hai hàng hàng lông mày khẽ co lại. Là người làm ăn buôn bán nông sản, đi lại nhiều nơi, ông không lạ gì những món như thế này. Tỏi thì nhà ông cũng có trồng, nhưng người ta từ An Yên mang sang biếu, ông cũng không tiện từ chối.
Riêng hũ măng ớt, nhìn măng được thái đều, ớt và tỏi xếp gọn, nước trong, ông biết là làm món này tốn không ít công sức.
Nhận quà xong, ông Tư Thành nhìn Quốc rồi cười nói thẳng:
“Cháu mang sang cho bác nhiều thứ thế này, chắc là có chuyện cần bác giúp phải không? Cháu cứ nói đi, dù không có quà thì bác vẫn giúp cháu thôi.”
Ông nói vậy là thật lòng. Từ vụ mùa năm ngoái, ông luôn cảm thấy mình còn mang ơn mấy người bên An Yên. Đặc biệt là Quốc đã đứng ra kết nối giúp ông với thương lái, để họ trực tiếp qua lấy hàng, nhờ đó việc buôn bán của ông thuận lợi hơn nhiều.
Thấy ông Tư Thành cởi mở, Quốc không vòng vo nữa mà nói thẳng lý do sang nhà:
“Dạ, chẳng là nhà cháu vừa rồi có nhiều tỏi khô. Cháu muốn nhờ xe của bác chở giúp ra Thành phố để bán ngoài đó. Không biết có tiện cho bác không ạ?”
Nghe vậy, ông Tư Thành liền hiểu ra đầu đuôi. Ông gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Được thôi. Bác thường đi vào thứ hai hằng tuần, trước phiên chợ một ngày. Bác mang hàng từ ngoài Thành phố về cho mấy gian hàng ngoài chợ, rồi tiện chuyến mang nông sản trong huyện ra ngoài. Cháu cứ mang tỏi ra đây trước một buổi, bác sẽ chở ra giúp. Có điều cháu đã có mối bán ngoài đó chưa, chứ bác chỉ nhận chở hàng, không giúp bán được đâu.”
Quốc nghe xong thì vội đáp:
“Dạ, phần đó cháu sẽ tự lo. Bác cho cháu đi nhờ xe là cháu mừng lắm rồi ạ.”
Nói chuyện xong, Quốc chào ông Tư Thành rồi dắt xe về nhà. Về đến nơi, cậu bắt tay ngay vào việc sàng lọc tỏi. Sau đó, cậu cân tỏi thành từng túi nhỏ, mỗi túi năm cân, buộc chặt miệng. Một bao tải lớn có thể chứa được tám túi như vậy. Đợt đầu tiên, Quốc dự tính mang đi khoảng hai bao, xem khả năng tiêu thụ ra sao rồi mới tính tiếp.
Ngày thứ hai đầu tuần, Quốc dậy sớm hơn thường lệ. Cậu đưa ba đi làm bằng xe máy như mọi ngày, đến nơi thì quay xe về nhà ngay.
Về tới nhà, kiểm tra lại hai bao tỏi đã đóng gói sẵn từ tối hôm trước rồi buộc chặt lên xe. Xong xuôi, cậu chở hai bao tỏi sang An Khánh, đưa hàng tới nhà ông bác Tư Thành đúng như đã hẹn.
Ông Tư Thành đã chờ sẵn ở đó. Xe tải nhỏ của ông chưa có nhiều hàng, vừa đi vừa gom ở dọc đường. Quốc khiêng hai bao tỏi xuống, đặt gọn lên thùng xe rồi leo lên ngồi cùng ông bác. Sau khi kiểm tra lại giấy tờ và sổ ghi chép, ông Tư Thành nổ máy, cho xe lăn bánh ra đường lớn.
Hai bác cháu ngồi trên xe vừa đi vừa nói chuyện. Quốc tranh thủ hỏi thêm về việc buôn bán ngoài thành phố, còn ông Tư Thành thì kể chuyện đường sá, chuyện hàng hóa mấy năm gần đây. Quãng đường không dài nhưng nhờ có người nói chuyện nên cảm giác đi nhanh hơn. Quốc đi cùng cũng không ngồi không, ông Tư Thành coi cậu như người phụ xe, có việc gì thì bảo làm luôn.
Xe đi qua thị trấn An Khánh rồi vòng qua mấy khu chợ trong huyện bên đó. Bên An Khánh cũng có chợ phiên, chia làm 5 điểm khác nhau, luân phiên họp theo ngày trong tuần. Nhờ vậy mà hoạt động buôn bán diễn ra gần như suốt tuần, chỉ thay đổi địa điểm chứ không bị dồn vào một ngày cố định.
Ở mỗi điểm chợ phiên, ông Tư Thành đều có người quen làm ăn lâu năm. Có người bán tạp hóa, có người bán hoa quả, cũng có người có cửa hàng nhỏ ngoài chợ. Những người này nhận gom hàng giúp ông, chủ yếu là rau củ trong huyện như khoai lang, khoai sọ, khoai tây và một số loại củ quả theo mùa. Đến nơi, xe dừng lại, Quốc xuống xe phụ ông bác chất hàng lên thùng. Hàng được xếp gọn thành từng lớp, buộc dây cẩn thận để khỏi xê dịch.
Ở những chỗ này, ông Tư Thành chưa trả tiền ngay. Ông chỉ ghi chép lại số lượng hàng đã nhận. Khi từ thành phố quay về, ông mới giao tiền và tiện thể mang theo hàng hóa từ thành phố về cho họ bán lại.
Thời điểm này là tháng ba, hàng hóa chưa vào chính vụ nên số lượng cũng không nhiều. Vì vậy, ông Tư Thành chỉ đi một chuyến mỗi tuần vào ngày thứ hai. Những lúc cuối vụ hoặc vào mùa cao điểm, khi lượng hàng tăng lên, ông mới đi thêm một chuyến nữa trong tuần để kịp giao hàng.
Sau khi đi vòng vèo qua đủ năm điểm chợ phiên, xe chở hàng của ông Tư Thành mới chính thức hướng về thành phố. Khi xe vào tới nơi thì đã gần mười giờ sáng. Tại thành phố, ông Tư Thành có hai chỗ để giao hàng. Cả hai đều là chợ dân sinh, nhưng tính chất buôn bán lại khác nhau.
Một chợ nằm trong nội thành, chỉ họp buổi sáng. Ở đây khách đông, hàng bán rất nhanh, chủ yếu phục vụ người dân trong khu vực. Chợ còn lại nằm ở rìa thành phố, họp cả ngày, lượng khách lẻ không đông bằng, nhưng hàng hóa lúc nào cũng nhiều. Đây là nơi tập kết của nhiều xe hàng từ dưới xuôi lên, đồng thời cũng là nguồn hàng đầu mối cho nhiều người bán lẻ trong thành phố. Xe của ông Tư Thành thường dừng lại lâu hơn ở khu chợ này để giao và nhận hàng.