Chương 185:
Ngày hôm sau, ba mẹ Quốc sửa soạn từ sớm để ra thành phố ăn tân gia nhà ông cậu Kỳ. Chuyện này đã được nhắc đi nhắc lại từ dịp tết, lần nào gặp cũng dặn, nên lần này không đi thì khó nói. Hơn nữa, mấy việc trồng trọt trong nhà đã làm xong cả rồi, ruộng vườn tạm thời yên ổn, ba mẹ cũng không còn vướng bận gì ở nhà.
Quốc thấy vậy thì bảo ba cứ chở mẹ đi bằng xe máy cho thoải mái, coi như nhân tiện lên thành phố chơi vài hôm rồi hãy về. Đường sá giờ thuận lợi hơn trước, đi xe máy cũng không mất quá nhiều thời gian, lại chủ động giờ giấc, muốn ghé đâu thì ghé.
Lần này Quốc không đi cùng. Lễ tân gia thực chất chỉ là một buổi làm cơm mời họ hàng thân thích, không phải chuyện lớn. Nếu Quốc đi theo thì lại phải bắt xe khách, vừa tốn kém vừa lỉnh kỉnh.
Ở lại trông nhà, đi học và tiện sang An Nghĩa chăm ruộng rau vẫn hợp lý hơn.
Sáng sớm, ba Quốc dắt xe ra sân, mẹ ngồi sau buộc lại mấy túi quà mang theo. Trước khi đi, mẹ còn dặn Quốc nhớ ăn uống đầy đủ, tối khóa cửa cẩn thận. Quốc đứng ở hiên nhà gật đầu đáp lại từng câu, nhìn theo chiếc xe máy rời khỏi ngõ nhỏ, để lại sân nhà yên ắng hơn thường ngày.
Ba mẹ đi vắng, trong nhà chỉ còn lại một mình Quốc. Cơm nước xong xuôi, cậu dọn dẹp qua loa, nhìn quanh căn nhà im ắng, cậu bỗng thấy thời gian trôi chậm hơn mọi ngày. Nghĩ một lúc, Quốc dắt xe đi sang Hào, bảo lên nhà ngủ lại cho vui.
Khi sang tới nhà Hào, thấy cậu ta đang hì hục chống đẩy rồi chạy qua chạy lại ở bãi cỏ bình thường người nhà quê lao động quen rồi nào có khái niệm tập thể dục. Nên động thái này của Hào rất lạ. Hỏi ra mới biết.
“Sắp tới đến kỳ thi thể thao rồi đó, năm ngoái được giải khuyến khích ít tiền quá, năm nay tao cố gắng lấy giải cao ở trường rồi còn đi thi huyện nữa. Năm nay có đăng ký thi không? năm ngoái mày được giải cao mà, chắc năm nay kiếm giải nữa không vấn đề nhỉ.”
Quốc ngạc nhiên, lẩm nhẩm thời gian hiện tại, giống với năm ngoái là sắp đến ngày hội thể thao chào mừng ngày 26/3. Nhưng do dạo này bận việc nên cậu ít khi để ý các hoạt động phong trào.
“Thế hả, sao chưa thấy thầy thông báo nhỉ. Nhưng mà năm ngoái tao tham gia có giải rồi, năm nay không tham gia nữa, để cơ hội cho những người khác, giống mày chẳng hạn, tao mà tham gia thì mày làm sao có giải được.”
Hào tức xì khói.
“Ê coi thường nhau quá nha, có ngon ra đây chạy thử. Năm ngoái tao chưa dùng hết sức thôi.”
Quốc phì cười.
“Trêu chút thôi, ba mẹ tao ra thành phố rồi một mình chán qua, hay qua nhà tao ở một hôm, mai đi học luôn. Tao đang làm giở cái dàn su su, cần mày qua phụ một tay.”
“Ờ. được thôi, để tao tắm rửa cái đã. mày cứ về trước đi, tối tao qua.”
Hào đến khi trời đã nhá nhem, mang theo mỗi bộ quần áo và cái áo khoác mỏng. Hai đứa nấu cơm ăn chung, vừa ăn vừa nói chuyện linh tinh, từ chuyện học trên lớp đến chuyện ruộng vườn dạo này. nói chuyện được một lúc thì im dần, ai mệt người nấy ngủ.
Sáng hôm sau, hai đứa dậy sớm, ăn vội bát cơm nguội rồi đạp xe đi học, buổi chiều lại sang An Nghĩa. Trên xe, Quốc chở cuộn dây thép buộc sau yên mang theo kìm nữa. Ra đến ruộng, Hào lăng xăng đi xem mấy dây su su non đã bắt đầu vươn ngọn, bò lổm ngổm dưới mặt đất. Rồi lại nhìn mấy cái cọc bê tông rồi đẩy thử một cái, không hề nghiêng đổ.
“Mấy cái cọc dựng lúc nào thế, sao không bảo tao.”
“Hôm qua tao với ba dựng đấy, việc nặng quá nên “tha” cho mày không lại bảo tao bóc lột sức lao động.”
Hào bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng nhưng thực ra lại rất hài lòng.
“Ừ… vậy tao cảm ơn. Lần sau cứ làm hết việc nặng đi, việc nhẹ để tao. nhất là cái việc đếm tiền ấy, nhẹ lắm.”
“Cuối học kỳ mới bắt đầu thu hoạch, còn sớm để nói chuyện đó lắm.”
Hai đứa trải dây thép dọc theo hàng cọc bê tông, bắt đầu giăng giàn. Công việc không nặng như khiêng cọc hôm trước, nhưng lại đòi hỏi sự tỉ mỉ. Dây phải kéo cho thẳng và căng, . Hào giữ đầu dây, Quốc vòng thép quanh cọc, dùng kìm xoắn từng vòng một.
Thi thoảng Hào lại cúi xuống gỡ mấy ngọn su su bị vướng, nhấc nhẹ đặt lên hướng giàn, miệng lẩm bẩm nhắc Quốc chừa khoảng cách cho cây leo. Hai đứa ít nói, chỉ trao đổi với nhau khi cần chỉnh lại vị trí hay kéo thêm dây.
Từng đoạn giàn được nối lại, dây thép đan ngang dọc, tạo thành khung dạng tấm lưới chắc chắn. Nhìn từ xa, giàn su su dần hiện ra rõ ràng hơn, nối liền giữa những cọc bê tông vừa dựng lên mấy hôm trước. Quốc đứng thẳng người, nhìn một lượt từ đầu đến cuối, trong lòng nhẹ đi một chút.
Hào vỗ tay lên cọc một cái, bảo
“Thế này là ổn rồi, có cái giàn này, dùng được mấy năm luôn ấy nhỉ.”
“Đúng rồi, năm nay trồng thử trước, nếu tốt thì làm thêm phần giàn cho hết ruộng luôn. Được vài tuần nữa tao chuẩn bị phân bón thúc, khi đó cây mọc nhanh lắm, chẳng mấy mà leo kín dàn.”
“Khi nào bón phân thì cứ gọi tao qua phụ, chứ im im như vậy tao áy náy lắm, tao đang nợ tiền mày mà, phải cho tao trả nợ chứ.”
Quốc đáp.
“Chuyện tiền bạc cứ thong thả đi, tao có hối mày trả ngay đâu. Cứ yên tâm mà thi Thể Thao nhé.”
Năm nay, vì bận rộn với mấy thửa ruộng ở An Nghĩa, Quốc gần như ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại giữa hai nơi. Sáng đi học, trưa về ăn vội bát cơm, chiều lại sang ruộng tưới nước, nhổ cỏ, tối về ghi chép, tính toán xem luống nào cần bón thêm phân, cây nào phải che nắng. Công việc nối tiếp nhau, tuy không quá nặng nhưng chiếm gần hết thời gian rảnh.
Bởi vậy, tới ngày nhà trường phát động hội thi thể thao thường niên, Quốc không đăng ký tham gia. Thầy Dương giáo viên thể chất của trường có bảo Quốc đi thi nhưng cậu lấy lý do gia đình nên từ chối tham gia.
Năm trước Quốc đã từng tham gia, từng đi thi, từng đứng trên sân vận động huyện rồi, nên không còn cảm giác háo hức. Hơn nữa, bỏ ra vài ngày tập luyện rồi thi đấu, với cậu lúc này không cần thiết. Nhường cơ hội lại cho những bạn học sinh khác cũng là điều hợp lý.
Năm ngoái vì một số lý do mà lỡ mất suất đi thi huyện, bỏ lỡ luôn khoản tiền bồi dưỡng không nhỏ. Năm nay, vừa nghe thầy giáo thông báo là Hào đăng ký ngay, tập luyện hăng hái hơn hẳn. Từ sau tết đến giờ, trong túi cậu ta gần như trống rỗng, tiền tiêu vặt không có, lại còn đang mắc nợ Quốc khoản tiền mua cái ti vi. Nghĩ tới đó là Hào càng không có lý do gì để bỏ cuộc, quyết tâm lần này phải đi cho bằng được.
Trong xóm còn có thêm thằng Toàn, mới học lớp 10, cũng đăng ký tham gia. Sau khi lên cấp ba, cơ thể Toàn phát triển nhanh, cao gần bằng Hào, vai lưng nở ra thấy rõ, nhìn còn có vẻ khỏe hơn. Mấy buổi chiều tập luyện, Toàn chạy không kém ai, khiến thầy phụ trách cũng để ý, đánh giá khả năng đạt giải khá cao.
Trái lại, thằng Khánh bạn của Toàn vẫn gầy nhom như cũ, người nhỏ thó, tay chân khẳng khiu, nên ngay từ đầu đã không có ý định tham gia. Nó chỉ đứng ngoài sân nhìn bạn bè tập luyện, lâu lâu chen vào nói mấy câu cho vui rồi lại lượn đi.
Người cuối cùng trong xóm tham gia thi là Chị Linh. Chị vẫn đều đặn tham gia phong trào. Hai năm trước chị đã từng thi đấu, quen không khí, quen lịch tập, năm nay tiếp tục đăng ký lần thứ ba. Với chị, đây vừa là hoạt động rèn luyện sức khỏe, vừa là dịp kiếm thêm chút tiền bồi dưỡng, không nhiều nhưng đủ để kiếm một khoản phí sinh hoạt trong nhà.
Thành ra, suốt học kỳ hai, Quốc gần như không có hoạt động nào nổi bật trên trường lớp. Cậu vẫn đi học đầy đủ, không nghỉ buổi nào, bởi dù thế nào thì cũng phải tranh thủ qua An Nghĩa thăm ruộng. Trồng rau không giống trồng đậu, không thể gieo xong rồi để đó. Rau phải theo dõi thường xuyên. Nhất là Quốc trồng nhiều loại cây khác nhau, thời gian sinh trưởng và cách chăm sóc mỗi loại đều không giống nhau.
Ngoài cà chua và dưa chuột là những giống cậu đã có kinh nghiệm từ trước, mấy loại rau còn lại đều là lần đầu Quốc gieo trồng với số lượng lớn. Chỉ cần lơ là một chút là có thể ảnh hưởng cả vụ.
Được hai hôm, ba mẹ Quốc từ thành phố trở về khi trời đã ngả sang màu vàng sẫm. Chiếc xe máy dừng lại trước sân, ba dựng chống, mẹ bước xuống vẫn còn nguyên vẻ hào hứng trên gương mặt.
Suốt bữa trưa, mẹ kể không ngớt chuyện nhà mới của ông cậu Kỳ. Ngôi nhà xây cao ba tầng, mặt tiền ốp gạch sáng màu, ban công đúc kiên cố, lan can inox bóng loáng. Bên trong nhà lát gạch men trắng, cầu thang rộng, tay vịn bằng gỗ nhẵn thín. Đồ đạc đều mới tinh, từ bộ bàn ghế sofa êm ái cho tới cái tivi màn hình lớn treo sát tường.
Điều làm mẹ ngạc nhiên nhất là phòng tắm và nhà vệ sinh, chỗ nào cũng sáng choang, có vòi sen nóng lạnh, bồn cầu trắng tinh chỉ cần nhấn nút là nước xả ào ào. Với Quốc, mấy thứ đó chẳng có gì lạ, nhưng với mẹ cậu, tất cả đều hiện đại và có phần xa lạ, khiến bà vừa tò mò vừa thích thú.
Ăn tân gia xong, ba chở mẹ chạy loanh quanh mấy con đường trong thành phố. Bà Dung từng ra Thành phố 1 lần cùng Quốc bán măng, nhưng ngày đó chỉ đi được 1 góc nhỏ của Thành Phố, đến đợt vừa rồi mới có dịp đi một vòng quanh thành phố. Xe cộ đông đúc, đèn đường sáng trưng, hai bên là hàng quán san sát.
Trước khi về, hai người ghé chợ mua ít bánh kẹo, làm quà cho con trai.
Khi mở túi đồ ra, mẹ đặt lên bàn rồi cười bảo:
“Không biết con thích ăn gì nên mẹ mua chút bánh kẹo, ông Kỳ bên đó khen con nhiều lắm, con nhỏ biết làm ăn các thứ các thứ.”
Quốc nhìn đống bánh kẹo, mở gói và ăn luôn, vừa ăn vừa nghe mẹ kể chuyện vui ở ngoài thành phố. Mẹ vui bao nhiêu thì ông bố lại trầm mặc bấy nhiêu, nhìn nhà cửa bên ngoại khang trang bề thế, rồi về nhìn nhà mình ở quê, ông lại thấy bản thân có tội lỗi vì không cho được vợ con mình giống nhà người ta. Điều này lại khiến ông có động lực đi làm tiếp, dựng cái nhà tắm nhà vệ sinh, ốp gạch…
Dư âm của chuyến đi chơi ngoài thành phố kéo dài được hai ngày, rồi mọi thứ lại chậm rãi quay về nhịp sống quen thuộc vốn có. Ba Quốc bắt đầu trở lại công trình mới, sáng đi từ sớm, tối mịt mới về, người lúc nào cũng lấm lem bụi xi măng nhưng tinh thần thì thoải mái hơn vì có việc làm đều. Mẹ Quốc tiếp tục ở nhà thăm vườn, tất bật với những phiên chợ.
Dù bận rộn với mấy thửa ruộng ở An Nghĩa, Quốc vẫn giữ thói quen tự mình chạy đi chạy lại giữa hai nơi. Mỗi buổi sáng cậu đi học, sang An Nghĩa thì tiện đường hơn nhưng cậu vẫn về nhà ăn cơm cùng mẹ. Với Quốc, bữa cơm trưa không chỉ là để no bụng mà còn là cách để mẹ không phải lủi thủi ăn một mình. Ăn xong, nghỉ ngơi chốc lát, cậu mới lại dắt xe sang An Nghĩa tiếp tục công việc.
Tháng ba, công việc đồng áng tương đối nhàn hạ, không còn cảnh chạy đua với thời vụ gấp gáp như lúc gieo trồng. Quốc bắt đầu chuẩn bị phân bón thúc, tiến hành vun gốc cho từng luống cây. Vì nhà cậu trồng sớm hơn các hộ xung quanh gần ba tuần nên mọi việc lúc nào cũng đi trước người ta một bước. Cây đã bám rễ chắc vào đât, bắt đầu vươn thân, nếu bón phân và vun gốc kịp thời thì sẽ khỏe, ít sâu bệnh hơn về sau.
Ngoài mẹ, Quốc còn có thêm hai sự giúp đỡ từ chị Linh và Hào. Những hôm không vướng việc nhà hay lịch tập luyện cho hội thi thể thao ở trường, hai người lại theo Quốc từ trong xóm sang tận An Nghĩa làm việc.
Hào thì miệng nói giúp cho vui, nhưng đồng thời cũng là để “Trả nợ” vừa làm vừa cười cợt, tay chân không lúc nào ngơi. Còn chị Linh sang giúp Quốc hoàn toàn tự nguyện, vừa giúp vừa học hỏi kinh nghiệm trồng trọt, nếu trước đây chị giúp ai đó vì “tiền thù lao” thì nay chị không còn giữ quan điểm đó nữa. Thay vì chỉ vun gốc cho xong chị bắt đầu quan sát cây trồng, nhìn màu lá rồi xem bên dưới có sâu bệnh hay không?
Đứng giữa ruộng rau xanh non đang đung đưa trong gió, chị Linh cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm lạ thường. Không gian ở đây thoáng đãng hơn trong xóm, lại gần sông nên gió lúc nào cũng mát rượi. Nắng lên cao nhưng không hề gay gắt, chỉ đủ ấm để cây cối sinh trưởng. Chị hít một hơi thật sâu, cảm giác khoan “khoái” hơn nhiều. Đúng là mảnh đất bảo địa, phong thủy tốt.
Sang bên An Nghĩa để bón thúc, Quốc lại phải xuống tiền mua thêm bảy bao phân. Mỗi bao 20 nghìn, tính ra cũng chẳng phải con số nhỏ đối với một đứa học sinh còn đang đi học như cậu. Phân được mang về trộn thêm tro bếp với trấu cho tơi xốp.
Nhìn mấy bao phân xếp thành hàng bên bờ ruộng, chị Linh và Hào lúc này mới thật sự thấy cái “chịu chơi” của Quốc khi làm nông nghiệp. Rau củ tươi tốt không phải tự nhiên mà có, người trong xóm có nhiều bón nhiều có ít bón ít, làm gì có chuyện đi mua phân chuồng về bón cho cây.
Công việc được chia ra rất rõ ràng. Mẹ Quốc ngồi ở một góc ruộng, tay cào đều phân đã trộn với tro và trấu, vừa làm vừa nhắc con trai đừng bón dày quá kẻo cây “ăn không tiêu”. Đợt gieo trồng bón một lần rồi nên lần này bón ít hơn, nhiều quá lại không tốt.
Quốc xách thùng, rải phân theo từng gốc, mỗi nắm ít hơn. Hào với chị Linh cầm cuốc đi sau vun gốc, kéo đất ôm sát lấy thân cây, vừa làm vừa trò chuyện cho đỡ mệt, dù gì hai chị em này cũng đi thi Thể Thao đợt này nên có chủ đề để nói.
Làm được một lúc, chị Linh bắt đầu thấy mỏi lưng, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Chị đứng thẳng người, chống cuốc thở dài một hơi rồi quay sang Quốc xin đổi ca, cầm cuôc vun gốc dùng nhiều sức hơn nên mỏi là chuyện dễ hiểu.
Quốc cũng không nề hà, đưa cho chị đôi găng tay, cái mũ lưỡi trai và khẩu trang của mình. Chị Linh xắn ống quần, xỏ ủng, đeo đủ đồ bảo hộ trông chẳng khác gì Quốc lúc làm việc. Lạ một điều là chị có vẻ khá thích thú khi mặc bộ của Quốc.
Quốc lui ra cầm cuốc vun gốc thay chị, nhìn chị Linh lom khom bón phân mà trong lòng có chút ngạc nhiên. chị đã không còn lúng túng hay ngại ngần khi bón phân, con gái hay sợ dơ lắm, nhưng khi đã c hấp nhận với làm nông thì tiếp xúc mấy thứ này là điều không thể tránh. Quốc làm được thì chị cũng làm được.
Vun xong hết ruộng rau bên An Nghĩa của nhà mình, Quốc không có nghỉ ngơi quá lâu. Cậu quay về xóm, sang giúp Hào vun gốc ruộng nhà cậu bạn.
Nhà Hào chỉ có đúng một đám đất, không rộng nên làm cũng đỡ vất vả hơn nhiều.
Vườn rau của Hào nhìn qua thì hơi lộn xộn do trồng nhiều loại cây. Nhưng bù lại, rau cỏ lại xanh tốt, lá nào lá nấy mập mạp, không có dấu hiệu sâu bệnh. Mấy loại rau ngắn ngày đã bắt đầu thu hoạch được. Hai mẹ con đã thường xuyên ra vườn tỉa một nắm mang vào là đủ nấu canh cho cả nhà. Cây rau do nhà mình trồng nên ăn nó ngon ngọt hơn hẳn đồ đi xin. Đợi khi nào đi thi Thể Thao có tiền xong, Hào sẽ lại mua thêm giống để trồng thêm một vài luống cạnh bờ ao.
Hai đứa vừa làm vừa nói chuyện linh tinh, chưa hết một buổi đã xong xuôi gọn gàng.
Còn bên nhà chị Linh, sau mấy ngày nghỉ ngơi, bác trai với bác gái đã khỏe hẳn, có thể ra đồng làm việc nhẹ. Hai bác tự lo mấy đám đậu tương, không làm ào ạt mà mỗi ngày một ít, sáng ra cuốc đất, chiều về vun lại gốc. Làm thong thả vậy mà tiến độ cũng không chậm hơn bao nhiêu so với những nhà trồng ngô trong xóm.
Nhà Quốc năm nay cũng chọn trồng đậu thay vì ngô, nên chị Linh không hề cảm thấy đơn độc trong vụ này. Có người cùng làm, cùng trao đổi kinh nghiệm, chị càng yên tâm với quyết định ở lại làm nông của mình. Năm nay, Trong xóm không ít nhà cũng trồng đậu xen với ngô để kiếm thêm thu nhập, năm ngoài nhà anh Lâm kiếm được một khoản, nhiều người biết tin nên làm theo.