Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhan-gian-vo-thanh-tuyet-the-quan-trang-nguyen.jpg

Nhân Gian Võ Thánh, Tuyệt Thế Quan Trạng Nguyên

Tháng 12 2, 2025
Chương 404: Phiên ngoại: Thanh bạch nhỏ kịch trường hạ ~ 【 bốn hợp một ~ 】 (2) (2) Chương 404: Phiên ngoại: Thanh bạch nhỏ kịch trường hạ ~ 【 bốn hợp một ~ 】 (2) (1)
xuyen-sach-nu-tan-dai-hon-ngay-do-bi-nu-chinh-giet-chet

Xuyên Sách Nữ Tần, Đại Hôn Ngày Đó Bị Nữ Chính Giết Chết

Tháng 2 8, 2026
Chương 1624: Vậy thì như ngươi mong muốn Chương 1623: Mộc Tuyết Ly, miễn dịch vạn pháp
ta-mot-ngoc-hoang-tu-nguoi-so-do-cai-gi

Ta Một Ngốc Hoàng Tử, Ngươi So Đo Cái Gì

Tháng 2 7, 2026
Chương 1518: Xảy ra vấn đề Chương 1517: Đạt thành hiệp định
xuyen-thu-phan-phai-ta-de-long-vuong-muoi-muoi-o-o-chan

Xuyên Thư Phản Phái, Ta Để Long Vương Muội Muội Ở Ổ Chăn

Tháng 2 7, 2026
Chương 770: Thọc không gian trữ vật ổ Chương 769: Nữ nhân này có thể lợi dụng
dd14caa3679e48b5c3920c5ab0c23d36

Cao Võ: Nói Bừa Công Pháp, Học Sinh Tất Cả Đều Là Diệt Thế Cấp

Tháng 1 22, 2025
Chương 260. Ta là ngươi gia gia Chương 259. Ngươi cảm thấy mình vô địch?
Trọng Sinh Chi Toàn Diện Phục Hưng

1983 Đánh Cá Và Trồng Trọt Giữa Núi Và Biển

Tháng 5 19, 2025
Chương 496. Đại kết cục: Rất có tiền đồ Cảnh Trình Duyệt Tình Chương 495. Phiên ngoại 5: Yến Tử cùng A Tài hôn lễ
lam-tinh-nguoi-choi-qua-cap-tien-thuc-ta-dang-co-xung-de

Lam Tinh Người Chơi Quá Cấp Tiến, Thúc Ta Đăng Cơ Xưng Đế

Tháng mười một 17, 2025
Chương 275: Nhiệm vụ chính tuyến hoàn thành, trò chơi đem tạm dừng đổi mới Chương 274: Trò chơi cùng hiện thực
do-thi-ta-chinh-la-nam-than.jpg

Đô Thị Ta Chính Là Nam Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 818. Vạn chúng chú mục hôn lễ Chương 817. Lãng mạn trước hôn nhân lữ hành
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 183:
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 183:

Hào chở Quốc về xóm trước, dừng xe ngay đầu ngõ rồi quay đầu chạy thẳng lên trường để trả lại xe máy cho cái Mây. Buổi sáng hôm đó làm đủ thứ việc, chạy đi chạy lại liên tục, vậy mà giờ này ở trường vẫn chưa hết ca học. Hào cũng không có ý định vào học nốt tiết cuối, đầu óc rã rời, người mệt lả nên cứ ngồi trên xe máy chờ tan học.

Cái Mây cả buổi sáng ngồi trên lớp mà chẳng tập trung được, lo người trong xóm không qua được cơn nguy biến, lo Hào vội vội vàng vàng gây ra tai nạn, lo cái xe nhà mình có bị mất hay không rồi ăn nói thế nào với gia đình…

Đến lúc tan học, Mây đi nhanh ra cổng, đảo mắt một vòng cô đã thấy Hào đứng ở nơi mình hay gửi xe, bên cạnh là chiếc xe máy quen thuộc của mình. Thấy vậy, Mây thở phào một cái, vội chạy lại.

“Tình hình ở nhà sao rồi?”

Hào gãi đầu, đáp:

“Không sao rồi. May mắn đưa đến viện kịp thời. Cũng hên là mượn được xe máy, chứ đi xe đạp chắc ông bác nhà chị Linh hẹo giữa đường luôn ấy.”

Nghe vậy, Mây mới thực sự yên tâm, khẽ gật đầu.

“Không sao là tốt rồi.”

Nhận lại xe, Mây đứng nhìn Hào một lúc. Trong đầu cô chợt hiện lên cảnh hồi sáng, hai đứa Quốc với Hào nghỉ học, cứ lảng vảng trước nhà chị Linh. Lúc đó cô còn thắc mắc, giờ mới hiểu hóa ra là có chuyện lớn thật. Trong xóm lại không có mấy nhà có xe máy, nếu không phải Hào chịu khó đạp xe lên trường mượn, không biết mọi chuyện sẽ ra sao.

Cô chợt nghĩ, nếu hôm nay không phải nhà chị Linh mà là người nhà của mình bị bệnh phải vào viện mà mình lại đi xe máy tới trường..? Nghĩ tới đó, lòng Mây chùng xuống. Con gái vốn hay nghĩ nhiều, càng nghĩ lại càng thấy sợ. Bao năm nay cô đi học bằng xe đạp quen rồi, chẳng cần phải đi xe máy.

Mây tự nhủ, sau này cô sẽ để xe máy ở nhà, phòng khi cha mẹ, hàng xóm có việc gấp như hôm nay còn có cái mà dùng. Nghĩ vậy, lòng cô nhẹ nhõm đi một chút.

May mắn là ba của chị Linh qua được cơn nguy hiểm. Ông nằm viện đúng ba ngày thì được cho xuất viện, bác sĩ dặn đi dặn lại là tuyệt đối không được uống rượu nữa. Ai cũng biết, với người nghiện rượu bao năm thì chuyện cai không hề dễ, nhưng khó không có nghĩa là không làm được.

Trải qua một lần nằm thở dốc trên giường bệnh, trở thành gánh nặng cho vợ con, ông bác mới thực sự thấm thía được hậu quả mà mình đã gây ra. Ông nghĩ rằng, nếu thường ngày ông đã không lo được cho vợ con thì chí ít không được biến bản thân trở thành gánh nặng cho họ.

Nếu như không phải mùa đông trồng rau củ có tiền sẵn thì nhà ông hiện giờ đã phải đi vay nợ để trả viện phí rồi.

Về đến nhà, ông không đụng đến chén rượu nào. Mỗi lần thấy ai nhắc tới rượu lại xua tay, bảo thôi, sợ lắm rồi, không muốn người nhà thêm một phen hốt hoảng nữa.

Ít hôm sau đó, chị Linh lại sang nhà Quốc. Lần này sang không phải vì chuyện gấp gáp như trước, mà là mang theo mấy lời cảm ơn chân thành. Chị đứng ngoài cổng gọi vào, giọng có phần ngại ngùng.

Gặp Quốc, chị cảm ơn rối rít, nhắc lại chuyện hôm đó nếu không có Quốc với Hào thì không biết gia đình xoay xở ra sao.

Nói chuyện một lúc, chị mới dè dặt nhắc tới việc đồng áng. Vụ ngô đã trễ mất rồi, giờ gieo thì chậm hơn người ta cả nửa tháng nên chị quyết định bỏ hẳn ngô, chuyển sang trồng đỗ tương cho nhanh và kịp thu hoạch trước khi vào vụ cấy.

Bác trai dù đã qua cơn nguy hiểm nhưng người vẫn còn yếu, không thể làm việc nặng. Việc đồng áng trong nhà, chị Linh mạnh dạn thay cha mẹ đứng ra gánh vác. Năm ngoái chị từng theo Quốc đi làm nông trại, từ khâu làm đất, gieo hạt đến chăm sóc đều đã quen tay, nhất là trồng đậu tương, chị nắm khá rõ.

Bởi vậy, lần này chị sang nhờ Quốc đi cày giúp, trong lòng vừa áy náy vì đã làm phiền vừa mong người em đồng ý mà giúp mình lần nữa..

Việc đi cày cho nhà chị Linh, Quốc đã nhận lời từ đợt trước rồi, nay chị và ba mẹ nhà đã về. Cậu không có chậm trễ kéo dài thời gian, ngày hôm sau liền rục rịch mang máy cày ra đồng.

Những thửa ruộng quanh đó, ngô đã mọc mầm, lá non mới nhú còn yếu lắm, chỉ cần lỡ tay là bánh máy có thể đè nát cả luống. Vì vậy, Quốc lái rất chậm, mắt không rời khỏi luống ngô, mỗi lần quay đầu đều tính toán kỹ để tránh làm hỏng ruộng nhà người khác.

Quốc lái máy đi trước, chị vác cuốc, mang theo can nước và túi hạt giống, lẽo đẽo theo sau ra ruộng nhà mình.

Mỗi người có một nhiệm vụ riêng, Quốc cày bừa, lên luống cho đều và thẳng, còn chị Linh bón phân rồi gieo hạt theo sau. Những chỗ sát bờ, máy không vào được, chị lại cúi xuống dùng cuốc cào đất, vừa làm vừa chỉnh cho luống gọn gàng.

Sau vụ đi viện của ba, cách nhìn của chị Linh dành cho Quốc đã thay đổi rất nhiều. Dù cậu ít hơn chị chưa đầy một tuổi, nhưng sự bình tĩnh, quyết đoán và cách suy nghĩ chín chắn của Quốc vượt xa những gì chị từng tưởng tượng. Với chị, Quốc không còn là một đàn em bình thường trong xóm, mà giống như một điểm nơi có thể dựa vào khi gặp khó khăn.

Làm được một lúc, chị em ngồi nghỉ ở bờ ruộng, hai người chuyền tay nhau chai nước uống từng ngụm nhỏ. Nhìn cánh đồng trước mặt đang dần thành hình, chị Linh bỗng hỏi,

“Sau này Quốc định làm nông cả đời à?”

Quốc gật đầu không chút suy nghĩ. Câu hỏi này có quá nhiều người hỏi rồi, và mỗi khi có ai hỏi thì niềm tin về sự lựa chọn làm nông lại một lần nữa củng cố.

“Đúng vậy. Còn chị thì sao, mấy tháng nữa là chị tốt nghiệp rồi.”

Chị Linh mỉm cười, ánh mắt nhìn xa ra ruộng.

“Đầu năm chị còn lo không biết học xong mình sẽ làm gì. Nhưng giờ thì chị biết rồi.”

Chị Linh quay sang mỉm cười nhìn Quốc, giọng nửa đùa nửa thật:

“Làm nông dân giống Quốc, chắc sẽ không nghèo đói đâu nhỉ.”

Quốc ngoảnh mặt nhìn sang, thấy sắc mặt chị Linh không hề có ý đùa cợt. Ánh mắt chị lúc này rất nghiêm túc, như thể mỗi lời nói ra đều đã được suy nghĩ kỹ càng. Cậu cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình, những ngón tay dính đất, chai sần vì việc đồng áng, rồi mới chậm rãi đáp.

“Chỉ cần làm việc chăm chỉ thì không sợ nghèo đói, nhưng nếu muốn làm giàu từ nghề nông thì không đơn giản đâu chị.”

Chị Linh khẽ ngả người ra sau nhìn bầu trời trong xanh, vài đám mây lững lờ trôi qua đầu.

“Sau này thì chị chưa nghĩ xa đến thế. Chị chỉ biết là những năm tới, mình không thể bỏ mặc cha mẹ ở nhà để đi làm ở một nơi nào đó ngoài kia. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng qua chuyện vừa rồi, chị thật sự rất muốn học theo Quốc, ở nhà làm nông. Không cần phải giỏi như em, chỉ cần bằng một nửa thôi, là đủ để lo toan sinh hoạt ở quê nhà rồi.”

Quốc vẫn giữ vẻ điềm đạm quen thuộc.

“Chị Linh đừng đề cao em như vậy. Bản thân em cũng chẳng có gì đặc biệt cả, chị cũng tiếp xúc và làm việc với em mấy vụ rồi mà. Những việc em làm, thật ra ai cũng có thể làm được và làm tốt hơn em nữa.”

Chị Linh nhìn cậu một lúc lâu, rồi khẽ nói.

“Đều là cùng làm, nhưng em luôn có một thứ gì đó khác mọi người, cái đó rất khó gọi tên. Cái chị muốn học không chỉ là cách chăm sóc trồng trọt, mà là cái sự khác biệt đó.”

Quốc im lặng. Cậu hiểu chị đang nói tới điều gì

“Những gì chị Linh gọi là “khác biệt” thực chất chỉ là trải nghiệm, mà trải nghiệm thì không thể dạy. Phải tự đi, tự vấp, tự cảm nhận rồi tự rút kinh nghiệm. Đó là những thứ khó có được nếu chỉ loanh quanh trong xóm. Nếu chị muốn có trải nghiệm thì phải đi sang huyện khác, tỉnh khác, thậm chí là bước ra khỏi biên giới.”

Chị Linh như đọc được suy nghĩ ấy, liền hỏi tiếp, giọng pha chút hy vọng.

“Những trải nghiệm đó em đã có hết rồi, vậy chị chỉ cần làm theo em thôi, là có thể thành công phải không?”

Quốc quay sang nhìn chị, ánh mắt nghiêm túc.

“Em không phải toàn năng đâu chị, nên chắc chắn sẽ có sai sót. Chị đừng tin em tuyệt đối như vậy.”

Chị Linh bật cười khẽ.

“Em đã giúp ba của chị qua được cơn bạo bệnh. Cả nhà chị nợ em một ân tình. Nếu đến em mà chị còn không tin, thì trên đời này chị chẳng biết còn ai đáng để tin nữa.”

Quốc nghe xong câu nói ấy chợt cảm nhận được một áp lực vô hình lặng lẽ đè lên vai. Cậu không nghĩ rằng việc mình nhất thời “bao đồng” lại có thể khiến chị Linh thay đổi cả định hướng cuộc sống. Nhìn sang chị lúc này, ánh mắt sáng hơn, dáng vẻ có sức sống hơn hẳn nửa năm qua, Quốc lại nhận ra một điều khác. Có lẽ việc lựa chọn ở lại làm nông khiến chị cảm thấy nhẹ nhõm, không còn cái trạng thái mông lung, lo lắng khi học xong cấp 3 mà chưa biết đi về đâu.

Quốc im lặng vài giây, rồi bất chợt nửa đùa nửa thật lên tiếng.

“Nếu chị đã muốn học hỏi từ chỗ của em, Vậy từ giờ chị gọi em là sư phụ đi. Chừng nào chị Linh còn ở nhà làm nông thì em sẽ giúp đỡ chị. Giàu sang thì em không dám hứa, nhưng chỉ cần chịu khó, cuộc sống ở thôn quê chắc chắn sẽ khá dần lên.”

Chị Linh bật cười, nụ cười thoải mái hơn rất nhiều.

“Được thôi, tiểu sư phụ. Vậy xin hãy chỉ dạy cho đệ tử xem sắp tới chúng ta sẽ làm gì ạ.”

Quốc hắng giọng, cố làm ra vẻ nghiêm túc, rồi chậm rãi nói.

“Hiện giờ em có nhận thêm vài miếng đất ở An Nghĩa, nên thời gian tới sẽ có khá nhiều việc bên đó. Khi nào chị Linh thi tốt nghiệp xong, nếu vẫn muốn ở nhà thì cùng em làm ở bên đó đi.”

Chị Linh ngồi thẳng lưng chăm chú lắng nghe từng câu.

“Cụ thể là làm gì?”

“Bên đó em chỉ trồng rau chứ không trồng lúa hay ngô. Rau thu hoạch xong sẽ chở ra thành phố bán. Đến mùa đông thì trồng mấy loại rau củ quen thuộc để bán sang bên kia biên giới, giống như hai năm trước.”

Chị Linh nhíu mày, có chút thắc mắc.

“Bán cho bên Tàu được giá như vậy, sao em không tập trung hẳn vào hướng đó, làm thế chắc sẽ nhanh có tiền hơn chứ?”

Quốc lắc đầu, chậm rãi giải thích.

“Đúng là bán sang biên giới lợi nhuận cao. Nhưng nếu chỉ phụ thuộc vào một đầu ra, lỡ họ ngừng mua hoặc bên chính quyền siết chặt việc buôn bán qua biên giới, thì rau củ của không tiêu thụ được, lúc đó mình sẽ chịu thiệt hại rất nặng. Vì vậy phải chuẩn bị đường lui, mang hàng ra thành phố hoặc bán đi các tỉnh trong nước. Dù lời ít hơn, nhưng không thể bỏ qua.”

Chị Linh gật gù liên tục, vẻ mặt như đã hiểu ra vấn đề.

“Hiểu rồi, hiểu rồi. Kiến thức này đã được tiếp thu.”

Quốc bật cười, giọng dịu lại.

“Chị Linh hãy cứ lo ôn thi tốt nghiệp trước nhé. Chờ thi xong, em sẽ nói kỹ hơn từng việc.”

Chị Linh chắp tay làm bộ cung kính, nghiêng đầu cười.

“Đệ tử đã rõ rồi, thưa tiểu sư phụ.”

Đám ruộng nhà chị Linh thuộc dạng gieo trồng cuối cùng trong xóm, đất không xấu nhưng vì làm muộn nên lúc nào cũng sau người khác một nhịp. Qua ba bốn buổi, Quốc cày xong đám ruộng cuối cùng, chị Linh đứng ở bờ ruộng nhìn một lượt từ đầu đến cuối, trong lòng nhẹ hẳn đi. Công việc lớn nhất của vụ này coi như đã xong, từ giờ trở đi chỉ còn việc chăm bón, rồi chờ ngày thu hoạch.

Nút thắt Tâm lý được gỡ bỏ, chị Linh tự đưa ra quyết định con đường tương lai cho bản thân. Thay vì tiếp tục loay hoay nghĩ đến chuyện học xong rồi phải đi đâu, làm gì, bôn ba xứ người như nhiều người cùng lứa. Chị chọn ở lại nông thôn làm nông, làm những việc mà mình quen thuộc từ nhỏ và ở nhà đỡ đần mẹ chăm sóc người cha già yếu.

Từ đó trở đi, người trong xóm thấy chị Linh thay đổi rất rõ. Cái dáng vẻ ủ rũ, ít nói suốt nửa năm qua dần biến mất. Thay vào đó là sự hoạt bát, nhanh nhẹn mà người ta vẫn quen thấy ở chị. Gặp ai cũng chủ động chào hỏi, nói chuyện rôm rả, trên gương mặt lúc nào cũng có nét tươi tỉnh.

Người khác nhìn vào đều biết là cái Linh đang vui, không phải kiểu vui gượng ép mà là thoải mái từ trong lòng.

Chị Linh thường xuyên chạy sang nhà Quốc để “gắn kết” lại mối quan hệ. Khi thì sang phụ mẹ Quốc gói bánh giò, ngồi bên bếp nghe chỉ cách pha bột, nêm nhân. Khi thì học làm chuối chiên, từ chọn chuối, pha bột đến canh dầu cho vừa lửa. Mẹ Quốc thấy chị chịu khó thì cũng chỉ bảo thêm, có gì biết thì nói hết.

Nghe chị kể thì bà mới biết là ba chị Linh bị bệnh nửa năm nay, vừa rồi còn phải đi viện nữa. Nên chị ít “lêu lổng” ở trong xóm, chạy qua chạy lại hóng chuyện như trước. Nay chị “Trở lại như cũ” thì chứng tỏ mọi chuyện đã ổn thỏa. Trong câu chuyện của chị thì Quốc được nhắc tới như một “ân nhân” khiến cho bà Dung lại càng thêm nghi ngờ, không biết con trai mình đã làm gì con gái nhà người ta.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-khoi-hoang-thanh.jpg
Đạo Khởi Hoàng Thành
Tháng mười một 26, 2025
trong-sinh-ma-de-mo-dau-lua-gat-nu-de-ha-gioi-song-tu.jpg
Trọng Sinh Ma Đế, Mở Đầu Lừa Gạt Nữ Đế Hạ Giới Song Tu!
Tháng 2 8, 2026
tan-the-dot-thi-lay-duoc-di-nang-bat-dau-doat-da-tu-nhieu-phuc.jpg
Tận Thế Đốt Thi Lấy Được Dị Năng, Bắt Đầu Đoạt Đa Tử Nhiều Phúc
Tháng 2 16, 2025
sieu-cap-che-tao-thuong.jpg
Siêu Cấp Chế Tạo Thương
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP