Chương 182: Tình Làng Nghĩa Xóm
Quốc bước vào giữa nhà, ánh mắt lập tức hướng về tấm rèm vải treo trước cửa buồng. Qua khe rèm khép hờ, cậu nhìn thấy hai người đang dựa sát vào nhau. Người đàn ông nằm nghiêng trên giường, lưng tựa vào ngực vợ, từng cơn ho dồn dập làm cả thân người rung lên, tiếng ho khô khốc, gấp gáp, nghe rõ là chỉ có hơi thoát ra mà không lấy được hơi vào.
Ánh sáng trong buồng không nhiều, nhưng chỉ cần liếc qua một lần, Quốc đã nhận ra gương mặt người đàn ông tím tái thấy rõ, môi thâm lại, hai bên má hóp xuống, trán lấm tấm mồ hôi. Tay chân ông co rút nhẹ, run rẩy từng hồi, dù ngoài trời không hề rét buốt.
Chị Linh từ dưới bếp chạy lên, tay ôm theo cái siêu nước còn bốc hơi. Chị đổ nước ra chậu, nhúng khăn, vắt mạnh cho bớt nước rồi đưa cho mẹ. Hai người phối hợp với nhau, lau qua trán, cổ, bàn tay, bàn chân, vừa lau vừa cố đỡ người đàn ông nằm xuống giường cho ngay ngắn.
Một lúc sau, cơn ho có dịu đi đôi chút, nhưng hơi thở lại chuyển sang khò khè, ngắt quãng, lồng ngực phập phồng nặng nề, âm thanh phát ra nghe rõ như bị chặn lại ở cổ họng.
Quốc tiến thêm một bước, đứng gần mép giường.
“Chị ơi, bác bị như thế này lâu chưa?”
Chị Linh quay lại lo lắng đáp.
“Từ sau khi gặt xong thì bắt đầu bị, vài hôm sau đó khỏi. Sau đợt Tết thì ốm nhiều, lần nào cũng kéo dài, không ăn uống được nhiều thi thoảng còn nôn nữa.”
Quốc nhìn kỹ tình trạng trước mắt, ánh mắt dừng lại ở lồng ngực phập phồng bất thường của người đàn ông.
“Tình hình này không ổn, nên để bác ấy tới viện xem sao?”
Vừa nghe nhắc đến bệnh viện, người đàn ông lại lên cơn ho dữ dội. Ông không nằm ngửa được, phải nghiêng hẳn người sang một bên, thò đầu ra ngoài mép giường, vừa ho vừa nôn khan. Người nhà vội vàng nhúng khăn vào nước, làm nóng rồi đắp liên tục lên cổ, lên trán, lên bàn tay, động tác rối rít..
Quốc đưa tay ngăn lại.
“Bác à, cách này chỉ giữ ấm tạm thời thôi, khăn mà nguội lạnh là đâu lại vào đấy. Giờ bác ấy yếu lắm rồi, không thể trông vào việc tự khỏi được nữa, phải đưa đi viện.”
Người đàn ông nghe loáng thoáng, hơi thở đứt quãng, môi mấp máy.
“Đi viện… đi viện… Linh, mày qua nhà ai đó mượn xe máy đi.”
Chị Linh đứng sững lại, giọng run run.
“Xe máy trong xóm người ta đi làm hết rồi, phải làm thế nào bây giờ?”
Quốc quay phắt sang Hào, giọng dứt khoát.
“Hào, mày đạp xe lên trường mượn xe máy của cái Mây đi, nhanh lên.”
Hào gật đầu liên tục, không hỏi thêm câu nào, quay người chạy thẳng ra sân. Cậu nhảy lên xe đạp, chân vừa chạm bàn đạp là lao đi ngay, bánh xe lăn rào rào trên con đường đất, chỉ trong chốc lát đã khuất hẳn.
Trong nhà chỉ còn lại phụ nữ và Quốc. Mẹ con chị Linh đều là người làm nông, quen lam lũ ruộng đồng, chuyện bệnh tật chỉ biết trông vào kinh nghiệm truyền miệng, học vấn và hiểu biết về sức khỏe không nhiều.
Quốc cũng không phải người trong ngành y, nhưng khi đưa tay sờ thử lên trán và bàn tay người đàn ông, cậu cảm nhận rõ sự lạnh lẽo khác thường, da khô, tay gầy, các ngón run lên từng đợt. Chân tay ông co lại, thân người nhẹ bẫng, không còn chút sức.
Quốc nhớ tới những lần gặp trước đây, ba của chị Linh là người hay uống rượu. Bình thường không uống thì thôi, nhưng mỗi khi có dịp là uống nhiều, đặc biệt vào những ngày Tết. Tiết trời mấy hôm nay lại lạnh, sáng sớm sương dày, người già vốn yếu rất dễ đổ bệnh. Những dấu hiệu trước mắt khiến Quốc không thể đứng yên.
Cậu không giải thích dài dòng suy nghĩ của mình, chỉ quay sang dặn người nhà dặn dò.
“Trong lúc chờ xe, bác cố gắng giữ ấm cho ông ấy, đắp nhiều chăn lên, xoa hai bàn tay cho ấm. Chị Linh xuống bếp đun thêm một siêu nước, tiện đun luôn một nồi cháo nhé. Phải xông hơi cho bác, thông đờm tạm thời đã. Cháu chạy về nhà một lát rồi quay lại ngay.”
Nói xong, Quốc quay người đi ra sân, nhảy lên xe đạp, đạp thẳng về phía nhà mình. Về đến vườn, cậu nhanh tay nhổ mấy bụi sả, bẻ thêm vài lá chanh, hái lá bưởi, đào một củ gừng, tiện tay ngắt thêm lá lốt và tía tô. Những thứ này nhà nhà cậu trồng rất đầy đủ, bình thường dùng làm gia vị, nhưng lúc cảm lạnh lại rất hữu dụng với sức khỏe. Quốc gom tất cả lại, cuốn gọn trong một tàu lá chuối rồi quay xe đi ngay.
Trở lại nhà chị Linh, Quốc mang bó lá vào bếp. Cậu rửa sơ lá bưởi và sả rồi cho vào siêu nước đang rì rì trên bếp. Trong lúc chờ nước sôi, cậu mở nồi cháo, dùng muôi khuấy đều. Cháo được nấu từ cơm nguội tối qua, hạt gạo đã mềm, chỉ cần đun lại cho nóng là ăn được. Chứ đổ gạo mới vào thì nấu hơi lâu
Quốc ngẩng lên nói với chị Linh.
“Chị kiếm sẵn một tấm mền đi nhé, lát nữa siêu nước sôi là mang lên cho bác xông hơi.”
Chị Linh ngồi bên cạnh, sắc mặt hiện rõ sự lo lắng.
“Lần trước mẹ chị cũng xông một lần rồi, nhưng không được Quốc ơi.”
Quốc không đáp ngay, chỉ lặng lẽ cho thêm củi vào bếp, lửa bùng lên, đáy siêu nước bắt đầu kêu lục bục.
“Xông hơi chỉ giúp tạm thời thôi, Sức đề kháng của bác giờ yếu lắm, không tự hồi lại được. Mình phải đưa đi viện để truyền dịch vào cơ thể, nếu bác ấy còn cầm cự được tới đó thì còn có cơ hội. Càng để ở nhà thì càng nguy hiểm cho bác.”
Nồi nước đã sôi già, hơi nước phả mạnh vào mặt. Quốc lấy một thanh củi khô, xuyên qua quai siêu làm tay cầm rồi bê nhanh lên nhà trên. Cậu vừa đi vừa dặn chị Linh đóng kín cửa, bật hết đèn trong phòng lên cho sáng rồi cởi áo của ông bác ra.
Hai mẹ con chị Linh trước đó đã thử đủ cách mà tình trạng không khá hơn, lúc này nghe Quốc nói thì không chần chừ nữa, nhanh tay cởi bớt áo người chồng, người cha, đỡ ông ngồi thẳng dậy.
Quốc đặt siêu nước xuống trước giường, mở nắp ra, làn hơi trắng bốc lên dày đặc. Bác gái lấy tấm mền lớn, phủ kín cả người ông lẫn siêu nước, chỉ chừa một khoảng nhỏ phía trên để hơi nóng lan đều. Trong mền, tiếng ho vẫn vang lên từng đợt, ban đầu dồn dập, sau đó thưa dần. Một lúc sau chỉ còn tiếng khạc nhổ, tiếng xì mũi nặng nề. Hơi thở không còn phát ra âm thanh khò khè như trước đó.
Thấy tình hình bên nhà trên đã dịu lại, bác gái ở lại trông chừng. Quốc và chị Linh xuống bếp tiếp tục lo nồi cháo. Quốc đập thêm mấy lát gừng, lúc nãy tiện tay lấy về, còn trong nhà chị Linh vốn đã có sẵn. Trước đó họ cũng từng nấu cháo gừng, lại còn cạo gió, nhưng không hiệu quả.
Nhà trên yên ắng hẳn, chị Linh mới thở phào, quay sang Quốc
“Lần trước có nấu cháo gừng mà ba của chị không nuốt được. Cháo trứng cũng vậy mới ăn một hớp mà nôn luôn?”
Quốc ngẩng lên hỏi.
“Nhà chị có rượu hay giấm không?”
“Có cả hai đấy. Ba chị thích uống rượu mà, rượu từ hồi Tết vẫn còn một ít.”
Chị Linh nói rồi cúi xuống chạn bát, lấy chai giấm đưa cho Quốc. Quốc mở nắp, đưa lên ngửi thử, mùi giấm nồng, còn phảng phất men rượu. Cậu đổ một ít ra thìa, hơ trên ngọn lửa cho nóng lên, sau đó đổ vào một cái chén, thêm chút muối, khuấy cho tan.
“Cháo được rồi đó, chị múc ra bát, rắc chút lá tía tô nhé. Cháo trứng có mùi tanh nên bác ấy khó ăn.”
Chị Linh gật gù làm theo, nhanh tay múc một bát cháo nóng, rắc lá tía tô lên trên, hơi cháo bốc lên thơm nhẹ mùi tía tô.
Lúc đó, bên nhà trên ông bác đã xông được khoảng bảy tám phút. Quốc và chị Linh mang cháo lên, bảo ông thò đầu ra khỏi mền, nước mũi chảy ròng ròng xem chừng đã thông đờm.
“Cho bác ấy ngồi lại giường, quấn thêm lớp chăn nữa, đừng để ông ấy bị mất nhiệt. Lúc này phải giữ ấm,”
Ba chị Linh dựa theo người bác gái, lững thững bước tới, ngồi xuống giường, bác gái đắp thêm một lớp chăn, chỉ thò mỗi đầu ra hít thở. Lúc này đã không còn thở khò khè, đôi mắt vẫn còn mơ mơ màng màng, xem chừng vẫn rất yếu.
“Bác cho ông ấy uống cái này trước, rồi cho ông ấy ăn vài miếng cháo. Trong này có gừng và tía tô, ông ấy ăn được vài ngụm sẽ ấm bụng, tình hình sẽ khá hơn một chút.”
Bác gái cầm cái chén nóng, có chút tò mò nhưng không tiện hỏi đó là gì, liền đưa tới kê tới miệng chồng, ông bác há miệng ra chất lỏng chảy vào bên trong giống như hạn hán gặp mưa rào, đầu óc bỗng nhiên thanh tỉnh, hai mắt dần có hồn trở lại, vội nhìn trái nhìn phải.
Ông nuốt xuống một ngụm xem chừng sảng khoái lắm.
Quốc bèn nói.
“Bác đang rất yếu, cố gắng ăn vài miếng cháo rồi đi viện nha. đi tới đó người ta truyền dịch may ra có thể bình phục lại, còn ở nhà dựa vào ăn uống bình thường thì khó mà khỏi bệnh được.”
Chị Linh đưa tô cháo cho mẹ, để bà ngồi sát mép giường, từng thìa một bón cho chồng. Ông bác ban đầu còn ngập ngừng, môi khô run run, nhưng rồi cũng hé miệng ăn được một thìa, rồi thêm thìa nữa. Thấy cháo vào được bụng, cổ họng không còn nghẹn như trước, Quốc mới lặng lẽ lui ra ngoài, kéo cửa cho thoáng khí hơn. Ánh sáng chiều chiếu vào sân, gió nhẹ thổi qua, sắc mặt chị Linh lúc này mới bớt căng thẳng, đôi vai cũng hạ xuống đôi chút.
Chị theo sau Quốc ra ngoài sân, vừa đi vừa nói, trong giọng đã có chút nhẹ nhõm.
“Ba chị ăn được rồi nè, em cho ông ấy uống cái chén kia vậy mà có hiệu quả thật nha.”
Quốc lắc đầu, giọng đều đều.
“Có thể là chị nấu cháo hợp miệng nên ông ấy mới ăn được, chứ không hẳn do uống cái đó đâu.”
Chị Linh dừng lại, nhìn thẳng vào Quốc.
“Không nói cho chị biết được à? Chị biết rồi sau này còn giúp mẹ đỡ lo lắng.”
Quốc tặc lưỡi, quay mặt nhìn ra cổng, một lúc sau mới nói.
“Ba chị uống rượu không phải một hai năm. Lần này cơ thể ông ấy không tự chống lại được nữa, phải đến viện truyền dịch thì mới ổn. Nếu qua được đợt này thì bắt buộc phải bỏ hẳn rượu. Chứ lần sau mà lại cảm sốt nặng như vậy nữa, em sợ ông ấy không cầm cự nổi đến lúc đưa đi viện.”
Chị Linh thở dài, hai tay đan vào nhau.
“Nguy hiểm vậy sao?”
Quốc gật đầu, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
“Tình hình hiện giờ là như vậy,”
Hai người còn đang đứng ngoài sân thì từ xa vang lên tiếng xe máy. Hào phóng xe về, tóc tai bị gió hất dựng ngược ra sau, mặt đỏ bừng, vừa thắng xe đã lên tiếng.
“Lấy được xe rồi Quốc ơi, tình hình sao rồi?”
“Tạm ổn, Đợi bác ấy ăn xong tô cháo, tao với mày kẹp ba, đưa bác đi viện.”
Từ trong nhà vang ra giọng người đàn ông, yếu nhưng vẫn cố nói.
“Thôi… khụ khụ… không cần đi viện đâu… ăn xong tô cháo là khỏi rồi.”
Ba người cùng bước vào nhà. Ông bác đã ăn hết tô cháo, bát để không trên tay vợ. Bác gái nhìn chồng, gương mặt đã giãn ra hơn trước.
“Ông ấy ăn được hết rồi. Từ Tết đến giờ mới ăn được nhiều như vậy đó.”
Quốc đứng trước giường, giọng không đổi.
“Ăn được là tốt, giờ chuẩn bị đi viện. Bác gái giúp bác mặc thêm quần áo, mang tất, đi giày, đội mũ len. Đi xe máy gió lạnh lắm.”
Ông bác lắc đầu, đưa tay xua nhẹ.
“Đi viện làm gì cho tốn kém. Bác chỉ trúng gió chút thôi, giờ tỉnh táo rồi, ăn uống lại được, một hai hôm là khỏe lại ấy mà.”
Quốc không nói thêm, chỉ quay sang nhìn chị Linh. Chị đứng im một giây, rồi bước lại gần giường hơn. Quốc quay người ra ngoài sân.
“Cháu với Hào đợi bác ở ngoài… Nhanh lên nha bác.”
Quốc không muốn trực tiếp đứng ra thuyết phục bác trai. Cậu là người ngoài, lại còn nhỏ tuổi, nói nhiều quá chỉ khiến ông ấy thêm phản cảm. Chuyện này nếu để chị Linh và vợ của bác ấy nói thì khả năng ông nghe theo sẽ cao hơn. Nếu trong trường hợp ông bác vẫn cứng đầu không chịu đi, Quốc cũng chỉ biết chấp nhận, không thể ép được.
Quá trình thuyết phục kéo dài hơn mười lăm phút. Khi Quốc quay lại sân thì thấy ông bác đã mặc quần áo kín mít, đội mũ, quàng thêm khăn cổ, được vợ dìu từng bước chậm rãi ra ngoài. Quốc nhìn sang chị Linh, thấy chị khẽ gật đầu, xem ra hai mẹ con đã nói chuyện và thuyết phục được ông ấy.
“Cháu với thằng Hào đưa bác đi trước, Lát nữa cháu quay lại đón hai người sau. Bác và chị Linh chuẩn bị đồ đạc nhé, CMND rồi một chút tiền để làm thủ tục nhập viện. Tình hình này có thể bác trai phải nằm viện vài hôm.”
Bác gái nắm tay chồng, dìu ông ra tận cổng. Quốc và Hào đã dựng sẵn xe, Hào ngồi phía sau, Quốc cầm lái, ông bác kẹp ở giữa. Bác gái đứng bên cổng dặn với theo.
“Làm phiền hai đứa đưa ông ấy lên viện trước. Bác với cái Linh sửa soạn xong sẽ lên sau.”
Quốc không chần chừ, nổ máy chạy thẳng về phía thị trấn. Cậu giữ tốc độ vừa phải, tránh ổ gà, tránh phanh gấp để hạn chế gió lùa thẳng vào mặt ông bác. Người đàn ông vẫn còn rất yếu, một tô cháo chỉ giúp lấy lại chút sức chứ không thể khỏe ngay. Khi hơi nóng trong người tan dần, vẻ mệt mỏi lại hiện rõ, đầu ông gục xuống, hơi thở nặng nề. Hào ngồi phía sau phải vòng tay giữ chặt, nhắc liên tục để ông không ngủ gật.
Đến bệnh viện thị trấn, Quốc dắt xe vào sân rồi chạy vào làm thủ tục. Cậu lục túi mới nhớ ra không có giấy tờ tùy thân của bệnh nhân. Trong lúc còn đang loay hoay thì ông bác bỗng lịm đi, người mềm hẳn ra. Bác sĩ thấy vậy liền cho đưa thẳng vào phòng cấp cứu, không chờ giấy tờ nữa. Hào ở lại trông chừng, còn Quốc lập tức quay xe về xóm đón người nhà.
Quốc phóng xe quay về xóm, chở bác gái đi trước. Cần một người nhà ở đó để làm thủ tục. Chị Linh đạp xe sẽ ra thị trấn sau, chị còn mang theo quần áo và mấy cái chăn mỏng, đế mấy ngày tới ăn ngủ ngoài đó.
Khi Quốc trở lại bệnh viện lần thứ hai thì tình hình ông bác đã ổn hơn, nằm trên giường bệnh, tay cắm kim truyền dịch, đang nằm ngủ, hơi thở đều đặn. Bác sĩ nói, ông bác bị suy nhược cơ thể cần phải truyền dịch, nằm tĩnh dưỡng và theo dõi một thời gian. Không khác nhiều so với những dự đoán của Quốc.
Thấy bác trai đã tạm thời quan giai đoạn nguy hiểm, Quốc đưa bác gái đi hoàn tất các giấy tờ cần thiết. Tiền viện phí được xoay từ khoản tiền bán bắp cải trước đó nên tạm thời chưa gặp khó khăn. Xong xuôi, bác gái vào trong phòng bệnh xem tình hình của chồng. Quốc và Hào ra ngoài hành lang bệnh viện.
Sắc mặt của Quốc mới giãn ra đôi chút. Hào liền hỏi ngay.
“Bác sĩ nói ông ấy mà được đưa tới chậm là hẹo rồi đấy. Mày quyết đoán ghê ta, tự dưng nghỉ học ở nhà rồi bảo tao đi tới trường lấy xe máy, rồi đi viện luôn. Mày biết trước bệnh tình của ông bác rồi à?”
Quốc lắc đầu.
“Lúc vào tao mới biết thôi, hôm qua chị Linh có qua nhà nói là nhờ tao đi cày rồi mới biết bố chị ấy bị bệnh đó chứ. Đàn ông con trai, một khi ốm phải nhờ người khác chăm sóc thì tức là người đó đã yếu lắm rồi. Còn nếu ốm vặt thì không bao giờ để lộ đâu.”
Hào gật gù thầm cho lời nói của Quốc là đúng.
“Chí lí, trước giờ tao chưa thấy ông nào than mình bị ốm bị bệnh hết đó. Đàn bà con gái thì thỉnh thoảng. Phen này Hào mỗ lại được lĩnh giáo bản lĩnh của các hạ rồi, bội phục bội phục.”
Quốc giả bộ vuốt râu.
“Hào lão đệ quá khen rồi, không có ngươi kịp thời đi lấy chiến mã, một mình ta cũng không cứu được ông ấy. Công đức ngày hôm nay của ngươi không nhỏ đâu.”
Thấy hai đứa dùng văn thoại trong phim để giao tiếp ở bệnh viện, hai cô điều dưỡng tình cờ nghe thấy liền che miệng phì cười. Quốc và Hào cũng nhìn nhau mà cười theo, không khí đã bớt phần u ám hơn hẳn.
Nửa tiếng sau chị Linh đạp xe đi tới bệnh viện, đồ đặc chưa kịp tháo dỡ khỏi đuôi xe đã vội đi vào bên trong, Thấy Quốc và Hào, chị cất tiếng hỏi.
“Hai đứa, ba mẹ chị đâu rồi?”
“Đang ở bên trong, phòng cuối dãy tầng một, bác ấy không sao rồi, chị đừng lo nhé.”
Chị Linh gật đầu rồi rảo bước theo hai đứa về phòng bệnh. Bác sĩ có tới lui vài lần đo nhịp tim, huyết áp rồi lấy máu đi xét nhiệm. Ông bác vẫn chưa mở mắt nhưng bác sĩ nói không cần lo lắng, nằm nửa ngày sẽ tỉnh lại. Mọi người nên ra ngoài để bệnh nhân có được không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi.
Bốn người đi ngoài hành lang, mẹ chị Linh nói với Quốc và Hào, ánh mắt hiện rõ sự trìu mến biết ơn.
“Cảm ơn hai đứa nhiều lắm, Không có hai đứa chắc bác với cái Linh vẫn ở nhà, trông chờ ông ấy tự khỏi như mấy lần trước. Khổ thế đấy, nông dân ít học có biết chữ nghĩa gì đâu, lúc bấn lên thì chẳng biết làm gì hết.”
“Bác cũng đừng tự trách, sau này ta mọi người rút kinh nghiệm đề phòng là được rồi. Bác trai đã được truyền dịch, bệnh tình sẽ sớm tiến triển tốt lên thôi.”
Hào động viên.
“Đều là người cùng xóm, bác và chị Linh đừng ngại.”
Hai mẹ còn nào có biết nói gì nữa, cảm ơn thôi là chưa đủ, đợi khi nào ông bác xuất viện trở về sẽ hồi đáp sau.
“Mọi chuyện đã ổn rồi, Cháu và thằng Hào về trước đây.”
“Hai đứa về cẩn thận nha.”
Quốc chào hai người rồi cùng Hào lên xe máy quay về nhà.