Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
one-piece-max-cap-ngo-tinh-ta-khong-phai-la-sieu-nhan-a-quang.jpg

One Piece: Max Cấp Ngộ Tính, Ta Không Phải Là Siêu Nhân A Quang

Tháng 4 29, 2025
Chương 366. Đại kết cục - FULL Chương 365. Bách Thú hội nghị (2)
dai-minh-bat-dau-bi-lang-tri-lao-chu-cau-ta-dung-chet.jpg

Đại Minh: Bắt Đầu Bị Lăng Trì, Lão Chu Cầu Ta Đừng Chết

Tháng 1 30, 2026
Chương 219: Nghe nói các ngươi lưu hành đơn đấu? Ta lựa chọn hỏa lực bao trùm! Chương 218: Chỉ cần là bạc, Thiên Hoàng lão nhi quần lót cũng phải lột xuống!
dau-la-dai-luc-4-chung-cuc-dau-la.jpg

Đấu La Đại Lục 4: Chung Cực Đấu La

Tháng 3 11, 2025
Chương 1794. Lời cuối sách Chương 1793. Trọng sinh Đường Tam (2)
tam-quoc-thua-tuong-neu-khong-ngai-lien-nhan-sai-di.jpg

Tam Quốc: Thừa Tướng, Nếu Không Ngài Liền Nhận Sai Đi!

Tháng 1 24, 2025
Chương 288. Chân chân chân... Chân đại kết cục Chương 287. Kích động
nguoi-o-cap-ba-bat-dau-duong-thanh-thanh-mai.jpg

Người Ở Cấp Ba, Bắt Đầu Dưỡng Thành Thanh Mai

Tháng 2 3, 2026
Chương 108: Vì công chúa điện hạ xông pha khói lửa Chương 107: Thanh xuân ngây thơ luôn luôn mỹ hảo mà khắc chế (2)
do-thi-than-tai.jpg

Đô Thị Thần Tài

Tháng 1 22, 2025
Chương 758. Đại kết cục Chương 757. Hà Đồ ngăn trở quần ma, Lưu Phàm khuyên Thiên Ma
nguoi-tai-thon-phe-com-chua-mien-cuong-an-chung-vinh-hang.jpg

Người Tại Thôn Phệ, Cơm Chùa Miễn Cưỡng Ăn Chứng Vĩnh Hằng

Tháng 2 3, 2026
Chương 163: Đế Á: Chủ nhân không quá đáng tin cậy làm sao bây giờ? Chương 162: Săn bắn! Hài Chủ vẫn lạc!
trong-sinh-2006-ta-dua-vao-cam-nang-quat-khoi-nhan-sinh.jpg

Trọng Sinh 2006, Ta Dựa Vào Cẩm Nang Quật Khởi Nhân Sinh

Tháng 1 30, 2026
Chương 140: Tin tức (1 / 1) Chương 139: Mới lớp trưởng (1 / 1)
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 181: Cày Thuê
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 181: Cày Thuê

Phần việc nhà mình đã làm xong, nhưng khi vào vụ ngô thì nhà Quốc vẫn còn bận rộn lắm, đầu tiên phải kể đến việc vào rừng chặt cây về làm giàn cho đỗ cho dưa, những cây cà cây ớt nên có một cái cọc để làm chỗ dựa, tránh bị nghiêng đổ, cọc thấp không cần quá cao so với cây. Với số lượng hàng trăm cây thì lược cọc phải chuẩn bị cũng phải tương ứng dài ngắn khác nhau.

Trồng xong là mẹ Quốc vào việc luôn, trừ những hôm phải ra chợ bán bánh thì sáng nào một gánh chiều một gánh toàn là những cây mảnh, có khi là cành tre. được bó lại thành từng bó.

Quốc thì bận một việc khác, đó là đi “cày thuê”.

Ban đầu là nhà chú thím qua gọi Quốc sang cày hộ mấy đám ruộng. Đã cày máy một vụ rồi nên nhiều nhà không còn mặn mà với việc cày trâu nữa. Cày trâu mất cả ngày mới xong một thửa, người thì mệt, trâu cũng kiệt sức. Trong khi đó máy chạy một loáng là xong, đất lại đều và tơi.

Từ lúc mua máy cày thì viễn cảnh nhà thím sang nhờ đã được lường trước, ba Quốc không ở nhà nên Quốc sẽ đi cày vào buổi chiều, cứ cày bừa lên luống rồi sáng hôm sau chú thím sẽ tự trồng, cũng có khi là buổi sáng đi chở phân ra ruộng thôi, buổi chiều học sinh không đi học thì ở nhà giúp trồng ngô. Trong xóm có cái kiểu là nhà này trồng ngô thì nhà khác hay qua giúp, đến khi nhà người ta trồng thì mình lại qua giúp lại. Mỗi người một hai luống là hoàn thành một đám.

Nhà thím trồng ngô đám này thì Quốc lại đang đi cày đám mới, nên lúc nào cũng đi trước chú thím một buổi. Thong thả làm 4 ngày là xong vụ ngô, so với mang trâu đi cày thì “nhàn”và nhẹ hơn nhiều.

Dĩ nhiên nhà thím không có nhờ suông, cày xong đều cho tiền dầu máy và tiền công, đám nào nhỏ thì cho 50, đám nào to thì cho 80 ngàn. Quốc chẳng khách khí mà nhận lấy, không nhận thì lần sau người ta không nhờ. Và cũng ngầm hiểu là sau này đừng quấy rầy, chứ chẳng phải là quý nhau không lấy tiền đâu. Của cho là của nợ mà, có qua có lại nó mới lâu bền được.

Nhà anh Lâm cũng sang nhà Quốc hỏi mượn máy cày. Không khéo lại đúng lúc nhà Quốc đang cày giúp nhà thím, máy đã xuống ruộng rồi nên anh Lâm đành phải chờ thêm vài bữa. Chuyện trồng ngô vốn không gấp như cấy lúa, chậm vài ngày cũng không ảnh hưởng nhiều. Anh Lâm đứng nói chuyện một lúc rồi quyết định xin nghỉ làm ba ngày ở nhà, tranh thủ thời gian này lo xong việc đồng áng.

Anh chỉ lo cày ruộng, còn việc gieo trồng thì để mọi người trong nhà thong thả làm.

Trong khi anh Lâm đang dùng máy cày nhà mình, Quốc lại theo mẹ lên rừng chuẩn bị cọc và cây làm giàn. Hai mẹ con mang theo dao rựa, đi dọc theo lối mòn trên sườn rồi. Quốc chọn những cây thân nhỏ, không cần thẳng hay đẹp, chỉ cần không mục hay rỗng ruột là được. Có những cành trông giống củi khô, cắm xuống đất vẫn rất chắc chắn ít nhất là dùng được từ 3-4 tháng vậy là đủ dùng.

Cộng thêm số cọc mẹ Quốc đã chuẩn bị sẵn từ mấy hôm trước, số lượng coi như đủ. Cọc lớn để làm giàn cho dưa leo, cọc nhỏ dùng để giằng thêm cho chắc cũng như làm giàn cho đậu cove. Mấy cây thấp ngang hông thì dùng cho cây cà cây ớt.

Khi anh Lâm cày xong ruộng, Quốc lại lấy xe công nông nhà mình chở mấy bó cọc sang An Nghĩa để làm giàn.

Mới hơn 1 tuần mà Hạt giống dưới ruộng đã bắt đầu nhú lên khỏi mặt đất. Những mầm non đậu, dưa hiện rõ thành hàng, còn cà tím, cà chua, ớt thì cây giống đã hồi lại, thân đứng thẳng hơn, lá xanh trở lại, gặp gió thì lay nhẹ xem chừng rất hài lòng khi ở vùng đất mới.

Ruộng rau nằm gần sông, Quốc chỉ cần xách thùng đi vài bước là múc được nước, tưới dọc theo từng luống.

Mấy nhà trong xóm bên An Nghĩa đang trong vụ ngô. Có ruộng đã gieo xong từ sớm, mặt đất phẳng phiu, chỉ còn dấu chân người. Có ruộng thì người vẫn đang làm những hàng cuối, vừa làm vừa gọi nhau nói chuyện.

Ở khu này, máy cày được dùng nhiều, trâu bò hiếm khi thấy ngoài ruộng. Dọc con đường đất, người ta đem máy ra rửa sạch bùn, lau khô, dựng gọn một chỗ, chờ đến vụ cấy tháng năm mới dùng tiếp. Mẹ Quốc là người trong xóm, quen biết nhiều, mỗi lần gặp người đang làm đồng lại dừng tay, đứng thẳng lưng chào hỏi vài câu.

“Năm nay không trồng ngô mà trồng rau, có được không cô Dung?”

Mẹ Quốc cười nhẹ, đáp lại.

“Cái này không biết nữa a, trời thương thì cho hoa cho quả, không thương thì cũng đành chịu. Phải làm một năm mới biết được.”

Một người khác nhìn sang ruộng nhà Quốc, thấy cọc cắm dày, liền nói vọng sang.

“Hai mẹ con chịu khó chạy qua chạy lại thật. Trồng biết bao nhiêu là rau. Được mùa thì chắc bán được nhiều tiền lắm đấy.”

“Cũng mong như vậy bác ạ,”

Việc cắm cọc diễn ra theo từng luống. Cọc lớn được đóng xuống trước, sau đó dùng cọc nhỏ lạt để buộc lại. Ruộng nhà khác còn trống trơn, ngô chưa kịp nảy mầm, còn ruộng nhà Quốc thì đã lố nhố cọc tre, cành cây đan xen. Quốc đứng trên bờ ruộng, đi chậm một vòng, mắt nhìn theo từng hàng cọc vừa dựng xong, trong lòng cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Buổi chiều, hai mẹ con lái xe công nông về nhà. Máy nổ nghe giòn giã, xe chạy bon bon trên con đường quen thuộc, tuy không phải xe sang nhưng lái xe công nông là một cảm giác rất thú vị, giống như chơi một trò chơi mạo hiểm vì cảm giác rung rắc của nó, chỉ cần sơ ý là xe có thể phi ra ngoài đường. Về đến cổng, mẹ Quốc xuống xe trước, còn Quốc cho xe chạy thêm một đoạn rồi mới tắt máy, kéo bạt che lại.

Chị Linh trong xóm vừa lúc đó bước qua. Tầm này năm ngoái, chị hay sang nhà Quốc ra vào tự nhiên như người nhà. Từ khi lên lớp mười hai, chị ít ghé qua hẳn nhiều khi gặp nhau ngoài đường cũng chỉ gật đầu chào rồi ai lại đi đường nấy. Mỗi khi chị qua nhà đều là có việc gì đó chứ ít khi sang chơi, buôn chuyện một cách đơn thuần.

“Hôm nay chị sang là để nhờ Quốc cày ruộng, nhưng từ sáng đến giờ không thấy ai ở nhà.”

Quốc thật thà đáp.

“Em có làm mấy đám ruộng ở An Nghĩa nên thi thoảng không có ở nhà chị ạ? Chị vào nhà ngồi chơi đã.”

Chị Linh xua tay, đứng nguyên ở ngoài cổng, chỉ nói chuyện dăm ba câu.

“Bên đó xong việc chưa Quốc, có gì mai qua hộ chị một đám với nhé. Ba của chị bị ốm, ruộng đất chưa có động chạm gì cả.”

“Dạ được ạ, Ba của chị đã đỡ hơn chưa?”

Nghe nhắc tới ba, nét mặt chị Linh chùng xuống. Chị cúi đầu một chút rồi mới nói.

“Có uống thuốc nhưng không ăn thua. Mấy năm nay cứ trời rét là ba chị đổ bệnh suốt. Năm nay có vẻ nặng, chưa biết còn sống… được bao lâu nữa.”

Nói đến đây, giọng chị nghẹn lại. Chị quay mặt sang chỗ khác, động tác hơi vụng. Tuổi còn trẻ, những cảm xúc như vậy chưa quen giấu đi. Quốc nghe ra được ý trong lời nói, đoán tình hình không mấy sáng sủa. Cậu không hỏi thêm chỉ đáp lại rằng.

“Không sao đâu, trời nắng ấm là bác ấy sẽ sớm khỏe lại mà, Chị cứ về trước đi, ngày mai em qua cày ruộng cho.”

Chị Linh ngẩng lên, cố nở một nụ cười.

“Chị cảm ơn Quốc trước nhé.”

“Em là hội trưởng hội thanh niên mà, Chị Linh gặp khó khăn cần giúp gì cứ bảo với em.”

Chị Linh gật đầu, quay người đi về phía con đường nhỏ dẫn ra đầu xóm. Quốc đứng trong sân nhìn theo. Bóng chị khuất dần sau hàng rào, tiếng bước chân cũng nhỏ đi. Trời sập tối nhanh, ánh đèn trong xóm lác đác bật lên. Quốc vẫn đứng nán lại một lúc, đến khi bóng tối lan khắp sân, một luồng khí lạnh len vào, khiến cậu khẽ rùng mình.

Sáng hôm sau là thứ hai đầu tuần. Quốc vẫn cắp sách ra khỏi nhà như mọi ngày, đi theo con đường quen dẫn tới trường. Khi đi ngang qua nhà chị Linh, cái xe đạp của Quốc chạy chậm lại. Cậu liếc nhìn vào trong sân, cánh cửa nhà khép hờ, bên trong im ắng khác thường.

Quốc đứng khựng lại một thoáng, rồi quay đầu, không tiếp tục đi nữa.

Cậu đứng gọn bên vệ đường, chờ cái Mây đi ngang qua để nhờ viết hộ tờ giấy xin phép nghỉ học. Dạo này Mây toàn đi xe máy nên thường ra khỏi nhà muộn hơn. Quốc đợi một lúc thì nghe tiếng xe máy từ đầu ngõ. Mây chạy tới, thấy Quốc đứng bên đường thì giảm ga.

Quốc vẫy tay, ghé lại gần nói nhỏ vài câu. Mây nghe xong, gật đầu quen thuộc, không hỏi thêm. Chuyện Quốc nghỉ học với Mây không còn xa lạ. Thi thoảng cậu vẫn nhờ viết giấy hộ. Viết xong thì cất trong cặp, khi nào Quốc không đi học lại mang lên đặt trên bàn giáo viên. Vẫn chỉ một tờ giấy đó, dùng đi dùng lại.

Hào thấy Quốc không có định đi học thì liền cất tiếng hỏi.

“Có chuyện gì thế? Sao lại nghỉ học?”

Quốc đáp gọn.

“Tao bận ở nhà cày ruộng,”

Hào tròn mắt nhìn bạn.

“Đùa… mày nghỉ học để cày ruộng thật á?”

Quốc không trả lời thêm. Cậu dắt xe đi thẳng về phía nhà chị Linh. Hào lưỡng lự một chút rồi cũng đi theo. Khi còn đứng ngoài cổng, cả hai đã nghe thấy tiếng ho húng hắng từ trong nhà vọng ra, từng tiếng ngắt quãng.

Nhà chị Linh chỉ có ba người. Hôm nay cả ba đều ở nhà. Chị Linh không đi học, cứ đi ra đi vào trong gian nhà ngoài, dáng vẻ bồn chồn. Mẹ chị thì ở trong buồng, tay xoa lưng, đắp khăn ấm cho chồng.

Thấy Quốc và Hào bước vào sân, chị Linh thoáng giật mình, dừng chân lại.

“Hai đứa sao lại ở đây? Hôm nay không phải đến trường à?”

Hào nhanh miệng đáp trước.

“Quốc nó nghỉ học để đi cày chị ạ. Mà chị cũng không tới trường à, gần bảy giờ rồi đó.”

Chị Linh cúi đầu, giọng chùng xuống.

“Hôm nay chị nghỉ ở nhà. Chuyện hôm qua chị nói, Quốc để chiều làm cũng được mà, nghỉ học thế này chị áy náy lắm.”

Quốc chỉ mỉm cười, không nhắc đến chuyện ruộng đất.

“Bệnh tình của bác thế nào rồi ạ?”

“Tệ lắm, mấy hôm này không ăn uống được gì, từ sáng tới giờ cứ ho suốt. Mẹ chị đang ở trong buồng.”

Đúng lúc đó, từ trong nhà vọng ra tiếng gọi gấp gáp.

“Linh ơi, mang chậu nước ấm ra đây con… làm gì mà lâu thế.”

Chị Linh giật mình, quay vào trong.

“Hai đứa đợi một lát nhé, chị vào bếp lấy cái siêu nước đã,”

chị nói nhanh, rồi bước vội vào nhà.

Chị Linh rảo bước xuống bếp, dáng đi vội, tay khẽ kéo lại vạt áo như sợ chậm một chút là không kịp. Trong sân chỉ còn lại Quốc và Hào đứng đối diện nhau. Hào quay sang nhìn Quốc, chợt nhận ra ánh mắt bạn mình không còn bình thản như mọi khi. Quốc đứng yên, hai tay buông thõng, ánh nhìn dừng lại ở cánh cửa dẫn vào buồng trong, nơi tiếng ho ban nãy vẫn còn văng vẳng trong nhà

Rất hiếm khi Hào thấy Quốc lộ ra vẻ suy tư rõ ràng đến vậy. Thường thì có việc gì, Quốc cũng tự xoay xở được, nét mặt ít khi để lộ cảm xúc. Lần này thì khác, giữa hai hàng lông mày của Quốc khẽ nhíu lại. Cái dáng vẻ đó khiến Hào hiểu rằng chuyện trước mắt không đơn giản, đến Quốc cũng đang cân nhắc từng bước.

Hào không hỏi thêm câu nào. Cậu đứng lặng một chút, rồi thấy Quốc bước vào trong nhà. Không cần nói ra, Hào cũng theo vào.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-2008-ta-doc-co-the-kiem-tien.jpg
Trọng Sinh 2008: Ta Đọc Có Thể Kiếm Tiền
Tháng 2 1, 2025
mang-theo-mot-tram-trieu-tien-mat-trong-sinh-ve-thoi-dai-cao-trung.jpg
Mang Theo Một Trăm Triệu Tiền Mặt, Trọng Sinh Về Thời Đại Cao Trung
Tháng 2 1, 2026
cai-the-nguc-long
Cái Thế Ngục Long
Tháng 10 26, 2025
can-son-dong-vat-bat-dau-bi-bao-hoa-mai-dua-dam.jpg
Cản Sơn Động Vật: Bắt Đầu Bị Báo Hoa Mai Dựa Dẫm
Tháng 3 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP