Chương 177: Nông Trại Cường Thảo.
Sáng hôm sau, ba Quốc đã quay trở lại công việc đi xây nhà. Lẽ ra ông sẽ đi làm bằng chiếc xe máy mới mua, nhưng hôm nay Quốc và Hào cũng cần xe để lên thành phố nên ông đành dắt chiếc xe đạp cũ đi làm thêm buổi nữa. Trước khi đi, ông còn quay lại dặn dò mấy câu,đi xa nhớ cẩn thận, chưa có bằng nên thấy công an thì né đi. Quốc đứng trong sân nhìn theo, thấy bóng ba khuất dần ở cuối con đường làng mới quay vào chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi của mình.
Quốc và Hào xuất phát không lâu sau đó. Quãng đường sáu bảy chục cây số bằng xe máy không phải chuyện đùa, nhất là với những đứa trước giờ chỉ quen đi loanh quanh trong huyện. Lúc mới đi thì háo hức, nhưng được hơn nửa tiếng, gió tạt liên hồi vào mặt, cổ tay bắt đầu mỏi, lưng cũng cứng lại. Được cái là đi xe máy không bị say như ngồi xe khách, muốn dừng thì dừng, thấy mệt là tấp vào lề nghỉ ngơi, uống ngụm nước, duỗi chân tay rồi lại tiếp tục. Hai đứa thay nhau cầm lái, chỉ thỉnh thoảng hỏi một câu xem còn chịu được không để đổi ca.
Vì có việc cần làm nên cả hai không dám la cà. Đường từ quê ra thành phố khá thoáng, càng đi càng đông xe cộ, bảng chỉ đường cũng xuất hiện nhiều hơn. Đến khoảng tám giờ rưỡi, xe lăn bánh vào khu vực nội thành. Cảm giác ồn ào và đông đúc lập tức ập tới, khác hẳn không khí yên ả ở quê.
Cả hai ghé vào một quán bánh cuốn ven đường để ăn sáng. Quán không quá lớn nhưng khá sạch sẽ, bàn ghế nhựa kê sát nhau, mùi bánh nóng và chả quế lan ra thơm phức. Bánh cuốn ngoài thành phố giá cao hơn trong quê, nhưng bù lại bánh mỏng, nhân đầy, nước chấm đậm đà, có đủ rau thơm, hành phi và gia vị.
Hào vừa ăn vừa gật gù khen ngon, Quốc thì ăn chậm rãi, để bụng đỡ cồn cào sau quãng đường dài.
Ăn xong, Quốc đứng dậy ra quầy tính tiền rồi tiện hỏi bà chủ quán.
“Cô ơi, cho cháu hỏi nông trại Cường Thảo đi đường nào ạ?”
Bà chủ nhìn Quốc một cái rồi chỉ tay về hướng ngược lại.
“À, cái nông trại lớn ngoài kia hả? Cháu cứ chạy thẳng ra đường lớn, tới vòng xuyến rẽ phải, đi thêm một đoạn là thấy biển chỉ dẫn.”
Nông trại nằm ở khu ngoại vi thành phố, cách trung tâm chừng hai cây số, vị trí khá kín đáo. Từ đường lớn phải rẽ vào một con đường nhỏ, xe vừa quẹo khỏi trục chính là cảm giác khác hẳn, khói bụi và tiếng ồn dần bị bỏ lại phía sau. Con đường bê tông ban đầu chỉ vừa đủ hai xe tránh nhau, hai bên lác đác nhà dân, càng đi sâu thì không gian càng mở ra, cây cối xuất hiện dày hơn.
Dấu hiệu của nông trại hiện ra rất sớm, ngay từ hàng cọ trồng dọc hai bên đường. Loại cây này rõ ràng không phải giống bản địa, thân cao thẳng, tán gọn, được trồng thành hàng đều tăm tắp, mục đích làm cảnh là chính. Hào vừa chạy xe vừa ngoái đầu nhìn, miệng lẩm bẩm khen đẹp, còn Quốc thì chú ý tới mặt đường dưới bánh xe. Càng vào sâu, mặt đường càng phẳng, bê tông đổ dày, không thấy ổ gà hay vết nứt, đủ để xe tải lớn ra vào thường xuyên.
Đi thêm một đoạn, từ xa đã thấy một khu trạm nổi bật hẳn lên giữa khoảng đất trống. Cổng chào làm bằng khung thép sơn xanh, phía trên treo bảng tên nông trại, bên cạnh là lá cờ đỏ bay phần phật trong gió. Cảm giác như bước sang một khu vực khác, tách biệt hẳn với những khu dân cư.
Qua khỏi cổng là một khoảng sân rộng, xe cộ ra vào có trật tự. Bên tay phải là một nhà kho lớn, mái cao, cửa cuốn mở hé. Bên trong lộ ra mấy thùng chứa inox cỡ lớn, sáng loáng, đặt thành dãy, phía sau còn có lò sấy và các thiết bị cơ giới khác. Tiếng máy vận hành vang đều đều. Mùi kim loại, mùi khô nóng từ lò sấy trộn lẫn trong không khí.
Bên phía còn lại là một tòa nhà hai tầng xây gọn gàng, mặt tiền ốp kính, đó là khu văn phòng. Qua lớp kính có thể thấy bàn ghế, tủ hồ sơ và vài người đang đi lại làm việc. So với nhà kho thô ráp, khu này mang dáng dấp của một nơi xử lý giấy tờ, điều hành và quản lý.
Ngay tại cổng trạm có chốt bảo vệ và thanh chắn tự động. Một người đàn ông mặc đồng phục xanh đậm đứng trực, tay cầm sổ ghi chép, ánh mắt liếc nhanh qua hai đứa ngay khi xe vừa giảm tốc. Quốc còn chưa kịp dừng hẳn thì ông ta đã giơ tay ra hiệu.
“Đi đâu, làm gì đấy?”
Giọng hỏi không gắt nhưng đủ lạnh để người nghe biết đây không phải chỗ có thể tùy tiện ra vào. Quốc dựng chân chống, tháo mũ bảo hiểm xuống, cố giữ thái độ lễ phép.
“Dạ bọn cháu đi buôn, muốn vào nông trại xem có thể tìm nguồn hàng ở đây hay không?”
Người bảo vệ nhìn Quốc từ đầu tới chân, rồi lại liếc sang Hào đang đứng phía sau, ánh mắt dừng lại ở chiếc xe máy phủ bụi đường. Ông nhếch môi cười nhạt.
“Buôn bán nhỏ ngoài chợ à? có hẹn trước không?.”
Quốc khẽ “dạ” một tiếng, không phản bác. Ông bảo vệ thấy bộ dạng ngây ngô không biết gì của hai đứa chỉ đành chép miệng một cái.
“Đứng chờ đó, để bác báo với bên quản lý đã. Chỗ này không phải muốn vào là vào đâu.”
Nói xong, ông quay người bước vào chốt, rút điện thoại gọi đi đâu đó. Thanh chắn vẫn hạ ngang, chắn trước đầu xe. Quốc và Hào đành đứng nép vào lề đường, chờ đợi.
Trong lúc đó, Hào không chịu đứng yên. Nó tháo mũ, đảo mắt nhìn quanh, hết nhìn vào trong sân lại quay ra con đường phía sau. Từng chiếc xe tải nhỏ, xe ba gác chất đầy rau củ nối nhau ra vào, bánh xe lăn qua cổng trạm đều bị kiểm tra qua loa rồi mới cho đi. Có xe vừa ra khỏi cổng, trên thùng vẫn còn đọng nước, rau xanh phủ bạt, trông tươi rói.
“Nông trại lớn quá. Mỗi ngày mang từng này xe ra ngoài, tao không hình dung nổi bên trong còn khủng khiếp cỡ nào nữa.”
Nó chỉ tay về phía khu nhà kho xa xa, nơi mấy cái ống kim loại to chạy dọc theo tường, nối từ trong nhà ra ngoài.
“Mày xem cái ống to to kia là gì vậy?”
Quốc nheo mắt nhìn theo hướng Hào chỉ. Từ chỗ đứng chỉ thấy những ống inox sáng loáng, đường kính gần bằng vòng tay người lớn, uốn cong rồi dẫn vào khu nhà kho. Tiếng máy móc vọng ra đều đều, lúc trầm lúc bổng.
“Chắc là hệ thống xử lý hay sấy gì đó,”
Đối với mấy thiết bị nông nghiệp bên trong, Quốc nhìn mãi cũng không đoán ra được chính xác là dùng để làm gì. Những ống kim loại to chạy dọc theo vách nhà kho, bề mặt sáng bóng, nối với nhau bằng các khớp uốn cong, thỉnh thoảng lại phả ra hơi nóng mờ mờ. Quốc chỉ mơ hồ nhận ra đó là một dạng ống dẫn nhiệt, có thể dùng để sấy hoặc xử lý sau thu hoạch.
Qua khe cửa mở hé, bên trong còn thấy công nhân mặc đồ bảo hộ đi lại, từng khay rau được đẩy lên băng chuyền rồi chuyển vào sâu hơn, rõ ràng không phải kiểu thu hoạch xong là chở thẳng ra chợ như ở quê.
Cách tổ chức này khiến Quốc dần hiểu ra, nông trại không chỉ trồng trọt đơn thuần mà còn có cả một công đoạn sơ chế trước khi đưa sản phẩm ra thị trường. Từ đóng gói, phân loại cho tới bảo quản đều làm ngay tại chỗ, nhịp vận hành khép kín và trơn tru.
Nhìn quy mô trước mắt, Quốc gần như chắc chắn đây không phải dạng doanh nghiệp tư nhân nhỏ lẻ. Diện tích đất lớn, cơ sở hạ tầng đồng bộ, máy móc hiện đại, lại thêm cả trạm gác, văn phòng riêng biệt, tất cả đều cho thấy phía sau còn có sự hậu thuẫn nào đó. Quốc liên tưởng tới chính quyền địa phương. Nếu đi đúng hướng, mô hình này sẽ còn mở rộng nữa, dần dần biến nông nghiệp thành một ngành mũi nhọn trong kinh tế của tỉnh.
So với quy mô ấy, những đơn vị làm ăn nhỏ bên ngoài nếu muốn cạnh tranh trực tiếp thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Quốc cũng hiểu ra vì sao ở chợ, rau của nông trại Cường -Thảo luôn chiếm vị trí đẹp, giá cả lại ổn định. Những người hợp tác với họ đa phần là đầu mối lớn, chuỗi cung ứng rõ ràng, còn dân buôn nhỏ lẻ như hai đứa thì hiển nhiên không phải ưu tiên hàng đầu.
Nghĩ theo hướng đó, việc quản lý nông trại không cho hai đứa lạ mặt tự do ra vào lại trở nên hoàn toàn hợp lý.
Quốc còn đang mải suy nghĩ thì cánh cửa sổ nhỏ ở chốt bảo vệ bật mở. Người bảo vệ thò đầu ra, liếc nhìn hai đứa một lượt rồi nói vọng.
“Bây giờ chưa vào được, Đợi ngoài này thêm chút nữa. Lát nữa có đoàn khách vào tham quan, mấy đứa đi theo bọn họ.”
Hai đứa đứng chờ thêm bên ngoài chừng hơn mười phút thì từ phía đường lớn bắt đầu xuất hiện vài chiếc xe máy nối đuôi nhau chạy vào. Sau đó là một chiếc ô tô con màu đen chầm chậm rẽ vào cổng trạm. Nhìn biển số xe có màu xanh, Hào khẽ huých tay Quốc, hạ giọng nói nhỏ, đoán chừng là cán bộ nhà nước.
Xe vừa dừng lại, cửa mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống trước. Ông ta vóc người cao lớn, lưng thẳng, mặc áo khoác sẫm màu, dáng đi khoan thai. Theo sau là ba người nữa, một phụ nữ trung niên ăn mặc gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu, cùng hai người đàn ông trạc tuổi, một người thân hình đẫy đà, bụng hơi phệ, người còn lại thì gầy gò, đeo kính, tay cầm cặp da.
Mấy người đứng gần đó trao đổi vài câu ngắn, giọng nói không lớn nhưng đủ để Quốc nghe loáng thoáng. Nội dung xoay quanh chuyện đầu năm qua thăm hỏi, chúc tết nông trại, nhắc tới phòng nông nghiệp với mấy kế hoạch sản xuất sắp tới.
Gần như cùng lúc, bên trong nông trại có động tĩnh. Từ khu nhà hai tầng, một nhóm người nhanh chóng đi ra, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề. Mấy người phụ nữ tóc tai gọn gàng, khuôn mặt có trang điểm nhẹ, bước đi vội nhưng vẫn giữ vẻ tươi cười. Họ tiến thẳng ra cổng, bắt tay chào hỏi đoàn khách, thái độ vừa thân mật vừa kính trọng.
Người đàn ông vóc dáng cao lớn đi đầu trong nhóm đó chính là ông Cường, chủ nông trại. Ông ta cười nói rôm rả, chủ động bắt tay từng người, thỉnh thoảng còn vỗ vai, tỏ ra rất quen biết. Cuộc trò chuyện nhanh chóng trở nên rộn ràng, xoay quanh chuyện làm ăn, sản lượng, kế hoạch năm mới. Trong ánh mắt và cử chỉ của họ, rõ ràng những người như Quốc và Hào đứng ngoài cổng hoàn toàn không nằm trong tầm chú ý.
Sau vài câu xã giao, đoàn người bắt đầu di chuyển vào bên trong. Thanh chắn tự động được nâng lên, bảo vệ ra hiệu cho các xe nối đuôi nhau chạy qua. Quốc liếc nhìn Hào một cái, hai đứa không nói gì, chỉ lặng lẽ dắt xe theo sau mấy người dân buôn vừa đến, hòa vào dòng người đang tiến vào trong nông trại.
Điểm dừng chân đầu tiên của đoàn người là khu nhà kho nằm sát trục đường nội bộ trong nông trại. Cửa kho luôn mở sẵn, mùi nông sản tươi trộn lẫn với hơi nước và mùi kim loại của máy móc lập tức phả vào. Bên trong rộng hơn Quốc tưởng, trần cao, nền bê tông sạch sẽ, chia thành nhiều khu vực rõ ràng.
Ở một góc, những bồn rửa inox cỡ lớn đang vận hành, nước chảy ào ào. Cà rốt, khoai tây, củ cải được đổ vào từng mẻ, máy móc xoay đều, đánh bật bùn đất trước khi chuyển sang khâu tiếp theo. Bên cạnh đó là khu xử lý rau ăn lá, nơi người làm trong nông trại ngồi thành hàng dài, tay thoăn thoắt nhặt rau, cắt rễ, loại bỏ lá úa. Họ đeo găng tay, đội mũ vải, làm việc nhịp nhàng.
Những loại nông sản không kịp bán ra trong ngày hoặc không đạt tiêu chuẩn thì được chuyển sang khu chế biến. Quốc nhìn thấy những khay củ cải đã được thái lát mỏng, xếp đều vào lò sấy. Hơi nóng tỏa ra đều đặn, phía ngoài là bao bì đóng sẵn chờ sản phẩm hoàn thiện. Phần rau củ dập nát, hư hỏng không bị bỏ đi mà gom lại riêng, chuyển sang khu làm chế phẩm hữu cơ, nghiền nhỏ rồi ủ thành phân bón.
Mỗi khi đến một khu vực mới, ông Cường đều đứng ra giới thiệu, thỉnh thoảng còn chỉ tay giải thích thêm cho mấy vị cán bộ đi cùng. Từ khu kho, đoàn người tiếp tục đi sang khu trồng trọt. Những luống cây ăn quả xếp thành hàng thẳng tắp, gốc cây được phủ rơm giữ ẩm. Đi thêm một đoạn là ruộng rau củ, rồi ao cá nằm thấp hơn, mặt nước lăn tăn, bên dưới cá quẫy nhẹ.
Xa hơn nữa là khu chăn nuôi, chuồng heo, chuồng gà, chuồng vịt được xây tách biệt. Ông Cường vừa đi vừa nói về vòng tuần hoàn trong nông trại: rau củ dư cho vật nuôi ăn, phân chuồng ủ kỹ rồi quay trở lại bón cho cây trồng. Nghe đến đó, Hào khẽ huých Quốc, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Điểm khiến Quốc chú ý nhất là khu nhà lưới và hệ thống giàn tưới. Những mái lưới trắng trải dài, bên trong là các luống rau ngắn ngày như cải ngọt, rau diếp, cải cúc, rau muống… Hệ thống tưới phun hoạt động bán tự động, một cái xoay van, từng tia nước nhỏ phủ đều mặt luống. Ông Cường rất tự hào với cái mô hình này, ông giải thích cách thu hoạch kiểu cuốn chiếu, lứa này vừa cắt xong là lứa khác đã được gieo sẵn, nhờ vậy ngày nào cũng có rau xuất ra thị trường.
Về quy trình sản xuất, ông nhắc tới việc phối hợp với phòng nông nghiệp để nghiên cứu giống mới, trồng thử nghiệm nhằm tăng năng suất và hiệu quả. Những người đi cùng gật gù, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu chuyên môn. Quốc đứng phía sau, lặng lẽ quan sát, trong đầu ghi nhớ từng chi tiết.
Cuối buổi tham quan, ông Cường còn nhắc tới cơ sở thứ hai của nông trại Cường Thảo vừa được mở thêm. Cơ sở đó nằm xa hơn, chủ yếu tập trung vào chăn nuôi gia cầm, nhằm đáp ứng nhu cầu thực phẩm ngày một lớn của thành phố.
Buổi gặp mặt hôm đó được gói gọn trong vài nội dung chính. Phía nông trại trình bày mong muốn xin thêm quỹ đất để mở rộng quy mô, đồng thời đề xuất lập một kênh trao đổi, luân chuyển hàng hóa với các tỉnh lân cận nhằm ổn định đầu ra cũng như đa dạng nguồn hàng hóa. Mấy vị cán bộ đi cùng nghe xong thì ghi chép, hỏi thêm vài chi tiết về thủ tục, còn ông Cường đứng giải thích từng mục, thái độ điềm đạm, nói năng rành mạch.
Quốc và Hào đi phía sau, không chen vào câu chuyện của người lớn, chỉ lặng lẽ theo đoàn người đi buôn, dạo hết khu này sang khu khác. Một vòng đi qua đã đủ để hai đứa mở mang tầm mắt. Diện tích trồng rau của nông trại rộng hơn cả mấy đám ruộng trong xóm Quốc cộng lại, lại còn chia khu vực rõ ràng. Trồng trọt, chăn nuôi, sơ chế, bảo quản, thứ gì cũng có, vận hành như một guồng máy khép kín.
Nếu có thiếu sót chỗ nào thì cũng không đến lượt những người ngoài chuyên môn như hai đứa nhận ra.
Đứng giữa khu nhà lưới, Quốc nhìn những luống rau xanh xếp thẳng hàng, trong lòng không nảy ra ý chê bai nào. Mô hình này làm tới mức chỉn chu, rõ ràng là đã tính toán một cách có hệ thống. Nhưng càng quan sát, cậu càng nhận ra nông trại Cường Thảo không đến mức “đáng sợ” như cậu từng nghĩ. Quy mô lớn thật, cách làm bài bản thật, nhưng để một mình đáp ứng toàn bộ nhu cầu tiêu dùng của cả thành phố thì không hề dễ dàng.
Những gì nông trại làm nhanh và mạnh chủ yếu tập trung vào một số loại nông sản đặc thù, nhất là rau ngắn ngày trồng trong nhà lưới. Chủng loại không quá đa dạng. Những loại rau củ theo mùa, thứ mà nhà dân trồng nhiều, nông trại gần như không mở rộng thêm diện tích để phát triển. Điều đó cũng dễ hiểu, vào chính vụ thì nguồn cung ngoài thị trường tăng mạnh, giá buộc phải hạ, hiệu quả kinh tế không cao, lại dễ tồn hàng.
Quốc để ý thấy hướng đi của nông trại đang dần nghiêng sang mảng chăn nuôi. Chuồng trại được đầu tư thêm, còn trồng trọt dường như đã chạm đến ngưỡng mà họ thấy vừa đủ. Nghĩ đến đó, trong đầu Quốc chợt nghĩ. Nếu tìm được một loại nông sản phù hợp, việc kéo hàng từ huyện ra thành phố vẫn có cơ hội bán được.
Chuyến tham quan chỉ dừng lại khi mấy vị cán bộ đi đủ một vòng mô hình “vườn- ao- chuồng” lúc ấy đã gần trưa. Ai nấy đều lộ vẻ mỏi chân, bước đi chậm hơn ban đầu. Đoàn người rẽ vào khu văn phòng hai tầng, ngồi nghỉ uống nước, quạt máy bật vù vù xua bớt cái oi nắng. Vài câu chuyện xã giao được nối tiếp, rồi họ hẹn nhau lát nữa ra nhà hàng trong thành phố dùng bữa, coi như bữa gặp mặt đầu năm.
Trong lúc mọi người tản ra nghỉ ngơi, một nhân viên của nông trại tiến lại chỗ Quốc và Hào. Thấy hai đứa đi theo từ đầu đến cuối, lại ăn mặc giản dị, anh ta mặc định họ là dân buôn bán nhỏ ngoài chợ, lần đầu tới tìm mối hàng.
“Hai em định nhập mặt hàng nào về bán, số lượng bao nhiêu?”
người kia hỏi, giọng khá lịch sự.
“Bên anh còn phải lên kế hoạch thu xếp, chứ không phải muốn lấy là có liền đâu.”
Quốc đứng hơi chần chừ một nhịp, Hào thì im lặng nhìn quanh. Nhân viên kia tiếp lời, giải thích thêm như nói cho quen miệng. Khách lấy hàng từ nông trại để bán lẻ đều phải làm giấy tờ đàng hoàng, hàng loại một tính giá khác, loại hai giá khác. Riêng hàng loại ba thì tuyệt đối không xuất ra ngoài, chất lượng kém mà đem bán chỉ làm tổn hại đến thương hiệu của nông trại.
Quốc nghe xong gật đầu nhẹ, rồi nói chậm rãi rằng mình đang tìm một loại nông sản, nhưng trong nông trại hiện tại lại không có.
Người nhân viên hơi ngạc nhiên, hỏi lại ngay:
“Loại gì vậy em?”
Quốc không đáp. Cậu chỉ nhìn lướt qua khu kho thêm một lần nữa, rồi quay sang Hào khẽ nghiêng đầu ra hiệu. Hai đứa cùng nhau rời khỏi khu văn phòng, bước về phía cổng. Người của nông trại cũng không níu lại hỏi thêm, ánh mắt chỉ lướt qua một cái rồi quay sang tiếp chuyện với người khác. Khách buôn bán ngoài chợ không thiếu, không người này thì còn người khác.
Rời khỏi nông trại, Quốc và Hào lại lên xe chạy ngược vào trong thành phố. Không vội về ngay, hai đứa ghé vào khu chợ đầu mối để xem rau củ. Quốc đi qua từng sạp, nhìn từng rổ hàng bày la liệt trên bạt, thỉnh thoảng lại dừng lại hỏi giá. Không phải để mua, mà để xem thứ gì bán chạy, thứ gì vắng khách. Cậu nghĩ đơn giản, thị trường thiếu gì thì mình trồng cái đó, chứ trồng ra mà không ai mua thì chỉ có ôm hàng.
Chợ thành phố khác hẳn chợ quê. Những thứ ở huyện bán chậm hoặc khó bán như cà rốt, cà tím, mướp đắng, ngoài này lại thấy sạp nào cũng có, người mua còn lựa lên lựa xuống. Người thành phố chuộng mấy món lạ miệng, để đa dạng bữa ăn thường ngày. Nhìn cảnh người bán cân hàng, trong đầu Quốc tự sắp xếp từng cái tên vài loại nông sản có thể trồng được.
Phương án trồng rau ngắn ngày cậu tạm gác lại. Quãng đường vận chuyển từ quê ra thành phố quá xa, chỉ cần chậm một ngày là rau héo ngay, lỗ còn nhanh hơn lời. So đi tính lại, trồng các loại củ quả có vỏ dày, thời gian bảo quản lâu vẫn an toàn hơn, vừa đỡ áp lực vận chuyển, vừa dễ xoay xở đầu ra.
Nhân tiện đã ra tới đây, Quốc ghé vào một cửa hàng vật tư nông nghiệp ở ven chợ. Cửa hàng không lớn lắm nhưng bày đủ thứ, từ hạt giống, phân bón cho đến thuốc trừ sâu. Cậu mua vài gói hạt giống rồi tranh thủ hỏi han thêm, nhờ người bán tư vấn. Ít nhất thì họ làm nghề này hằng ngày, hiểu vào thời điểm hiện tại nên trồng cây gì, loại nào đang bán chạy ngoài thị trường.
Nghe Quốc trình bày hoàn cảnh đất đai, khoảng cách vận chuyển và ý định làm nhiều vụ trong năm, người bán suy nghĩ một lúc rồi gợi ý mấy loại quen thuộc nhưng dễ tiêu thụ. Cà tím, su su, bí, đậu cô ve, ngô nếp là những cái tên được nhắc đến nhiều nhất. Đa số đều là cây phải làm giàn, tốn công lúc đầu nhưng bù lại thu hoạch kéo dài. Ngoài ra còn có lạc, cà tím và ớt, những loại không cần giàn nhưng phải ươm giống khá lâu, thời gian chuẩn bị vất vả hơn.
Quốc đứng nghe, vừa gật đầu vừa ghi nhớ. Hào ở bên cạnh nhìn đống hạt giống đủ màu, thỉnh thoảng lại cầm lên xem thử, cùng là nghe một thông tin từ nhân viên bán hàng, nhưng sự chú ý của Hào lại nằm ở mấy kệ hàng, ngôi nhà to, hay cái ô tô đậu ở bên ngoài.
Quốc vừa nghe nhân viên tư vấn vừa cúi xuống xem từng gói hạt giống bày trên kệ. Cậu không hoàn toàn tin vào những lời giới thiệu quá trơn tru kia, bởi cậu hiểu rõ một điều, nhiệm vụ của họ là bán được hàng, chứ không phải chịu trách nhiệm cho mùa vụ của người trồng. Đất ở An Nghĩa lại là đất mới, lần đầu đem ra trồng rau bài bản, mọi thứ đều phải làm từ con số không, khó tránh khỏi thử sai. Muốn biết cây nào hợp đất, chỉ có cách trồng rồi quan sát.
Vì vậy Quốc không chọn một hai loại cho xong chuyện, mà mua khá nhiều. Cà tím, cà chua, cà pháo, đậu cô ve, dưa chuột, ớt… gói nào cậu cũng cầm lên xem kỹ, hỏi sơ qua cách gieo trồng rồi mới bỏ vào giỏ.
Ngoại trừ cà tím, những loại còn lại đều là cây quen thuộc ở quê, dễ trồng, dễ bán, coi như phương án an toàn. Riêng cà tím thì khác, ở thành phố không có nhiều, giá lại ổn định, trước đó cậu từng trồng thử vài gốc ở vườn nhà, cây lên khỏe, ít sâu bệnh, quả sai, cho thấy khá hợp với thổ nhưỡng. Chính vì vậy cậu muốn đẩy mạnh loại này, xem có thể làm thành cây chủ lực hay không.
Ngoài hạt giống mua trong cửa hàng, Quốc còn để ý đến một loại cây nữa là su su. Loại này không cần mua hạt, chỉ cần mua quả về ủ cho nảy mầm rồi trồng. Ở thành phố bán su su nhiều, còn ở quê thì ít nhà trồng, coi như một hướng đi mới. Quốc lựa chục quả su su già, vỏ sậm màu, cầm chắc tay rồi bỏ vào túi riêng.
Thấy bạn mua nhiều như vậy, Hào đứng bên cạnh không khỏi lo lắng, nhíu mày hỏi.
“Mua nhiều thế ổn không Quốc?”
Quốc cười nhẹ, tay vẫn xếp hạt giống cho gọn.
“Chỗ này đem trồng thử một vụ thôi, sang năm tính lại. Ở trong xóm tao vẫn trồng đỗ tương như năm ngoái mà. Sắp tới sẽ nhiều việc lắm, phải lập kế hoạch cho đàng hoàng, không thì rối như canh hẹ.”
Hào tròn mắt nhìn bạn.
“Chà chà, lập kế hoạch cơ à, nghe hoành tráng phết nhỉ.”
“Không làm vậy thì dễ toang lắm. Làm nông không cẩn thận là vừa mất tiền mất sức, mất thời gian. Mày có mua thêm gì không? Không thì mình về.”
Hào lắc đầu, cười hì hì.
“Có tiền đâu mà mua. Mày cứ trồng trước đi, thừa bao nhiêu đem về nhà tao trồng sau.”
Thanh toán xong, hai đứa xách đồ ra xe rồi lại đèo nhau rời khỏi thành phố. Lần này Quốc không đi theo con đường cũ, mà rẽ qua hướng An Khánh, coi như đổi gió.
Đường mới trải nhựa phẳng lì, ít xe, Quốc tăng ga đều đều, kim đồng hồ nhích lên 50 rồi 60 km một giờ. Gió tạt vào mặt mát rượi, hai bên đường cảnh vật lùi lại nhanh đến mức Hào phải bám chặt lưng bạn, miệng cười khoái chí.
“Đi kiểu này phê thật, cứ như phim hành động ấy.”