Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sau-khi-chia-tay-lai-bi-cao-lanh-bac-si-ngu-ty-yeu

Sau Khi Chia Tay, Lại Bị Cao Lạnh Bác Sĩ Ngự Tỷ Yêu

Tháng 10 27, 2025
Chương 509: Đại kết cục! Chương 508: Hai thai xuất sinh
bat-dau-van-mau-dap-chua-nuoc-che-tao-than-thoai-cau-trang

Bắt Đầu Vạn Mẫu Đập Chứa Nước, Chế Tạo Thần Thoại Câu Tràng

Tháng 10 11, 2025
Chương 1140: Đại kết cục! Kết thúc, cũng là khởi đầu mới Chương 1139: Tinh không kỷ nguyên mới, là hắn? Trở về!!!
vo-han-load-ta-luan-hoi-chung-dao-truong-sinh.jpg

Vô Hạn Load: Ta Luân Hồi Chứng Đạo Trường Sinh

Tháng 2 7, 2026
Chương 748: : Phù Khiêm danh sách Chương 747: : Phù Khiêm cái chết
toan-dan-chang-phai-viet-hai-chu-nguoi-lam-sao-quy

Toàn Dân: Chẳng Phải Viết Hai Chữ, Ngươi Làm Sao Quỳ

Tháng 12 8, 2025
Chương 236: Mặc giới sơ khai, ghế cuối cùng thành ( đại kết cục ) Chương 235: Hóa Thân cùng Thần Quốc
chu-thien-toi-cuong-hoc-vien.jpg

Chư Thiên Tối Cường Học Viện

Tháng 1 18, 2025
Chương 600. Vô hạn Hỗn Độn hải, vô hạn đa nguyên vũ trụ Chương 599. Phách lối đều chết
vo-dich-tich-mich-sieu-cap-he-thong.jpg

Vô Địch Tịch Mịch Siêu Cấp Hệ Thống

Tháng 2 4, 2025
Chương 111. Chí tôn hiện thế! Giết! (5) Chương 110. Chí tôn hiện thế! Giết! (4)
bat-dau-cuu-duong-than-cong-ta-hoa-khi-that-rat-lon.jpg

Bắt Đầu Cửu Dương Thần Công, Ta Hỏa Khí Thật Rất Lớn

Tháng 2 6, 2026
Chương 293: Nhập chủ Bắc Mãng hoàng đình Chương 292: Thôn Thiên Diệt Địa Thất Đại Hạn
vo-dao-mo-phong-bat-dau-ta-cuoi-nu-de.jpg

Võ Đạo Mô Phỏng: Bắt Đầu Ta Cưới Nữ Đế

Tháng 2 4, 2025
Chương 309. Không phải kết thúc, mà là vì càng tốt đẹp hơn tân sinh Chương 308. Cuối cùng chi chiến (4)
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 175: Vi Vu Đầu Xuân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 175: Vi Vu Đầu Xuân

Hội xuân trong huyện kéo dài rải rác đến tận ngày mùng mười. Sau hôm đầu tiên, Hào đã tỏ ra chán nản, không còn mặn mà đi hội nữa. Nghe cậu ta than thở thì biết, mấy cuộc trò chuyện với con gái đều gượng gạo, nói qua nói lại vài câu là cạn đề tài, càng nói càng thấy không tự nhiên.

Trái lại, cái Mây có vẻ vui lắm, Có xe máy trong tay, cô bạn gần như không bỏ lỡ hội nào. Cứ rảnh là rủ Minh Nguyệt chạy hết hội này sang hội khác, trong huyện có bao nhiêu hội là đi đủ bấy nhiêu. Hai đứa thay nhau lái xe, cười nói suốt dọc đường, về đến xóm thì kể lại đủ thứ chuyện vui vẻ, từ trò chơi đến đồ ăn vặt, nghe mà thấy không khí tết kéo dài thêm mấy phần.

Quốc thì ở nhà mấy phiên. Đến khi nghe tin ngoài thị trấn mở hội chợ lớn, cậu mới nảy ý định đi xem. Năm ngoái, cả nhà từng mang bếp ra hội chợ bán chuối chiên, vừa bán vừa chơi, đông vui cả ngày. Năm nay trong nhà đã mua sắm đủ thứ từ trước tết, ba mẹ Quốc không còn mặn mà chuyện đi chơi. Đồ đạc, nông cụ cũng tương đối đầy đủ, chưa có nhu cầu sắm sửa thêm, nên hai người ở nhà đi loanh quanh mấy hộ trong xóm.

Không muốn đi một mình, Quốc quay sang rủ Hào. Cậu ta nghe nhắc tới hội chợ thì nhăn mặt, bảo lười đạp xe ra thị trấn. Quốc nói có thể đi xe máy cho nhanh, khỏi tốn sức, nói đến đó hào mới chịu rời khỏi nhà. Còn chủ động làm xe ôm, được lái xe máy là khoái lắm.

Hai đứa phóng xe ra thị trấn, gió tạt vào mặt mát rượi. Con đường quen thuộc bỗng dưng ngắn lại, chưa đầy mười lăm phút đã thấy dòng người đông dần, cờ hội giăng đầy hai bên đường. Xe cộ ra vào tấp nập, Quốc bảo Hào chạy chậm lại, vừa tìm chỗ gửi xe vừa quan sát. Hội chợ đông quá, dựng xe bên lề không yên tâm, Quốc nhớ ra nhà hàng Nhung – Khánh ở gần đó, liền bảo Hào rẽ vào gửi nhờ.

Nhà hàng đã mở cửa khai xuân từ mùng sáu, bảng hiệu treo ngay ngắn, cửa kính lau sạch bóng. Những loại hình kinh doanh dịch vụ vốn chẳng nghỉ ngơi được lâu, hết tết là phải mở tiệm, chỉ có điều mấy ngày đầu khách còn thưa thớt, bàn ghế bày ra nhiều mà mới lác đác vài nhóm ngồi. Hai đứa dắt xe vào sân, rồi tiện thể bước vào trong chào hỏi.

Quốc liếc thấy bác Trương đầu bếp đang đứng trong quầy bếp, tay cầm vá đảo nồi nước dùng, liền lên tiếng chào. Bác Trương quay ra, nhìn thấy Quốc thì nhận ra ngay, nét mặt thoáng ngạc nhiên rồi chuyển sang vui vẻ.

Nửa năm rồi, từ lần bán măng cuối vụ, Quốc chưa quay lại “làm việc” với nhà hàng, dù khi ấy bác Trương tỏ ra khá ưng mấy thứ rau cỏ nhà cậu. Dạo sau này, Quốc có ghé qua hai lần ăn uống, khi đó bác trương mới biết Quốc còn là học sinh, hơn nữa còn là học sinh ưu tú trong trường nên có chút thiện cảm.

“Dạo này bận học lắm hay sao mà lâu rồi không thấy bán đồ cho nhà hàng nữa.”

“Dạ năm ngoái có hơi bận rộn nên không có trồng rau và giao cho bác được, qua tết bắt đầu nhàn và ổn định hơn rồi, cháu đang định ra tết bắt đầu trồng rau lại đây. Năm mới chúc bác và nhà hàng làm ăn phát đạt nhé.”

Bác Trương chỉ cười.

“Ừ bác cảm ơn, năm nay có rau củ hay măng khô lại giao đến đây nhé.”

Quốc gật đầu với bác Trương rồi xoay người rời đi, cùng Hào nhập vào dòng người đang đổ về phía hội chợ. Không khí trong đó ồn ào hẳn lên, tiếng loa quảng cáo chen lẫn tiếng người cười nói, trẻ con chạy lăng xăng kéo theo những quả bóng đủ màu. Hai đứa đi chậm rãi, chủ yếu là dạo một vòng cho biết, mắt nhìn ngó khắp nơi chứ không có ý định mua sắm gì.

Đi qua hết gian này tới gian khác, quần áo treo kín trên những sào sắt, gió thổi làm vải phấp phới. Gian giày dép bày la liệt từ dép nhựa, dép tổ ong cho tới giày da, giày thể thao, nhìn vào thì đủ kiểu đủ cỡ. Bên kia là loa đài, nồi niêu, bát đĩa xếp thành chồng cao, người bán đứng trước quầy miệng nói không ngơi, tay chỉ trỏ mời chào. Hào vừa đi vừa ngó nghiêng, thỉnh thoảng dừng lại sờ thử một món đồ rồi lại buông ra, tặc lưỡi bảo thôi.

Đi thêm một đoạn, mùi thịt nướng thơm lừng từ đâu đó bay tới, quyện với khói than làm bụng Hào réo lên. Cậu ta hít mấy cái thật sâu rồi kéo tay Quốc tấp vào một quán nhỏ dựng tạm bằng bạt, phía trước là bếp than đỏ rực, trên vỉ nướng mấy xiên thịt mỡ nạc xen kẽ xèo xèo chảy mỡ. Quốc gọi vài que, đứng chờ trong lúc người bán trở tay lật xiên, rắc thêm ít gia vị.

Cầm xiên thịt còn nóng trên tay, Hào vừa thổi vừa hỏi, giọng pha chút tò mò.

“Hội chợ toàn đồ giá rẻ thế này, không biết người bán có lời lãi gì không nhỉ?”

Quốc cắn một miếng, nhai chậm rồi đáp.

“Thì đồ cũ, đồ tồn kho người ta đem ra xả đó. Để trong kho lâu vừa tốn chỗ, vừa sợ hỏng, bán ra ngoài còn hơn là bỏ không.”

Hào nhíu mày, nhìn về mấy gian hàng treo biển giảm giá đỏ chói.

“Vậy toàn đồ cũ thế ai mua làm gì?”

“Không hẳn đâu,”

Quốc nói, tay chỉ về phía dãy quầy phía trong.

“Những quầy treo bảng giảm giá thường là hàng khó bán do mẫu mã chứ chất lượng vẫn dùng được. Hợp với mấy người thu nhập thấp, nông dân, lao động phổ thông. Cũng có gian bán đồ đắt tiền, nhưng ít thôi. Mấy thứ như bát đĩa, nồi niêu mua ở hội chợ là rẻ nhất đó, giày dép cũng vậy, mua vài đôi về đi cả năm.”

Hào đảo mắt nhìn quanh.

“Nhiều hàng thanh lý như vậy, chứng tỏ buôn bán cũng không phải dễ dàng.”

“Nghề nào cũng có cái khó mà. Sắp tới tao có nhận thêm vài miếng đất của họ hàng bên An Nghĩa. có gì qua đó phụ tao một tay, coi trừ trừ vào khoản phí mua TV đi ha.”

Hào thoáng ngạc nhiên.

“Mày có đất ở bên An Nghĩa cơ à? LÀm ở nhà chưa đủ hay sao mà còn chạy sang bên đấy làm nữa. Mà năm tới làm thêm một vụ bắp cải bên đó nữa, nhà mày chẳng giàu luôn ấy chứ. Mà sắp tới mày trồng cây gì, lại đậu tương hả? Tao thấy trồng đậu dễ đó, lần này mảnh vườn nhà tao trồng đậu, có khi được 1-2 tạ đấy.”

Quốc gật gù cho là phải.

“Nhà mày trồng đậu cũng tốt, nhưng mà vẫn nên trồng thêm rau, kẻo lại không có gì ăn trong 3 tháng tới. Bên An Nghĩa nhiều nước nên khả năng trồng đậu dễ bị úng lắm, có khi tao phải chuyển sang trồng rau sẽ an toàn hơn. Nhưng mà nhưng mà trồng nhiều rau quá không biết bán đi đâu. Có khi tao sẽ sang An Khánh gặp bác Tư thành một chuyến.”

Hào nhìn Quốc rồi bĩu môi.

“Ông bác đấy lừa xóm mình một vố mà mày vẫn muốn sang đó làm ăn à? Với khả năng của mày cần gì làm việc với ông ấy.”

Quốc thở ra một hơi rồi cảm thán.

“Chuyện thương lái đâu phải do lỗi của bác ấy. Bác ấy cũng giống mọi người trong xóm mình, bị thương lái chơi đểu thôi. Ông bác có nhiều kinh nghiệm để học hỏi đấy.”

Dạo xong một vòng hội chợ, hai người không vội quay về mà rẽ sang hướng An Khánh. Từ thị trấn có con đường nhựa mới mở chạy thẳng sang huyện bên, khác hẳn mấy lối đường đất quen thuộc mà dân trong vùng vẫn hay đi tắt. Ngay đầu đường có tấm biển chỉ dẫn dựng ngay ngắn, mũi tên sơn trắng nổi bật, chỉ cần đi thẳng một mạch là tới nơi.

Lần đầu chạy xe trên con đường này, cả Quốc lẫn Hào đều có cảm giác là lạ. Đường bằng phẳng, xe chạy êm, hai bên là ruộng đồng xen lẫn những dãy nhà xây mới, thỉnh thoảng lại hiện ra một quán nhỏ bán nước, bán bánh kẹo ngày Tết. Cảnh vật quen mà cũng lạ, cứ như đang đi đâu đó xa xôi, trong khi thực ra vẫn chỉ quanh quẩn trong huyện. Gió xuân thổi mát rượi, mùi khói rơm, mùi bánh trái thoang thoảng trong không khí.

Vẫn còn trong dịp Tết nên ngoài đường khá đông. Từng nhóm người mặc quần áo mới tụ tập bên lề, nói cười rôm rả. Có nhà còn bày bàn ghế trước sân, vừa uống nước vừa chuyện trò. Mỗi khi xe máy của Quốc và Hào chạy ngang qua, không ít ánh mắt ngoái đầu nhìn theo, có tò mò, có hiếu kỳ, cũng có người nhận ra mặt quen mà khẽ gật đầu chào.

Chạy một đoạn nữa thì con đường này nhập vào trục đường chính nối thành phố với An Bình. Đi ngược về phía biên giới là lối dẫn tới nhà tư Thành. Sau Tết chưa lâu, chuyện làm ăn còn chưa vào guồng, ông bác vẫn ở nhà, chưa đi đâu xa. Quốc giảm ga, đánh xe rẽ vào con đường nhỏ quen thuộc dẫn vào sân.

Hai đứa dựng xe trước hiên rồi bước vào chúc Tết. Thấy Quốc và Hào từ An Yên sang, tư Thành hơi sững lại một chút, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Ông cười xòa, vẫy tay gọi vào nhà, bảo ngồi xuống uống nước, ăn miếng bánh cho phải phép đầu năm. Trong nhà, ấm trà đã nguội bớt nhưng mùi chè vẫn còn thơm, bánh mứt bày sẵn trên bàn.

Ba người ngồi nói chuyện dăm ba câu xã giao, hỏi thăm qua lại tình hình gia đình, ruộng vườn, chuyện học hành của Quốc. Tư Thành vừa nghe vừa quan sát, trong lòng đoán rằng hai đứa nhỏ này chắc không chỉ đơn thuần là sang chúc Tết. Tuy vậy, ông không hỏi thẳng mà nhắc lại chuyện lần trước mua bắp cải,

“Nói ra cũng buồn cười, Ngày 25 là nhà Bác thu hoạch xong, thì ngày 26 ông chủ Mã đi tới, thấy ruộng bắp cải trống trơn mà cái mặt đần thối ra. LẤy lý do tết bận việc thu xếp sang muộn, lại trách bác không giữ lời. Đúng là mặt dày, bác chửi cho vài câu rồi họ bỏ về luôn. mới đầu tưởng mối quen của bà Thanh ai dè… cũng may mà có cháu tìm được mối làm ăn lớn, nên mới ăn được cái tết, chứ không thì nuốt không trôi cục nghẹn này cháu ạ”

Quốc gật gù.

“Thương lái bên Tàu mưu mẹo một chút cũng là điều dễ hiểu, bác đã thật lòng làm ăn với người ta mà họ lại không tôn trọng mình. Nhưng mà nói cho cùng họ ở vùng biên, qua vụ này cháu thấy mình sẽ khó bán hàng qua bên đó.”

“Cháu nói rất đúng, buôn bán có phường có hội mà, Lão Mã hay Lão Vương và mấy người khác đều cùng một ruộc cả. Qua vụ này thì bác với họ coi như gãy, muốn bán thì phải đi sâu vào nội địa. Đang tiếc cái kho Thanh Vân kia người ta chê bên mình ít rau quá, chưa đủ tầm để làm đối tác lâu dài.”

Quốc lân la hỏi sang chuyện tương lai.

“Vậy vụ xuân hè sắp tới, bác có kế hoạch gì chưa? Cháu đang tính trồng rau củ bán ngoài chợ, nhưng xem chừng không khả thi lắm.”

Tư Thành nhấp ngụm chè.

“Bác vẫn trồng ngô xen canh với đậu, vụ chính thì bác vẫn trồng như mọi người, khi nào gặt xong đất để trống thì bác mới trồng rau làm kinh tế. Còn mảnh vườn kia thì hiện bác đang phân phối cho mấy gian hàng ở ngoài chợ. Thi thoảng lại chạy đi buôn hoa quả từ thành phố vào trong huyện. Trước còn ôm hi vọng làm việc với bên Tàu, nhưng qua vụ vừa rồi, chắc phải cân nhắc thêm.”

Quốc ngồi yên lặng nghe tư Thành nói, ánh mắt thi thoảng nhìn xuống chén trà đặt trước mặt. Những phân tích của ông bác không cao siêu, nhưng từng câu đều bám sát thực tế. Cách làm của tư Thành trong mấy năm qua coi như đã tận dụng gần hết khả năng của nông sản địa phương, từ trồng trọt đến phân phối bán buôn nhỏ lẻ. Trong thời điểm này, dù có mở rộng quy mô hơn nữa thì cũng khó lòng tiêu thụ hết sản lượng, bởi nhu cầu quanh vùng vẫn còn thấp. Nhà nào nhà nấy đều có ruộng vườn, tự cung tự cấp là chính, hiếm khi phải mua thêm.

Muốn bán được nhiều hơn thì phải tìm nơi có nhu cầu tiêu dùng. Chợ trong huyện đã chật chội, hàng hóa dồn dập, người bán nhiều hơn người mua, chen vào đó chỉ thêm cạnh tranh. Duy chỉ có khu vực An Bình là khác. Mấy năm gần đây nơi đó bắt đầu chuyển mình, nhà cửa mọc lên, công trình thi công liên tiếp. Chưa cần nói đến tương lai xa, ngay hiện tại đã có không ít đội thợ xây, thợ hoàn thiện ở tạm, nhu cầu ăn uống tăng lên không ít.

Nghĩ đến đó, trong đầu Quốc chợt hiện lên hình ảnh cô Thanh năm trước. Khi ấy cô từng tính chuyện mở quán ăn, thậm chí còn bàn bạc khá kỹ, nhưng đến phút cuối lại bỏ dở. “Miếng bánh” ấy đến giờ dường như vẫn chưa có ai thực sự chạm tới. Nghĩ vậy, Quốc ngẩng lên, dò hỏi Tư Thành một cách tự nhiên.

“Bác Tư dạo này còn gặp cô Thanh không ạ?”

Tư Thành khẽ thở dài, đặt chén trà xuống bàn.

“Từ đầu tháng chín năm ngoái đến giờ, bác gặp đúng một lần. Thi thoảng vẫn thấy bà ấy chạy xe qua đường này ra thành phố. Nghe đâu làm ăn được, mua cả ô tô rồi. Bà ấy thuê nhà trên thành phố, buôn bán luôn ngoài đó.”

Quốc gật đầu, trong lòng hiểu ra nhiều điều.

“Thì ra là vậy. Trước kia cô ấy định mở quán ăn ở An Bình, không biết lúc đó có nói với bác không?”

Tư Thành đáp, giọng chậm rãi,

“Có nghe qua, nhưng là khi bà ấy còn gắn với nông sản. Giờ thời thế khác rồi, bác nghĩ bà ấy chẳng còn mặn mà chuyện đó nữa.”

Quốc im lặng vài giây, rồi tiếp lời, giọng mang theo chút thăm dò.

“Nếu mình mở một quán ăn ở An Bình thì sao hả bác? Giờ nhiều đội thi công công trình, nhu cầu ăn uống chắc cũng không ít.”

Tư Thành nhìn Quốc, lắc đầu

“Cháu còn trẻ, đừng vội. Ngoài mấy anh thợ xây ra thì mình bán cho ai? Công trình làm thất thường, hôm nào họ nghỉ là mình ế hàng. Lời được ba bốn hôm, lỗ một hôm là coi như công sức đổ sông. Phải đợi thêm thời gian, vài căn nhà nữa mọc lên, người ở đông hơn, lúc đó hãy tính. Giờ vẫn còn lẹt đẹt lắm.”

Hào ngồi nghe từ nãy, đến lúc này mới gật gù tiếp lời, giọng nói mang theo chút cảm khái thật thà.

“Bác Tư nói cái này cháu hiểu lắm. Lần trước cháu bán chè cũng y như vậy, ba buổi chợ đầu bán được chút lãi, tưởng đâu ổn rồi. Ai ngờ gặp đúng hôm trời mưa, người ta chẳng buồn ra đường, ngồi cả buổi không ai hỏi han. Tính ra cả tháng đó gần như chẳng kiếm được xu nào.”

Nói tới đây, Hào cười khổ, đưa tay gãi đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực của người từng thử sức rồi vấp phải thực tế phũ phàng. Những ngày ngồi chợ chờ khách, vừa ngại vừa sốt ruột, đến giờ nhắc lại vẫn còn nguyên cảm giác.

Tư Thành nghe vậy thì bật cười ha hả, tiếng cười vang cả gian nhà.

“Buôn bán mà không gặp mấy chuyện như thế thì mới là lạ. Ai làm ăn cũng phải trải qua vài phen trầy trật. Quan trọng là mình biết nhìn lại xem vấp ở đâu, lần sau né chỗ đó, tính toán cho kỹ hơn. Có đề phòng rủi ro, biết giữ tiền, biết co giãn chi tiêu thì mới theo được đường dài.”

Ông vừa nói vừa nhấc chén trà lên nhấp một ngụm, giọng điệu thong thả, không lên lớp nhưng đủ để người nghe tự suy ngẫm. Quốc ngồi bên cạnh lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng gật đầu.

Ba bác cháu lại nói thêm vài câu chuyện lặt vặt, từ giá phân bón năm nay đến chuyện mấy nhà trong xóm chuẩn bị đi làm xa sau tết. Trời xế chiều, ánh nắng chiếu nghiêng qua hiên nhà, Quốc và Hào đứng dậy xin phép ra về. Tư Thành tiễn hai đứa ra tận cổng, còn dặn dò đi đường cẩn thận, lúc rảnh thì ghé chơi. Hai chiếc bóng trẻ dần khuất sau con đường nhựa,

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

choi-choi-dua-lien-vo-dich.jpg
Chơi Chơi Đùa Liền Vô Địch
Tháng 3 19, 2025
vao-tu-muoi-nam-ai-con-thay-viec-nghia-hang-hai-lam-a
Vào Tù Mười Năm, Ai Còn Thấy Việc Nghĩa Hăng Hái Làm A
Tháng 2 8, 2026
cai-gi-tieu-tu-nay-boi-canh-cung-nhu-vay.jpg
Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy? ? ?
Tháng 2 6, 2026
truong-sinh-vo-dao-theo-thien-dao-thu-can-bat-dau
Trường Sinh Võ Đạo: Theo Thiên Đạo Thù Cần Bắt Đầu
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP