Chương 174: Du Xuân
Sang ngày mùng Ba, Quốc lại sang nhà Hào chúc tết. Từ ngoài ngõ đã nghe thấy tiếng TV vọng ra, mấy đoạn nhạc xuân xen lẫn lời thoại phim tết quen thuộc. Nhà có điện, lại có TV, Hào gần như không bước chân ra ngoài mấy ngày nay, cứ ngồi lì trong nhà xem hết kênh này sang kênh khác. Quốc vào đến sân, thấy Hào ngồi trên ghế, tay cầm điều khiển, mắt dán vào màn hình, trông rất thong thả.
“Có TV cái là mày ở lì trong nhà luôn nhỉ?”
Hào cười, không rời mắt khỏi màn hình.
“Chứ còn gì nữa. Không có mày qua rủ chắc tao ở nhà xuyên tết thật.”
Nói rồi cậu ta tắt TV, đứng dậy khoác áo, theo Quốc ra ngoài. Hai người rủ nhau sang nhà cái Mây chúc tết, tiện thể ghé qua mấy nhà trong hội thanh niên trong xóm. Nhà nào cũng đông vui, bánh kẹo bày đầy bàn, rượu rót liên tục, câu chuyện toàn xoay quanh chuyện làm ăn năm vừa rồi và dự định năm mới.
Đến nhà cái Mây, vừa thấy hai người, Mây đã chạy ra khoe chiếc xe máy, miệng cười tươi không giấu nổi sự háo hức. Năm nay có xe, chuyện đi hội đối với Mây trở thành việc đáng mong chờ nhất.
“Mùng Bốn đi hội An Bình đi chơi hội đi.”
“Không sợ như năm ngoái à?”
Trong lúc nói chuyện, mấy người nhắc tới cái Liên. Năm ngoái, cô nàng bị trai lạ theo về tận nhà, khiến cả xóm xôn xao một thời gian. Từ đó Liên có rút ra được chút kinh nghiệm, ít nhất là không để chuyện cũ lặp lại ngay trước mắt người quen. Nhưng nói vậy không có nghĩa là cô nàng trở nên ngoan hiền hơn. Con gái lớn lên như chim sổ lồng, giữ cũng không được. Bị cấm túc một thời gian, rồi đâu lại vào đấy, chỉ là khéo hơn, kín đáo hơn.
Nghe đâu chỉ trong một năm, kinh nghiệm tình trường của Liên đã dày thêm không ít. Năm nay cô không đi cùng hội thanh niên trong xóm nữa, mà theo một anh nào đó ở bên ngoài. Cả bọn có thấy thoáng qua cảnh cô ngồi sau xe máy, tay ôm eo người ta, tóc bay lòa xòa theo gió, chạy vụt qua đầu xóm,
Vì thế năm nay, người đồng hành cùng cái Mây lại là em họ Minh Nguyệt. Hai người đi chung một xe máy, vừa ra khỏi đầu xóm đã vặn ga lao vù vù, bỏ lại Quốc và Hào đạp xe phía sau. Minh Nguyệt ngồi sau, tay bám nhẹ vào hông Mây, tóc bay lòa xòa trong gió, trông rất phấn khích.
Hào vừa đạp vừa liếc theo, miệng than thở.
“Nhà mày có xe máy rồi, sao còn đạp xe cho cực vậy?”
Quốc đạp chậm rãi, giọng thong thả.
“Tao thích đi chơi hội bằng xe đạp hơn. Với lại năm nay không thấy mày nhắc gì tới chuyện gái gú nhỉ. Chứ năm ngoái là ham hố, biến đâu mấy ngày liền.”
Hào nghe vậy thì nhăn mặt, xua tay.
“Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa. Năm nay làm gì có tiền mà đi bao gái ăn uống. Mày rủ thì tao đi cùng thôi, chứ không thì tao nằm nhà coi TV cho sướng.”
Năm ngoái, Hào đi chơi hội bị một chị khóa trên lừa tình, mấy ngày tết theo người ta đi chơi, đến lúc hết hội thì chia tay gọn lỏn. Chuyện đó khiến cậu ta đến giờ vẫn còn ngán ngẩm, trong lòng đối với con gái sinh ra một chút dè chừng. Hội hè năm nào cũng na ná nhau, đi vài lần là hết mới mẻ. Vào kéo co, nhảy sạp một lúc cho có không khí rồi lại ra ngoài đứng nhìn.
Năm nay, hội An Bình có thêm trò đá bóng, sân đông kín người. Nhưng vì không phải dân trong vùng, Quốc và Hào chỉ đứng ngoài rìa quan sát, nhìn mấy đội mặc áo khác màu tranh bóng qua lại, tiếng hò reo vang lên từng đợt.
Đi một vòng, Quốc ghé vào ngôi đền trong khu hội, mua nén hương thắp đầu năm. Hào không mấy mặn mà với chuyện này, đứng chờ ở bên ngoài, hòa vào đám đông đang qua lại, mắt đảo nhìn khắp nơi, thỉnh thoảng lại ngó ra cổng đền xem người ra kẻ vào.
Bước chân lên bậc đá dẫn vào ngôi đền, Quốc chợt có cảm giác thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Cũng con đường này, cũng mùi hương trầm quyện trong gió, năm ngoái cậu đã đứng ở đây, giữa không khí đầu xuân, lặng lẽ chắp tay khấn nguyện. Khi đó, trong lòng chỉ có một ý nghĩ rất đơn giản, cảm ơn ông trời đã cho cậu một lần “tái sinh” được sống lại thêm một kiếp người, được làm lại từ đầu.
Năm nay, đứng trước ban thờ, cảm giác trong lòng đã khác. Quốc khẽ cúi đầu, lặng lẽ nói lời cảm ơn vì một năm vừa qua gia đình bình yên, no đủ, không tai ương, không biến cố lớn. Cậu không xin thêm điều gì, cũng không vẽ ra những mong ước xa xôi. Chỉ đứng đó một lát, để mùi khói hương lan trong không khí, để lòng mình lắng xuống.
Xuống khỏi bậc đền, Quốc chợt nhớ lại chuyện của năm ngoái. Khi ấy, cậu từng gặp cô Thanh đi lễ đầu năm, bên cạnh còn dẫn theo hai cô gái. Họ có nói chuyện vài câu, nội dung bây giờ chỉ còn nhớ mang máng, như những mảnh ghép rời rạc không còn liền mạch. Hình ảnh đó thoáng hiện lên rồi lại tan đi theo gió xuân.
Quốc bước chậm rãi về phía bãi hội, nơi đám đông đang tụ tập chơi trò chơi, tiếng cười nói rộn ràng vang lên, kéo cậu trở lại với không khí náo nhiệt của ngày đầu năm.
Đây là dịp hội xuân hiếm hoi trong năm, lại thêm nhiều trò vui tụ lại một chỗ, thành ra nơi này lúc nào cũng đông người, nhất là con gái xinh. Một người tự nhận mình đã chai lì chuyện tình cảm như Hào, vậy mà thỉnh thoảng vẫn vô thức ngoái đầu lại khi có ai đó lướt qua, để lại mùi nước hoa thoang thoảng trong gió.
Không chỉ con trai mới có tâm tư. Con gái đi hội cũng mang trong lòng những mong mỏi riêng. Nhất là những người đi làm xa, cả năm quanh quẩn nơi thành phố, nay về quê ăn tết mới có dịp gặp gỡ nhiều người. Khác với ngày trước, họ không còn tìm kiếm cảm giác rung động đầu đời nữa, mà để ý nhiều hơn đến chuyện hợp hay không, có thể gắn bó lâu dài hay không. “Bông hoa” nào càng ăn mặc nổi bật, trang điểm kỹ càng, càng cho thấy sự chủ động thu hút ánh nhìn, ong bướm tự khắc sẽ vây quanh.
Người đi hội xuân tìm duyên phần lớn đều xuất thân bình thường. Nhà có điều kiện, có vị thế, ít ai ra chốn đông người để “rao” bản thân như vậy. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Đám con trai tụ tập ở đây cũng không quá khác nhau về hoàn cảnh, chỉ cần nói chuyện hợp, bắt được nhịp, hẹn nhau ra quán làm chén rượu khai xuân là coi như đã tỏ rõ thành ý.
Hào đứng bên cạnh Quốc một lúc, ánh mắt đảo quanh đám đông rồi hạ giọng.
“Còn tiền không? Cho tao vay trăm.”
Quốc quay sang nhìn, hơi ngạc nhiên.
“Gì thế?”
“Nãy có người nhìn tao, mà tao không có tiền, mời người ta miếng nước cũng không được.”
“Tao tưởng mày không hứng thú mà?”
Hào gãi đầu, cười gượng.
“Nãy khác, giờ khác. Cho mượn ít đi, tao cộng dồn vào tiền mua TV.”
Quốc chép miệng một cái, lôi trong túi ra mấy tờ tiền đưa qua.
“Đi cùng không?”
“Thôi, chuyện riêng tư, tao đi theo làm gì.”
Hào cầm tiền, nét mặt phấn khởi hẳn lên, chen vào đám đông. Chỉ chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng đâu..
Hôm nay đi hội, với Quốc chủ yếu cũng chỉ là ghé vào đền thắp hương đầu năm. Việc cần làm đã xong, cậu không có tâm trạng chen chúc giữa đám đông ồn ào nữa, liền tìm một góc khuất dưới tán cây ven bãi hội ngồi chờ, đợi Hào với mấy người kia chơi chán rồi cùng nhau về.
Ngồi một lúc, bụng hơi cồn cào, Quốc đứng dậy đi dọc theo mấy dãy sạp hàng. Tiếng dầu mỡ xèo xèo, mùi bánh nướng, kẹo kéo trộn lẫn vào nhau. Đi ngang qua một bếp than hồng rực, cậu ngửi thấy mùi khoai nướng thơm lừng, thứ mùi vừa bùi vừa ngọt, len lỏi trong gió lạnh đầu xuân.
Quốc dừng lại, hỏi mua một củ. Người bán lựa cho cậu củ khoai khá to, giá năm ngàn. Biết là đắt hơn ngày thường, nhưng cậu vẫn vui vẻ móc tiền đưa, trong lòng không thấy tiếc. Đi hội mà, đắt rẻ tính làm gì.
Củ khoai vừa cầm vào tay đã thấy ấm. Bóc lớp vỏ cháy xém bên ngoài, bên trong hiện ra ruột khoai vàng óng, dẻo quánh như mật. Bẻ đôi ra, hơi khói trắng mỏng bốc lên, quyện với mùi thơm ngọt khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy dễ chịu. Quốc cắn một miếng nhỏ, khoai mềm và bở, vừa chạm đầu lưỡi đã như tan ra, vị ngọt tự nhiên lan dần trong miệng.
Cậu nhai chậm rãi, vừa ăn vừa nhìn dòng người qua lại trước mắt. Tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới từ sân trò chơi xa xa. Quốc dựa lưng vào gốc cây, tay cầm củ khoai còn ấm, lòng bình thản, chờ đợi thời gian trôi qua một cách thong thả.
“Anh Quốc cũng ở đây à?”
Một giọng nói trong trẻo vang lên ngay sau lưng, cắt ngang dòng suy nghĩ đang trôi lững lờ. Quốc quay lại, bắt gặp Thúy Hạnh đứng cách đó vài bước. Cô gái hôm nay ăn mặc khá gọn gàng, áo khoác sáng màu, tóc buộc gọn sau gáy, không trang điểm cầu kỳ nhưng nhìn rất tươi tắn.
“Ủa, em.”
Quốc hơi bất ngờ, cố giữ giọng tự nhiên. Hạnh nhanh nhảu bước lại gần hơn, hai tay đan vào nhau trước bụng.
“Năm mới chúc anh nhiều sức khỏe, vạn sự như ý nha.”
Quốc bật cười nhẹ, gật đầu một cái.
“Cảm ơn, em cũng vậy. Nay đi chơi hội một mình thôi hả?”
Hạnh lắc đầu, ánh mắt liếc nhanh về phía đám đông rồi quay lại.
“Em có qua nhà rủ cái Nguyệt mà nghe bố mẹ bạn ấy nói Nguyệt đi chơi hội trước rồi, nên giờ em mới tới. Anh Quốc tới lâu chưa?”
“Anh tới được một lúc rồi.”
Quốc đưa tay bẻ nốt phần củ khoai còn lại, chìa ra phía trước.
Hạnh hơi khựng lại một chút, rồi đưa hai tay nhận lấy nửa củ khoai còn ấm. Hơi nóng làm lòng bàn tay cô giật nhẹ, mùi khoai nướng thoang thoảng. Cô cúi đầu cảm ơn nhỏ một tiếng, rồi ngẩng lên nhìn Quốc, khóe môi cong cong, ánh mắt lấp lánh.
“Khoai nướng ở đây thơm ghê.”
Cô bẻ một miếng nhỏ, thổi nhẹ rồi cắn, vừa ăn vừa gật gù. Quốc ngồi xuống bãi cỏ dựa lưng vào gốc cây, tay còn lại chống xuống đất, nhìn dòng người qua lại phía trước.
“Anh Quốc không vào trong chơi cùng mọi người à?”
“Anh đi một vòng rồi, giờ ngồi nghỉ chút.”
Quốc nghiêng đầu về phía sân chơi bên kia.
“Em cứ vào trong đi, nãy anh thấy cái Nguyệt ở chỗ nhảy sạp, chắc giờ này vẫn đang ở đó.”
Hạnh nhìn theo hướng Quốc chỉ, rồi lại quay về, lắc đầu nhẹ.
“Dạ, để lát nữa. Em ngồi nghỉ một lát đã.”
Nói rồi Hạnh tìm một chỗ trống ngay bên cạnh gốc cây, cách Quốc chưa đến một sải tay mà ngồi xuống. Động tác không vội vàng nhưng cũng chẳng hề che giấu, giống như cố ý chọn vị trí đủ gần để có thể trò chuyện thoải mái. Quốc liếc nhìn sang, thoáng thấy ánh mắt Hạnh mỗi lần quay sang phía mình đều có chút gì đó lấp lánh, không còn là kiểu nhìn vô tư của đứa em bình thường. Chỉ riêng việc nhận nửa củ khoai từ tay cậu cũng đủ khiến cô vui vẻ ra mặt, cầm mãi không nỡ ăn hết nhanh.
“Nhà Hạnh năm nay ăn tết thế nào?”
Quốc mở lời trước, giọng nói chậm rãi, cố giữ nhịp câu chuyện ở mức tự nhiên.
“Dạ cũng như mọi năm thôi ạ.”
Hạnh vừa nói vừa cắn thêm một miếng khoai, hơi nóng làm cô phải xuýt xoa một tiếng nhỏ.
“Chỉ là năm nay lớn rồi nên được đi chơi hội, chứ bình thường toàn quanh quẩn trong xóm, đến khi đi học là về, ít khi được đi đâu.”
Cô nói xong lại cười, như thể chuyện được đi hội là một điều gì đó rất mới mẻ. Trong lúc trò chuyện, Hạnh ăn khoai khá chậm, vừa ăn vừa khen thơm, khen ngọt, thỉnh thoảng lại nhìn sang Quốc để xem phản ứng. Vòng vo thêm vài câu về mấy gian hàng, về trò nhảy sạp đông người, cuối cùng cô nghiêng người lại gần hơn một chút, hạ giọng hỏi.
“Anh Quốc đi hội lâu như vậy, tìm được cô nào chưa?”
Câu hỏi đến khá đột ngột. Quốc thoáng lặng đi quay lại nhìn Hạnh, khoảng cách hai người khá gần đủ để cậu ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ mái tóc của thiếu nữ. Một lúc sau cậu mới bật cười nhẹ, khóe miệng nhếch lên.
“Nhiều cô quá, anh chưa biết chọn cô nào.”
Hạnh nghe vậy liền cười theo, nhưng nụ cười có phần hồi hộp hơn. Cô xoay xoay nửa củ khoai trong tay, như lấy thêm can đảm.
“Thế mẫu người của anh Quốc là như nào? Để em tìm giúp cho.”
Câu hỏi ngây ngô khiến Quốc hơi khựng lại. Cậu quay sang nhìn Hạnh, thấy gương mặt cô lúc này không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, ánh mắt mở to, chờ đợi một câu trả lời. Quốc im lặng thêm vài giây, rồi hỏi ngược lại, giọng vẫn bình thản.
“Sao Hạnh lại quan tâm chuyện của anh thế?”
Hạnh giật mình, tay khựng lại giữa chừng. Cô cúi đầu xuống, không trả lời ngay, chỉ cười khẽ. Gò má đỏ ửng lên thấy rõ, lan cả xuống vành tai. Cô đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc mai, cố che đi vẻ lúng túng, nhưng nụ cười vẫn còn đó.
“Nhóc con mới học lớp mười thôi, có một số chuyện để sau này hẵng nói thì tốt hơn.”
Câu nói vừa dứt, Hạnh nhất thời không biết đáp lại thế nào. Cô cúi đầu, giả vờ tập trung vào nửa củ khoai trong tay để che đi sự ngượng ngùng đang lan khắp mặt. Có lẽ vì phân tâm, lại cắn một miếng hơi to, khoai vừa nóng vừa khô, chưa kịp nhai kỹ đã trôi xuống cổ họng, khiến cô bé sặc lên một tiếng.
“Khụ… khụ…”
Hạnh ho khan, mặt đỏ bừng, tay vội vã che miệng. Tình huống bất ngờ làm cô luống cuống, càng nuốt càng nghẹn. Quốc thấy vậy liền nghiêng người sang, vỗ nhẹ mấy cái vào lưng cô. Phải một lúc sau, Hạnh mới nuốt trôi được miếng khoai, mắt long lên vì khó chịu.
Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, là muốn tìm cái hố nào đó chui xuống cho xong. Chưa kịp đứng dậy thì cổ tay đã bị Quốc nắm lấy, lực không mạnh nhưng đủ giữ người ta lại.
“Qua kia uống miếng nước cho trôi hẳn đi, sao phải vội vàng thế.”
Hạnh không phản kháng, để mặc tay mình nằm trong tay Quốc, lẽo đẽo đi theo. Bàn tay đối phương ấm và chắc, khác hẳn với cảm giác lúng túng trong lòng cô lúc này. Đến sạp nước bên cạnh, Quốc gọi thêm ít đồ ăn vặt rồi xin chủ quán cho hai cốc nước lọc.
Hạnh cầm cốc nước, uống từng ngụm nhỏ. Khi cảm giác vướng víu trong cổ họng biến mất, nhịp thở mới dần ổn định lại. Cô đặt cốc xuống, ngước lên nhìn Quốc, giọng nói nhỏ hơn lúc nãy.
“Anh Quốc có phải thấy em rất nhiều chuyện không?”
Quốc lắc đầu, ánh mắt vẫn bình thản.
“Đừng nghĩ vậy. Theo đuổi những thứ mình thích là biểu hiện của lòng dũng cảm. Nhưng không phải thứ mình thích nào cũng tốt như mình tưởng. Giống như bác thợ săn hay đặt bẫy vậy đó, những thứ nhìn đẹp đẽ trước mắt chưa chắc đã an toàn.”
Hạnh nghe xong thì nghiêng đầu, nửa đùa nửa thật.
“Vậy em là con thú, còn anh là bác thợ săn à?”
“Không.”
Quốc đáp ngay.
“Anh chỉ nhắc em cẩn thận với những cạm bẫy mà em chưa nhận ra. Muốn nhận ra được thì cần thêm thời gian để học hỏi và trải nghiệm.”
Hạnh mím môi, rồi bật cười.
“Anh Quốc nói chuyện như ông già vậy đó, giống ông cụ non.”
Quốc cũng cười theo, giọng nói mang theo chút trêu chọc.
“Cái này thì cháu nói đúng rồi. Cháu chỉ đang quý trọng một ông già, chứ không phải thứ tình cảm trai gái mà cháu đang nghĩ đâu.”
Lời nói của Quốc chậm rãi, không mang theo ý đùa cợt. Còn Hạnh nghe xong thì im lặng, không phản bác. Cô cúi đầu nhìn xuống đôi giày, hai ngón tay vô thức xoắn lại với nhau. Trong lòng nghĩ gì thì chỉ mình cô biết, Quốc cũng không đoán tiếp, chỉ để sự im lặng trôi qua tự nhiên.
Ăn uống xong, Hạnh đứng dậy, chỉnh lại áo quần.
“Em đi tìm cái Nguyệt với chị Mây đây.”
Quốc gật đầu, nhìn theo bóng dáng cô bé hòa vào dòng người. Hạnh nhập vào khu nhảy sạp, tiếng cười nói, tiếng nhạc rộn ràng nhanh chóng cuốn cô đi. Những bước chân thay nhịp liên tục, những trò chơi náo nhiệt khiến tâm trí cô tạm thời rời khỏi cuộc trò chuyện vừa rồi.