Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-naruto-bat-dau-chu-linh-namikaze-minato

Ta, Naruto, Bắt Đầu Chú Linh Namikaze Minato!

Tháng mười một 2, 2025
Truyện Cùng Tác Giả Chương 173: Đại kết cục! - FULL
konoha-giao-thu-duc-nhan-lua-chon-thu-bay-ban

Konoha: Giáo Thư Dục Nhân? Lựa Chọn Thứ Bảy Ban!

Tháng mười một 10, 2025
Chương 299: Hoàn tất ~ Chương 298: Vì mạng sống, ngay cả ba ba đều gọi ra?
96e3e92a8d6d07b2fcda0e77a4d11aff

Bắt Đầu Âm Dương Thiên Linh Căn, Sư Tôn Truyền Song Tu Công Pháp

Tháng 2 23, 2025
Chương 163. Thực sự quá muốn vào bước! Chương 162. Thần Ma lò luyện! Lục đạo chúng sinh!
ba-gio-sang-truoc-nha-ga-dia-loi-he.jpg

Ba Giờ Sáng, Trước Nhà Ga Địa Lôi Hệ

Tháng 2 7, 2026
Chương 263: Đồng học chính là dùng để dùng Chương 262: Tiểu Miêu gối đùi · toàn viên lấy tài liệu
Tuổi Già Bị Lão Bà Chia Tay, Hệ Thống Rốt Cuộc Đã Đến

Bộ Lạc Cầu Sinh: Bộ Lạc Của Ta Có Thể Vô Hạn Cường Hóa

Tháng mười một 8, 2025
Chương 586: Cái trò chơi tiếp theo gặp lại (Đại kết cục) (2) Chương 586: Cái trò chơi tiếp theo gặp lại (Đại kết cục) (1)
tieu-su-de-ro-rang-sieu-cuong-lai-qua-phan-dieu-thap

Tiểu Sư Đệ Rõ Ràng Siêu Cường, Lại Quá Phận Điệu Thấp

Tháng 10 30, 2025
Chương 710: Đại kết cục, giáo dục Đạo Tổ Chương 709: Sự việc đã bại lộ
trong-sinh-1980-bat-dau-ban-trung-luoc-nuoc-tra.jpg

Trọng Sinh 1980: Bắt Đầu Bán Trứng Luộc Nước Trà

Tháng 2 1, 2025
Chương 620. Đại kết cục + xong xuôi cảm nghĩ Chương 619. 60 năm sau
xuyen-thu-thanh-nhan-vat-phan-dien-dau-tu-che-tao-cam-ky-the-luc.jpg

Xuyên Thư Thành Nhân Vật Phản Diện, Đầu Tư Chế Tạo Cấm Kỵ Thế Lực!

Tháng 2 4, 2025
Chương 257. Ngộ đạo, cuối cùng, giải quyết hắc ám! Chương 255. Khô Lâu Vương xuất thủ, Vệ Thiến hiện thân!
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 173: Sang nhà Ngoại.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 173: Sang nhà Ngoại.

Sáng mùng Một, trong xóm bắt đầu rộn ràng từ sớm. Nhà này qua nhà kia chúc tết, tiếng cười nói vang khắp các ngõ nhỏ. Nhà Quốc từ lúc mở cổng đã không lúc nào vắng người. Nhóm này vừa đứng dậy ra về thì nhóm khác đã bước vào sân, tay xách chai rượu, tay cầm gói bánh, miệng không ngớt lời chúc tụng. Ba Quốc ngồi ở gian khách, chén này nối chén kia, ai mời cũng không nỡ từ chối. Mới đầu còn giữ ý, sau vài lượt thì mặt đã đỏ lên, giọng nói lớn dần, cười ha hả, rượu vào tới đâu là uống tới đó.

Quốc chạy ra chạy vào tiếp nước, mẹ cậu thì lo bày bánh kẹo, rót trà. Đến trưa, ba Quốc đã say ngoắc cần câu, ngồi dựa lưng vào ghế, mắt lờ đờ mà miệng vẫn còn lẩm nhẩm mấy câu chúc tết quen thuộc. Chiều xuống, khách khứa thưa dần, ba được mẹ dìu vào trong nằm nghỉ, hơi rượu vẫn còn nồng cả gian nhà.

Sang mùng Hai, ba Quốc ở nhà trông nhà, phần vì còn mệt, phần vì theo lệ, hôm nay mẹ và con trai sang bên ngoại chúc tết. Hai mẹ con dắt chiếc xe máy mới ra khỏi sân, nổ máy chạy thẳng hướng An Nghĩa. Con đường quen thuộc năm nào cũng đạp xe giờ đi chỉ mất một lát. Mẹ Quốc ngồi sau, hai tay bám nhẹ vào lưng con, gió thổi mát rượi, vừa đi vừa ngắm cảnh hai bên đường.

Đến nhà ngoại, họ hàng nhìn thấy hai mẹ con đi xe máy thì không giấu được vẻ ngạc nhiên. Mấy năm trước lần nào về chúc tết cũng thấy hai mẹ con lóc cóc trên chiếc xe đạp cũ, năm nay lại chạy xe máy mới tinh, ai cũng tò mò hỏi han. Mọi người đều biết nhà Quốc đã trả xong nợ từ đầu hè, nhưng vẫn nghĩ họ sẽ dè dặt, chưa vội sắm sửa. Ở quê, thường chỉ cán bộ công nhân viên chức mới cần xe máy để đi làm xa, còn nông dân quanh quẩn ruộng vườn thì xe đạp là đủ.

Mẹ Quốc cười hiền, giải thích rằng ba Quốc làm việc ở An Bình, có xe máy đi lại cho tiện, đỡ vất vả đường xa. Nghe vậy, mọi người mới gật gù, không hỏi thêm gì nữa. Dù sao thì bên nhà ngoại, nhà nào cũng đã có sẵn một, hai chiếc xe trong nhà, chuyện mua thêm một chiếc cũng không phải điều gì quá đặc biệt.

Năm nay, ông cậu không còn hào hứng khoe thành tích con cháu như những cái tết trước. Mọi năm, cứ hễ ngồi vào mâm là ông lại nhắc chuyện đứa này học giỏi, đứa kia đỗ trường nọ trường kia, giọng nói đầy tự hào. Nhưng năm nay thì khác, người con út thi thiếu mấy điểm, không đỗ đại học, đành theo học một trường cao đẳng ngoài thành phố. Ông chỉ nhắc qua loa một câu, rồi chuyển sang chuyện khác, giọng không trách móc nhưng cũng không còn sự hứng khởi như trước.

Câu chuyện nhanh chóng xoay sang căn nhà ba tầng ngoài thành phố mà ông vừa xây xong. Ông kể đã đổ bao nhiêu tiền vào đó, từ sơn sửa, mua sắm nội thất cho tới trang thiết bị sinh hoạt. Riêng cái bếp đã ngốn gần trăm triệu, chưa kể giường ngủ, tủ kệ và đủ thứ linh tinh trong nhà. Nói tới đây, ông vừa lắc đầu vừa thở dài, bảo xây nhà ở thành phố tốn kém đủ đường, cái gì cũng phải mua, không giống ở quê có gì dùng nấy.

Ông bảo tầm đầu tháng Hai sẽ mời họ hàng ra thành phố ăn tân gia, tiện thể cho mọi người xem nhà cửa cho biết. Chuyến này, con trai cả và con dâu cũng về ăn tết, nên mâm cơm hôm đó đông đủ hơn hẳn. Ông cậu nói đây có thể là bữa cơm tất niên cuối cùng ở nhà cũ, vì sau tết ông sẽ dọn ra thành phố ở hẳn. Ngôi nhà quê thì khóa lại, thi thoảng thấy nhớ thì về thăm.

Đến chuyện ruộng vườn, ông cậu nói để trống thì phí phạm quá nên người nào trong họ muốn canh tác thì cứ bảo ông một tiếng. Người bên đằng ngoại vốn chuộng cuộc sống thành phố, thích đi làm xa hơn là quanh quẩn đồng áng, nên chẳng mấy ai mặn mà với ruộng. Có người ngỏ ý xin lại mảnh vườn để trồng cây ăn quả, còn phần ruộng thì ai nấy đều lắc đầu, coi như bỏ không.

Ông cậu trong lòng hiểu rất rõ, mấy người anh em cùng xã với mình nếu thực sự muốn nhận ruộng thì từ năm ngoái đã lên tiếng rồi, đâu cần đợi đến bây giờ. Những lời hỏi han lần này phần nhiều chỉ là nói cho phải phép. Riêng với mẹ con Quốc thì ông vẫn còn để ý, bởi lần trước hai vợ chồng chỉ nói là về bàn lại, chưa dứt khoát nhận hay không.

Ông quay sang phía mẹ Quốc, giọng chậm rãi, có phần cân nhắc.

“Thế cô Dung thì sao? Bây giờ chồng cô ở nhà rồi, có muốn qua bên này trồng trọt không? Đi đi lại lại có vất vả hơn chút, nhưng thêm thóc thêm lúa chắc chắn là lời chứ không lỗ. Mỗi đám ruộng nhà cậu chỉ lấy một tạ gạo mới thôi, còn lại là của nhà cô chú.”

Lời vừa dứt, đã có người trong họ gật đầu phụ họa.

“Cậu đã nói vậy thì cô Dung cứ lấy đi, coi như thay cậu trông nom ruộng vườn. Lọt sàng xuống nia, phù sa không chảy ruộng ngoài, đều là người nhà cả.”

Một người khác cười xòa, tiếp lời, giọng nửa đùa nửa thật.

“Nhà tôi mà không bận việc cơ quan, lại không phải lên lớp dạy học thì tôi nhận ngay. Mỗi vụ đưa cho cậu ba tạ gạo, phần của cô chú gấp ba bốn lần ấy chứ.”

Mẹ Quốc nghe vậy thì hơi lúng túng, tay đặt lên thành ghế, suy nghĩ một lúc rồi mới nói.

“Cháu cũng muốn như vậy lắm, nhưng mà chồng đi làm, con thì đi học, một mình cháu muốn làm cũng không có sức mà làm nổi. Nhận ruộng mà không chăm được thì lại mang tiếng, cháu cũng ngại.”

Quốc ngồi ở mâm dưới, cùng đám con cháu của mấy cô mấy bác, nãy giờ chỉ lặng lẽ nghe chuyện người lớn bàn bạc. Nghe ông cậu nói tới đoạn đó, cậu ngẩng đầu lên, quay sang mâm trên, nói rõ ràng với mẹ mình.

“Mẹ cứ nhận đi, đây là chuyện tốt đó.”

Lời vừa thốt ra, cả mâm trên đều nghe thấy. Ông cậu lập tức cười, gật đầu.

“Đấy, con cô Dung còn sáng dạ như vậy, biết đây là việc tốt. Cô là mẹ nó mà không nhìn ra sao?”

Một người khác góp lời, giọng chắc nịch.

“Tuy vất vả một chút nhưng có sức làm mới có sức để hưởng.”

Mẹ Quốc bị dồn vào thế, im lặng một lát rồi mới chậm rãi đáp, giọng vẫn còn dè dặt.

“Vâng, cậu đã nói thế thì cháu xin nghe theo. Nhưng nếu bận quá thì cháu cũng không dám nói trước đâu ạ.”

Ông cậu xua tay.

“Thi thoảng cậu vẫn về quê. Nếu thấy không ổn thì để cậu tính cách khác, chứ giao đất cho người ngoài, cậu vẫn không đành.”

Nói rồi, ông quay sang Quốc, nhìn kỹ cậu một lượt.

“Hai mẹ con về bảo với bố qua tết sang đây thưa chuyện nhé. Lúc đó mình bàn kỹ hơn.”

Quốc gật đầu đáp.

“Dạ, ba con đi làm công trình suốt nên không có thời gian làm nông đâu ạ. Có gì cậu cứ nói với con là được.”

Câu nói vừa dứt, một ông bác ngồi gần đó bật cười, giọng nửa đùa nửa thật.

“Ây chà, con cô Dung ghê gớm quá nhỉ. Ở nhà cầm cuốc bón phân bao giờ chưa?”

Quốc không né tránh, đáp gọn gàng.

“Con biết lái máy cày rồi bác ạ. Cầm cuốc bón phân là chuyện nhỏ thôi.”

Mấy người lớn hơi sững lại, có người buột miệng hỏi.

“Nhà cô Dung mua máy cày rồi à?”

“Dạ, trước mùa gặt mới mua.”

Không khí trên mâm xôn xao hẳn lên.

“Có máy cày thì tốt rồi. Không ngờ cô chú đổi đời nhanh thật đấy. Chẳng lẽ chồng cô đi làm công trình nhiều tiền vậy à?”

Mẹ Quốc mỉm cười, đáp nhẹ.

“Làm công trình chỉ là một phần thôi ạ, còn lại vẫn nhờ mấy đám ruộng nên mới dư giả được chút ít.”

Ông bác khi nãy gật gù,.

“Làm nông mà dư giả được chút ít là phải chăm chỉ lắm đó. Chăm chỉ là việc gì cũng thành công.”

Ông cậu nghe vậy, gật đầu theo, quay sang nói chắc nịch.

“Cậu có thể yên tâm giao lại ruộng cho hai mẹ con. Nhưng mà đừng quên, tốt hay xấu thì ông vẫn lấy ba tạ gạo mới đấy nhé.”

Ông Cậu nhấn mạnh lại một lần nữa phí canh tác là 3 tạ gạo chứ không phải ba tạ thóc. Ba tạ gạo đủ dùng cho ăn uống ngoài thành phố 4-5 tháng. Thành phố có thể ăn ít hơn nữa, nên ăn được nửa năm cũng không có gì lạ.

Quốc nhoẻn miệng cười.

“3 tạ gạo tính ra tiền, loại gạo ngon hiện giờ là 15k một cân, tổng cộng hết có 4 triệu rưỡi. còn chưa bằng nửa tháng lương của công chức bình thường nữa. Ông cậu lấy như vậy có thiệt thòi cho cậu quá không ạ?”

“Người trong nhà nên cậu lấy một chút thôi. Đâu thể đối xử lạnh nhạt như người ngoài được phải không nào.”

Phí canh tác, sử dụng đất thấp như vậy mà người trong họ còn “chê” đủ thấy họ xem nhẹ việc làm nông đến nhường nào. Vất vả làm gì khi chỉ cần bỏ 1-2 tháng lương là mua được lương thực cho cả năm. Nếu như trong họ có người làm buôn bán thì có thể nhận rồi thuê người canh tác thì cũng dư ra một chút từ mấy đám ruộng. Nhưng có lẽ do bận rộn công việc ở cơ quan nên họ không muốn vẽ thêm việc cho mệt đầu.

“Ông có lòng như vậy thì cháu cũng không thể tỏ ra không biết điều được. 3 tạ gạo sử dụng được 3-4 tháng, như vậy quá ít rồi. Cháu sẽ trả mỗi tháng 1 triệu, 1 năm trả 12 triệu. Ông thấy đề nghị này có ổn không ạ?”

Một người lên tiếng xen vào.

“Trẻ con đúng là nóng nảy, chưa xem ruộng đất như thế nào mà đã mạnh dạn nói trả 12 triệu 1 năm. Không sợ đất xấu không canh tác được à?”

Quốc cười mỉm

“Cháu nhìn qua thấy khu vực này không có đất xấu, nếu có đất xấu thì Ông đã không cho mọi người mà để hoang luôn ấy chứ. Mà cho dù đất có xấu thì có thể cải tạo để trồng trọt, không trồng trọt được thì có thể chăn nuôi. Tấc đất tấc vàng mà, chỉ cần mình muốn thì có thể tìm ra cách.”

Ba đám ruộng kia một năm có thể làm ra 12 triệu sao? rất tiếc là nhà ông cậu chưa từng thử. Nhưng tiền trồng ngô và trồng lúa bán ra cũng không được từng đó. Chuyện chăn nuôi thì hiển nhiên chưa ai sẽ nghĩ tới.

Nghe Quốc nói ra họ mới biết người nôn nóng không phải là đứa trẻ này mà là chính bọn họ.

Ông cậu hắng giọng một tiếng.

“Tốt…xem ra con trai cô Dung là đứa rất sáng dạ, nếu đã tự tin kiếm được món lợi thì 12 triệu ông sẽ nhận lấy. Đừng có hối hận đấy nhá.”

“con lại sợ mọi người thấy con kiếm ra lúc đấy ông lại nuốt lời muốn lấy lại ấy chứ. Nay có cô dì chú bác cậu mợ bên này, mọi người làm chứng giúp con nha.”

“Ha ha ha… thằng nhỏ này. Ông mà đi nuốt lời chiếm lợi từ hai người sao. Nhà ông dọn ra thành phố rồi ham hố gì mấy miếng đất quê.”

Ông cậu cười lớn, người trong nhà phụ họa cười theo chỉ có mẹ Quốc là hiện rõ vẻ lo lắng trên gương mặt.

Khi tiệc tàn, lúc ra về mẹ mới nói với Quốc.

“Nãy con dại quá, có cần làm lố đến vậy không? Tự nhiên lại ôm thêm việc lên đầu. Mới thoát nợ chưa lâu giờ lại phải đưa tiền cho ông cậu mỗi năm. Sao lại giống món nợ vậy trời. Nhà mình cũng đâu có túng thiếu đến mức phải sang tận an Nghĩa làm ruộng.”

“12 triệu một năm là rẻ mà, mẹ đừng coi đó là món nợ. Con thấy đó là cơ hội tốt đấy chứ. Mình có xe cộ, máy móc, không có vất vả lắm đâu. Giờ mẹ đưa con đi xem qua mấy đám ruộng xem có xấu quá hay không mà các chú các bác đều không muốn làm.”

“Không có xấu đâu, trồng ngô, cấy lúa đều được. Tính ra bên này gần nguồn nước, tưới tiêu dễ hơn bên mình. Khi nào qua đây làm thì ông cậu dẫn đi sau, giờ tết nhất, đi bộ ra ruộng người ta lại cười cho.”

Quốc đang muốn có mảnh đất để duy trì việc trồng trọt quanh năm nay lại vớ được mấy đám ruộng nhà ông cậu. Mỗi năm cho người ta 12 triệu thay vì đổi ra gạo là vì Quốc không có ý định sẽ trồng lúa mà chuyển sang trồng các loại cây khác để quá trình làm nông nghiệp diễn ra liên tục chứ không bị gián đoạn, phải chạy theo thời vụ. Đây sẽ là không gian riêng để cậu phát triển “sự nghiệp “ làm nông của riêng mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

deu-tan-the-hoan-my-nhan-sinh-he-thong-moi-den.jpg
Đều Tận Thế, Hoàn Mỹ Nhân Sinh Hệ Thống Mới Đến?
Tháng 2 12, 2025
tokyo-mo-phong-tu-sat-vach-dai-ty-ty-bat-dau.jpg
Tokyo: Mô Phỏng Từ Sát Vách Đại Tỷ Tỷ Bắt Đầu
Tháng 4 26, 2025
ta-o-tokyo-sang-tao-do-thi-truyen-thuyet.jpg
Ta Ở Tōkyō Sáng Tạo Đô Thị Truyền Thuyết
Tháng 2 24, 2025
tha-cau-chu-thien-tu-bo-lac-bat-dau-quat-khoi.jpg
Thả Câu Chư Thiên: Từ Bộ Lạc Bắt Đầu Quật Khởi
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP