Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thi-trieu-giang-lam-ta-dua-vao-nhat-thanh-than.jpg

Thi Triều Giáng Lâm: Ta Dựa Vào Nhặt Thành Thần

Tháng 2 9, 2026
Chương 215: Thành đoàn đi trên mặt trăng vây đánh Hủy Diệt Võ Thần Chương 214: Cái thứ gì, có thể để cho đám này lão quái vật tập thể cao trào?
tu-tien-o-hogwarts-marvel.jpg

Tu Tiên Ở Hogwarts Marvel

Tháng 2 3, 2025
Chương 713. Tương lai đường Chương 712. Thắng cục đã định
bat-dau-mot-ty-kien-lua-dao-binh-cho-gia-ca-te

Bắt Đầu Một Tỷ Kiến Lửa Đạo Binh, Cho Gia Cả Tê

Tháng 10 8, 2025
Chương 927: Đại kết cục! Chương 926: Các ngươi tìm đến thời gian, so với bản tọa dự liệu muốn trễ hơn một chút a!
than-hao-ai-bao-han-pha-hu-thuong-nghiep-quy-tac.jpg

Thần Hào, Ai Bảo Hắn Phá Hư Thương Nghiệp Quy Tắc

Tháng 1 11, 2026
Chương 480: Thực tế quá sung sướng (2) Chương 480: Thực tế quá sung sướng (1)
nhat-niem-than-ma-1

Nhất Niệm Thần Ma

Tháng 2 5, 2026
Chương 2367: Có vấn đề! Chương 2366: Vương gia! Không có sợ chết thứ hèn nhát!
trieu-hoan-than-thoai-chi-van-co-nhat-de.jpg

Triệu Hoán Thần Thoại Chi Vạn Cổ Nhất Đế

Tháng 2 2, 2025
Chương 1594. Đại kết cục (5) Chương 1593. Đại kết cục (4)
be-go-cau-sinh-vat-pham-vo-han-thang-cap.jpg

Bè Gỗ Cầu Sinh: Vật Phẩm Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 2 6, 2026
Chương 147: Liêu Các chủ bái phỏng, Nguyệt Các thân phận chuyển nhượng, tiến vào kho bảo vật Chương 146: nguyệt cây thiếu mập, trồng trọt bồn 20 cấp, Nguyệt Các qua đêm (2)
chuyen-truong-ngay-dau-tien-ta-doa-khoc-tat-den-hoc-ty.jpg

Chuyển Trường Ngày Đầu Tiên, Ta Dọa Khóc Tất Đen Học Tỷ

Tháng 2 7, 2026
Chương 293: Các ngươi vẫn là đừng mong đợi a Chương 292: Lại còn có đoạn chuyện xưa này
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 172: Tết An Lành.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 172: Tết An Lành.

Những việc bên ngoài đã lo liệu đâu vào đấy, Quốc quay về nhà, bắt tay vào chuẩn bị tết cho gia đình mình. Mấy năm trước, mỗi lần giáp tết đều trôi qua vội vã. Ba cậu đi làm xa, lúc về tới nhà thì tết đã cận kề, cả nhà chỉ kịp sắm sửa qua loa rồi lại tất bật. Năm nay khác hẳn, ba ở nhà từ ngày hai mươi, không còn cảnh đếm từng ngày mong ngóng nữa, thời gian rảnh rỗi hơn nên mọi việc được thu xếp từ tốn.

Từ sáng sớm, ba đã chạy xe ra lò mổ đặt thịt. Chuyện chọn lợn, tính toán bao nhiêu cân làm giò, bao nhiêu cân để kho, để nấu đông, ông đều tự tay lo liệu. Về đến nhà, ông lại xắn tay quét dọn gian thờ, lau từng bát hương, sắp lại mâm bồng, năm nay còn có nhã hứng làm một cành đào để chơi tết. Mẹ lo trong bếp, chuẩn bị lá dong, vo nếp, rửa đỗ, thỉnh thoảng lại gọi ba sang xem còn thiếu thứ gì không.

Căn nhà vừa trát tường quét vôi xong nên trông còn mới tinh. Tường sáng, nền sạch, mùi vôi vữa vẫn còn phảng phất. Đồ đạc trong nhà đã được cả nhà sắp xếp từ trước, nông cụ với củi đốt chuyển hết sang nhà kho mới, cái máy cày để gọn ở một góc. Thóc gạo, ngô khoai thì đưa sang căn kho cũ phía sau. Nhà chính chỉ để tiếp khách, kê vài bộ bàn ghế, bày tủ lạnh với cái tivi, nên không gian thoáng đãng, quét dọn cũng nhẹ tay hơn nhiều.

Quốc không phải lo những việc lớn. Cậu cầm chổi quét sân, gom từng đống lá khô, rồi lấy cuốc làm lại mấy góc cỏ mọc ven tường. Thỉnh thoảng dừng tay, cậu ngẩng lên nhìn ba mẹ đi đi lại lại trong nhà, tiếng nói cười vang lên đều đều. Gió cuối năm thổi qua sân, mang theo mùi rơm rạ và khói bếp, những chuyện cũ bị “thiêu rụi” rồi từ đống tro tàn sẽ mọc lên những mầm xanh mới.

Đây chính là khoảnh khắc giao mùa, cái cũ vừa qua, cái mới chưa tới. Thứ mà Quốc muốn làm chỉ là hòa mình vào thực tại. Quốc cất chổi vào nhà kho rồi đi vào bếp xem mẹ Gói bánh chưng, năm ngoái cậu làm rồi nên năm nay gói phụ vài chiếc. Có tủ lạnh bảo quản nên đồ ăn xông xênh lắm.

Ba còn mua khúc lòng về làm lạp xưởng tại nhà, món ăn này kỳ công lắm, mất cả buổi sáng, rồi còn phơi khô rồi chiên… Người nhà ăn không tốn bao nhiêu chủ yếu là mời khách.

Mấy năm rồi ba quốc mới đi lại ở quê thường xuyên, các chú các bác trong xóm kiểu gì cũng sang nhà chơi, Tết năm nay kiểu gì cũng đông đúc hơn mấy năm trước.

Trước hôm giao thừa thì phải mời gia đình chú thím qua dùng bữa, Mấy năm trước nhà Quốc khó khăn toàn là nhà chú thím mời qua dùng bữa cơm tất niên. Năm qua con trai Minh Nhật không có ở nhà nên công việc tương đối bận rộn nên đến phiên nhà Quốc mời lại.

Em Họ Minh Nhật đi làm ăn xa, tính đến tết là được nửa năm, tiếp xúc với “thế giới văn minh” bên ngoài nên ngoại hình có chút thay đổi, quần áo dày dép mới đã đành, lần này còn nhuộm thêm mái tóc nâu rồi ép, cắt tỉa, tạo form như bờm sư tử. Người khác nhìn vào thấy dị hợm nhưng đó là xu hướng thời trang thời bấy giờ.

Là người từ xa về nên, Minh Nhật được mọi người hỏi nhiều lắm. Công việc hiện giờ làm thợ phụ cơ khí, người ta bao ăn bao ở, lương tháng 5 triệu. Cậu ta đi làm cùng bạn bè nên thi thoảng có đi chơi tụ tập, thành ra không tích góp được gì, mua được cái điện thoại di động, ở quê không có sóng nên chỉ bật vài bài nhạc trẻ lưu trong máy. Rồi ngứa tay thì nghịch mấy trò chơi con rắn, xếp hình.

Em họ Minh Nguyệt thích thú mấy cái mới, cứ rảnh là mượn cái điện thoại ra khoe với Quốc.

“Anh Quốc xem này, anh Nhật mới mua điện thoại di động đấy. Cái này em tưởng chỉ có trên TV. Tiếc là chưa có sóng nên chỉ nghe nhạc được thôi. Có mấy bài nghe hay lắm.”

Quốc lục lại trong ký ức, cũng sắp đến giai đoạn điện thoại di động bùng nổ. Ở quê thì khoảng 2-3 năm nữa mới phổ biến. Chứ ở thành phố, ai có điều kiện đã bắt đầu sắm một cái rồi. Những cái điện thoại đen trắng hồi mới ra có giá 800-1 triệu. về sau giá rẻ hơn và xuất hiện nhiều điện thoại màu, mẫu mới ra xuất hiện liên tục. Đó cũng là lúc xã hội trở nên bận rộn khi dòng chảy của thông tin lan truyền rất nhanh.

Với tâm thế của một người già, Quốc lại không quá mặn mà với những thiết bị di động vào thời điểm này. Cậu vẫn muốn có được sự kết nối trực tiếp thay vì chỉ gọi điện hỏi thăm ai đó. Điện thoại ra đời và phổ biến là một phần của dòng chảy thời đại, Quốc không thể ngăn cản chỉ có thích nghi với chúng, không để chúng làm ảnh hưởng đến những giá trị “nguyên thủy” mà cậu trân trọng.

Khi em họ Minh Nguyệt khoe điện thoại, có thể là em ấy mong muốn sẽ mua một cái trong tương lai gần. Và chỉ đang gợi ý cho Quốc làm trước mà thôi, biết đâu anh họ tốt bụng sẽ mua cho cô một cái thì sao?

“Cái thứ này mấy năm nữa, có khi em học xong mới mua được. Bây giờ người ta còn chưa lắp đặt cột sóng thì có mua về cũng chỉ để nghe nhạc mà thôi. Mà cái điện thoại màu này, xem chừng tốn kém nha.”

“Anh Nhật nói anh ấy giành 1 tháng tiền công để mua đấy, lại còn mua thẻ cào điện thoại duy trì nữa, gọi hay nhắn tin đều mất tiền nên anh ấy có dành dụm được chút tiền nào đâu. Tiêu hết rồi.”

“Hiện tại mình còn đang là học sinh, chưa có việc gì cần mua điện thoại. Minh Nhật đi làm xa mua để tiện liên lạc về nhà đó mà.”

“Ở nhà mình có điện thoại đâu mà liên lạc về. Anh ấy mua về tán gái đấy, em đọc trộm tin nhắn thấy mấy tin sến xẩm lắm. Có khi vài tháng nữa em có chị dâu đó”

Quốc ngạc nhiên

.

“Cái gì, anh của em lấy vợ nhanh vậy sao?”

Nguyệt gật gù.

“Thì đó, anh Nhật hơn anh Quốc có 2 tuổi thôi. Người ta học xong lấy chồng lấy vợ là bình thường mà. “

“Thế chú thím biết chuyện này chưa?”

“Chưa nói nhưng chắc là là sắp rồi ”

Nói xong, Minh Nguyệt tỏ ra thích thú, lăng xăng chạy thẳng vào bếp phụ mẹ Quốc với thím bày biện đồ ăn mang lên nhà khách. Con bé vốn nhanh nhẹn, miệng lúc nào cũng ríu rít, tay thì hết xếp bát lại bê mâm, thỉnh thoảng còn tranh làm mấy việc lặt vặt cho có phần.

Phải mấy năm rồi chú thím mới lại sang ăn tất niên ở nhà Quốc. Lần gần nhất là khi ông nội Quốc còn sống, khi đó nhà cửa tuy cũ nhưng vẫn còn đủ đầy. Sau ngày ông mất, nhà Quốc gánh nợ, tết đến chỉ dám đóng cửa ăn trong nhà, chẳng dám mời ai, sợ phát sinh thêm chi phí.

Năm nay thì khác rồi. Không gian trong nhà rộng rãi, bàn ghế kê ngay ngắn, đồ ăn bày ra còn dư dả. Mẹ Quốc dọn mâm mà không phải cân đo từng miếng mà khách đến nhà đều có thể ăn uống mà không lo bị đánh giá là ăn quá nhiều.

Đàn ông con trai làm chén rượu, người trong nhà tự uống với nhau. Cơ thể Quốc hiện giờ còn non không chịu được đồ có cồn, nhưng kiếp trước đã trải qua nhiều cuộc nhậu, văn hóa rượu bia cũng rất là rành.

Đàn ông con trai rót rượu ra chén nhỏ, tự rủ nhau làm vài chén tất niên. Rượu quê nặng mùi, vừa rót ra đã cay nồng. Quốc chỉ ngồi nghe, cầm chén lên nhấp môi cho có lệ. Thân thể hiện tại còn trẻ, không chịu được đồ có cồn, nhưng những thói quen từ kiếp trước vẫn còn, cách cầm chén, cách cụng ly đều rất tự nhiên, khiến người ngồi cạnh cũng không để ý.

Ăn được một lúc, thím quay sang nhìn Minh Nhật, giọng vừa thương vừa trách.

“Nhật à, nếu mà đi làm xa khó khăn vất vả quá thì về quê làm nông cũng được con ạ. Như nhà Quốc này, mua được tủ lạnh, xe máy các kiểu. Mày đi làm xa, ngoài cái đầu lông lá xù xì ra chẳng mang gì về nhà.”

Minh Nhật gắp miếng thịt bỏ vào bát, đáp tỉnh queo, giọng không mấy để tâm.

“Bên ngoài người ta ai cũng vậy mà. Con đi học lấy cái nghề, chứ ở nhà sao mà khá được. Mới học việc nên lương thấp thôi, chứ sau này lương cao, mua mấy thứ đó có gì khó đâu.”

Thím thở ra một hơi, đặt đôi đũa xuống.

“Ừ thì mẹ nói vậy thôi. Nhưng ba mày đau cột sống, em gái còn đi học, việc trong nhà nhiều lắm. Mẹ cáng đáng không xuể. Đợt vừa rồi may có nhà Quốc qua giúp, chứ không thì mệt nữa.”

Nghe đến đó, Minh Nguyệt đang ngồi bên liền chen vào, giọng lém lỉnh.

“Mẹ đừng giục anh Nhật, anh đi một thời gian rồi lại rước thêm cô nào về ấy chứ. Đúng không anh Nhật?”

Minh Nhật quay sang lườm, gõ nhẹ đầu em gái.

“Nhỏ này, không phải chuyện của mày, lo ăn đi.”

Bị mắng nhưng Nguyệt không tỏ ra sợ, ngược lại còn cười tủm tỉm, ánh mắt láo liên khiến cả mâm cơm đều chú ý. Mẹ Quốc nhìn qua, tò mò hỏi.

“Nếu có ai thì dẫn về cho mọi người biết mặt. Cháu cũng lớn rồi, có gì mà phải ngại.”

Minh Nhật khựng lại một chút, gãi đầu, giọng thấp xuống.

“Chưa có gì đâu bác. Cháu đang tập trung vào công việc, chưa tính chuyện lấy vợ ạ.”

Chú đặt chén rượu xuống, giọng nghiêm hẳn.

“Tính mày ham chơi, làm ra tiền lại không biết giữ. Toàn tiêu vào mấy thứ không đâu. Lấy vợ sớm thì có người quản lý hộ, ba mẹ cũng đỡ lo. Chuyện em gái học hành thì không cần mày ra tay, ba chưa già đến mức không làm được gì.”

Không khí trên mâm có phần nặng lại. Nghe vậy, ba Quốc đặt chén xuống, nhìn sang chú rồi lên tiếng, giọng chậm rãi.

“Chuyện lấy vợ bây giờ vẫn còn sớm. Người bên ngoài không sống cổ hủ như mình đâu. Người ta thích đi đây đi đó, làm việc này việc nọ cho biết mùi đời. Khi nào tới lúc thì tự khắc nó lấy. Dưa ép chín thì không ngọt, riêng bác thì bác ủng hộ thằng Nhật đi làm, tự nuôi được bản thân trước đã.”

Lời vừa dứt, Minh Nhật cúi đầu ăn tiếp, Minh Nguyệt len lén nhìn qua rồi lại mỉm cười, còn chú thím cũng không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ gắp thức ăn, tiếng bát đũa chạm nhau vang lên đều đều trong gian nhà khách.

Mỗi thời mỗi khác, năm ngoái con lo chuyện học hành thi tốt nghiệp. năm nay đã bàn chuyện lập gia đình. trong ký ức của Quốc, thì em họ lấy vợ cũng khá sớm,đi làm mộ hai năm là lấy vợ ôi. chuyện tình cảm lúc này, cậu không có tham gia cùng mọi người bàn tán.

Ăn xong bữa tất niên, chú thím đứng dậy xin phép ra về. Ai nấy đều quen với nếp sinh hoạt riêng, giao thừa nhà nào thì đón ở nhà đó. Ngoài sân, gió đêm thổi lạnh hơn ban ngày, mùi khói bếp lẫn mùi thức ăn còn vương lại rất rõ. Quốc tiễn chú thím ra đến cổng, Minh Nguyệt còn ngoái đầu vẫy tay, miệng không quên dặn hôm nào sang chơi tiếp.

Căn nhà trở nên yên ắng, mẹ Quốc dọn dẹp mâm bát, ba bê mấy cái ghế xếp gọn vào góc. Đèn điện bật sáng khắp gian nhà khách, ánh sáng trắng khiến mọi thứ trông gọn gàng, ấm áp hơn hẳn những năm trước. Cả nhà ngồi quây lại trước cái TV, đúng giờ thì chương trình Táo quân bắt đầu. Mấy câu chọc cười quen thuộc, chuyện trên trời dưới đất được lồng ghép khéo léo khiến mẹ Quốc vừa xem vừa bật cười, ba thỉnh thoảng lại bình luận thêm vài câu.

Xem xong Táo quân là đến các chương trình ca nhạc mừng xuân. Tiếng nhạc rộn ràng vang lên trong căn nhà. Quốc ngồi dựa lưng vào ghế, nhìn ba mẹ, trong lòng có cảm giác rất lạ, vừa quen vừa mới, đây đã là cái tết thứ hai ở cùng hai người, so với năm ngoái thì gương mặt vui vẻ, hài lòng trên gương mặt hiện rõ. Gần đến giao thừa, cả nhà chuyển sang xem bắn pháo hoa, rồi lắng nghe bài phát biểu chúc tết của Thủ tướng. Những lời tổng kết năm cũ, những mục tiêu năm mới vang lên đều đều, ba Quốc nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật gù.

Sau đó, ba mẹ con ngồi lại, nói chuyện sơ qua về kế hoạch sau tết. Không phải bàn tính lớn lao gì, chỉ là những chuyện quen thuộc của nhà nông. Ba Quốc nói mình vẫn đi làm công trình như mọi năm. Ở nhà tuy cũng có thể kiếm thêm thu nhập từ ruộng vườn, nhưng nghề xây dựng là cái ông quen tay quen việc, bao năm nay đã thành nếp. Chừng nào còn sức, còn người gọi thì ông vẫn đi, vừa có thêm tiền, vừa đỡ thấy mình rảnh rỗi quá.

“Làm thì làm, nhưng đừng cố quá, cái nào nặng thì nhờ người ta khiêng, đừng có ham hố mà nhảy vào làm. Giờ nhà mình đã qua cảnh khó khăn rồi, không cần nai lưng ra làm trả nợ đâu.”

Ba Quốc hừ một tiếng.

“Gớm nữa, tôi có phải con nít đâu, tự nhiên biết tính toán thiệt hơn.”

Sau đó hai mẹ con lại bàn chuyện làm nông, năm nay vẫn tiếp tục trồng trọt như năm ngoái, 1 ruộng rau và 3 ruộng đậu. Hiệu quả kinh tế đem lại khá ổn 15 triệu sau 3 tháng từ đậu tương và phí sinh hoạt đến từ việc bán rau củ. Tuy nhiên sẽ trồng loại rau nào thì Quốc sẽ cân đối và lựa chọn lại sau. Bởi năm ngoái trồng Cà Rốt là dư thừa ăn không hết, những cây trồng còn lại cân đối thêm một chút về số lượng là ổn.

MẶc Dù vừa thắng lớn từ vụ bắp cải, nhưng Quốc không có ý định thừa thắng xông lên, ít nhất là trong thời điểm nay. Làm ăn với người Tàu gặp nhiều rủi ro, vừa rồi là do nhu cầu tiêu dùng cuối năm tăng mạnh nên hàng dễ bán, những thời điểm khác trong năm chưa chắc đã thuận lợi như thế. Đừng quên trước khi bán được hàng, người dân trong xóm đã sốt sắng như thế nào, hết lần này đến lần khác bị thương lái cho leo cây.

Thế nên, Quốc sẽ trồng nhiều ngũ cốc, những loại thực phẩm có thể bảo quản lâu dài qua vài tháng đến nửa năm, như vậy sẽ không bị áp lực tìm đầu ra. Lợi thức có thể thấp hơn rau củ hàng ngày nhưng sẽ đảm bảo được sự an toàn và bền vững, đó là thứ cậu muốn chứ không phải 100% là lợi nhuận.

Với Quốc, một hộ nhà nông dự trữ tầm 200 triệu là an toàn, thấp hơn vẫn chấp nhận được vì khi đó còn có động lực đi làm mỗi ngày, còn nhiều hơn số đó, khả năng cao sẽ bắt đầu làm biếng, rồi rảnh rỗi sinh nông nổi dễ gây ra những chuyện phiền phức.

Làm giàu thì ai cũng muốn, nhưng khi tâm thế chưa sẵn sàng sở hữu sự giàu có thì bao nhiêu tiền cũng sẽ mất đi. Và để lại nhiều vết thương về tâm lý khó lành lặn. giống như việc bạn kiếm được chục củ mỗi tháng rồi quay lại công việc 5 triệu 1 tháng, cảm giác đầu tiên là không can tâm, rồi sinh ra chán nản tìm đến những “lạc thú” khác để quên đi thực tại. Không phải là tất cả nhưng cũng chẳng phải hiếm gặp.

Ba Quốc đi làm 1 năm kiếm được khoảng 90 triệu, tiền tích cóp trong nhà hiện giờ là 60 triệu. Làm nông từ giờ đến cuối năm kiếm được 50 triệu là có khả năng. Nên nhớ hiện giờ Tỏi ở ruộng vẫn chưa thu hoạch. Chỗ đó đem đi buôn cũng kiếm được một khoản kha khá. Vậy nên Quốc không gấp gáp lo chuyện đồng áng ngay lúc này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cai-nay-vua-man-anh-chi-muon-khao-chung.jpg
Cái Này Vua Màn Ảnh Chỉ Muốn Khảo Chứng
Tháng 4 22, 2025
vo-dich-tu-doat-xa-tai-than-bat-dau.jpg
Vô Địch Từ Đoạt Xá Tài Thần Bắt Đầu
Tháng 2 4, 2025
trong-sinh-chi-huong-thon-duong-tru.jpg
Trọng Sinh Chi Hương Thôn Dưỡng Trư
Tháng 2 18, 2025
cuu-tu-thanh-de-sau-ta-bat-dau-nam-thang
Cửu Tử Thành Đế Sau Ta Bắt Đầu Nằm Thẳng
Tháng 10 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP