Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-vua-thanh-kim-tien-thu-do-de-nu-oa.jpg

Hồng Hoang: Vừa Thành Kim Tiên, Thu Đồ Đệ Nữ Oa

Tháng 2 26, 2025
Chương 280. Tiện sưu sưu con thỏ Chương 279. Bình Tâm thao tác
tieu-su-de-ro-rang-sieu-cuong-lai-qua-phan-dieu-thap

Tiểu Sư Đệ Rõ Ràng Siêu Cường, Lại Quá Phận Điệu Thấp

Tháng 10 30, 2025
Chương 710: Đại kết cục, giáo dục Đạo Tổ Chương 709: Sự việc đã bại lộ
dragon-ball-gt-vegeta-tham-gia-giai-dau-suc-manh

Dragon Ball: Gt Vegeta, Tham Gia Giải Đấu Sức Mạnh

Tháng 12 20, 2025
Chương 209: Siêu tám khả năng! Xuyên việt giành lấy một đời! Chương 208: Super Saiyan level bảy! Thành!
nga-dich-khung-bo-dien-anh-vien.jpg

Ngã Đích Khủng Bố Điện Ảnh Viện

Tháng 1 20, 2025
Chương 289. Chương cuối (2) Chương 288. Chương cuối (1)
hai-tac-tren-dinh-bi-vay-quanh-treu-choc-nguoi.jpg

Hải Tặc: Trên Đỉnh Bị Vây Quanh? Trêu Chọc Ngươi

Tháng 2 8, 2026
Chương 335:: Garp thực lực! Chương 334:: Zephyr không hiểu!
tien-nhan-bien-mat-ve-sau

Tiên Nhân Biến Mất Về Sau

Tháng 2 1, 2026
Chương 2660: Cái này sao có thể! Chương 2659: Một tờ xưng thần
vo-than-hoang-dinh.jpg

Võ Thần Hoàng Đình

Tháng 2 4, 2025
Chương 1053. Một đời thánh chủ Chương 1052. Diệp Hùng hối hận
dau-la-vo-hon-lam-ngan-thao-mot-la-mot-the-gioi.jpg

Đấu La: Võ Hồn Lam Ngân Thảo, Một Lá Một Thế Giới

Tháng 2 9, 2026
Chương 196: Ghen ghét dữ dội, không thương hương tiếc ngọc Chương 195: Phong chi cực điểm
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 171:Sắm Tết.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 171:Sắm Tết.

Khi Quốc đi bộ về tới nhà thì thấy Hào đã đứng đợi sẵn trước sân. Trời xế chiều, ánh nắng nhạt dần, nhưng trên mặt Hào lộ rõ nét ưu tư, thấy Quốc về liền bước tới ngay,

“Mày đi đâu thế, làm tao chờ nãy giờ”

Quốc thong dong nhìn bạn một lượt rồi cười:

“Có chuyện gì vậy?”

Hào gãi đầu, nói ngay:

“Có gì đâu, chẳng là nhà tao vừa kéo xong điện, nên qua khoe chút ấy mà.”

“Xong rồi hả? chúc mừng nha. Lúc đầu tao còn nghĩ phải cả xóm vào giúp một tay, không ngờ điện lực họ làm cho hết. Vậy càng tốt, vừa nhanh lại vừa chất lượng không lo hỏng hóc hay gặp sự cố ngoài ý muốn.”

Từ sau hôm lên thị trấn làm việc với bên điện lực, cậu chủ động để Hào tự xoay sở mọi việc, không qua phụ thêm nữa. Có những chuyện, tự mình làm mới hiểu hết được, nhờ cậy nhiều quá dễ sinh thói quen ỉ lại, mà điều đó thì Quốc không muốn Hào mắc phải.

Hào than thở.

“Giờ có điện rồi, dây dựa cột kèo chắc chắn lắm. Nhưng tiêu hết 12 triệu, thành ra không còn tiền mua tivi. Chắc phải làm thêm một vụ nữa mới đủ.”

Quốc nhoẻn miệng cười:

“Có điện mà không có tivi coi tết thì thiếu thiếu thật. Hay là mày cứ mua tivi đi. Tao ứng tiền trước cho. Qua vụ tới mày làm công cho tao, trừ dần là được.”

Hào im lặng suy nghĩ, Ngay từ lúc quyết định kéo điện, trong đầu cậu đã mường tượng cảnh tối đến cả nhà ngồi xem tivi, coi thời sự, coi táo quân. Ai dè tiền kéo dây tốn quá, nên qua đây tâm sự với bạn. Thực ra cũng đã có ý muốn mượn tiền trước chỉ là không biết mở lời thế nào. Nay Quốc chủ động nói ra thì Hào gật đầu đồng ý ngay.

“Được. Vậy khi nào đi mua? Sắp tết rồi, sợ người ta nghỉ bán.”

Quốc đáp liền:

“Mai đi. Mai tao có hẹn với em họ ra thị trấn sắm tết. Mày đi cùng mua tivi luôn. Trước tết người ta hay có mấy chương trình giảm giá, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.”

Sáng hôm sau, Hào qua nhà Quốc rủ đi thị trấn từ khá sớm. Đêm hôm trước, trong đầu cậu cứ lởn vởn cảnh mua tivi, nghĩ tới nghĩ lui mà trằn trọc mãi không ngủ được. Gà trong xóm vừa gáy canh đầu, Hào đã tỉnh giấc, bật điện sáng lên, soi rõ từng góc nhà còn trống trải, khiến cậu vừa thấy vui lại vừa thấy thiếu.

Nhà ít khi có khách, quanh năm chỉ có hai mẹ con, chẳng có lấy một bộ bàn ghế tử tế. Nghĩ tới cảnh mua tivi về rồi đặt đâu, ngồi coi bằng gì, Hào lại vắt tay nhìn trần nhà, tính toán đủ kiểu. Cuối cùng vẫn thấy không ổn, ngay mai phải phải sắm thêm cái bàn để kê cái Tv mới.

Khi sang tới nhà Quốc, Hào vừa dựng xe đã nói ngay chuyện đó.

“Ngoài mua tivi, tao tính mua thêm cái bàn nữa. Không thì mang đồ về cũng chẳng biết để đâu.”

Quốc nghe xong chỉ ừ một tiếng, không tỏ vẻ phản đối. Trong tay cậu còn mười triệu, đủ để chi tiêu một thời gian mà không phải tính toán quá kỹ từng đồng.

Hai đứa thống nhất xong thì ghé qua nhà Minh Nguyệt rủ nó đi cùng. Hôm nay đi sắm tết, Con bé dậy sớm chải chuốt khá lâu, tóc buộc gọn, áo quần là lượt, chọn hẳn bộ trông đẹp nhất.

Cả ba đạp xe ra thị trấn. Đường buổi sáng đông hơn thường ngày, không khí mua sắm cận tết rộn ràng, người ta thi nhau bán gà vịt, hoa quả… Dọc đường người qua kẻ lại không ngớt.

Đặt chân đến thị trấn, Việc đầu tiên cần làm là ghé mua tivi. Cửa hàng nằm ngay chỗ lần trước Quốc mua tủ lạnh, mặt tiền sáng sủa, bên trong bày la liệt các loại đồ điện tử. Hào vừa bước vào đã thấy choáng ngợp, mắt mở to nhìn quanh, hết nhìn tivi treo tường lại nhìn mấy dãy kệ bày hàng, miệng không kìm được mà trầm trồ.

Quốc và Minh Nguyệt đã tới đây một lần mua Tủ lạnh nên không thấy ngại ngần. Quốc đi thẳng lại quầy, gọi nhân viên rồi nhờ người ta tư vấn mấy mẫu tivi phù hợp. Hào đứng bên cạnh nghe từng lời giới thiệu, trong đầu vừa hình dung ra cảnh cái tivi đặt trong nhà mình, vừa thầm tính toán xem nên chọn loại nào cho hợp túi tiền và hợp cái gian nhà nhỏ mới có điện chưa lâu.

Nhân viên đưa Quốc và Hào xem từng mẫu tivi. Có loại giá năm triệu, màn hình lớn, hình ảnh sắc nét, so ra đã hơn hẳn đa số tivi trong xóm. Cũng có loại rẻ hơn, bốn triệu là mua được, chức năng vừa đủ, coi thời sự với mấy chương trình ngày tết thì không thiếu thứ gì. Hào đứng trước kệ tivi, tay khoanh lại, nhìn qua nhìn lại hồi lâu. Mua đồ tốt thì ai cũng muốn, nhưng nghĩ tới hoàn cảnh nhà mình, nghĩ tới số tiền vừa bỏ ra kéo điện, cậu tự nhủ không nên ham hố quá.

Một lúc sau, Hào chỉ vào chiếc tivi giá bốn triệu, nói nhỏ với Quốc:

“Lấy cái này được rồi.”

Quốc nhìn qua, gật đầu. Nhân viên nghe vậy liền ghi đơn, rồi nhắc thêm:

“Nhà mình ở khu vực không có trạm phát sóng, muốn bắt được truyền hình thì cần mua thêm bộ đầu thu, loại này một triệu tám.”

Hào nghe xong, nhẩm nhanh trong đầu, vẫn gật đầu đồng ý. Tính cả tivi với đầu thu, tổng cộng là năm triệu tám. Dịp cận tết, cửa hàng đang có chương trình khuyến mại, miễn phí giao hàng và lắp đặt tận nhà. Nghe tới đó, Hào thở nhẹ ra một hơi, cảm giác bớt được một khoản lo lắng.

Xong việc ở cửa hàng điện tử, Hào rủ Quốc ra chợ mua thêm cái bàn gỗ. Gian hàng bày mấy cái bàn, chân vuông nhỏ nhắn, mặt gỗ nhẵn, nhìn không cầu kỳ nhưng chắc chắn. Hào chọn một cái vừa tầm, trả 300 ngàn rồi nhờ người ta buộc dây lại cho gọn vào sau xe đạp.

Cộng tới cộng lui, chuyến này Hào vay của Quốc ba triệu rưỡi. Tiền trong túi vơi sạch, mua sắm xong xuôi cho dịp tết thì chẳng còn bao nhiêu. Những năm trước, tết đến chỉ là thêm vài bữa ăn đỡ đạm bạc hơn ngày thường, còn năm nay thì khác, có điện, có tivi, có cả bánh trái nữa.

Hào nói với Quốc là phải về nhà trước để đợi thợ giao hàng, tiện chỉ đường cho người ta vào xóm lắp đặt.

Cậu ta dắt xe quay đầu ra về. Quốc với Minh Nguyệt tiếp tục dắt xe len vào khu chợ để mua sắm.

Không khí cận tết làm mấy sạp hàng lúc nào cũng ồn ào, người mua kẻ bán nói cười không dứt. Hai anh em đi một vòng mua bánh kẹo trước. Kẹo lạc, bánh quy, mứt gừng, thêm ít trái cây khô, chọn tới chọn lui cũng đã hết hơn hai trăm ngàn lúc nào không hay. Minh Nguyệt cầm xấp tiền trong tay, đếm đi đếm lại, nét mặt bắt đầu bớt thoải mái như lúc mới ra khỏi nhà.

“Tiền mua bánh kẹo tốn kém quá, chỗ còn lại chắc không đủ mua quần áo rồi.”

Quốc cười, xua tay:

“Không sao, thiếu bao nhiêu anh bù.”

Hai anh em ghé vào một sạp quần áo treo kín cả lối đi. Minh Nguyệt thích thú đi vao lật từng móc áo, so màu, ướm thử kích cỡ. Quốc đứng bên cạnh chỉ nhìn, thỉnh thoảng gật đầu hoặc lắc đầu theo ý nó. Chọn xong cho mình một bộ, Quốc còn dặn Minh Nguyệt ngó thêm mấy bộ khác:

“Em ngắm bộ nào mua cho Thu Hà một bộ đi.”

Minh Nguyệt tròn mắt nhìn cậu:

“Sao anh Quốc tốt với con Mắm quá vậy?”

Quốc trả tiền xong mới đáp, giọng bình thản:

“Những người đã giúp đỡ gia đình anh trong năm qua, anh đều sẽ hồi đáp. Hai ông cháu nhà đó giúp mẹ anh rất nhiều, đương nhiên anh sẽ tặng quà rồi.”

Minh Nguyệt nghe vậy thì im lặng, cẩn thận gấp quần áo lại bỏ vào túi. Quần áo con gái, để nó lựa vẫn hợp hơn. Tuổi tác, dáng người với Thu Hà cũng na ná nhau, không sợ bị lệch “gu” thời trang.

Xong chuyện mua sắm, hai anh em ghé vào quán vặt ven đường ăn vài cái bánh rán. Ngồi trên băng ghế thấp, nhìn dòng người qua lại, Minh Nguyệt vừa ăn vừa kể chuyện tết này đi chơi ở đâu, giờ nó lớn rồi nên có thể đi chơi hội đầu năm. Háo hức hơn cả việc đón tết nữa.

Gần trưa, nắng bắt đầu gắt hơn, hai anh em mới dắt xe ra về.

Ngang qua chợ, Quốc dừng xe trước căn nhà nhỏ của ông cháu Thu Hà. Mái ngói cũ, sân đất quen thuộc, cánh cửa gỗ khép hờ. Quốc dựng xe, lấy trong túi ra gói chè đã mua sẵn, rồi gọi vọng vào. Ông cụ từ trong nhà chống gậy bước ra, thấy Quốc thì nheo mắt cười.

“Hai anh em đi chợ về đấy à?”

Quốc lễ phép chào rồi đưa gói chè sang:

“Dạ vâng, bọn cháu vừa đi chợ sắm đồ Tết, tiện đường mua biếu ông cân chè ạ?”

“Nhỏ này bày vẽ thật đấy.”

Ông cụ vội xua tay, miệng nói không dám nhận, nhưng tay vẫn run run đỡ lấy gói chè, vuốt nhẹ lên lớp giấy gói như sợ làm rách.

“Thế ông cảm ơn nhé.”

“Dạ cháu có nhờ em họ lựa cho cái Hà bộ quần áo mới, em có ở nhà không ạ?”

Thu Hà từ trong buồng ló ra, thấy Quốc thì đứng khựng lại. Quốc gọi:

“Hà, ra đây anh cho cái này.”

Con bé bước tới, còn chưa kịp hiểu chuyện thì Quốc đã lấy bộ quần áo mới ra, đưa vào tay nó. Thu Hà sững người một nhịp, rồi mắt sáng lên, hai tay ôm chặt lấy gói đồ.

“Anh Quốc có quà cho em hả?”

Quốc gật đầu:

“Ừ, quà tết, sang năm mới cố gắng học tốt, giúp đỡ ông nhiều hơn nha.”

Niềm vui hiện rõ trên mặt Thu Hà, Từ trước tới giờ, tết với nó chỉ quanh quẩn mấy bộ đồ cũ lành lặn hơn ngày thường, đây là lần đầu tiên nó được tặng quà tết đàng hoàng như vậy.

Ông cụ đứng bên nhìn cảnh ấy, ánh mắt chậm lại, khẽ nói:

“Cảm ơn cháu nhiều lắm.”

Quốc chỉ cười, hỏi thăm một chút về tình hình chuẩn bị ngày tết. Thịt và bánh thì có ông chú của Thu Hà san cho một chút, hai ông cháu chỉ quét dọn nhà cửa thôi chứ không phải làm gì nặng. Minh Nguyệt đi vào buồng rồi xem Thu Hà thay quần áo mới, chính tay của nó lựa nên có hơi lo không hợp ý người ta, bởi làn da bánh mật khá kén đồ. Nhưng đối với Thu Hà có áo mới là vui rồi, không quan tâm nhiều có hợp hay không, đối với nó, đồ mà Quốc tặng đều là đồ đẹp.

Về tới đầu xóm, Quốc đã nghe loáng thoáng mấy tiếng kháo nhau chuyện nhà Hào mua tivi. Người này truyền sang người kia, giọng nửa tò mò nửa vui lây, như thể trong xóm vừa có thêm một chuyện đáng để nhắc tới. Quốc về nhà cất gọn mấy túi đồ tết, chưa kịp nghỉ chân đã lại dắt xe đạp sang nhà Hào.

Từ xa đã thấy nhà cái Mây cũng đang ở đó. Trên con đường đất nối giữa hai nhà chừng ba trăm mét, cái Mây chạy xe máy qua lại liên tục. Ban đầu còn chậm chạp, nhưng đi vài lượt đã quen tay, ga không còn giật cục như lúc mới lên xe. Khuôn mặt cái Mây hớn hở thấy rõ, chạy tới chạy lui như có chuyện vui không muốn giữ trong lòng.

Thấy Quốc đạp xe tới, cái Mây chống chân xuống, gọi với theo:

“Ủa, nhà Quốc có xe máy rồi mà sao còn đạp xe vậy?”

Quốc cười:

“Mình quen đạp xe rồi. Mới đó mà Mây đã biết đi xe máy rồi à?”

“Đúng rồi, phải tập đi xe để đợt tới đi du xuân chứ, có xe máy đi được nhiều nơi lắm nha.”

Quốc mỉm cười, nói chuyện qua loa vài câu rồi di chuyển vào nhà Hào,

Trong nhà Hào, người thợ đã lắp xong tivi và bộ đầu thu. Dây dợ được buộc gọn, ổ cắm đặt ngay ngắn sát tường. Anh thợ cầm điều khiển, chỉnh vài thông số, màn hình sáng lên rõ nét. Một chương trình ca nhạc hiện ra, tiếng hát về mùa xuân vang lên trong chính căn nhà vốn quen yên tĩnh. Hào đứng sát bên, nhìn không chớp mắt, cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng khác hẳn.

Cậu cầm lấy điều khiển, bấm thử vài kênh, rồi dừng lại ở một bộ phim chiếu khung giờ trưa. Hình ảnh chạy đều, tiếng thoại rõ ràng, không bị nhiễu. Trong lòng Hào nhẹ đi trông thấy, cái cảm giác trống trải mấy hôm trước biến mất lúc nào không hay.

“TV lên hình rồi này,”

Hào quay sang nói với Quốc, giọng đầy phấn khởi.

“Từ giờ khỏi qua nhà cái Mây nữa.”

Quốc chống hông, nhìn quanh căn nhà, điện đóm sáng chưng, lại có TV mới nữa, chỉ cần quét dọn qua một chút, căn nhà này sẽ trở nên ấm cúng.

“Có tivi rồi, giờ ăn tết vui rồi ha.”

Hào cười ha hả, móc tiền thanh toán cho nhân viên lắp đặt. Anh thợ thu dọn đồ nghề, dặn dò thêm vài câu rồi rời đi. Gian nhà nhỏ còn vương mùi bụi mới, ánh điện chiếu sáng mọi ngóc ngách trong nhà, những chỗ dột nát ẩm thấp mà xưa nay không để ý, giờ đều được phơi bày hết cả.

“Chịu khó làm việc, qua tết chát lại mảng tường đổ thêm cái nền bê tông nữa là gọn gàng luôn.”

Hào gật gù.

“Từ từ rồi tính, mà qua tết có việc gì cần cứ bảo nha, trả nợ sớm tao mới nhẹ người được.”

“Thì cũng như năm ngoái thôi, trồng đậu kiếm thu chút thu hoạch. Có khi ra tết trồng luôn chứ không đợi đến khi trồng ngô.”

“Nhà mày có máy cày rồi làm lúc nào chẳng được. Mà tao cũng chưa biết nên phá ruộng bắp cải trồng đậu theo mày hay là để lại làm thức ăn nữa.”

“Cái đó qua tết rồi tính ha.”

Mọi thứ cần sắm sửa cho tết coi như đã xong. Hào ngồi xuống ghế, dựa lưng thở ra một hơi dài, nét mặt thoải mái hẳn ra. Quốc đứng nhìn cảnh ấy, trong lòng cũng lặng lẽ dâng lên cảm giác tương tự. Năm vừa rồi, nhà cậu trả xong nợ, mua được tủ lạnh, máy cày, xe máy, dựng thêm một cái nhà kho, lại còn để dành được một khoản tiền không nhỏ. Nếu cứ tiếp tục duy trì cách làm việc hiện tại, sớm muộn số tiền kia càng ngày càng lớn hơn, đủ để cả nhà cậu có một cuộc sống “nhẹ nhàng” ở thôn quê.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-thieu-gia-bi-truc-xuat-nha-ve-sau-tro-ve-that-thanh-hao-mon.jpg
Giả Thiếu Gia Bị Trục Xuất Nhà Về Sau, Trở Về Thật Thành Hào Môn
Tháng 2 11, 2025
nhan-sinh-cua-ta-vo-cung-thai-qua.jpg
Nhân Sinh Của Ta Vô Cùng Thái Quá
Tháng 1 13, 2026
tac-dung-phu-nghich-chuyen-tu-that-thuong-quyen-bat-dau-vo-dich.jpg
Tác Dụng Phụ Nghịch Chuyển, Từ Thất Thương Quyền Bắt Đầu Vô Địch!
Tháng 2 2, 2026
ta-mot-ma-thuat-su-vi-cai-gi-deu-goi-ta-phap-than.jpg
Ta Một Ma Thuật Sư, Vì Cái Gì Đều Gọi Ta Pháp Thần
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP