Chương 170:Mang điện về nhà.
Sau khi bàn bạc chóng vánh, Hào và Quốc liền rủ nhau sang nhà cái Mây.
Tuy tuổi tác hai đứa chỉ ngang hàng con cháu trong nhà, nhưng nhờ vụ bắp cải vừa rồi mà Quốc đã được cái ba của Mây coi như khách quý. Vừa bước qua ngưỡng cửa, hai đứa đã được mời ngồi ngay bàn tiếp khách, chủ nhà tự tay rót chén nước chè xanh còn nóng. Mẹ của Mây thì mang ra vài quả chuối chín lên bàn, thái độ vô cùng khách sáo.
Hào ngồi bên cạnh nhìn mà vừa buồn cười vừa có chút nể phục. Chưa bao giờ được đón tiếp theo kiểu nồng hậu như hiện tại. Đợi câu chuyện trà nước dần xuôi, Quốc mới vào thẳng vấn đề, nói rõ ý định kéo điện sang nhà Hào để tiện sinh hoạt. Nhưng cậu cũng thẳng thắn thừa nhận, sức trẻ con có hạn, chỉ hai đứa thì khó lòng tính toán cho chu toàn, chưa nói đến chuyện đào rãnh, dựng cột, đi dây. Bởi vậy, Quốc ngỏ ý muốn nhờ Ba của Mây đứng ra giúp đỡ, vừa lên kế hoạch cho đàng hoàng,
“ Tình hình là như vậy, bác xem có thể giúp nhà Hào có điện trước dịp tết không?”
Ba của Mây thì chậm rãi nhấp ngụm chè.
“Lúc đầu mới có điện cũng định kéo sang, nhưng khi ấy bà Ly nói tốn kém này nọ nên thôi. Giờ có điều kiện rồi, kéo điện là chuyện nên làm, chứ thời buổi này ai còn thắp đèn dầu nữa.”
Ngừng một lúc ông nói tiếp.
“Nhưng mà nhà Hào ở xa, muốn kéo điện trong một hai ngày e rằng hơi khó, phải chặt cây làm cột, rồi mua dây điện, khai báo với điện lực các kiểu… Nói chung là khá phức tạp đấy. Hay là cứ kéo điện từ nhà bác sang mà dùng, thắp mỗi cái đèn thôi cũng chẳng đáng là bao tiền. Qua tết rồi ta tính lại chuyện này.”
Nghe Ba của Mây nói vậy, trong lòng Hào không khỏi dâng lên chút hụt hẫng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có còn hơn không. Ít ra, đêm xuống cũng không còn phải đón tết trong đèn dầu, ánh nến.
Việc lớn nhất lúc này không còn nằm ở chuyện đường dây hay công tắc, mà chính là khâu đóng cột điện, một việc nặng nhọc, không thể chỉ dựa vào sức hai đứa trẻ. Muốn dựng được cột cho vững, trước hết phải chặt đủ tre già, lựa cọc gỗ chắc, rồi còn đào hố, chôn trụ, mỗi công đoạn đều tốn người tốn sức.
Quốc cố gắng thuyết phục.
“Hay là mình làm thử xem, được đến đâu hay đến đó, Cháu sẽ gọi thêm người trong xóm, tính cả ba cháu, anh Lâm thì cũng được 7 người, chia nhau ra làm chắc sẽ nhanh thôi ạ.”
Ba của Mây hắng giọng một cái.
“Vậy thì bác cũng sẽ gọi thêm người, để mai tiến hành luôn chứ để lâu mọi người lại bận lo đón tết không xếp được thời gian.”
“Vâng, vậy cháu và Hào đi mua dây điện trước.”
Việc làm cọc, tính đi tính lại, cũng phải tốn trọn một hai ngày công. Trước đó còn phải ra thị trấn mua đủ dây dẫn, cầu dao, bóng đèn với mấy thứ lặt vặt liên quan đến điện đóm.
Buổi chiều, hai đứa có đạp xe lên thị trấn mua sắm đồ dùng điện. Dọc đường, Hào có nghĩ mãi về chuyện kéo điện về nhà mình, Trước mắt cứ câu tạm dây điện từ nhà của Mây sang sử dụng. Cách ấy nhanh gọn, lại chẳng cần làm thủ tục rườm rà gì.
“Câu tạm điện nhà người ta thì tiện thật, nhưng về lâu dài chắc vẫn phải làm công tơ riêng, khai báo đàng hoàng với bên điện lực. Chứ dùng ké mãi, tao thấy bất tiện kiểu gì ấy.”
Quốc liền nói thêm, giọng dứt khoát:
“Đằng nào cũng phải làm, chi bằng làm một lần cho xong. Chứ qua tết rồi lại lo kéo dây, đóng cột tiếp.”
Nói rồi hai đứa lại di chuyển tới văn phòng Điện lực.
Văn phòng điện lực nằm nép bên con đường chính của thị trấn, căn nhà mái tôn cũ nhưng sạch sẽ, trước cửa treo tấm bảng đã phai màu vì nắng gió. Quốc và Hào đứng ngoài một lúc, chỉnh lại quần áo tóc tai rồi bước vào. Trong phòng có lác đác vài người nhân viên, trên tường treo vài bộ quần áo màu vàng cam đặc trưng của ngành. Không khí bên trong khá yên tĩnh, nghe rõ tiếng bước chân lẫn với tiếng lật giấy sột soạt, mùi mực in và giấy tờ rất đặc trưng của chốn công quyền.
Quốc liếc nhanh một vòng, thấy mấy dãy bàn gỗ kê sát nhau, sau bàn là các một anh nhân viên đang cúi đầu ghi chép. Cậu hắng giọng, khẽ nói với Hào:
“Lên đi.”
Đến những chỗ cơ quan nhà nước, Hào vẫn có chút gì đó không thoải mái, dường như cán bộ là thứ gì đó to lớn đối với người dân nghèo. Cậu ta cự nự một lúc muốn Quốc nói thay mình, nhưng Quốc đã lủi ra sau đẩy Hào tới trước quầy, buộc cậu ta phải mở miệng khi anh nhân viên nhìn tới.
“Dạ… cho tụi em hỏi thăm.”
Một người đàn ông trung niên ngẩng lên khỏi xấp hồ sơ, tháo kính xuống:
“Hai em cần làm gì?”
Hào nuốt nước bọt, nói chậm rãi
“Dạ muốn kéo điện về nhà ạ?”
Người nhân viên nhìn một lúc rồi hỏi Hào.
“Nhà ở đâu, xã nào, xóm nào? Có điện chưa?”
“Dạ, trong xóm có rồi, nhưng nhà em ở xa, bây giờ mới kéo, nhưng chưa biết làm thế nào? Cháu ở xã An Yên, xóm XXX…”
Nghe đến đó, người kia hơi gật đầu lấy từ trong ngăn bàn ra một tờ giấy rồi bảo.
“Điền thông tin vào đơn này đi, có gì thợ điện sẽ xuống đó khảo sát rồi thảo luận chi tiết sau?”
Anh hỏi tiếp vài câu: tên chủ hộ, số người ở, vị trí nhà. Hào trả lời, có chỗ không chắc thì quay sang nhìn Quốc. Quốc đứng bên, ban đầu còn lúng túng, nhưng khi được hỏi địa chỉ cư trú thì liền nói rành rọt, như sợ người ta không tìm ra nhà mình.
Hào nghe đến đó, tim đập nhanh hơn:
“Dạ… kéo dây điện có không anh?”
Người nhân viên nhìn lịch treo tường, lật sang mấy ngày cuối năm:
“Gần tết ai cũng muốn xong việc trong năm cũ. Phải khảo sát xong mới kết luận được, nhanh thì làm trước tết, khó quá thì phải để qua năm.”
Câu nói không hẳn là hứa chắc, nhưng với Quốc và Hào, chừng ấy đã đủ để hào có thêm chút hi vọng. Hai đứa cúi đầu cảm ơn, bước ra khỏi văn phòng. Ngoài hiên, Hào quay sang Quốc, khẽ nói:
“Mẹ nó, run thật đấy.”
“Có gì mà run, đi nhiều rồi sẽ quen thôi.”
Sau khi rời khỏi cơ quan điện lực, lại đi tiếp đến nơi bán đồ gia dụng mua dây điện ổ cắm, bóng đèn.
Cửa hàng gia dụng nằm cách đó không xa, sát bên khu chợ thị trấn. Biển hiệu treo lủng lẳng, bên trong treo đầy dây điện, ổ cắm, công tắc, bóng đèn đủ loại. Hai đứa mua ổ cắm, công tắc, vài cái phích cắm, hai bóng đèn, một cái bên trong nhà là bóng huỳnh quang, một cái ở ngoài hiên dùng đèn sợi đốt.
Ngày hôm sau, khi nắng còn chưa lên hẳn khỏi rặng tre đầu xóm, xe của bên điện lực đã rẽ vào con đường đất dẫn đến nhà Hào. Tiếng máy nổ lạ tai khiến mấy nhà xung quanh tò mò thò đầu ra ngó. Điện đã có mặt trong xóm này từ nhiều năm, hiếm hoi lắm mới còn một căn nhà chưa từng mắc dây, treo bóng đèn như nhà của Hào, thành ra chuyện điện lực xuống tận nơi khảo sát cũng là việc ít thấy.
Hai người thợ đi thẳng tới trước sân, mở sổ, đo đạc, nhìn hướng đường dây rồi chỉ trỏ trao đổi với nhau. Họ bảo, trường hợp nhà Hào hoàn toàn có thể tập trung thợ đến lắp đặt trọn gói, từ dựng trụ, kéo dây cho đến gắn công tơ. Phần dây điện, nếu tính từ trục chính vào đến nhà, rơi vào khoảng 300 mét, chi phí chừng ba triệu rưỡi. Dọc đường phải dựng thêm tám trụ điện bê tông, mỗi trụ một triệu. Cộng thêm công thợ và vài khoản phụ phí khác, tổng số tiền để kéo điện về nhà vào khoảng 12 triệu.
Hào đứng nghe, trong đầu đã bắt đầu tính toán, hiện tại cậu ta còn 15 triệu, trả xong phần kéo dây thì còn 3 triệu, số này vẫn còn dư chút đỉnh để lo tết. Tuy tốn kém thật nhưng vì lợi ích lâu dài, Hào không chần chừ nữa, gật đầu đồng ý ký hợp đồng ngay. Người đứng tên vẫn là mẹ cậu, bởi Hào chưa đủ tuổi để làm thủ tục pháp lý, nhưng mọi quyết định đều do cậu tự tay gật đầu.
Ban đầu, Quốc và Hào cũng từng tính nhờ các chú các bác trong xóm giúp sức, từ chặt gỗ, đào hố đến dựng cột. Nhưng sau khi lên thị trấn, mới biết bên điện lực làm trọn gói, mọi việc chỉ còn là bỏ tiền ra.
Nghĩ kỹ lại, cậu thấy như vậy cũng hay, người ta có chuyên môn làm nhanh gọn và chất lượng hơn người trong xóm tự làm. Ngoài miệng, bà con trong xóm có thể vui vẻ nhận lời giúp, nhưng kéo điện là chuyện nặng nhọc, việc nào việc nấy đều tốn sức, tốn ngày. Làm xong rồi, nhà Hào lại mang thêm một món nợ ân tình, sống sao cũng thấy không được thoải mái.
Hào chạy sang nhà cái Mây thông báo “hủy kèo” không cần ba của Mây và các chú các bác giúp nữa. Người ta ngạc nhiên đôi chút rồi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi, giống như trút được một gánh nặng. Gần tết rồi, nhà nào lo nhà nấy, giúp nhà người ta thì nóng ruột nhà mình.
Buổi chiều hôm ấy, thợ điện quay lại đúng như đã hẹn. Chiếc xe tải nhỏ ì ạch chạy vào xóm, phía sau chở đủ tám cây trụ bê tông xám xịt, thân cột hình khối, giống như mấy viên gạch xi măng nối tiếp với nhau. Ở giữa còn những lỗ tròn đều tăm tắp, để tiện cho việc leo trèo và giảm bớt trọng lượng khá nhiều.
Theo xe còn có mấy anh thợ mang theo công tơ, sứ cánh định, dụng cụ, dây dợ lỉnh kỉnh.
Người trong xóm thấy có biến liền đi ra hóng chuyện, tiếng nói cười vang cả một đoạn đường vốn yên ắng.
Ngày đầu tiên, nhóm thợ tập trung đào hố và chuyển cọc đến từng vị trí đã đánh dấu từ trước. Cứ cách chừng ba mươi đến ba mươi lăm mét lại có một hố, đất đào lên chất thành đống, mồ hôi thợ đổ xuống thấm cả mặt đường.
Hào phải đi cùng đám thợ xem cần bổ sung việc gì thì phụ một tay, nhìn từng cây trụ được dựng lên, điện lại gần nhà thêm một đoạn, trong lòng không tránh khỏi háo hức. Đến chiều muộn, tám cây trụ đã yên vị, thẳng hàng, trông vững chãi hơn bất kỳ cọc tre nào cậu từng tưởng tượng trước đó.
Qua ngày hôm sau, công việc của thợ điện nhẹ hơn nhưng đòi hỏi cẩn thận. Thợ leo lên trụ, kéo dây, căng từng đoạn cho thẳng, rồi nối vào đường dây chính. Đến gần trưa, dòng điện được dẫn thẳng về nhà Hào. Thấy hoàn cảnh hai mẹ con còn chật vật, một anh thợ điện còn chủ động lắp giúp cái bảng điện trong nhà, gắn công tắc, mắc bóng đèn lên trần.
Sau đó anh vươn tay ấn công tắc. Cái đèn bỗng sáng lên, ánh sáng trắng lan khắp gian nhà vốn quen chìm trong lờ mờ. Mẹ Hào đứng lặng người một lúc rồi bật khóc. Bà đã sống cả đời dưới ánh đèn dầu, ánh nến leo lét, từng buông xuôi nghĩ rằng phận mình chắc chẳng bao giờ được thấy điện thắp sáng trong chính căn nhà này. Vậy mà hôm nay, chỉ một cái búng tay, cả căn nhà và cuộc đời hai mẹ con chính thức bước sang một trang mới.
Với Hào, khoảnh khắc ấy là một bước ngoặt lớn. Từ nay, cậu không còn là đứa bị tụt lại phía sau so với mọi người trong xóm. Điều mà cậu vẫn nghĩ phải để sau này, khi lớn hơn, có tiền hơn mới làm được, không ngờ lại đến sớm như vậy. Và quan trọng hơn cả, không ai khác, chính cậu đã bỏ tiền ra để đưa ánh điện về nhà mình. Khiến Hào cảm thấy bản thân mình đã trưởng thành hơn.
Sáu đó, Hai mẹ con ngồi trong nhà hoàn tất hợp đồng mua bán và sử dụng điện, ký tên, thanh toán chi phí. Trước kia, Hào cứ nghĩ kéo điện là chuyện ghê gớm, phải lo toan đủ thứ, mất cả tuần lễ đến nửa tháng. Vậy mà mới hôm qua còn khảo sát, hôm nay điện đã sáng.
Ban ngày trời còn sáng rõ, vậy mà Hào cứ bật công tắc lên rồi lại nhìn chằm chằm vào bóng đèn trên trần, trong lòng hưng phấn đến mức chính cậu cũng thấy buồn cười. Ánh điện trắng không cần thiết lắm lúc này, nhưng chỉ cần thấy nó sáng, Hào đã có cảm giác căn nhà mình khác hẳn đi.
Mẹ Hào nhìn con một lúc, vừa mừng vừa lo, liền lên tiếng:
“Thôi,Tắt điện đi cho đỡ tốn.”
Hào cười, đáp ngay:
“Bà yên tâm đi. Thắp cả ngày, cả tháng cũng chỉ tốn vài bó rau thôi. Người ta lắp cho mình tám cái cột dẫn điện về nhà, mỗi tháng mà chỉ xài có hai chục ngàn tiền điện thì nghe còn chẳng ra làm sao. Rồi từ từ rồi tôi mua thêm cái tivi, cái tủ lạnh nữa.”
Mẹ Hào lắc đầu, nhưng khóe mắt lại ánh lên niềm vui mà bà không giấu được.
Lắp xong điện chưa bao lâu thì nhà cái Mây chạy sang xem, coi như chia sẻ niềm vui. Vừa bước vào sân, cái Mây đã cười nói rôm rả:
“Ủa, nhà thằng Hào có điện rồi đó hả? Sướng nha. Bán được ruộng bắp cải kéo được dây điện, sang năm làm thêm một vụ là mua được tivi rồi.”
Mẹ Hào cười hiền, đáp lại:
“Ừ, kéo điện xong là tiêu hết tiền bắp cải luôn đó. May mà thằng Hào trước đó tiết kiệm được chút đỉnh nên mới đủ. Chứ nhà cái Mây vừa rồi cũng kiếm khá vậy, không mua sắm gì sao?”
Mẹ của Mây chống tay vào hông, cười xòa:
“Có chứ. Hôm nọ thằng Hào qua nhờ ông nhà tôi kéo dây điện, ổng rục rịch đi gọi người, mài dao rựa chuẩn bị chặt tre. Ai dè bên điện lực họ làm hết, thế là mấy ông lại rỗi việc ngồi chè chén với nhau.”
Bà nói tới đó rồi hạ giọng như kể chuyện riêng:
“Nghe đâu là tính mua cái xe máy, chạy đi chạy lại cho tiện.”
Mẹ Hào chép miệng:
“Nhưng mà chạy xe máy tốn tiền xăng lắm phải không?”
“Tốn thì có tốn, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu. Giờ mỗi vụ làm theo nhà thằng Quốc, xây nhà còn được chứ mấy lít xăng nhằm nhò gì. Cùng lắm thì mình lại bán xe máy đi xe đạp thôi.”
Rồi bà cười tiếp:
“Nhà thằng Quốc cũng mua xe đó. Sáng nay nhà tôi với chú Hưng hẹn nhau đi mua xe rồi, chắc lát nữa là về.”
Hai người còn đang nói chuyện rôm rả thì từ ngoài đường đất bỗng vọng vào tiếng xe máy nổ giòn, mỗi lúc một gần. Đến trước nhà cái Mây, người chạy xe còn bấm còi liền mấy phát, âm thanh vang lên rộn ràng, cố ý báo tin cho người nhà.
Mẹ của Mây vừa nghe đã đứng bật dậy:
“Chắc ổng về rồi.”
Nói xong bà vội vã bước ra ngoài, bỏ dở câu chuyện bên nhà Hào. Chỉ chốc lát sau, Ba của Mây đã chạy xe máy mới tinh vào sân. Nước sơn còn bóng loáng, bánh xe dính bụi đường chưa kịp rửa. Trước hông xe treo lủng lẳng mấy túi bánh, bên kia là cái chân giò to, đong đưa theo từng bước dừng xe.
Mẹ của Mây nhìn một lượt, vừa liếc xe vừa liếc mấy túi đồ, liền xót ruột:
“Mua xe rồi còn mua thịt làm gì? Mấy bữa nữa là tới tết rồi, nhịn vài hôm không được à?”
Ba của Mây dựng chống xe, cười khoan khoái:
“Tết mua thịt là đương nhiên, nhưng cái này là ăn mừng xe mới với lại mùa vụ vừa qua. Mua thêm ít bánh trái cho cả nhà cùng ăn cho vui.”
Mẹ của Mây lắc đầu:
“Sao tự nhiên bày vẽ thế.”
Ba của Mây vừa gỡ túi đồ vừa đáp, giọng có phần hãnh diện:
“Tôi thấy ông Hưng mua nên tôi cũng mua theo. Dù gì nhà mình cũng là nhà kiếm được nhiều nhất, sao có thể ki bo kiệt xỉ được.”
Nghe tới đó, mẹ của Mây tò mò hỏi thêm:
“Nhà đó cũng mua xe à? Bao nhiêu?”
“Cùng mẫu mã thôi, nhưng khác màu, 22 triệu.”
Câu nói vừa dứt, mẹ của Mây khẽ “ừ” một tiếng, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt lại liếc sang chiếc xe mới một lần nữa, xem chừng cũng rất là vui.
…
Chiếc xe máy mà ba Quốc mua là loại Honda Wave, màu đỏ rực, dựng ngay ngắn giữa sân. Từ lúc dắt xe về, ông cứ đi ra đi vào, hết đứng bên này ngắm rồi lại vòng sang bên kia nhìn, vẻ mặt hớn hở chẳng giấu được. Có lúc còn cúi xuống xem bánh, sờ tay lên yếm xe, như sợ nó là mơ mà chỉ cần chớp mắt sẽ biến mất.
Một lát sau, ba Quốc quay sang gọi:
“Bà lên ngồi thử coi.”
Mẹ Quốc còn ngần ngừ, nhưng rồi cũng leo lên yên sau. Ba Quốc nổ máy, chạy chầm chậm ra khỏi cổng, đi một vòng quanh xóm rồi mới quay về.
Quốc đứng tựa cửa nhìn theo, trong lòng thấy vui. Cậu ủng hộ ba mình mua xe từ đầu, nhãn hiệu hay kiểu dáng thế nào cậu cũng không để tâm lắm, miễn là ba của cậu thích, xe mua về chạy được, là đã quá tốt rồi. Từ nay, ba không phải đạp xe đi làm mỗi ngày, việc đi lại, chở đồ cũng thuận lợi hơn nhiều.
Giờ nhà đã có xe máy. Cái xe đạp ba Quốc đã mượn của nhà chú thím suốt nửa năm nay, giờ cũng đến lúc trả lại.
Chiều hôm đó, Quốc dắt chiếc xe đạp ra khỏi sân. Trước khi đi, cậu còn cẩn thận lau lại khung xe, bơm căng hai bánh, tra thêm chút dầu vào sên cho chạy êm. Dẫu mượn đã lâu, nhưng cậu vẫn muốn trả lại cho đàng hoàng, khỏi mang tiếng là dùng đồ người khác rồi xuề xòa cho qua.
Nhà chú thím cách đó không xa. Quốc vừa tới nơi thì chú đang ngồi trước hiên, thấy cậu dắt xe liền cười:
“Ủa, trả xe hả?”
Quốc gật đầu:
“Dạ, hôm nay ba mới mua xe máy rồi, nên đem qua trả chú thím cái xe đạp.”
Chú đứng dậy, đỡ lấy ghi-đông, xem qua một lượt rồi nói:
“Sướng nhá, có cái xe đạp rồi ba mẹ lại đèo nhau đi lượn khắp xóm, sợ người khác không biết là mới mua xe hay sao ấy. chú cũng định mua một cái mà thím không có cho.”
Thím Quốc từ trong nhà bước ra, nghe vậy cũng cười hiền:
“Có xe đạp đi lại là được rồi, ba thằng Quốc đi làm xa, mua xe máy là hợp lý, ông chỉ chăn trâu thôi mà cũng đòi mua xe máy, rõ bày đặt.”
Quốc đứng nói chuyện thêm với chú thím được vài câu thì từ trong nhà, Minh Nguyệt ló đầu ra. Vừa nhìn thấy cậu, con bé đã reo lên, bỏ dở việc trong tay rồi lăng xăng chạy tới, dáng vẻ hớn hở.
“Anh Quốc, anh Quốc! Đi sắm tết chưa? Hôm nọ anh hứa với em rồi mà.”
Quốc bật cười:
“Ừ thì anh qua đây trả xe, rồi tiện rủ em đi luôn nè.”
Nghe vậy, mắt Minh Nguyệt lập tức sáng lên, nét mặt hớn hở thấy rõ:
“Đi thiệt hả? Vậy để em xin tiền mẹ đã!”
Nói xong, con bé quay thím để mè nheo. Minh Nguyệt bám lấy thím, hết kéo tay lại lay vai, miệng liên tục kể lể chuyện anh Quốc rủ đi chợ, nào là sắm tết, nào là mua bánh kẹo. Thím ban đầu còn chần chừ, nhưng nghĩ tới cảnh nếu không cho thì con mình thế nào cũng quay ra đòi tiền Quốc, mà như vậy coi sao được, đành bất đắc dĩ vào buồng lấy cho nó ít tiền tiêu tết.
Một lúc sau, Minh Nguyệt chạy ra, tay cầm xấp tiền còn mới, giơ lên khoe:
“Anh Quốc, mẹ cho em năm trăm ngàn nè!”
Quốc hơi bất ngờ, cười nói:
“Xin nhiều vậy.”
Minh Nguyệt cười toe toét, gật gù ra vẻ đắc thắng. Hai anh em đứng bàn tính thêm vài câu, rồi hẹn nhau sáng hôm sau ra thị trấn sớm để đi chợ tết cho đông vui.
một lát sau, từ ngoài đường lại vang lên tiếng xe máy. Ba mẹ Quốc chạy xe ghé qua nhà chú thím. Chiếc xe dựng ngay trước sân, như để người ta không chú ý cũng không được. Ba Quốc vừa xuống xe đã cười nói:
“Mới mua cái xe, chạy thử vài vòng, thích hơn đi xe đạp nhiều.”
“Chạy vừa vừa thôi, từ sáng đến giờ tôi thấy cô chú lượn mấy vòng rồi đấy, sợ người ta không biết cô chú mua xe à?”
“Hà hà, cái xe máy thôi mà, trong xóm mình còn lạ gì, mà chú thím cũng sắm một cái đi rồi chợ búa cho nhàn.”
“Để từ từ đã, không có nhu cầu thì mua về lại để đấy. lãng phí chú ạ”
Mấy người lớn tụm lại, chuyện xe cộ chưa dứt đã chuyển sang chuyện tết. Nào là năm nay mua bao nhiêu cân thịt lợn, gói mấy cái bánh chưng, có làm thêm ít dưa hành không. Tiếng nói chuyện râm ran, đan xen tiếng cười, mùi khói bếp thoang thoảng từ trong nhà bay ra.