Chương 169: Dư Âm.
Từ hôm lấy tiền ở ngân hàng về, không khí trong xóm như thay đổi hẳn. Mặt mũi ai nấy đều tươi tắn, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn trước. Người có tiền thì lo sắm sửa tết, người thì tranh thủ trả bớt nợ cũ, người khác lại để dành một khoản phòng thân. Những bữa cơm chiều không còn nặng nề chuyện rau bán không ai mua, thay vào đó là tiếng nói cười rôm rả, bàn chuyện năm mới sẽ làm ăn ra sao, sửa lại mái nhà chỗ nào, mua thêm cho con cái bộ quần áo mới nào.
Nhà anh Lâm là một trong những nhà đổi khác rõ rệt nhất. Bắp cải bán được 66 triệu không phải con số quá lớn với người thành phố, nhưng với một gia đình thuần nông như anh, đó là cả một khoảng trời nhẹ nhõm. Vợ anh thôi không còn thấp thỏm lo tiền sữa cho con nhỏ, ba mẹ già trong nhà cũng an tâm hơn, không còn phải tính từng đồng mỗi khi có việc phát sinh.
Anh Lâm có ghé qua nhà, ngồi uống nước với ba Quốc, bàn luôn chuyện sau tết sẽ theo ông đi làm công trình. Làm gần nhà, có việc đều, tối còn về ăn cơm với vợ con, đối với anh lúc này đã là điều đáng quý hơn cả tiền bạc.
Nhà Mây thì lại mang một sắc thái khác. Ba mẹ cô từ đầu đã tin Quốc, tin vào giống bắp cải cậu mang về, tin vào cách làm ăn sòng phẳng, nên mới dám bỏ vốn, bỏ công trồng trọt. Đến khi thắng lớn, niềm tin ấy còn tăng lên gấp bội.
Hai ông bà nhìn Quốc càng nhìn càng thuận mắt, thậm chí nửa đùa nửa thật nói muốn gả con gái cho cậu. Người ngoài trêu thì Mây đã quen, chỉ đỏ mặt cười cho qua. Nhưng đến khi chính ba mẹ mình cũng đem chuyện đó ra nói, cô lại càng ngượng, mỗi lần nghe tới là cúi gằm mặt, mặt đỏ bừng, lúng túng không biết trốn đi đâu.
Còn chị Linh và đám thanh niên trong xóm thì sau mấy ngày lao lực thu hoạch, ai nấy đều thấm mệt nhưng trong lòng lại rất vui. Họ đã bỏ không ít công sức, từ cắt bắp cải, vác bao, đến chất hàng lên xe, chẳng ai nề hà. Quốc với tư cách hội trưởng hội thanh niên xóm, không quên phần công lao ấy. Cậu đến từng nhà phát thưởng cho mỗi người 300 nghìn. Số tiền không lớn, nhưng cách làm rõ ràng, sòng phẳng khiến ai cũng thấy được tôn trọng.
Sau khi cộng trừ tất cả các khoản, từ tiền ứng trước cho xe cộ, tiền làm thủ tục giấy tờ, đến những khoản lót tay buộc phải chi trong lúc gấp gáp, nay đều đã được hoàn lại. Tính toán kỹ càng một lượt, vụ bắp cải này nhà Quốc thực tế còn lại khoảng 90 triệu.
Ba mẹ Quốc lúc này gần như không biết nói gì hơn. Mới mấy hôm trước thôi, cả xóm còn đứng ngồi không yên, lo bắp cải ế đầy ruộng, tiền vốn không thu lại được, tết nhất mịt mù. Vậy mà chớp mắt một cái, nhà nào nhà nấy đều có tiền trong tay, đủ sắm sửa, đủ trang trải, gương mặt ai cũng rạng rỡ.
Ba Quốc vốn là người kiệm lời. Suốt mấy ngày chạy theo xe hàng, bốc xếp, làm thủ tục, ông không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát con trai. Đến tận lúc này, khi mọi chuyện đã yên ổn, tiền nong đã về tay từng nhà, ông mới thực sự cảm nhận được: đứa con trai mà ông vẫn nghĩ còn non nớt, hóa ra đã trưởng thành từ lúc nào.
Ông nhìn Quốc rồi bật cười
“Khá lắm… đúng là con trai của ta. ha ha ha”
Rồi tiếng cười vang lên, thoải mái, sảng khoái hơn hẳn mấy ngày trước. Đó không phải kiểu cười lớn tiếng khoe khoang, mà là tiếng cười của một người cha lần đầu tiên thật sự an tâm, thật sự tin tưởng vào con mình.
Mẹ Quốc thì không giữ được bình tĩnh như vậy. Bà nhìn con trai từ đầu đến chân, ánh mắt vừa thương vừa tự hào, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Bà ôm chầm lấy Quốc, hôn cái “chụt” lên má cậu, như thể muốn bù lại tất cả những lo lắng, áp lực mà cậu đã âm thầm gánh suốt thời gian qua.
“Con trai của mẹ giỏi quá đi…”
Giọng bà run run, nửa là vui, nửa là xúc động. Đối với bà, tiền bạc nhiều hay ít chưa bao giờ quan trọng bằng việc thấy con mình đứng vững, làm được việc lớn, lại còn giúp được cả xóm làng.
Bị mọi người khen suốt cả ngày, từ trong nhà ra ngoài ngõ, Quốc có lúc còn thấy tai mình nóng lên. Nhưng sâu trong lòng, cậu thật sự lâng lâng như đang đứng giữa chín tầng mây. Không phải vì tiền kiếm được bao nhiêu, mà vì cảm giác lần đầu tiên cậu biết chắc: bản thân mình đã làm được một việc có ý nghĩa cho bản thân và mọi người.
Mẹ của Quốc cầm tiền trong tay, con số nhiều nhất từ trước đến nay, gương mặt không dấu được sự sung sướng.
“Nhiều tiền thế này, phải làm gì với nó đây?”
Ba Quốc là trụ cột gia đình, vốn là người đưa ra quyết định nhưng lần này ông nhìn sang con trai mình.
“Vụ bắp cải này là hai mẹ con tự làm, mẹ con không quyết được thì con quyết đi.”
Quốc trầm ngâm một lúc rồi nói.
“90 triệu này, con lấy 10 triệu, số còn lại ba mẹ giữ mỗi người một nửa đi, gửi ngân hàng mua sắm gì đó. Con thấy ba mua xe máy được đó, đi làm đỡ vất vả.”
Ba Quốc không từ chối.
“Vậy ba mua xe máy. chắc không hết 40 triệu đâu, số còn lại cứ để mẹ con giữ.”
Bà Dung thấy hai cha con người thì lấy 10 triệu, người thì mua xe, còn bà lại không có dự định mua sắm gì cả. Quần áo thì vẫn còn mặc tốt vừa rồi đi sang Tàu mới mua một bộ. Mấy bộ cũ giặt giũ sạch sẽ là được. Công việc đồng áng quanh nhà, đi xe đạp cũng quen rồi, chẳng thấy cần đổi sang xe máy. Nghĩ tới nghĩ lui, bà thở ra một hơi, như tự kết luận cho chính mình.
“Thôi thì… gửi ngân hàng đi. Để dành đó, sau này cho thằng Quốc lấy vợ.”
Quốc đang ngồi tính sổ, nghe tới đó thì ngẩng đầu lên ngay, dở khóc dở cười.
“Con còn đang đi học mà mẹ. Nói chuyện đó có sớm quá không?”
Bà Dung nhìn con trai, ánh mắt đầy vẻ “ta biết hết rồi” cười cười đáp:
“Thì mẹ nói vậy thôi. Nhưng mẹ để ý rồi nhé, có mấy đứa thích con trai của mẹ lắm đó. Con học lớp mười một rồi, năm nữa là xong cấp ba. Nếu không học tiếp, ở nhà làm ăn thì lấy vợ sớm cũng có gì lạ đâu.”
Ba Quốc đang ngồi uống nước bên cạnh, nghe vậy cũng góp vui, nhướn mày cười hề hề:
“Thế là hai năm nữa ta lên chức ông nội rồi à? Sao nhanh thế nhỉ.”
Quốc lập tức đỏ tai, vội xua tay.
“Ba mẹ đừng trêu con nữa. Trước mắt còn bao nhiêu việc phải làm, đâu có rảnh mà nghĩ mấy chuyện đó.”
Bà Dung thấy con trai ngượng ngùng thì càng buồn cười, nhưng cũng không trêu thêm. Bà đặt tay lên bàn, giọng dịu lại:
“Ừ thì mẹ nói cho vui vậy thôi. Chuyện gì để sau tết hãng bàn. Vất vả cả năm rồi, cũng phải cho bản thân nghỉ ngơi chứ.”
Căn nhà nhỏ vang lên tiếng cười của ba người,. Quốc cúi đầu tiếp tục xem lại sổ sách, nhưng khóe môi vẫn không kìm được mà cong lên. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác gọi là hạnh phúc.
Người ít vui nhất có lẽ là Hào, cùng trồng với nhau một vụ bắp cải người khác thu nhập hai con số, mà mình được có 8 triệu rưỡi, tự nhiên có hơi tủi thân. Sau đó Quốc có sang nhà chơi, bù cho cậu ta hơn triệu nữa, cho tròn 10 triệu. sắc mặt mới có vẻ khởi sắc lên đôi chút.
“Chạy tới chạy lui, Vậy là bán được bắp cải rồi, không phải mơ đúng không?”
Quốc vỗ vai của Hào, gật đầu.
“Đúng vậy, không phải mơ đâu, chúng ta đã bán được rồi, “
Hào nhìn số tiền trong tay rồi lại nhìn Quốc.
“Tao không muốn nói đâu, nhưng mà, mày giỏi thật đấy.”
Quốc mỉm cười nhìn Hào.
“Mày cũng rất cố gắng, cuộc sống sau này nhất định sẽ càng ngày càng tốt lên.
Giờ mày có dự định gì chưa, nhiều tiền vậy để trong nhà, coi chừng chuột cắn đấy.”
Hào đáp.
“Trước tao tiết kiệm được 5 triệu, giờ thêm 10 triệu nữa, chắc là đủ để kéo dây điện và mua TV rồi nhỉ.”
Quốc gật đầu.
“Được quá chứ, hay là kéo dây điện luôn đi, rồi tết này có điện có TV để xem. Giờ đi đo đạc rồi mua dây điện luôn nha.”
Quốc đứng bật dậy khiến Hào giật mình.
“Thật đấy à, mày trông hào hứng có điện hơn cả tao nữa.”
“Bây giờ mọi người trong xóm đang vui, nhờ lúc này là tiện nhất đó. Qua tết họ đi làm việc, không có nhiều thời gian giúp kéo dây đâu.”