Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cao-thu-xuong-nui-nha-ta-su-ty-qua-sung-ta

Cao Thủ Xuống Núi, Nhà Ta Sư Tỷ Quá Sủng Ta

Tháng 2 8, 2026
Chương 2397: Diệp Bắc Thần chi mộ! Chương 2396: Hỗn Độn thần điện? Hỗn Độn mộ địa!
hong-hoang-gia-phu-tam-thanh-vo-phap-vo-thien.jpg

Hồng Hoang: Gia Phụ Tam Thanh, Vô Pháp Vô Thiên

Tháng 2 8, 2026
Chương 215: Phật Môn tân lập, Thánh Vị bị chém (1) Chương 214: Đạo Cung tân lập, phương tây theo đuôi (2)
dao-huu-uy-thac-tu-duong-thanh-yeu-nu-bat-dau-truong-sinh.jpg

Đạo Hữu Ủy Thác: Từ Dưỡng Thành Yêu Nữ Bắt Đầu Trường Sinh

Tháng 2 1, 2026
Chương 197: Yêu Vương, Lệ gia (hợp chương) (1) Chương 196: Ngươi phải gọi ta một tiếng dượng (hợp chương) (2)
than-cap-he-thong-van-gioi-dai-diem-dai

Thần Cấp Hệ Thống Vạn Giới Đại Điếm Trưởng

Tháng mười một 7, 2025
Chương 3297: Tương lai đường (đại kết cục) Chương 3296: Hệ Thống lựa chọn
1979-thoi-dai-hoang-kim

1979 Thời Đại Hoàng Kim

Tháng 12 11, 2025
Chương 1314: Tình trạng gần đây Chương 1311 Sơn Đông Tế Nam, Trung Quốc Thanh Đảo
bat-dau-van-mau-dap-chua-nuoc-che-tao-than-thoai-cau-trang

Bắt Đầu Vạn Mẫu Đập Chứa Nước, Chế Tạo Thần Thoại Câu Tràng

Tháng 10 11, 2025
Chương 1140: Đại kết cục! Kết thúc, cũng là khởi đầu mới Chương 1139: Tinh không kỷ nguyên mới, là hắn? Trở về!!!
ta-la-naruto-bat-dau-hien-te-asura.jpg

Ta Là Naruto, Bắt Đầu Hiến Tế Asura

Tháng 2 16, 2025
Chương 632. Chúng ta kết hôn Chương 631. Quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn
dai-tuyen-vo-thanh-tu-luyen-cong-them-diem-bat-dau

Đại Tuyên Võ Thánh

Tháng mười một 9, 2025
Phiên ngoại 2: Địa Cầu Phiên ngoại 1: Bỉ Ngạn
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 130: Phiên Thứ Hai.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 130: Phiên Thứ Hai.

Hôm nay có tới hai cái bàn, mẹ Quốc không còn phải đứng lưng chừng bên cái xe như trước. Bà thong thả kéo ghế ngồi xuống, hàng hóa vẫn xếp gọn trong giỏ, bày ra vừa tầm tay. Ngồi bán như vậy đỡ mỏi chân, lại có thể quan sát khách qua lại rõ hơn.

Thím dắt xe vào chỗ mới, thấy người qua lại thưa thớt thì đâm lo không bán được. Sau khi đứng một lúc, thím quyết lại quay ra chỗ cũ bán như phiên trợ trước đó.

Một lúc sau có người khách đi ngang qua, nhìn quanh rồi hỏi:

“Ủa, cô bán bánh giò hôm nay không thấy tới hả?”

Thím thuận miệng đáp:

“Hôm nay bánh giò bán chỗ khác, ở bên kia đường đó chú, gần chỗ bán chè mới mở.”

Người khách nghe xong hơi nhăn mặt, tỏ vẻ không hài lòng vì phải đi thêm một đoạn. Nhưng nghĩ ngợi một chút, ông vẫn quay người, chậm rãi bước sang phía bên kia. Đến nơi, vừa nhìn thấy cái bóng dáng quen thuộc, ông liền bật cười.

“Ôi trời ơi, tưởng hôm nay không bán chứ, hóa ra là đổi chỗ à.”

Mẹ Quốc cũng cười theo, giọng nhẹ nhàng:

“Từ giờ tôi bán ở đây nha chú.”

Người đàn ông nhìn qua mặt bàn, thấy thêm mấy món lạ liền hỏi:

“Chị bán thêm mấy món mới à?”

“À, cái này là chè của tụi nhỏ đó chú. Mùa hè trời nóng, ăn chè cho mát, có đá lạnh nữa.”

Mẹ Quốc vừa nói vừa chỉ sang nồi chè bên cạnh.

“Chú mua về ăn thử xem.”

Người khách lắc đầu cười:

“Chợ trước tôi có ăn rồi. Thú thật là đồ ngọt người lớn như tôi ăn không được nhiều. Thôi thì mua về cho mấy đứa nhỏ ở nhà vậy.”

Mẹ Quốc quay sang gọi:

“Mây, bán chè cho chú đi con.”

Cái Mây nhanh nhẹn đứng dậy, múc chè, thêm đá, động tác đã quen tay. Nhìn khách cầm bịch chè rời đi, Quốc đứng phía xa quan sát, trong lòng thầm yên tâm hơn một chút. Chỗ mới tuy còn vắng, nhưng chỉ cần có người mở đầu, rồi sẽ có người tiếp theo.

Mây ở ngoài trông hàng, còn Quốc với Hào thì đi vào trong nhà phụ ông cụ. Hai đứa nhóm bếp, đun nước pha chè, tiện tay pha luôn một ấm nước vối cho mát. Nước sôi xong, cả hai lại lúi húi bưng từng túi kẹo, đĩa hướng dương, bao thuốc lá ra ngoài, xếp ngay ngắn lên chiếc bàn mới đóng. Mọi thứ còn mộc mạc, chưa cầu kỳ, nhưng nhìn đâu ra đấy, có bàn có ghế hẳn hoi.

Ông cụ rửa mặt mũi xong cũng ra ngoài ngồi cùng. Hiên nhà dần dần đông lên, từ vài người rồi thành sáu bảy người lúc nào không hay. Trời đứng nắng, gió trong hiên mát hơn ngoài đường, ai đi ngang cũng chậm chân lại.

Một số người nghe trong chợ kháo nhau có bán chè nên ghé qua xem thử. Số khác thì theo thói quen, tìm tới vì món bánh giò với chuối chiên.

Hôm nay mẹ Quốc bán chậm hơn hẳn mấy phiên trước, nhất là bánh giò. Ngoài vài người quen mặt quen tên tìm tới, khách vãng lai ít hẳn. Ngược lại, chuối chiên thì hết rất nhanh. Người ta mua chè, thấy có món lạ bên cạnh thì tiện tay mua thêm, vừa ăn ngọt vừa ăn mặn, cũng hợp miệng.

Chè giá năm ngàn, với một số người là hơi cao. Thế nên Quốc đứng bán giúp thím thêm món tào phớ, chỉ ba ngàn một cốc. Món này quen thuộc với nhiều người hơn chè. Trước kia tào phớ chỉ hay xuất hiện trong mấy dịp ma chay, cưới hỏi, lúc làm đậu hũ người ta chừa lại vài bát, chan thêm chút đường cho trẻ con ăn. Ngon thì có ngon, nhưng là đồ nóng, ăn nhiều dễ ngấy, lại không phải lúc nào cũng có.

Còn hôm nay, tào phớ được chan nước đường đỏ, thêm đá lạnh, ăn vào mát rượi. Vị ngọt thanh, trôi cổ, khác hẳn cảm giác mà mọi người vẫn thường ăn tào phớ. Nhiều người ăn thử một cốc thấy vừa miệng, liền quay lại mua thêm cho người nhà.

Muốn rẻ hơn nữa thì chỉ cần sang bàn kế bên, gọi một cốc nước một ngàn, thêm ít đá, rồi mua đĩa hướng dương hay gói kẹo lạc. Vừa nhâm nhi vừa ngồi tán chuyện. Tuy rẻ tiền nhưng hiếm ai ngồi một mình, đa phần là hai ba người rủ nhau, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Khu vực chợ ở bên này ít hàng quán, tầm trưa nắng gắt, ngoài đường nóng hầm hập. Thấy có chỗ ngồi mát, cốc nước chỉ một ngàn, ai cũng thấy đáng bỏ tiền ra. Thành ra người ngồi kín cả dãy hiên, vừa uống nước vừa tránh nóng, không khí rôm rả hẳn lên.

Ngoại trừ mấy vỏ hướng dương vương vãi trước hiên, thì phiên hôm nay coi như bán khá tốt. Bánh giò tuy chậm, nhưng cuối cùng cũng hết sạch. Gần trưa, người ta bắt đầu đói, có người còn mượn cái bát cái thìa, bóc bánh ra ăn luôn tại chỗ, vừa ăn vừa chuyện trò.

Mẹ Quốc hôm nay bận rộn hẳn lên vì vừa bán chè, vừa bán tào phớ, đến mức có lúc bà suýt quên mất công việc chính của mình là bán bánh giò. Bán nhiều thứ cùng lúc, khách thì ra vào liên tục, người mua chuối chiên, người gọi thêm cốc chè, có người lại lấy cả hai. Tiền lẻ cứ thế nhập nhằng, bỏ chung một chỗ, lúc nhận lúc trả, không kịp phân loại.

Đến khi hàng vãng khách, bà mới thở ra một hơi, nhìn cái Mây ngồi kế bên mà lắc đầu cười khổ.

“Hôm nay bán bao nhiêu bát, cô cũng không nhớ nữa.”

Mây tròn mắt ngạc nhiên.

“Cháu tưởng cô đếm rồi chứ?”

Mẹ Quốc quay sang hỏi lại:

“Thế cháu không đếm à?”

Mây lắc đầu, cười ngượng. Hôm nay đông khách quá, ai cũng cuống tay, chỉ lo múc cho kịp chứ chẳng ai kịp ghi nhớ con số.

Hàng bánh giò và chuối chiên của mẹ Quốc thì còn dễ, vì số lượng mang theo có sẵn, bán hết là biết ngay tiền lời bao nhiêu. Nhưng phần chè với tào phớ thì khác. Không đong đếm từ đầu, đến lúc chia tiền mới bắt đầu thấy rối.

Hào bán nhiều chè hơn phiên trước, chuyện đó ai cũng thấy rõ, nên chắc chắn phần của cậu phải tương ứng chợ lần trước. Số tiền dư ra ngoài bánh giò và chuối chiên chính là tiền từ chè và tào phớ, chỉ có điều… cụ thể bao nhiêu thì không ai biết chính xác.

Hào nấu chè theo cảm tính, không cân đỗ, chỉ áng chừng nhiều hơn một chút. Tào phớ lại là lần đầu bán, càng không có số liệu để đối chiếu. Cả nhóm đứng quanh đống tiền lẻ, ai nấy đều im lặng suy nghĩ.

Quốc ngồi xuống, gom hết tiền lại, đếm tổng một lượt rồi chậm rãi phân tích.

“Chè của mày hôm nay chắc dư ra dưới mười cốc thôi. Thôi thì cứ tính tròn cho mày mười cốc. Phần còn lại xem như là tiền tào phớ.”

Cách tính này không hoàn toàn chính xác, nhưng là cách đơn giản và dễ chấp nhận nhất lúc này. Quốc nói thêm, giọng bình thản:

“Bán hàng là vậy đó. Phải nhanh tay lẹ mắt, nhưng dù có cẩn thận tới đâu thì cũng sẽ có lúc sót vài cốc chè, vài bát tào phớ. Coi như học phí, thiệt thòi một chút đừng để trong lòng, coi như rút kinh nghiệm cho những phiên chợ sau.”

Hào nghe xong, rút tiền ra, lấy mười lăm ngàn đưa cho Quốc.

“Số chè làm thêm không tới mười cốc đâu. Mày cầm cái này bù vào tiền tào phớ đi. Lần sau tao cân đo đong đếm kỹ hơn.”

Quốc nhìn xấp tiền trong tay Hào, lắc đầu, rồi đẩy sang phía Mây.

“Tao với mày là chung hàng nước mà, sao tao nhận được. Mày đưa cho cái Mây đi. Hôm nay Mây vất vả lắm đó”

Mây hơi sững người rồi vui vẻ nhận lấy 15k từ chỗ của Hào. Không nhận thì tự thấy mình thiệt thân, cầm tiền rồi, tuy là 15k nhưng trong lòng lại thoải mái.

Quốc quay sang mẹ, cầm xấp tiền trong tay đếm lại một lượt cho chắc. Cậu rút ra vài tờ, xếp gọn rồi đưa lại cho mẹ năm chục ngàn.

“Lát mẹ đưa, Mẹ đưa số tiền này cho thím đi.”

Mẹ Quốc hơi ngạc nhiên.

“Sao không đưa cả đi con?”

Quốc hạ giọng, nói chậm rãi:

“Tào phớ có ba ngàn một cốc, tính kiểu gì cũng không lên tới năm chục đâu. Đưa tiền chẵn thế này, thím sẽ nghĩ là mẹ giữ lại một phần coi như tiền công, rồi không hỏi thêm nữa.”

Mẹ Quốc nghe xong thì gật đầu, hiểu ra ý con trai.

“Bán hàng đúng là không dễ chút nào. Lần sau chắc để thím tự bán quá.”

Nói vậy nhưng mãi vẫn chưa thấy thím ghé qua, chứng tỏ quầy đậu phụ của thím hôm nay bán không được thuận lợi. Dù sao cũng mới là phiên thứ hai, người mua còn chưa quen mặt. Phiên trước có mẹ Quốc đứng cạnh làm cầu nối nên việc bán dễ hơn, còn hôm nay thím đứng một mình, thiếu kinh nghiệm, thao tác lại chậm nên càng khó bán.

Thấy mẹ Quốc đi tới, thím cất tiếng tò mò hỏi.

“Chỗ mới có bán được không, cô Dung?”

“Cũng có người qua lại thím ạ,”

mẹ Quốc đáp.

“Người ta vào uống nước, ăn chè tránh nóng. Tầm này vẫn còn ngồi đông lắm. Tôi ra đây xem thím bán tới đâu rồi.”

Nói xong, mẹ Quốc bước lại gần quầy đậu phụ, hỏi han vài câu rồi lặng lẽ đưa cho thím năm chục ngàn. Nhận tiền xong, gương mặt thím sáng hẳn lên.

“Bán được nhiều vậy cơ à?”

Mẹ Quốc cười xòa.

“Đông người quá, không đếm kịp nên tiền lẫn lộn hết, chẳng biết thừa hay thiếu nữa. Phiên tới thím qua bên đó phụ một tay nhé.”

“Được, phiên sau tôi qua,”

thím gật đầu rồi nói thêm, giọng có phần thán phục.

“Mà cô liều thật đấy. Hồi sáng có mấy người cứ hỏi tôi cô bán bánh giò đâu, tôi phải chỉ sang chỗ mới. Cô bán hàng hay thật, người ta nhớ mặt, nhớ chỗ, biết đường đi tìm.”

Mẹ Quốc nghe vậy thì cười hiền.

“Hóa ra mấy khách quen tìm tới là nhờ thím chỉ đường. Vậy cảm ơn thím nha. Chỗ mới bán chậm lắm, cả buổi sáng tôi chỉ loay hoay bán chè thôi. Được cái ngồi đỡ mỏi chân, lại tránh được nắng. Mùa hè mà bán ở đó, đỡ cực hơn nhiều thím ạ.”

Nói xong, bà quay lại nhìn về phía hiên nhà bên kia đường. Dưới cái nắng gắt đầu trưa, mấy cái bàn vẫn còn người ngồi lác đác, tiếng nói cười râm ran. Trong lòng bà chợt thấy việc đổi chỗ không hẳn là chuyện xấu.

Gian hàng nước của ông cụ đến gần trưa vẫn còn lác đác người ngồi lại buôn chuyện. Trời nắng gắt, chỗ hiên rợp bóng mát thành ra dễ níu chân người ta. Ông cụ thì ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, tay cầm cái quạt nan phe phẩy, tai lắng nghe chuyện kim cổ đủ thứ do khách kể. Già rồi, chân yếu, không đi đâu xa được, nên ông thích nhất là nghe người ta nói chuyện ngoài chợ. Nghe riết, quên cả việc mình đang bán hàng.

Có khách uống cạn cốc nước, ông lại tự tay rót thêm. Tiền thì người cho bao nhiêu ông nhận bấy nhiêu, có người lúng túng không kịp đưa, ông cũng ngại không đòi mấy đồng bạc lẻ. Với ông, có người ngồi nói chuyện, hiên nhà rộn ràng là vui rồi.

Thu Hà thì vẫn còn ngại, cứ lẩn vào trong nhà, chuyên tráng cốc tráng bát sau khi khách ăn uống xong. Nó làm việc lặng lẽ, cẩn thận, hết lượt này tới lượt khác. Đến khi chè bán gần hết, cái Mây bưng mấy cái hũ trống vào trong, tiện miệng nói với nó.

“Chắc giờ này không còn khách nữa đâu, chuẩn bị nấu cơm trưa thôi.”

Thu Hà nói rồi toan bước ra.

“Để em đi gọi ông,”

Mây xua tay, giữ em lại.

“Ông đang nói chuyện mà, kệ ổng đi, Em chưa nấu cơm bao giờ à?”

Thu Hà lắc đầu.

“Toàn là ông nấu cho thôi.”

Mây phì cười.

“Đó là hồi bé, Giờ lớn rồi thì phải biết tự nấu ăn, giặt giũ chứ.”

“Em biết rửa bát rồi. Cũng biết giặt quần áo nữa.”

“Vậy thì học thêm nấu ăn đi.”

Thu Hà ngập ngừng hỏi:

“Nấu ăn… vui không chị?”

Mây khựng lại một chút rồi cười xòa.

“Không vui đâu, nhưng mà có cái ăn no. Thôi, nấu đi, để chị chỉ cho, sau này đói lúc nào thì nấu lúc đó, không cần gọi ông nữa.”

Quốc ngồi ngoài cửa, vô tình nhìn thấy cảnh hai chị em lúng túng trong bếp, người thì chỉ, người thì làm theo. Một cảnh rất đỗi bình thường, nhưng khiến cậu thấy lòng mình an tâm hơn một chút. Đến trưa, nắng lên cao, người trong chợ thưa dần. Hàng quán lác đác dọn về, không còn cảnh ồn ào như buổi sáng.

Hào mang mấy cái hũ đi tráng nước, rồi tranh thủ nói chuyện với ông cụ về việc xin nấu chè tại nhà ông, để đỡ phải chở đồ đi lại mỗi phiên. Ông cụ đang vui chuyện, nghe vậy liền gật đầu ngay.

“Được chứ. Nhưng mà phải tự kiếm củi mang về đun nhé. Ông già rồi, không đi lấy củi thường xuyên được.”

“Chỉ mấy bó củi thôi mà ông, Trước phiên chợ cháu qua chuẩn bị. Ông nhớ mở cửa sớm cho tụi cháu nha.”

Quốc ngồi một bên, gom tiền lại đếm. Nước chỉ bán một, hai ngàn một cốc, nhưng vì rẻ nên người uống đông. Thêm mấy đĩa hướng dương, kẹo lạc, cộng lại cũng được hơn bảy chục ngàn. Cậu đưa tiền cho ông cụ.

“Tiền hôm nay bán được nè ông.”

Ông cụ xua tay.

“Cầm lấy đi. Sáng nay ông có làm gì đâu, mấy thứ này đều là cháu mua về mà. Phải thu hồi vốn chứ, không thì lần sau lấy gì bán.”

“Vậy cháu giữ lại, đi mua thêm đồ,”

Quốc nhìn lên trên bàn, mấy túi kẹo, hướng hương đang ăn dở.

“Hôm nay hụt đi kha khá rồi.”

Ông cụ gật gù, cười hiền.

“Mấy đứa vất vả rồi. Để ông vào nấu cơm, ăn xong hẵng về.”

“Dạ thôi, để bữa khác ông ạ, Mẹ cháu về trước nấu cơm rồi. Cháu quét dọn qua là về luôn.”

“Chuyện quét dọn này để ông làm.”

Nói rồi ông quay vào nhà gọi lớn:

“Hà ơi, mang chổi ra đây phụ ông cái này.”

Bên trong vọng ra tiếng Thu Hà:

“Cháu đang nấu cơm.”

“Ồ, hôm nay biết nấu cơm cơ à,”

ông cụ cười, rồi chậm rãi bước vào trong. Hào cũng xách đồ nghề vào nhà, còn Quốc thì ra ngoài hiên tìm chổi quét đống vỏ hướng dương vương vãi.

Quét một hồi, cậu nhận ra thiếu cái sọt rác cho tiện tay, thầm tính đợt tới phải mua thêm cái hót rác mới được. Hôm nay chưa kịp chuẩn bị, đành dùng tạm cái xẻng xúc từng đống nhỏ.

Qua phiên chợ thứ 2, chuyện buôn bán ở ngoài chợ đã có nhiều dấu hiệu tích hơn. Bước vào giai đoạn vận hành, phần việc phải làm không còn bận rộn như khi chuẩn bị. Hào thì nấu chè, thím làm đậu, còn ông cháu Thu Hà đang tập tành làm quen với việc bán nước nôi ngoài chợ, hướng dương, bánh kẹo đều có thể mua ngay ngoài chợ.

Ưu điểm ở quán nước là bán lẻ, người ta có thể nếm 1 vài loại bánh kẹo mà không cần mua cả túi trong cửa hàng tạp hóa. ví dụ đơn giản nhất là bánh chocopie. vào tạp hóa là mua cả hộp mấy chục nghìn, bán lẻ bên ngoài giá 1 cái đắt hơn 1k nhưng vẫn có người bỏ tiền ra. Chỉ thiếu một cái khay đựng tiền và một cái tủ kính thì quầy nước sẽ ngăn nắp hơn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-tien-co-thuoc-tinh-bang-xoat-do-thuan-thuc-truong-sinh.jpg
Tu Tiên Có Thuộc Tính Bảng, Xoát Độ Thuần Thục Trường Sinh
Tháng 2 3, 2025
de-nhat-danh-sach.jpg
Đệ Nhất Danh Sách
Tháng 1 22, 2025
thien-su-ta-co-mot-the-gioi-khac.jpg
Thiên Sư, Ta Có Một Thế Giới Khác
Tháng 1 25, 2025
ta-moi-ngay-tuy-co-mot-cai-moi-he-thong.jpg
Ta Mỗi Ngày Tùy Cơ Một Cái Mới Hệ Thống
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP