Chương 98: Thép Damascus
Hoàng thành Thăng Long, điện Thiên An.
Lão thương nhân Ali người mặc áo choàng, đầu quấn khăn trắng bước vào trong điện, đặt tay lên ngực khom người cung kính nói:
-Muôn tâu Đức Bệ hạ hùng mạnh và cơ trí kẻ hèn này xin gửi đến ngài sự kính ngưỡng cùng lời chào trân trọng nhất. Cầu mong sự bình an và thịnh vượng sẽ mãi mãi ngự trị trên vương quốc của bệ hạ, cầu cho triều đại của Bệ hạ sẽ trường tồn vĩnh cửu như trời đất.
Đã 13 năm trôi qua từ ngày Ali gặp mặt Trần Nhật Thanh lần đầu tiên, hắn cũng từ tuổi trung niên mà bước sang tuổi xế chiều, râu tóc bắt đầu lấm tấm điểm bạc, những năm này nhờ mối quan hệ buôn bán trao đổi với Thanh Hoa mà hắn kiếm được lợi nhuận kếch xù, gia sản phình to gấp mấy lần, cũng nhờ mối quan hệ này Ali cũng đã có thể thuần thục nói chuyện bằng tiếng Việt không còn trúc trắc như thuở ban đầu.
Hồ Hải lúc này đang đứng hầu bên cạnh Trần Nhật Thanh chợt thần sắc giận dữ quát lớn:
-To gan, tên man di vô lễ kia, yết kiến bệ hạ tại sao ngươi không quỳ.
Lão thương nhân Ali khuôn mắt nghiêm lại, đôi mắt không e ngại đón lấy ánh nhìn soi mói của Hồ Hải, trầm giọng trả lời:
-Đại nhân, đức tin của tôi không cho phép tôi quỳ lạy đế vương, người Mục Tư Lâm (Muslim ) chúng tôi chỉ quỳ lạy trước Thượng đế.
Trần Nhật Thanh khoát tay:
-Hồ Hải, Trẫm cùng tiên sinh đây là chỗ quen biết cũ thời còn ở Thanh Hoa, hắn là phú thương từ đất Đại Thực, tập quán phong tục cùng nước ta có khác biệt, khanh không cần câu nệ quá
Hồ Hải vội vàng nhận lỗi:
-Nô tài nóng vội thất lễ, xin bệ hạ giáng tội.
Trần Nhật Thanh cười nhẹ nói:
-Ngươi cũng vì là lòng trung với Trẫm, nào có tội gi, đứng sáng một bên đi.
-Nô tài tuân mệnh. Hồ Hải nghe vậy thì thần sắc vui vẻ lui lại sáng bên yên lặng đứng hầu. Trần Nhật Thanh mới quay sáng Ali,chỉ tay sang bộ bàn ghế năm ở bên trái :
-Trẫm cùng ngài là chỗ quen biết cũ, ngài không cần đa lễ, xin mời ngồi.
Xin tạ ơn bệ hạ. Ali bước đến bên bộ bàn ghế xoay người an tọa, lúc này hắn thái độ có cung kính chắp tay nói:
-Muôn tâu Đức Bệ hạ tôn kính .năm trước bệ hạ đã đăng quang ngôi lớn và sắc phong hậu vị, kẻ hèn này không thể kịp thời biết được mà tham dự, mong Đức bệ hạ thứ lỗi
Nói đến đây Ali trên mặt hiện ra thần sắc cảm khái trong lòng thâm mừng rỡ vị công tử nhà lãnh chúa tuổi trẻ ngày nào bây giờ đã trở thành quân vương thống trị quốc gia này với hắn thật sự là tin vui bất ngờ, này ý nghĩa công việc làm ăn của hắn có thể mở rộng quy mô kiếm được lợi nhuận đâu chỉ gấp mấy lần, rốt cuộc một lãnh chúa địa phương cùng quốc vương một vương quốc hai bên vốn dĩ không hề cùng một cấp bậc.
Trần Nhật Thanh khoát tay nói:
-Tiên sinh ngài thân ở hải ngoại xa xôi, mỗi chuyến hải trình đều dài đằng đẵng, biết được tin tức muộn cũng là chuyện tất nhiên, nào có lỗi gì ?
Ali đặt tay lên ngực nói:
-Bệ hạ anh minh sáng suốt, thật làm người khâm phục, nhưng kẻ hèn này vẫn tự thấy mình thất lễ với bệ hạ, cũng chuẩn bị một số món lễ vật nhỏ vừa để tạ lỗi với bệ hạ.
Trần Nhật Thanh gật đầu :
-Cũng được, tiên sinh ngài có lòng rồi.
Ali nhẹ nhàng vỗ tay, hai tên người hầu của hắn đang đứng nép ở ngoài cửa điện thấy ông chủ mình ra hiệu thì một người vác theo một hộp gỗ dài, một người nâng một chiếc khay bên trên có một hộp gỗ nhỏ tiến vào. Trần Nhật Thanh gật đầu ra hiệu cho Hồ Hải cùng một tên hoạn quan:
-Mang lên cho trẫm xem.
Hồ Hải cùng tên hoạn quan kia từ trên bậc thềm chạy xuống, cẩn thẩn tiếp nhận 2 hộp gỗ từ tay hai tên người hầu rồi cẩn thận đặt lên bàn ngự án. Trần Nhật Thanh lật mở hộp gỗ dài, phát hiện bên trong là một thanh gươm cẩn thận cầm lên quan sát chỉ thấy chuôi cùng vỏ kiếm được mạ vàng cùng khảm đá quý trang trí vô cùng tinh xảo. Hắn nhẹ nhàng rút gươm khỏi chuôi chỉ thấy lưỡi gươm dưới ánh nắng tỏa sáng lấp lánh trên thân gươm ẩn hiện từng đường vân cùng vết đốm kim loại vô cùng đặc biệt. Hắn thử vung vẩy thanh gươm khuôn mặt hài lòng, tán thưởng:
-Thật là gươm tốt. Không biết gươm này là chế tác của ai ?
Ali thấy vậy liền tươi cười giải đáp:
-Thanh gươm này là tác phẩm của đại sư Ibrahim, thợ rèn gươm nổi tiếng nhất của thành Đa Mát (Damascus) chỉ có bậc quân vương vĩ đại như bệ hạ mới xứng với nó.
Trần Nhật Thanh trong lòng thầm hô quả nhiên, đọc qua lịch sử hắn đương nhiên biết đến danh tiếng của thép Damacus. Thép Damascus là loại thép được tinh luyện ở thành Damascus từ các thỏi thép thô nhập khẩu từ Ấn Độ và Ba Tư, nổi tiếng với đặc tính vừa cứng rắn lại vừa dẻo dai, gươm đao được làm từ loại thép này vô cùng sắc bén được xưng tụng là chém sắt như bùn không chỉ thế những đường vân bản chất là các nguyên tố pha tạp trong quặng sắt trải qua quá trình tinh luyện còn kết thành một mạng lưới cấu trúc rất đẹp mắt, có thể nói một thanh gươm cong Damascus là tổng hợp của thực dụng và mỹ quan, ở cái thời đại này hoàn toàn xứng đáng là hàng cao cấp bậc nhất chuyên cung cho vương công quý tộc Hồi Giáo sử dụng. Trần Nhật Thanh đánh giá có thể loại thép này so với thép tinh luyện theo công nghệ hóa học hiện đại của mình thì không sánh bằng nhưng so với trình độ sắt thép của thời đại này tuyệt đối là thần binh lợi khí, có thể xưng tung là một đỉnh cao công nghệ của thế giới Hồi giáo, Ali có thể dùng 1 thanh gươm thép Damascus làm lễ vật chắc chắn tiêu phí tuyệt đối không nhỏ.
Trần Nhật Thanh lúc này tươi cười mà nói:
-Tiên sinh ngài có lòng rồi.
Ali nghe vậy thì đặt tay lên ngực khiêm tốn đáp lại:
-Bệ hạ quá lời, đây chỉ là một chút lễ nhỏ thể hiện lòng thành của kẻ hèn này mà thôi.
Trần Nhật Thanh lúc này không kìm được lại dò hỏi:
-Trẫm đối với trí tuệ của các đại sư có thể rèn ra thần binh lợi khí như vậy quả thật vô cùng khâm phục, tiên sinh ngài phải chăng có thể dẫn tiến một người cho trẫm chăng ? Nhân tài như vậy, cho dù là quan cao lộc hậu Trẫm cũng không tiếc.
Từ ký ức đời trước Trần Nhật Thanh nhớ rõ thép Damascus loại thép ưu tú này theo nguyên bản dòng lịch sử đến thế kỉ 19 thì bị thất truyền, từ đó quy trình công nghệ chế tạo ra nó đã trở thành một bí ẩn lịch sử mà đến tận hiện đại thế kỉ 21 vẫn chưa thể giải mã được, trong lòng hứng thú nổi lên, hắn thật sự có chút động tâm với loại kỹ nghệ này.
Ali lộ ra thần sắc rối rắn do dự khó xử lúc sau mới nói:
-Tâu bệ hạ, các đại sư rèn gươm thành Đa Mát đều có tay nghề cao rất có danh vọng Cáp Lý Phát (Caliph) bệ hạ cùng các Tô Đăng (Sultan) điện hạ đều rất coi trọng họ, kẻ hèn này cũng là thông qua một chút quan hệ mới có thể mua được tác phẩm của họ, cũng chưa từng được gặp mặt. Vả lại nơi này là phương Đông xa xôi, muốn mời bọn họ e là các đại sư cũng sẽ không chịu.
Trần Nhật Thanh nhất thời có chút thất vọng nhưng nghĩ lại hắn lại cảm thấy không kỳ lạ, nhân tài kỹ thuật đỉnh cấp như vậy, đổi lại là người cai trị nào cũng sẽ tuyệt đối không dễ dàng cho phép chảy ra bên ngoài, nguyên bản lịch sử loại thép Damascus tương tự với công nghệ sản xuất lửa Hi Lạp nổi danh của kẻ thù của họ người Đông La Mã trong lịch sử đã chôn vùi cùng với sự diệt vong của đế chế, thép Damascus cũng vì là bí mật quân sự được bảo mật chỉ lưu truyền trong số ít thợ thủ công mà cũng bị chôn vùi theo biến động của thời gian. Trần Nhật Thanh nhẹ nhàng thở ra một hơi nói:
-Nếu chuyện này làm khó tiên sinh ngài thì thôi vậy.
Trần Nhật Thanh cũng không có bao nhiêu để ý, rốt cuộc chỉ là công nghệ luyện kim cổ mà thôi quy trình đều dựa vào sờ soạng mò mẫm, cho dù ưu tú nhưng sản lượng cùng chất lượng tuyệt đối không thể so sánh với thép luyện hiện đại dựa trên kiến thức hóa học, có được thì tốt, không có được cũng không cần thiết phải bận tâm quá nhiều.