Chương 97:Luật lao động cùng chủ nghĩa tư bản lũng đoạn (2)
Đối với lời của người trung niên 5 người trong lòng là đều không tin, đặt ra gánh nặng lớn như vậy còn bảo là tạo cơ hội cho chúng ta, này là đạo lý gì. Thấy bọn họ không tin người trung niên cũng không giấu giếm ôn tồn giảng giải:
-Ta hỏi chư vị, chư vị gia sản trong nhà cũng coi như giàu có, lại có công nghệ của nội vụ phủ cung cấp, đối với đãi ngộ này cho người làm còn cảm thấy nặng nề vậy những, gia sản nhỏ đang cạnh tranh thị phần liệu có thể thừa nhận được những quy định này không.
5 người trầm ngâm một lúc, rồi như chợt nhận ra điều gì một người nói:
-Đại nhân, ý ngài nói là đãi ngộ cho người làm thuê theo luật định của triều đình với chúng ta chỉ là khó thừa nhận nhưng đối với các công xưởng khác thì là tuyệt đối không thể thừa nhận, tất yếu bọn họ sẽ phải đóng cửa phá sản, toàn bộ ngành sản xuất sẽ chỉ còn lại chúng ta một mình độc chiếm toàn bộ thị phần.
Người trung niên gật đầu:
-Không sai ! Chính là như vậy, lúc thị phần đã là của chúng ta thì giá cả thế nào sẽ do chúng ta định đoạt, muốn vãn hồi tổn thất chi phí chư vị thấy còn có khó khăn sao ?
5 người lúc này thái độ đã thay đổi hoàn toàn, trên mặt vui mừng hớn hở nói:
-Đại nhân nói đúng, triều đình ban hành luật lao động xác thật là tạo cơ hội cho bọn tiểu nhân là bọn tiểu nhân suy nghĩ hạn hẹp,.
Người trung niên lúc này lại cười nhẹ nói tiếp:
-Ngoài chuyện thông báo với chư vị về luật định mới của triều đình, ta hôm nay gọi chư vị đến còn là do vừa nhận được phân phó của Tổng quản đại nhân từ Thăng Long truyền tới muốn thương thảo cùng chư vị.
5 người thần sắc cung kính nói :
-Tổng quản đại nhân có phân phó chúng tôi nhất định dốc sức hoàn thành.
Người trung niên khuôn mặt nghiêm túc nói:
-Chuyện này cũng không phức tạp, phân phó của Tổng quản đại nhân cho ta cùng chư vị là cùng nhau tổ kiến một liên minh ngành các xưởng trong liên minh từ nay sẽ không còn sản xuất và định giá tùy tiện nữa mà sẽ có một quy chuẩn kích cỡ vải dệt cùng khung giá bán thống nhất do các thành viên liên minh thương thảo quy định. Liên minh sẽ đề cử ra một vị thủ lĩnh đóng vai trò đại diện quản lý bên trong và giao thiệp bên ngoài
5 người nghe vậy thì vội vàng đồng thanh hưởng ứng:
– Đối với phân phó của Tổng quản đại nhân bọn tiểu nhân hoàn toàn đồng ý, còn về nahan tuyển thủ lĩnh liên minh thì đại nhân thân là quản sự của nội vụ phủ lại được Tổng quản đại nhân tin tưởng chúng tiểu nhân nghĩ không ai ngoài ngài có thể xứng đáng hơn.
Người trung niên hài lòng khuôn mặt giãn ra nói:
-Nếu chư vị đều tin tưởng ta vậy chức vụ thủ lĩnh này ta đành cố mà làm vậy.
Lạc Thanh cung, Ngự thư phòng
Trương Hùng đứng trước ngự án cung kinh nói:
-Bệ hạ, theo mệnh lệnh của bệ hạ thần đã phân phó cho các quản sự cùng các hào tộc mà chúng ta nhượng quyền tiến hành thương lượng tổ kiến liên mình ngành dự kiến có lẽ đến giữa năm nay là có thể hoàn thành tổ kiến ở tất cả ngành nghề mà nội vụ phủ có sản nghiệp.
Trần Nhật Thanh gật đầu:
-Tốt lắm ! Chờ đến khi luật ban hành chắc chắn công xưởng cùng thương nhân nhỏ lẻ trong nước sẽ có rất nhiều người đóng xưởng bỏ nghề, khanh phân phó cho các quản sự chuẩn bị sẵn sàng mở rộng sản xuất cùng thu mua lại xưởng cùng tuyển dụng thêm nhân công.
Trần Nhật Thanh biết rõ luật lao động được ban ra tất yếu sẽ khiến các làng nghề cùng các tiểu thương nhân, chủ xưởng thủ công nhỏ lẻ không có bối cảnh cùng vốn nhỏ bị đả kích trí mạng, ắt sẽ dẫn đến một sóng triều phá sản đóng cửa, hệ quả là công thương nghiệp sắt sẽ xuất hiện cục diện thôn tính trọng tổ rơi vào tay một nhóm nhỏ nhà tư bản độc quyền giàu có vốn lớn nhưng đời trước đã tìm hiểu qua lịch sử hắn biết đây là hi sinh cần thiết không thể tránh khỏi của bất kỳ quốc gia nào nếu muốn bước lên con đường công nghiệp hóa.
Ở đời sau các quốc gia đã giàu có phát triển thường xuyên cổ xúy cho tự do đa dạng cạnh tranh, phản đối độc quyền lũng đoạn với lập luận rằng tư do cạnh tranh sẽ dẫn đến cải thiện kỹ thuật còn lũng đoạn độc quyền sẽ sinh ra ỷ lại làm kỹ thuật trì trệ, Trần Nhật Thanh biết lời này không sai nhưng nó thực tế chỉ là một nửa sự thật. Tự do cạnh tranh là tốt, độc quyền lũng đoạn là xấu nó đúng nhưng chỉ với điều kiện các quốc gia đã phát triển còn ở các nước chưa phát triển câu chuyện này không còn đúng nữa. Nguyên lý thì rất đơn giản đầu tư công nghiệp cùng khoa học kỹ thuật không phải quá trình đơn giản có thể có kết quả trong thời gian ngắn, chi phí khởi đầu để công nghiệp hóa thật sự rất cao đây tuyệt không phải 1 xí nghiệp đơn lẻ tự do cạnh tranh ở 1 quốc gia còn lạc hậu có thể làm được, chỉ có thể kết thành các dạng tập đoàn tư bản khổng lồ mới có thể có đủ vốn cùng thế lực đồng thời thị trường lũng đoạn cũng là cơ sở cần thiết để duy trì môi trường ổn định cho các tập đoàn này yên tâm đầu tư lâu dài. Các tập đoàn độc quyền lũng đoạn này với ưu thế quy mô lớn khả năng bền bỉ chịu đựng rủi ro cao sẽ đóng vai trò là các “quả đấm thép” mũi nhọn dẫn dắt tiến trình công nghiệp hóa bứt phá tiến lên mạnh mẽ. Trong thực tế lịch sử không có bất kỳ một quốc gia công nghiệp hóa thành công nào mà không phải trải qua giai đoạn đại thôn tính độc quyền này, các tập đoàn độc quyền kiểu này có thể được hình thành tự nhiên hoặc nhân tạo do chính sách quốc gia nhưng với công nghiệp hóa chúng là không thể thiếu ví dụ là các hệ thống Trust ở Mỹ, Cartel ở Đức, Zaibatsu ở Nhật hay gần với thời hiện đại hơn Chaebol ở Hàn Quốc thậm chi ngay cả ở Anh Quốc quốc gia trong lịch sử từng luôn miệng rao giảng tôn vinh tự do cạnh tranh lên rất cao thực tế cũng bắt đầu làm giàu từ “vận động rào đất”- một cách nói hoa mỹ của dung túng cho quý trắng trợn ăn cướp đất đai của nông dân cùng với công ty Đông Ấn Anh- một siêu công ty độc quyền với quy mô quái vật có thể thấy để có thể tiến hành công nghiệp hóa thành công việc hi sinh tiểu thương cùng chủ xưởng nhỏ lẻ cho phép thôn tính trọng tổ là thế tất phải làm cho dù không thật sự loại bỏ hoàn toàn cũng phải loại bỏ đại đa số thực lực yếu kém tác dụng giống như cắt tỉa cành trên cây, chỉ giữ lại nhưng cành có giá trị nhất để nguồn lực nuôi dưỡng có thể tập trung, đây là tàn khốc nhưng cần thiết.
Trên thực tế việc trong lịch sử các triều đại Trung Hoa và nước Việt vì làm vui lòng nông dân duy trì trật tự ổn định mà cố gắng sử dụng chinh sách đánh phá địa chủ chia lại ruộng đất cho nông dân tái lập lại trật tự kinh tế tiểu nông hộ gia đình thực ra lại là con dao hai lưỡi, vô tình có hệ quả ức chế tự nhiên với công thương nghiệp khi ruộng đất lại bị chia lẻ manh mún làm hạn chế khả năng áp dụng máy móc nông nghiệp, quan hệ kinh tế tiểu nông được tái lập nông dân trở lại với ruộng đất đồng nghĩa với công thương nghiệp không có được nguồn nhân lực dồi dào và giá rẻ để tiến hành phát triển như chuyện xảy ra trong “vận động rào đất” của nước Anh
Trần Nhật Thanh mặc dù biết để đi lên con đường công nghiệp hóa cần thực hiện tập trung ruộng đất xóa bỏ kinh tế tiểu nông truyền thống của Đông Á nhưng hắn trải qua suy xét hắn vẫn là không muốn bắt chước “vận động rào đất” của nước Anh trong lịch sử, ngược lại tiếp tục đi theo lối truyền thống là chia lại ruộng đất cho dân như ban đầu, nguyên nhân thì cũng không vì gì khác- hệ lụy xã hội quá lớn . Công thương nghiệp phát triển cần có thời gian, quá trình chuyển đổi sản xuất trong nền kinh tế luôn có độ trễ nhất định khi nền sản xuất mới còn sơ khai chưa thể tạo đủ nhiều công việc để hấp thụ hết những người bị đào thải của nền sản xuất cũ, thế tất sẽ dẫn đến hiện tượng trong 1 khoảng thời gian ngắn 1 bộ phận người không hề nhỏ sẽ không thể tìm được kế sinh nhai, đây sẽ trở thành mầm mống cho bất ổn xã hội và bạo loạn, thực tế quá trình chuyển đổi công nghiệp ở nước Anh cũng không phải là hòa bình yên ả mà ngập trong máu và nước mắt. Những người nông dân Anh không chấp nhận bị cướp đi mảnh đất mà mình dựa vào để nuôi thân đã liên tục nổi dậy chống đối và bị các quý tộc địa chủ giết hại dã man, những người không tham gia nổi loạn mà di cư đến thành thị tìm việc làm cũng không khá hơn khi nền công nghiệp non trẻ không thể cung cấp đủ việc làm và thế là họ phải chen chúc trong các khu ổ chuột dơ bẩn hôi thối thường trực đối mặt với bệnh tật, thất nghiệp và cái đói khiến họ trở thành nguồn cơn của các tệ nạn xã hội như trộm cắp, cướp bóc, mại dâm . Ngay cả những người tìm được việc làm trong các công xưởng cũng không được an toàn vì bản chất còn non yếu hay biến động mạnh theo thị trường của nền công nghiệp khiến sinh kế của họ hết sức bấp bênh, chỉ cần một biến cố nhỏ cũng có thể khiến những người này mất đi việc làm, không đủ trả tiền thuê nhà trở thành kẻ lang thang đầu đường, không chỉ vậy khác với người nước Việt hiện đại còn có đường lui là về quê “ nuôi cá và trồng thêm rau” những người công nhân Anh ngay cả quê hương cũng không thể trở về khi đất đai đã bị số ít địa chủ quý tộc thâu tóm. Và vì mục đích của “ vận động rào đất” là để chuyển đất trồng lúa mì của nông dân thành đất để chăn cừu phục vụ cho công nghiệp dệt len mới nổi, nó được xưng là “cừu ăn thịt người”. Trong lịch sử để có thể trở thành một quốc gia công nghiệp hóa đi đầu nước Anh đã phải trải qua gần 3 thế kỉ bất ổn xã hội âm ỉ cháy, vương tọa của Đại Anh đế quốc được xây dựng thấm đẫm máu tươi và đau khổ của những người nông dân miền quê, đây là Trần Nhật Thanh hoàn toàn không muốn Đại Việt lại lặp lại, để nông nghiệp lạc hậu một chút cũng không có vấn đề, dù sao sau này trong dài dòng năm tháng tình trạng địa chủ thôn tính ruộng đất vẫn tất yếu sẽ xảy ra và không thể đảo ngược, nay tái phân phối lại vừa lúc làm một phanh hãm kéo thời gian cho công thương nghiệp có thể có đủ thời gian tiếp nhận nông dân không đất chuyển đổi sang xã hội công nghiệp nhịp nhàng thuận lợi hơn, cách chủ động cổ vũ thôn tính ồ ạt như người Anh làm trong lịch sử tuy đúng là có thể nhanh chóng hiện đại hóa nông nghiệp nhưng mặt trái của nó là tạo ra cú sốc quá mức đột ngột, khiến nông dân không có thời gian thích ứng, thảm kịch nhân gian cũng vì thế đúc thành, lại nói Đại Việt cùng Anh quốc địa chính trị khác nhau, Đại Việt cũng không có eo biển bao quanh như Anh quốc để có thể yên tâm thoải mái trấn áp bất ổn nội bộ mà không sợ quân xâm lấn nước ngoài lợi dụng can thiệp.
Chú thích:
Thế kỉ 21 hiện nay mà chúng ta đang sống kỳ thật cũng đáng đứng trước một giai đoạn chuyển đổi tương tự những gì xảy ra với giai đoạn cách mạng công nghiệp trước đây là Al và tự động hóa. Trong cuộc chuyển đổi này sẽ có vị trí công việc cũ bị đào thải, đòng thời cũng sẽ có những công việc mới được tạo ra, các chính phủ trên thế giới hiện nay cũng đang phải đối mặt với bài toán là phải tính toán làm sao duy trì nhịp độ chuyển đổi nhịp nhàng không quá nhanh để xã hội có thể thích ứng được, tránh xảy ra bất ổn quá lớn