Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bat-dau-tu-mot-ban-tan-kinh-bat-dau.jpg

Bắt Đầu: Từ Một Bản Tàn Kinh Bắt Đầu

Tháng 1 9, 2026
Chương 407: Ba ngàn đại đạo Chương 406: Đạo thống truyền thừa
loan-the-bien-quan-bat-dau-mot-man-thau-doi-vong-quoc-nu-de.jpg

Loạn Thế Biên Quân, Bắt Đầu Một Màn Thầu Đổi Vong Quốc Nữ Đế

Tháng 1 12, 2026
Chương 335 khai cương thác thổ Chương 334 sơ lộ phong mang
lam-quy-di-buong-xuong-the-gioi-tu-vong-la-diem-ket-thuc.jpg

Làm Quỷ Dị Buông Xuống Thế Giới, Tử Vong Là Điểm Kết Thúc

Tháng 1 12, 2026
Chương 897: Thần binh giai đoạn hai Chương 896: U linh
sieu-pham-david.jpg

Siêu Phàm David

Tháng 1 23, 2025
Chương 1321. Quyển sách xong Chương 1320. Thành thần
thieu-nu-khe-uoc-chi-thu.jpg

Thiếu Nữ Khế Ước Chi Thư

Tháng 1 26, 2025
Chương 1285. Đại kết cục... Tương lai của chúng ta! Chương 1284. Có thể còn sống, người nào cũng không muốn chết, bị tin tưởng, sẽ có dũng khí
cuu-thuc-dai-soai-nhi-tu-cung-phai-tu-dao.jpg

Cửu Thúc, Đại Soái Nhi Tử Cũng Phải Tu Đạo

Tháng 3 6, 2025
Chương 448. Kết cục Chương 447. Có đến có về đấu pháp
sat-luc-he-thong-tuyet-the-sat-than.jpg

Sát Lục Hệ Thống, Tuyệt Thế Sát Thần

Tháng 5 6, 2025
Chương 602. Đại kết cục!! Chương 601. Kỷ Nguyên kết thúc
bi-ma-nu-phu-the-sau-do-ta-tro-thanh-ngoai-vong-phap-luat-cuong-do.jpg

Bị Ma Nữ Phụ Thể Sau Đó, Ta Trở Thành Ngoài Vòng Pháp Luật Cuồng Đồ

Tháng 1 17, 2025
Chương 698. Nhuận ra phiến thiên địa này Chương 697. Hỏa hoa cũng là hoa
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 9: Đại Minh loạn tượng (5)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 9: Đại Minh loạn tượng (5)

Cách thành Nam Kinh hơn trăm dặm về phía Tây là một thành thị mang tên Hào Châu. Vị trì địa lý nằm bên bờ sông Hoài đã cung cấp nguồn nước ổn định cho hoạt động nông nghiệp cùng ưu thế tốt đẹp để trở thành một trạm trung chuyển thủy vận phục vụ thương thuyền qua lại khiến Hào Châu trở thành một thành thị phát đạt. Tuy Hào Châu phát triển không tồi nhưng nếu xét trên phạm vi đồng bằng Giang Hoài giàu có cùng vùng đất Trung Hoa rộng lớn dạng thành thị như này chỉ có thể tính là tầm trung không có một ngàn cũng có tám trăm so với các đại đô thị như Nam Kinh Ứng Thiên, Tô Châu, Hàng Châu ở phía Đông thì thua kém rất nhiều, lộ ra không đáng chú ý. Bất quá đến hiện tại tình thế đã khác, địa vị của Hào Châu đã nhảy vọt mạnh mẽ, xưa đâu bằng nay nguyên nhân thì cũng đơn giản, thế hệ người Hào Châu đản sinh ra số lớn nhân vật khó lường. Trong chiến loạn cuối triều Nguyên, Hào Châu là nơi khởi binh của một vị thủ lĩnh quân Hồng Cân danh tiếng Quách Tử Hưng, mặc dù họ Quách nửa đường ngã xuống nhưng ông ta có một người thủ hạ kiêm con rể vô cùng lợi hai, hắn không phải ai khá chính là hoàng đế Đại Minh đương thời Chu Nguyên Chương. Bản thân vốn là người địa phương Hào Châu, Chu Nguyên Chương trong giai đoạn khởi binh ban đầu chưa có uy tín tự nhiên sẽ ưu tiên tìm đến các đồng hương ở quê nhà để chiêu mộ cho thành viên tổ chức của mình, những người này cũng thật sự không làm ông ta thất vọng, cũng lộ ra năng lực xuất chúng, khiến mặc dù sau này theo thế lực mở rộng, Chu Nguyên Chương có được nhiều trợ thủ khác nhưng bọn họ vẫn vững vàng chiếm vị thế thượng phong mà cái tên nổi bật trong đó chính là Hàn Tín cùng Tiêu Hà của Đại Minh – Từ Đạt cùng Lý Thiện Trường. Với thế lực người Hào Châu lớn mạnh trong nội bộ triều đình Đại Minh đương thời cùng tình cảm cá nhân của bản thân Chu Nguyên Chương, rất dễ hiểu vì sao Đại Minh ngay từ khi lập quốc đã làm ra một cử chỉ vô cùng oanh động- đồng thời tiến hành khởi công một dự án xây dựng khổng lồ vô tiền khoáng hậu muốn để đem tòa thành thị bậc trung nay xây dựng thành kinh đô của Đế chế Đại Minh mới trỗi dậy hòng thay thế địa vị đương thời của thành Nam Kinh Ứng Thiên cũng vì thế mà nơi này có được 1 cái tên mới-Phượng Dương Trung Đô. Lúc này phủ thành Hào Châu cũ đã biến thành một công trường khổng lồ, khắp nơi có thể thấy được vật liệu xây dựng chồng chất như núi, trên công trường các thợ thủ công tất bật làm việc, mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ, dưới công sức của bọn họ từng công trình to lớn hùng vĩ từ từ mọc lên.

Ở một góc công trường một nhóm người đang đứng tụ tập từ trang phục trên thân cho thấy bọn họ đều là quan viên nhưng đáng ngạc nhiên là nhóm quan viên này lại đối với một lão nhân mặc áo nâu sồng trang điểm văn sĩ bình dân thái độ vô cùng cung kính. Lão nhân ánh mắt chăm chú quan sát công trường, một cơn gió nhẹ thổi qua làm bộ râu đã bắt đầu bạc màu trên khuôn mặt hắn nhẹ nhàng lay động, người này không ai khác chính là kẻ có danh xưng Tiêu Hà của Đại Minh- Lý Thiện Trường.

-Lý Công, tiến độ công trình tháng này đã hoàn thánh đúng hạn, chỉ là gần đây thời tiết nóng bức, thợ xây nhiều người bị nhiễm ôn dịch không thể làm việc, số lượng bất trị mà chết cũng có chút lớn nhân lực thiếu hụt, sợ là đến tháng sau tiến độ sẽ bị chậm lại.

Một quan viên sắc mặt cẩn thận thần thái vô cùng khiêm cung hướng Lý Thiện Trường báo cáo, không hề có mảy may một tia lơi lỏng. Nguyên nhân không có gì khác đứng nhìn lão nhân này hiện tại trên danh nghĩa đã từ quan về hưu dưỡng lão, trên thân không còn quan chức gì nhưng vị đại lão này vẫn là cựu Thừa tướng, Quốc công Đại Minh, thân phận cực cao, được phái đế trực tiếp giám sát đốc thúc công trình, hắn một cái tiểu quan Công bộ nho nhỏ căn bản không thể so sánh, huống chi ai không biết Tham tri chính sự Hồ Duy Dung đang có thanh thế to lớn hiện tại, gần như chắc chắn không lâu sau sẽ được thăng Thừa tướng là học trò kiêm cháu rể của vị này, có tầng quan hệ này ở đây vì tiền đồ quan lộ sau này suy tính hắn làm sao dám không cẩn trọng đối đãi cơ chứ.

Lý Thiện Trường nghe được báo cáo thì lông mày hơi nhíu lại, suy tư một lúc rồi phân phó:

-Từ ngày mai cho phu dịch nghỉ ngơi 5 ngày dưỡng sức, chuyện thiếu hụt nhân lực lão phu sẽ thượng tấu lên triều đình xin bổ sung thêm.

Lý Thiện Trường đối với phu dịch bệnh chết cũng không để trong lòng, thân là người đã trải qua chiến loạn ôn dịch nạn đói hắn đối với chuyện này đã quen thuộc, 1 người chết là bi kịch 1 vạn người chết thì chỉ là con số câu châm ngôn này hắn tuy chưa từng nghe nhưng đạo lý vẫn là hiểu, dân sinh tuy còn khó khăn nhưng việc huy động nguồn lực vẫn là phải làm, không thu thuế không bắt dân làm lao dịch thì làm sao duy trì bộ máy quan viên quản lý, duy trì quân đội phòng thủ biên cương, hiện tại vương triều mới lập thống trị còn chưa ổn định, thế lực cựu Nguyên trong nội địa Trung Hoa vẫn chưa hoàn toàn bị bình định phía Bắc thì người Mông Cổ lại rục rịch có động tác, chuyện cải thiện dân sinh gì đó căn bản không cố kỵ được nhiều như vậy, chẳng lẽ duỗi tay buông xuôi để Nguyên triều một lần nữa trở về đem thủ cấp của tập đoàn thống trị Đại Minh bọn hắn cắt lấy hay sao.

Lý Thiện Trường từ khi từ quan đến nơi này làm giám sát công trường đã hơn một năm, hắn hoàn toàn biết rõ chuyện đám phu dịch thợ xây ở đây trong lén lút có tiếng phàn nàn bất mãn các bài vè ca thán khổ nhọc xây công trình âm thầm truyền lưu nhưng hắn cũng không có để tâm nhiều, các ngươi lũ ngu phụ ngu phụ ánh mắt thiển cận này thì biết cái gì, chúng ta người Hoài Tây bình định chiến loạn đem hòa bình trở lại giúp các ngươi không phải nơm nớp lo sợ bị cướp bóc mất mạng như trước đây, công lao to lớn như thế muố các ngươi bỏ chút công sức xây dựng bồi đắp phát triển quê hương của bọn ta có quá phận sao, không quá phận, mặc dù xét về quy mô cái Trung Đô Phương Dương lớn hơn, huy hoàng tráng lệ vượt Đại Đô cũ của triều Nguyên thì có sao, hoàn toàn xứng đáng, chỉ có bọn người nho sĩ Chiết Đông như Lưu Cơ lòng dạ khó lường, đem lý do nhọc sức dân ra để ngăn trở, khua môi múa mép giảo biện một đống lớn cuối cùng không phải là sợ kinh đô bị chuyển ra xa khỏi bản doanh của bọn hắn hay sao, lấy hắn Lý Thiện Trường xem ra bọn người Lưu Cơ đều là phần tử bất ổn cần cảnh giác, bây giờ Đại Minh còn đang vững vàng ngồi ổn Trung Nguyên tồn vong gia đình tài sản của lũ người này còn phải dựa vào Đại Minh bảo hộ nên chúng còn thể hiện ra ngoan ngoãn, giả dụ có một ngày Nguyên triều thật sự Nam hạ trở về Trung Nguyên bọn chúng sẽ phản ứng ra sao còn chưa biết đâu, như vụ án Trương Sưởng 5 năm trước đây nếu không phải Chu Nguyên Chương tỉnh táo đối với bọn người tráo trở này luôn có lòng cảnh giá cao độ có lẽ Chu Nguyên Chương đả sớm bại vong từ thời còn là Ngô Vương, làm sao có thể làm chủ Trung Nguyên như ngày nay.

Lý Thiện Trường lúc này như nhạy bén cảm giác được điều gì, chợt xoay người nhìn sang, chỉ thấy phía xa tên lão hầu theo mình nhiều năm đang gấp gáp chạy tới. Khoát tay ra hiệu cho đám quan viên đứng tại chỗ, Lý Thiện Trường bước lên phía trước đón lấy lão hầu. Lão hầu đến trước mặt Lý Thiện Trường, hơi quay mắt nhìn xung quanh phát hiện không có ai ở gần mới từ tay áo rút ra một lá thư, nhỏ giọng nói:

-Lão gia, Hồ Tham tri gửi thư tới, nói trong triều xảy ra đại sự

Lý Thiện Trường sắc mặt nghiêm trọng, ông hiểu rõ tính cách học trò nhà mình, nếu nói là đại sự thì sự tình chắc chắn là trọng đại có ảnh hưởng lớn, khiến ngay cả hắn cũng cảm thấy khó giải quyết liền giải khai niêm phong liếc mắt nhìn qua, thần thái có chút chấn động. Cái gì ? Chu Nguyên Chương thế nhưng muốn động đến Mạnh Tử, chuyện này quả thật lớn quá rồi. Lý Thiện Trường đem thư gấp lại hít sâu một hơi rất nhanh từ bất ngờ ban đầu hiểu ra sự tình, rõ ràng đây là tiếp nối với sự kiện Khổng tử trước đây hoàng quyền của Chu Nguyên Chương lại một lần nữa đối với hệ thống sĩ đại phu Nho giáo bọn hắn tiến hành đọ sức. Hắn trong lòng rất nhanh hạ quyết định trở về trong nhà viết thư can gián gửi về Nam Kinh, Chu Nguyên Chương muốn bành trướng hoàng quyền khống chế tư tưởng của sĩ đại phu cũng không phải một ngày hai ngày, lần trước hắn dùng Khổng tử thăm dò bất thành, lần này lại tiếp tục dùng Mạnh Tử làm văn, chuyện này tuyệt đối phải tiến hành ngăn cản, ít nhất cũng phải làm cho Chu Nguyên Chương thấy được sĩ đại phu bọn họ cũng không dễ thoái nhượng, hắn quá hiểu tính tình thượng cấp của mình, một khi bọn họ thoái nhượng lui bước Chu Nguyên Chương lập tức sẽ không kiêng nể gì mà thừa cơ xông lên chèn ép quyền tự chủ của bọn họ để mở rộng hoàng quyền, đây là hắn không muốn nhìn thấy, đây cũng không phải vì hắn không trung thành với Chu Nguyên Chương mà là vì lý niệm tổ chức chính trị khác biệt, ngươi là hoàng đế thần tử chúng ta ăn lộc của ngươi tự nhiên sẽ trung thành với ngươi nhưng chúng ta cũng là người, có tự do nhân thân riêng, không phải gia nô khuyển mã của ngươi huống chi cho dù chúng ta tin tưởng lòng tốt của ngươi, tin rằng khi hoàng quyền bành trướng ngươi vẫn sẽ đối tốt với chúng ta thì chúng ta cũng không tin tưởng con cháu ngươi, ai biết tương lai sẽ thế nào, hôm nay lui bước tương lai hậu hoạn khôn lường. Nghĩ là làm, Lý Thiện Trường vội vàng từ biệt các quan viên, rời khỏi công trường nhanh chóng cùng lão hầu trở về thư phòng lấy ra giấy bút, hai phong thư được viết ra, một gửi cho Hồ Duy Dung, một gửi cho Chu Nguyên Chương, theo người đưa thư từ Phượng Dương hỏa tốc hướng Nam Kinh mà tới.

Chú thích:

1, Quy mô Phương Dương Trung Đô được xây dựng vào đầu triều Minh hùng vĩ rộng rãi xa hoa và to lớn hơn Đại Đô triều Nguyên đã được xác nhận qua khảo cổ học Trung Quốc hiện đại. Trong Minh sử có ghi lại chuyện khi công trường sắp hoàn công Chu Nguyên Chương đến thị sát chuẩn bị cho việc dời đô có nghỉ lại tại nơi này thì phát hiện ra các thợ thủ công xây dựng do bất mãn với công việc lao dịch nặng nề cùng nhiều cái chết xảy ra trong quá trình thi công đã dùng phép yểm bùa chú lên một số viên gạch của công trình này. Sự kiện xảy ra khiến Chu Nguyên Chươg trở nên bất an quyết định hủy bỏ sy định dời đô về Phượng Dương. Có nhiều ý kiến cho rằng Chu Nguyên Chương ra quyết định này còn do nhiều toan tính chính trị khác nhưng quả thật sự kiện thợ thủ công yểm bùa này chính là nguyên nhân kích phát quyết định

2, Trương Sưởng (tên hán tự 张昶) (?-1367) người Uyển Bình, giữ chức Thượng thư Bộ Hộ cuối triều Nguyên, sau đó được phái đi chiêu an Chu Nguyên Chương ở Giang Nam. Chu Nguyên Chương tiếp kiến Trương Sưởng, thấy ông ta nhanh nhạy sắc sảo,cò tài năng nên dù không đồng ý chiêu an của triều Nguyên vẫn đem ông ta giữ lại để dùng làm phụ tá thăng làm tham tri chính sự làm việc trong Trung thư tỉnh. Trương Sưởng trong lòng vẫn trung thành với triều Nguyên nhưng bị giam giữ nên đã tiến hành lập mưu giả vờ quy phục tạo quan hệ thân thiết với các đại thần của Chu Nguyên Chương là Dương Hiến, Hồ Duy Dung. Phần lớn chế độ kiến thiết đất nước ban đầu của Chu Nguyên Chương đều do ông ta soạn thảo ra, giúp ích rất lớn cho tập đoàn Chu Nguyên Chương.

Khi nghĩ mình đã giành được sự tin tưởng Trương Sưởng bí mật sai người dâng thư lên Chu Nguyên Chương, ca ngợi công đức, lại khuyên Chu Nguyên Chương nên nhân dịp ăn chơi hưởng lạc. Về sau, ông ta lại khuyên Chu Nguyên Chương dùng trọng hình, trình bày các biện pháp hà khắc, sớm ra tay tiến hành tịch thu điền sản của các địa chủ thôn tính ruộng đất. Những biện pháp này được đề ra với dụng tâm kích khởi mâu thuẫn của Chu Nguyên Chương với giới địa chủ Giang Nam khiến nền thống trị của họ Chu lung lay, gây ra nổi loạn nhưng Chu Nguyên Chương đều không nghe theo. Về sau Trương Sưởng lén lút gửi thư bắt liên lạc với con trai đang làm quan ở triều Nguyên, nhưng bị Dương Hiến phát hiện bắt được. Trong bức thư có kèm 1 tấm thẻ viết “Thân ở Giang Nam, lòng hướng Tái Bắc “ bày tỏ lòng trung thành với triều Nguyên. Chu Nguyên Chương vô cùng tức giận đã hạ lệnh giết chết Trương Sưởng.

Note: đây là ghi chép lại trong sử sách, cũng có thuyết âm mưu đây cho là một vụ dàn dựng của Chu Nguyên Chương để giết Trương Sưởng nhưng không có chứng cứ gì nên tác vẫn chấp nhận coi đây là sự thật. Cho dù vụ án này là ngụy tạo nhưng việc giới văn nhân sĩ tử người Hán trong giai đoạn chuyển giao Nguyên Minh, phần lớn có thái độ trung thành với triều Nguyên và thù địch với quân Hồng Cân khởi nghĩa nói chung và lực lượng Chu Nguyên Chương nói riêng, gọi họ là “Hồng tặc” là sự thật được ghi nhận rộng rãi. Bản thân Chu Nguyên Chương sau khi chiếm được Nam Kinh vì để lấy lòng văn nhân sĩ phu cũng tiến hành một động thái phủi sạch quan hệ với quân khởi nghĩa Hồng cân, lên án họ là loạn đảng giặc cướp, họ Chu biện minh rằng chỉ là bị thời thế ép buộc mới phải gia nhập Hồng cân. Động thái này đã giúp ông ta giành được sự ủng hộ từ giới sĩ phu văn nhân, khiên ông ta có thể kiến lập triều Minh, dĩ nhiên sau khi thành sự giang sơn ổn định Chu Nguyên Chương đã tiến hành trở mặt thanh trừng đẫm máu giới sĩ phu văn nhân nhưng việc này vẫn chưa xảy ra trong timeline của cuốn sách.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-qua-tu-hanh-the-gioi-ta-thanh-tong-mon-lao-to.jpg
Xuyên Qua Tu Hành Thế Giới, Ta Thành Tông Môn Lão Tổ
Tháng 2 4, 2025
manh-nhat-boss-he-thong.jpg
Mạnh Nhất Boss Hệ Thống
Tháng 1 19, 2025
trong-sinh-tro-lai-huyen-thanh-nho-lam-hao-mon.jpg
Trọng Sinh, Trở Lại Huyện Thành Nhỏ Làm Hào Môn
Tháng 1 15, 2026
ta-thuc-nhan-ma.jpg
Ta, Thực Nhân Ma
Tháng 12 31, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved