Chương 88: Giáo dục phổ cập (1)
Trần Nhật Thanh khuôn mặt nghiêm túc, trầm giọng nói:
-Các khanh thấy bản kế hoạch này thế nào ?
Lê Quát cùng con trai trao đổi ảnh mắt một lúc rồi mới nói:
-Bệ hạ kế hoạch này thật là có lợi cho phát dương văn hiến nước nhà nhưng chi phí e rằng có chút lớn.
Trần Nhật Thanh thần sắc bình thản nói:
-Các khanh không cần lo, kinh phí cho phổ cập tiểu học nội vụ phủ sẽ chi trả toàn bộ.
Nghe nói đến triều đình không phải chi tiền Lê Quát nhẹ nhàng thở ra, tán dương:
-Bệ hạ nhân đức, thật là phúc lớn cho thiên hạ.
Trần Nhật Thanh mặt không đổi sắc, điềm nhiên nói:
-Khanh nói quá lời, Trẫm tư nhỏ đọc thi thư, chỉ mong được thực hiện cái chí “hữu giáo vô loại” của Khổng Thánh nhân, làm cho người trong thiên hạ ai nấy đều được học hành biết lý lẽ, nay Trẫm chỉ là thực hiện ước vọng của mình mà thôi.
Đã có sẵn trong tay máy in, thuật tạo giấy công nghiệp, bút lông ngỗng và mực muối sắt, Trần Nhật Thanh trải qua ước lượng sơ bộ quyết định đem giáo dục phổ cập đưa lên sân, thiết kế ra một hệ thống giáo dục mới cho Đại Việt. Dựa theo ký ức đời trước hắn chia giáo dục thành 3 cấp là Tiểu học, Trung học và Đại học, mỗi cấp học kéo dài 5 năm. Đầu tiên là tiểu học, hắn trực tiếp sử dụng mô hình tiểu học nội trú quân sự hóa. Con trai các gia đình bình dân đến 6 tuổi theo luật định bắt buộc phải nhập học tiểu học, học sinh sẽ trực tiếp ăn ở chung cùng các bạn học tại trường không trở về nhà trong suốt 5 năm học. Mọi chi phí ăn uống, quần áo, sách vở dụng cụ học tập đều được miễn phí, gia đình không phải đóng bất kỳ chi phí nào. Dĩ nhiên thân là giáo dục phổ cập nên để tiết kiệm chi phí Trần Nhật Thanh cũng không yêu cầu cao môn học cũng chỉ có 4 là Văn, Toán và Đạo đức và Quân sự, mỗi môn kéo dài 1 canh giờ, buổi sáng học vào giờ Thân ( 7 giờ đến 9 giờ) buổi chiều học vào giờ Hợi ( 13 giờ đến 15 giờ) có xen kẽ giải lao giữa giờ. Về thời khóa biếu Trần Nhật Thanh từng nghe được đời trước có nghiên cứu gì đó chứng minh 7 ngày là chu kỳ sinh học của con người, tự nhiên cũng sẽ tiếp tục sử dụng, bất quá hắn đương nhiên sẽ không sếp số theo chuỗi kỳ quái từ 2 đến 7 rồi kết thúc là Chủ Nhật để đi lễ nhà thờ như Kito giáo mà trực tiếp đánh số từ 1 đến 7. Theo đó môn Văn sẽ học 2 buổi vào sáng thứ 1 và chiều thứ 4, Toán sẽ cũng học 2 buổi vào chiếu thứ 2 và sáng thứ 5, Đạo đức sẽ học 2 buổi vào sáng thứ 3 và chiều thứ 6. Các thời gian trống còn lại sẽ được sắp xếp cho môn Quân sự, cứ 4 ngày thứ 7 thì sẽ có 2 ngày học sinh được nghỉ có thể gặp gỡ người thân đến thăm cùng 2 ngày còn lại là tiến hành tổng duyệt quân sự toàn trường.
Chương trình giảng dạy với môn Văn là chữ Quốc Ngữ biết đọc biết viết là đạt yêu cầu, với môn toán là hệ chữ số Ả Rập và bảng cửu chương có thể tính cộng trừ và nhân chia trong hàng trăm thông thạo là đạt yêu cầu. 2 môn này chỉ cần học sinh có tự tin có thể xin thi tốt nghiệp sớm một khi thi đỗ thì có thể nghỉ không cần đến lớp với hai môn này.
Khác với Văn và Toán hai môn Đạo đức và Quân sự không thể tốt nghiệp sớm mà bắt buộc phải học xuyên suốt 5 năm. Theo đó môn Đạo đức được thiết kế giáo trình để bồi dưỡng đắp nặn cho học sinh tam quan đúng đắn, gồm thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan.
Cái gì, ngươi hỏi thế nào là tam quan đúng đắn, câu trả lời đương nhiên là phải vĩnh viễn trung thành với hoàng thất họ Trần, vĩnh viễn trung thành với hoàng đế bệ hạ vĩ đại cùng con cháu ngài, nhất định phải tuân thủ vương pháp pháp quy của Đại Việt, phải chủ động tố giác đấu tranh với các âm mưu nổi loạn lật đổ của bọn phản nghịch. Cơm các em đang ăn quần áo các em đang mặc, bàn ghế các em đang ngồi, giấy bút sách vở các em đang dùng đều là của hoàng đế bệ hạ vĩ đại ban cho, các em đến cuối đời cũng không trả hết hoàng ân cuồn cuộn ngài là cha mẹ thứ hai của các em, là cha mẹ của dân toàn thiên hạ, dân mà chống lại ngài tức là con chống lại cha mẹ, là tội bất hiếu không thể tha thứ.
Trần Nhật Thanh đối với cách giáo dục trung quân của lịch đại đế vương Đông Á vẫn luôn rất khinh thường, các ngươi muốn dạy trung quân lại không chọn lúc còn non mà dạy, lúc con trẻ thơ thì phó mặc cho đám thầy đồ Nho sĩ dạy dỗ tự do, đến lúc người ta lớn lên tính cách đã định hình lại vọng tưởng dạy dỗ bọn hắn trung quân, làm thế thật sự hiệu quả sao, chỉ có thể nói trung quân thật thì ít, trung quân trên khẩu hiệu thì nhiều.
Cuối cùng là môn Quân sự, môn này chiếm số giờ học nhiều nhất cũng là mục tiêu chính yếu nhất của giáo dục bắt buộc đào tạo kỷ luật và kỹ năng chiến đấu cho học sinh có thể trở thành một binh sĩ trong tương lai, mỗi người khi sinh ra đều phải là một chuẩn bị sẵn sàng chết để báo đáp hoàng ân cuồn cuộn của hoàng đế bệ hạ vĩ đại. Chương trình sẽ phân chia theo năm, năm 1 và năm 2 sẽ chỉ tập đội hình đội ngũ với các nội dung bao gồm quay trái phải đứng nghiêm nghỉ, đi bộ đều theo hàng, chào hỏi theo quân lễ. Lên năm 3 buổi tập đội hình đội ngũ bị rút xuống 1 buổi để bắt đầu các hạng tập luyện mới như 1 buổi chạy bộ rèn thể lực, 2 buổi tập kỹ năng thao tác với mô hình súng trường giả có lò xo bắn đạn đất sét, bằng cái bài tập về các tư thế đứng nằm quỳ với súng, 1 buổi luyện chiến thuật và kỷ luật nhóm 5 người một buổi tập đánh trận giả cơ bản mô phỏng chiến trường giao chiến. Lên năm 4 và năm 5 thì buổi luyện kỹ năng thao tác sẽ được giảm xuống còn 1 buổi và đánh trận giả sẽ được nâng lên 2 buổi.Cứ 2 tuân thì toàn trường sẽ có một buổi tổng duyệt đội hình đội ngũ cả 5 năm. Với lịch học Quân sự và Đạo đức trong 5 năm, Trần Nhật Thanh dự phán có thể uốn nắn được đám trẻ tính kỷ luật và phục tùng mệnh lệnh theo ý muốn của mình, đồng thời có thể đào tạo được tầng lớp nhân lự có kiến thức cơ bản đủ để gánh vác vai trò công nhân công nghiệp. Đến nỗi cái gì tư duy phản biện, giáo dục khai phóng hắn chỉ có thể ha hả. Tư duy phản biện có thể có nhưng tính chính đáng của ngai vàng không năm trong thứ có thể phản biện. Giáo dục khai phóng, thứ này đối với dân chủ tự do là có lợi nhưng với nền quân chủ thì ngược lại, mông quyết định đầu, thân là một quân chủ phong kiến phản động hắn đâu có ngu mà đem thứ này đưa vào giáo dục, Trẫm bỏ tiền ra cốt để nuôi dạy thần tử trung thành không phải để nuôi một đám ăn cháo đá bát, ăn cơm của Trầm mà phản lại Trẫm, chỉ cần trung thành có đủ rồi, năng lực có thể nghĩ biện pháp bổ sung sau. Giáo dục tẩy não đối với nền quân chủ vẫn là công cụ cực kỳ sắc bén.
Đối với các học sinh tiểu học Trần Nhật Thanh đồng thời cũng tiến hành thiết kế chế độ ăn 3 bữa, bữa sáng học sinh sẽ được uống một bát sữa đậu nành lót bụng, bữa trưa và tối là cơm gạo hoặc các loại bánh ăn với đậu phụ và bột cá khô xay nhỏ cùng canh rau đơn giản, đảm bảo vừa có tinh bột lại có đạm cùng dầu mỡ, đảm bảo thần dân tương lai có đủ dưỡng chất phát triển, đầu tư vào trẻ em là đầu tư cho tương lai, đói ai cũng không thể đói thế hệ trẻ.
Chế độ ăn này thiết kế cũng dựa trên tình hình thực tế, nguồn đạm được lựa chọn là chế phẩm đậu nành cùng cá là vì Trần Nhật Thanh suy xét đến hầu bao của mình, chi phí có được mấy thứ này rẻ hơn thịt khá nhiều, tài chính của hắn có thể đủ chu cấp được, nếu là thịt thì cho dù hắn là đại phú hào lớn nhất Đại Việt hiện tại cũng chịu không nổi. Dĩ nhiên thịt vẫn là có nhưng chỉ là phần thưởng cho nhóm nào đúng đầu trong các buổi tập trận giả, thể hiện ra tư chất binh lính ưu tú. Các học sính sẽ được phân phối theo nhóm 5 người một phòng ở theo đúng tổ chức đơn vị chiến đấu của quân đội, thay phiên nhau làm đội trưởng quản lý, mỗi năm sẽ được xếp lại nhóm mới để mở rộng mạng lưới giao lưu, bồi dưỡng tin tưởng đồng đội, nói tóm lại giáo dục tiểu học phổ cập lấy đào tạo nhân lực dự bị tương thích đáng tin cho quân đội là mục tiêu hàng đầu.
Về giải trí trường học sẽ có bãi đất trống để chơi thể thao cùng một thư viện nhỏ cho học sinh viên đến mượn đọc sách lúc rảnh, về nội dung sách thì có sách sơ cấp phổ cập kiến thức khoa học ở mức nhập môn như vì sao lại có gió, trái đất là hình cầu, nóng thì nở ra lạnh thì co lại,… cùng các truyện cổ tích dựa theo trí nhớ đơi trước của Trần Nhật Thanh biên soạn và hiển nhiên những truyện mang tính trêu cợt vua quan, bất lợi cho chế độ quân chủ như truyện Trạng Quỳnh hoàn toàn sẽ không xuất hiện trên giá sách để đầu độc bọn nhỏ.