Chương 85: Luật vệ sinh môi trường (2)
Điều luật thứ hai trong bộ luật vệ sinh là nghiêm cấm xả rác bừa bãi theo đó mỗi gia đình được chính quyền địa phương phát một thùng gỗ để chứa rác thải tập trung, mỗi cấp chính quyền theo điều lệ phải tổ chức các đội vệ sinh đi thu gom phân, nước tiểu và rác thải từ các nhà các hộ để tiến hành tập trung xử lý ủ thành phân bón hoặc tiêu hủy bằng phương pháp đốt hoặc chôn lấp ở khu vực xa nguồn nước và khu dân cư. Các đội vệ sinh sẽ được trang bị các phương tiện như xe trâu, xe kéo hoặc xe đẩy tay, nhân viên vệ sinh đồng thời cũng được trả lương chính thức toàn bộ kinh phí được trích cấp từ ngân khố địa phương. Đối với điều luật này Trần Nhật Thanh sớm tại năm trước đã phát chỉ dụ đến các tỉnh tiến hành chuẩn bị phương tiện cùng chiêu mộ nhân công đến cuối tháng Giêng thì nhận lại được báo cáo kết quả rằng các địa phương đã chuẩn bị đầy đủ có thể sẵn sàng tiến hành hoạt động. Đây cũng là một cơ sở để hắn có tự tin ban hành luật định lúc này.
Điêu luật thứ ba trong luật vệ sinh Trần Nhật Thanh biên soạn là quy định xây dựng hệ thống cống nước theo đó quan lại cùng chức sắc các địa phương có nhiệm vụ trích cấp ngân sách huy động tập hợp dân chúng mình cai quản tiến hành thi công xây dựng cải tạo đường nước thải khép kín có nắp đậy và có đường dẫn nổi tập trung dẫn đến một hồ nước thải chuyên dụng cách xa khu dân cư. Trần Nhật Thanh thiết kế quy định này là tham khảo quy hoạch thời hiện đại, ở thời đại này mỗi nhà mỗi hộ là một cá thể độc lập, chất thải tùy ý xả loạn gây ra ô nhiễm đất cùng nguồn nước trên diện rộng, đã thế đường nước thải còn lộ thiên tạo môi trường sinh sôi lý tưởng cho ruồi muỗi cùng vi trùng gây bệnh không chỉ vậy còn gây khó khăn cho thu gom xử lý. Ngược lại thiết kế đường dẫn nước thải tập trung và khép kín vừa hạn chế được vi sinh vật gây bệnh sinh sôi lại còn dễ dàng tiến hành xử lý nước thải, dù sao xử lý một hồ nước tại một vị trí vẫn dễ dàng hơn là xử lý manh mún ở vô số điểm đầu ra.
Đối với xử lý nước thải Trần Nhật Thanh căn cứ kinh nghiệm đời trước mà thiết kế ra một bộ quy trình làm sạch tương đối bài bản. Theo đó nước thải dẫn đến hồ sẽ chảy qua một lưới lọc rác thiết kế từ các song sắt thô để chặn lại các rác thải rắn lớn trong nước, sau đó được dẫn chảy qua liên tiết 3 hồ lắng hình chữ nhật dài lòng sâu, ở đây sẽ được bổ trí nhân viên rắc vôi bột hoặc tro bếp định kỳ để lắng đọng đại đa số cặn bẩn rắn trong nước, sau đó lại được dẫn qua bể lọc gồm ba lớp tuần tự từ trên xuống là sỏi, cát mịn và than củi. Lúc này nước thải đã tương đối sạch sẽ sẽ được dẫn chảy chậm vào hồ thủy sinh có trồng sen và nuôi cá để tiến hành làm sạch cuối cùng rồi xả thải ra ngoài hoặc tái sử dụng làm nước tưới cho cây trồng. Toàn bộ hệ thống lấy theo hắn dự tính lấy trình độ xây dựng của Đại Việt hiện tại thì sẽ mất trung bình khoảng từ nửa năm đến một năm có thể hoàn công, nhiều nhất cũng không vượt qua một năm rưỡi khi đi vào hoạt động cơ bản có thể giải quyết gần như hoàn toàn vấn đề ô nhiễm từ nước thải từ sinh hoạt, các loại bệnh dịch từ nước bẩn vốn là ác mộng ở thời đại này cơ bản có thể đẩy lui phần lớn.
Ở điều luật thứ 4, Trần Nhật Thanh quyết định quy định cấm tắm rửa, giặt quần áo và cho súc vật đằm mình trực tiếp xuống sông . Ở điều luật thứ 5 hắn cũng quy định cấm ăn đồ ăn sống chỉ ngoại lệ với trái cây và quy định bắt buộc phải đun sôi nước trước khi uống. Đối với hai điều luật này hắn đương nhiên biết sẽ động chạm đến tập quán thói quen của dân chúng nhiều nơi, phiền hà và bất mãn nhất định là sẽ có, thậm chí ở nhiều nơi còn có thể lén lách luật nhưng cũng không thèm để ý, cấm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, đỡ được bệnh tiêu chảy cùng giun sán đi chừng nào hay chừng đó.
Bộ luật vệ sinh được ban hành, mặc dù đã được tuyên truyền tư trước đó một năm song phản ứng của dân chúng đối với 5 điều trong bộ luật cũng là tuyệt hoan nghênh, nào là các quan lão gia thật là có tật thích sạch sẽ đến điên rồi, ngay cả dân chúng ăn gì làm gì cũng phải quản, đúng là ngồi trong phủ nha không ra ngoài không biết dân gian khó khăn, nào là tôi đây tắm sông ăn gỏi cá sống suốt cũng đâu có sao đâu, vẫn khỏe mạnh đi cày được tận 2 mẫu ruộng,….nói chung là đều không phải có lời gì hay. Dĩ nhiên bọn họ cũng chỉ có thể trong âm thầm chửi bậy lúc riêng tư, trên mặt nổi tuyệt không dám nói, dù sao nha dịch của quan phủ cũng không phải ăn chay, tội khi quân phạm thượng, xúc phạm hoàng đế, phỉ báng triều đình là tội chết, không ai dám đánh cược với tính mệnh của mình.
-Bệ hạ, trong dân gian có không ít tên điêu dân âm thầm đối với chính lệnh có lưu ngôn phỉ ngữ, thần muốn xin chỉ thị của bệ hạ, phải chăng có thể tiến hành bắt giữ ?
Trong ngự thư phòng Lạc Thanh cung, Nguyễn Trừ sắc mặt nghiêm túc, cung kính dò hỏi.
Trần Nhật Thanh cười nhạt nói:
-Không sao chuyện này Trẫm sớm đã có dự liệu, khanh cùng bọn thủ hạ chỉ cần chú ý đến kẻ nào có ngôn luận kích động bạo lực thôi là được, một khi có kẻ như thế xuất hiện thì lập tức bắt giữ, còn lại một chút lời ra tiếng vào oán giận vu vơ thì không cần để ý, không ảnh hương đến đại cục
Nguyễn Trừ nghe vậy thì cung kính chắp tay:
-Thần tuân chỉ.
Nói xong hắn liền nhanh chóng rời đi.
Còn lại một mình Trần Nhật Thanh đôi môi hơi nhếch lên cười nhẹ, đối với dân chúng phản ứng tiêu cực hắn đã sớm đoán trước, cũng không có gì kì quái, các ngươi bây giờ có thể giận Trẫm thậm chí trong bụng chửi bậy Trẫm cũng được dù sao Trẫm có giải thích các ngươi cũng không hiểu được, đợi vài năm sau dịch bệnh ít đi, gia đình họ hàng cùng bản thân các người được khỏe mạnh các người sẽ tự nhiên biết Trẫm là nhìn xa trông rộng, đến nỗi còn những kẻ vẫn ngoan cố bất chấp bị phạt tiền vẫn muốn lén lút lách luật Trẫm là không có cách nào, dù sao ngay cả Phật Tổ Thích Ca cũng không độ được kẻ không vô duyên, người phàm như Trẫm càng chỉ có thể bất lực.
Trần Nhật Thanh ngả lưng tựa ra sau ghế thần sắc nhẹ nhàng, làm vua trong chế độ quân chủ chuyên chế Đông Á cổ chính là thoải mái như vậy, quyền quyết định nằm trong tay một số ít, chỉ cần thuyết phục được họ là có thể thông qua, nào mất công như chế độ dân chủ hiện đại, cãi nhau dông dài mãi không thôi vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi đến cuối cùng nhiều khi chuyện gì cũng làm không thành. Dân chúng chỉ cần không bị dồn ép đến cơ cực thì tính dẻo dai cam chịu vẫn là rất cao.