Chương 84: Luật vệ sinh môi trường (1)
Ngày Tết qua đi, năm Thánh Nguyên thứ hai bắt đầu, bước vào tháng hai các cơ quan của triều đình Đại Việt bắt đầu trở lại làm việc. Trong Cần Chính điện, Trần Nhật Thanh nhìn phía dưới các đại thần đã lần lượt xem xong dự luật mình viết liền cười hỏi:
-Các khanh có vấn đề gì cứ nói.
Lê Quát có chút do dự nói:
-Bệ hạ, dự luật này hình phạt tiền phải chăng có chút hơi nặng.
Trần Nhật Thanh gật đầu nói:
-Đúng, Trẫm biết đúng là có chút nặng, nhưng có thế thì dự luật mới tiến hành được, dân chúng vốn tản mạn đã quen, đôi lúc cần hình phạt răn đe mạnh một chút thì mới có thể vào khuôn khổ, hơn nữa mức phạt Trẫm cũng đã có cân nhắc, mức 1 đồng lần đầu vi phạm, tuy có thể làm người nghèo cảm thấy xót tiền nhưng không đến mức đóng không được, mỗi lần tái phạm tiếp theo giá tiền tăng gấp đôi là công cụ đủ răn đe những kẻ dám khinh nhờn pháp lệnh. Lại nói chính sách này đã giao cho các địa phương phổ biến thông báo xuống từ năm ngoái, dân chúng cũng đã có chuẩn bị tâm lý, theo Trẫm thấy thì không có vấn đề gì nhiều.
Lê Quát nghe Trần Nhật Thanh nói vậy thì sắc mặt dịu xuống, nói:
-Nếu bệ hạ đã có suy xét thì vi thần không có ý kiến gì, thần đồng tình.
Trần Nhật Thanh gật đầu quay sang các đại thần khác:
-Còn các khanh có ý kiến gì không ?
Các đại thần thấy Lê Quát đã đồng tình lại nghĩ đến xác thật không có vấn đề gì ngoài mức độ hình phạt cũng lần lượt bày tỏ thái độ đồng tình. Thấy vậy Trần Nhật Thanh hài lòng nói:
-Tốt. Nếu các khanh không có ý kiến gì vậy cứ quyết định như vậy, bắt đầu biểu quyết.
Các đại thần lần lượt giơ tay biểu quyết, không một ngoại lệ đều đồng tình, dự luật được toàn phiếu thông qua, trở thành pháp định sẽ được sao chép gửi đi phổ biến đến các địa phương bắt đầu thi hành
Trần Nhật Thanh đời trước đọc qua lịch sử, biết ở thời đại này nguyên nhân sút giảm dân số không chỉ do thiếu lương thực mà còn do bệnh tật mà trong đó vấn đề thiếu vệ sinh trong sinh hoạt đóng vai trò hàng đầu, thế nên sau một năm chuẩn bị tuyên truyền trước, hắn quyết định đẩy ra bộ luật vệ sinh nhằm chấn chỉnh lại thói quen sinh hoạt của dân chúng.
Trần Nhật Thanh biết thời đại này mọi người ý thức vệ sinh còn rất kém, thậm chí ngay giới tinh hoa Nho sĩ của Đại Việt cũng không tốt bao nhiêu minh chứng là thời kỳ Lê Thánh Tông có tình trạng quan lại nhai trầu rồi tùy tiện nhổ ném bã bừa bãi làm bẩn sân rồng khiến hoàng đế không chịu nổi vào năm Hồng Đức thứ 4 phải hạ chỉ cấm tiệt. Ở các miền quê tình trạng đại tiểu tiện và khạc nhổ bừa bãi càng là tràn lan, việc ném rác thải xuống sông suối ao hồ làm ô nhiễm nguồn nước cũng không phải hiếm thấy, ở các khu dân cư khi đi trên đường lâu lâu lại bắt gặp phân của con người và động vật bài tiết ra là tình huống thông thường, chính điều kiện thiếu vệ sinh này tạo môi trường thuận lợi cho các loại bệnh truyền nhiễm lây lan trong đó thường thấy nhất là bệnh tả, dịch hạch cùng kiết lỵ bùng phát thành dịch giết hại rất nhiều sinh mệnh. Hiểu được tính nguy hại của tình trạng mất vệ sinh hắn nay đã trở thành người cai trị Đại Việt tự nhiên sẽ phải ngăn chặn, bộ luật vệ sinh đầu tiên trong lịch sử Đại Việt cứ như vậy mà ra đời.
Trần Nhật Thanh biết lấy trình độ hiểu biết của dân chúng Đại Việt hiện giờ giảng cho họ cái gì vi khuẩn vi trùng gì đó đại đa số người chắc chắn sẽ không hiểu nên quyết định trực tiếp dùng thủ tục cưỡng chế từ trên xuống cùng thiết kế phạt tiền để đẩy mạnh tiến hành. Tóm lại mặc kệ bây giờ các ngươi có hiểu hay không, lệnh Trẫm đã ban ra thì phải thi hành, các ngươi nhất thời có thể thấy phiền hà nhưng sau này thấy khi kết quả tự khắc các ngươi tự khắ sẽ hiểu. Dĩ nhiên để tránh việc o ép quá mức gây bằng mặt không bằng lòng ở cấp cơ sở hắn đã dành gần một năm để chuẩn bị sẵn cơ sở hạ tầng sẵn sàng để hỗ trợ cho dự luật.
Cụ thể điều luật đầu tiên trong bộ luật vệ sinh là nghiêm cấm đại tiểu tiện cùng khác nhổ bừa bãi, mỗi gia đình sẽ được hỗ trợ xây dựng nhà vệ sinh kiểu mới thay thế việc đi vệ sinh ngoài trời hoặc cầu tiêu, đồng thời ở địa phương trên đường cũng tiến hành xây cất nhiều nhà vệ sinh công cộng, tất cả đều hoàn toàn miễn phí đổi lại tất cả phân và nước tiểu sẽ toàn bộ phải giao nộp cho chính quyền để vận đến hầm ủ tập trung làm phân bón nông nghiệp. Nhà vệ sinh kiểu mới khác biệt so với nhà vệ sinh kiểu cũ ở việc nó được trang bị bồn cầu sứ xả nước do các thợ gốm đúc theo chỉ đạo của Trần Nhật Thanh.
Bồn cầu sứ xả nước kỳ thật thiết kế cũng không phức tạp, cơ bản có công nghệ chỉ là một khối sứ đúc mà thôi, kỹ nghệ không phức tạp. Bồn cầu cấu tạo có đầu nối với một bình nước xả một đầu nối với đường thoát chất thải có bố trí các đoạn uốn cong thành hình chữ U hay chữ S tạo thành các vùng đọng nước chặn mùi hôi bốc ngược lên. Theo đó khi đi vệ sinh xong người sử dụng chỉ cần kéo dây gạt theo cơ cấu một nắp đậy ở đáy bình nước xả nước được sẽ theo tác dụng trọng lực mà được xả xuống từ trên cao chảy xuống thông qua các rãnh viền của bồn cầu mà chảy xuống tạo thành dòng nước xoáy cuốn chất thải xuống đường ống thoát bên dưới xuống hầm chứa, hoặc thậm chí không cần bình nước xả trực tiếp đổ thủ công cũng có thể tạo được hiệu quả tương tự.
Trần Nhật Thanh khi chỉ đạo các thợ gốm đúc bồn cầu cân nhắc đến vấn đề chi phí cùng các đối tượng sử dụng khác nhau mà đem bồn cầu chia thành hai loại kết cấu, loại kết cấu ngồi ghế với khối nung phức tạp có trang bị bình xả nước yêu cầu chi phí sản xuất cao được nhắm đến các gia đình giàu có và loại ngồi bệt không bình nước xả cho bình dân. Trải qua các thợ thủ công mày mò, khoảng 1 tháng cuối cùng hàng mẫu đạt tiêu chuẩn cũng được đúc xong, một chiếc bồn cầu dạng ghế được chuyển vào lắp đặt trong cung làm Trần Nhật Thanh vô cùng vui vẻ, cuối cùng cũng có thể cảm nhận lại chút cảm giác thoải mái của đời trước, mặc dù cái bồn cầu này vẫn chưa có hệ thống bơm nước tự động và vòi xịt như đời trước, nước thêm vào bình xả vẫn cần người đổ thủ công song so với loại cầu tiêu truyền thống thời đại này đã sạch sẽ và tiện lợi hơn nhiều.
Việc Trần Nhật Thanh sử dụng bồn cầu xả nước kiểu mới rất nhanh cũng được các quan viên trong ngoài triều biết được, dưới sự tò mò không ít người cũng tìm đến cửa hàng bồn cầu của nội vụ phủ tiến hành đặt hàng lắp đặt. Trải qua vài lần sử dụng thử các quan viên rất nhanh cảm thận được chỗ tốt của bồn cầu, danh tiếng của sản phẩm tự nhiên cũng được khai hỏa, các nhà quyền quý cùng phú hộ giàu có trong kinh thành cũng nhao nhao mua hàng, tạo thành sóng triều, doanh số tăng vọt cung không đủ cầu, lợi nhuận thù về lớn đến làm Trần Nhật Thanh nhất thời cũng nghẹn họng nhìn trân trối, phát hiện mình quả thật xem nhẹ tài lực cùng sự truy cầu chất lượng sinh hoạt của giới thượng lưu thời đại này, ẩn ẩn có chút hối tiếc sớm biết làm bồn cầu kiếm tiến như vậy, hắn băt tay vào làm từ sớm, nào còn chờ đến bây giờ, đồng thời hắn lại nhớ đến các tiền bối người xuyên việt, trong lòng có chút khinh bỉ, các ngươi làm ra được nhiều thứ vậy, nhiều kẻ còn có hệ thống với siêu năng lực nhưng lại không nghĩ đến bồn cầu, thật đúng là thiển cận, đừng nhìn nó có vẻ chỉ là một vấn đề nhỏ nhưng trong lịch sử từ khi thứ này được phổ biến ở Vương quốc Anh tỉ lệ dịch bệnh tả hạ xuống rõ rệt, mà bản chất thứ này cũng không hề khó đơn giản chỉ cần nung gốm một kỹ thuật đã quá mức dễ dàng nhất là ở khu vực Đông Á, tuy để đạt đến mức độ tráng men trắng tinh như hiện đại cũng có chút khó khăn nhưng không hề ảnh hưởng đến hệ thống vận hành.