Chương 83: Rán bánh đón Tết
Ánh trăng như vầng ngọc đã leo lên cao trên bầu trời, tỏa ánh sáng bạc dịu nhẹ chiếu xuống mặt hồ Lạc Thanh một tầng lung linh huyền ảo. Cơn gió se lạnh lướt qua mặt nước tạo nên từng gợn sóng nhẹ, thổi vào điện Song Quế nằm bên bờ hồ. Lúc này trên sân điện một tấm chiếu lớn đã được trải ra, trên chiếu ngồi một đôi nam nữ, trước mặt hai người là một chiếc mâm lớn, phía trên đặt một cục bột nếp dẻo bên cạnh là một tô lớn chứa đậu xanh màu vàng óng đã được nghiền nhuyễn, hai người thần thái chăm chú, thi thoảng lại vươn tay ngắt lấy bột nếp dẻo, ngón tay ấn nhẹ tạo hố lõm xuống, lại dùng muỗng múc lấy đậu xanh đổ vào nhân bánh rồi cẩn thận gói kín lại từng chiếc bánh nếp dẹt hoàn thành được xếp lên trên chiếc mâm trống bên cạnh. Nam nhân mặc một bộ áo bào trắng, tay áo xắn cao, thần sắc chăm chú. Nữ nhân cũng mặc xiêm y trắng làm từ lụa mỏng, khuôn mặt xinh đẹp bút tóc được buộc gọn gàng, trên đầu cài trâm ngọc, đáng chú ý bụng của nàng đã rõ ràng nhô lên cao, biểu lộ tình trạng đang mang thai của nàng. Hai người này không ai khác chính là Trần Nhật Thanh cùng hoàng hậu của hắn Kim Huệ Chi
.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, năm trì vị đầu tiên của Trần Nhật Thanh cũng dần đi đến cuối, Tết đang đến gần, triều đình cùng muôn dân tự nhiên cũng lại bắt đầu sửa soạn công việc đón Tết, tuy nhiên dưới sự can thiệp của Trần Nhật Thanh, phong tục đón Tết của triều đình Đại Việt năm nay có sự biến đổi to lớn. Đầu tiên theo luật tục truyền thông triều Trần ngày 28 Tết hàng năm hoàng đế cùng các quan thần sẽ làm lễ tế Đế Thích đến năm nay thì bị hủy bỏ . Đối với việc này các đại thần cũng không kinh ngạc, hiện tại trong dư luận triều đình Đại Việt lưu truyền Trần Nhật Thanh vì sự kiện lễ Vu Lan cùng các bê bối sau đó đối với Phật môn nảy sinh chán ghét, bắt đầu trọng dụng quy mô lớn các Nho sĩ với tư tưởng bài Phật, dưới bối cảnh như thế một lễ tế tự vua Trời Phật giáo bị bãi bỏ cũng là chuyện nằm trong dự liệu. Có sự chuẩn bị tinh thần này nên khi chiếu thư bãi bỏ các lễ tiết Phật giáo khác như lệ mời thầy tu vào làm lễ trừ tà ma đêm 30 Tết, lễ trồng đèn Phật tế Phật đêm Nguyên tiêu, lễ tắm Phật mùng 8 tháng 4 lễ Vu Lan Bồn ngày Trung Nguyên khỏi lễ tiết chính thức của triều đình hạ xuống sau đó các triều thần cũng không có chút động dung, ai nấy đều hiểu Trần Nhật Thanh đã hạ quyết tâm hoàn toàn loại bỏ các nghi lễ Phật giáo khỏi chính trị, địa vị quốc đạo trên thực tế của Phật giáo đã một đi không trở lại.
Thứ hai là lễ cúng ông bà tổ tiên vào tháng Chạp được gộp hẳn cùng lễ cúng tổ tiên đêm 30 Tết thành lễ cúng tổ tiên đêm Giao thừa ngày Tết. Ngày Hàn thực cùng ngày tuyên thệ trung thành của các đại thần mồng 4 tháng 4 được sáp nhập lại thống nhất tổ chức vào ngày Hàn Thực, ngày Trùng Cửu cùng ngày Trung Nguyên bị sáp nhập lại thành Tết Trung Nguyên báo hiếu nhưng không còn lập Vu Lan Bồn cúng cho người chết nữa. Tổng cộng sau một loạt chính sửa, ngày lễ chính thức duy nhất rút gọn lại chỉ có các ngày lễ Tết, Đoan Ngọ, Hàn Thực, Trung Nguyên cùng Trung Thu 5 ngày lễ lớn còn được tổ chức, tất cả nghi thức đắt đỏ chi phí cao của Phật giáo như tắm Phật sử dụng trầm hương, bạch đàn hương hay Vu Lan Bồn với lễ vật cúng hậu hĩnh cho vong linh đều bị loại bỏ không thương tiếc, các lễ vật thủ tục trong các dịp lễ còn lại cũng được giản lược đi rất nhiều. Một loạt thay đổi này cũng không phải vì Trần Nhật Thanh đối với lễ nghi long trọng có bao nhiêu phản cảm, đơn giản là vì hắn chỉ cảm thấy số lượng lễ tiết phải làm có chút quá nhiều hơn nữa tình hình quốc khố hiện tại không phải là lúc có thừa tiền để tổ chức lễ tiết quá mức xa hoa mà thôi.
Lại nói đến công việc đón Tết của triều đình Đại Việt năm nay, Trần Nhật Thanh cũng quyết định tiến hành giản lược, hủy bỏ chương trình ca múa ngày Tết, cho phép các đại thần có thể nghỉ ngơi ở nhà không cần vào triều dự lễ ăn tiệc như trước, lại phỏng theo tục làm cơm cúng tổ tiên của dân gian sáng tạo thành làm cỗ cúng Thái miếu. Cụ thể việc cúng tế Thái miếu ngày Tết sẽ không còn cần ngoại thần tham dự mà sẽ tư nhân hóa chỉ có gia đình hắn cùng hoạn quan cung nữ tiến hành tổ chức, các bàn cỗ sau khi cúng tế đại đa số sẽ được phân phát đến phủ của các đại thần, chỉ số ít sẽ được giữ lại làm đồ ăn gia đình hắn sử dụng để tránh đồ ăn bị thừa ra để lâu bị hỏng gây lãng phí.
Đối với việc Trần Nhật Thanh giản lược lễ nghi tự nhiên cũng không phải ai cũng đồng tình, ngoài đại đa số đại thần cảm thấy nhẹ nhàng vì có thêm ngày nghỉ ra thì trong triều cũng tồn tại một nhóm đại thần cầm quan điểm dị nghị phản đối lấy các quan viên Lễ bộ làm nòng cốt do Trần Tôn làm dẫn đầu, liên danh gửi tấu chương can gián cho rằng giản lược lễ nghi sẽ khiến Thiên tử mất đi tính uy nghiêm, triều đình không thể hiện được uy thế nhưng đều bị Trần Nhật Thanh lấy lý do quốc gia khó khăn, tài chính khẩn trương mà bác về. Lấy hắn cho rằng nếu chỉ vì bãi bỏ dăm ba buổi tiệc tùng mà không còn uy ngiêm thì hắn cái hoàng đế này làm cũng quá thất bại, tốt nên nên đập đầu vào đậu phụ mà chết đi cho rồi, hơn nữa có thể có người thấy lễ nghi tiệc tùng lớn là vui vẻ chứ hắn thì không, chịu ảnh hưởng từ ký ức kiếp trước hắn đối với tiệc tùng lớn luôn mang cảm giác chán ghét, cảm thấy nó không chỉ ồn ào náo động, còn ăn uống quá mức gây đầy bụng khó tiêu, quần áo mặc cũng phải chỉnh tề đúng mực, thái độ lúc nào cũng phải hân hoan vui vẻ gượng ép quả thật quá mệt mỏi đến như tra tấn tinh thần, nào thoải mái tự do bằng như ở nhà, thích ăn gì thì ăn, muốn mặc sao thì mặc, không có người soi mói, nếu không phải đại sự quốc gia nhiều khi không thể tránh khỏi đại tiệc đại lễ, hắn thật lòng muốn hoàn toàn đem nó bãi bỏ.
Đại tiệc hủy bỏ, lễ nghi giản lược khiến Trần Nhật Thanh đáng lý sẽ bận bịu dự tiệc làm lễ trong dịp Tết có được thời gian rảnh, hắn nhớ lại từ khi hắn đem Kim Huệ Chi cưới về cũng đã lâu không có cơ hội lâu dài ở riêng, lại nghĩ đến nàng đang mang thai, ở đời trước của hắn biết được khọc học hiện đại đã chứng minh khác với quan niệm thường thấy ở thời đại này phụ nữ có thai không phải nằm yên kiêng khem là tốt, ngược lại vận động nhẹ nhàng sẽ có lợi cho sức khỏe bản thân và thai nhi hơn, hắn quyết định bày ra một hoạt động mới để hâm nóng cảm tình – cùng bồi nàng làm bánh rán để ăn Tết.
Nếu bây giờ có người từ đời trước xuyên không lại đây hỏi Trần Nhật Thanh vì sao ngày Tết hắn lại làm bánh rán mà không phải bánh chưng bánh giày theo tục cổ truyền ngàn đời thi hắn sẽ không ngần ngại bật cười mà trả lời người anh em ngươi quá thiếu hiểu biết rồi, cái gọi là cổ truyền ngươi nói kỳ thực nó không tồn tại xuyên suốt dòng lịch sử như ngươi lầm tưởng. Bánh chưng bánh giày được định hình làm món ăn tiên quyết dịp Tết trong tập tục là chuyện của thời Lê, ở thời Trần của hắn căn bản không có tục này. Bánh giày thời đại này được dùng để cúng trong lễ tắm tượng Phật ngày 8 tháng 4 còn bánh chưng chỉ là phong tục rất thiểu số ở một số địa phương trong dân gian còn lưu giữ, lễ đón Tết của triều đình vốn dĩ không hề không hề có một quy củ thống nhất nào, đơn giản là tất cả các món ăn ngon đều có thể sử dụng làm đồ lễ ngày Tết, không hề có quy định rõ phải là bánh chưng. Không chỉ là bánh chưng bánh giày ngày cả huyền thoại sau lưng hai loại bánh này cũng vẫn chỉ tồn tại dưới dạng truyền thuyết dân gian không được triều đình công nhận, vua đều tiên mở dòng truyền thừa của nước Nam hiện tại là Triệu Vũ Đế Triệu Đà căn bản không phải cái gì Hùng Vương hay An Dương Vương. Hùng Vương và An Dương Vương được đưa vào dòng truyền thừa là chuyện xảy ra vào đời Lê cụ thể là thời Lê Thánh Tông Lê Tư Thành chỉ đạo Ngô Sĩ Liên biên tập huyền thoại Hùng vương trong dân gian vào quốc sử. Nên có thể nói cái gọi là bản sắc truyền thống mà người Việt hiện đại hình dung là sản phẩm tổng hợp và kiến tạo hoàn chỉnh từ đời Lê Thánh Tông, từ trước đó trở đi vốn dĩ là không tồn tại trong tâm thức của giới cầm quyền Đại Việt, nên nếu người xuyên không trở về thời Lý Trần mà nói với hoàng đế lúc đó rằng Hùng Vương, An Dương Vương là tiên vương nước ta, Triệu Đà là giặc xâm lược chắc chắn sẽ nhận lại được là những ánh mắt kỳ quái. Nói tóm lại Trần Nhật Thanh kể từ khi chuyển sinh đến thời đại này hiểu được tình hình tư tưởng thì mới càng hiểu được vai trò công lao của nhà Lê bị nhiều người hiện đại đã vô tình xem nhẹ ra sao, Lý-Trần và Lê- Nguyễn cơ bản là hai thế giới rất khác biệt, cuộc xâm lược của quân Minh gây đứt gãy văn hóa khiến Phật giáo bị tổn thất thảm trọng, Nho giáo có cơ hội du nhập vươn lên thành vị trí thống trị, đồng thời cũng kéo theo nhu cầu kiến lập 1 dòng truyền thừa kết nối với đời thượng cổ, cái gọi là đất nước phá khởi họ Hồng Bàng hậu duệ Lạc Long Quân mới được trở thành ngôn luận chính thống. Nguyễn Trãi viết Bình Ngô đại cáo liệt kê Triệu, Đinh, Lý, Trần là các triều đại đối với Hán, Đường, Tống, Nguyên chính là vì nguyên nhân như vậy, ở thời đại này Hùng Vương hay An Dương Vương căn bản không chỉ là chuyện kể nghe xa xưa mà thôi, không ai thật sự coi nó là cơ sở luận chính trị nghiêm túc .
Một nguyên nhân thứ hai Trần Nhật Thanh không quyết định làm bánh chứng bánh giày là vì hai loại bánh này làm quá thời gian và quá tốn công, nào giống bánh rán đơn giản dễ làm ít nguyên liệu nếu chọn bánh chưng bánh giày thì căn bản không phải vợ chồng hắn hai người có thể đơn độc hoàn thành.
Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi hai ngươi sau hơn 2 tiếng cuối cùng cũng nặn xong bánh, chảo dầu được bắc lên Trần Nhật Thanh thân làm nam nhân tự nhiên việc nhân đức không nhường ai đảm nhiệm việc rán bánh, 30 phút sau, bánh đã chiên hết, hắn lại tiến hành cho nước đường vào chảo để ngào đường, cuối cùng sau hơn 3 tiếng đồng hồ, một mâm bánh rán thành phẩm đã hoàn thành, số lượng tổng cộng lên đến 200 cái. Trần Nhật Thanh lau mồ hôi trên trán, phân ra 100 cái để làm quà biếu cho cha mẹ ở cung Thánh Từ, 50 cái làm quà tặng cho các đại thần, chỉ còn giữ lại 50 cái lưu lại Lạc Thanh cung để vợ chồng hắn hai người ăn cùng nhau.
Kim Huệ Chi thấy Trần Nhật Thanh ngồi đối diện vẫn thần người ra không ăn một chiếc bánh nào thì thần sắc nghi hoặc hỏi:
-Phu quân chàng sao vậy, sao không ăn ?
Trần Nhật Thanh mặt đầy ý cười trả lời :
-Ai bảo tại nàng đẹp quá, chỉ cần nhìn nàng ăn là ta thấy no rồi.
Kim Huệ Chi khuôn mặt đỏ lựng, ngượng ngùng quay đi chỗ khác, tay ngọc đấm nhẹ vào ngực hắn, giọng hờn dỗi:
-Hừ, chỉ dẻo miệng là giỏi.
-A ! Đau quá, nương tử nàng định mưu sát thân phu đấy phải không ?
Trần Nhật Thanh ôm ngực không ngừng kêu đau nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt nham nhở của hắn Kim Huệ Chi biết được hắn lại bắt đầu giở thói trêu cợt như mọi khi. Nàng khuôn mặt trầm xuống giả vờ bực tức nói:
-Hứ, không thèm để ý đến chàng.
Trần Nhật Thanh kêu đau một hồi thầy Kim Huệ Chi thật sự không có phản ứng mình thì xích người đến bên cạnh nàng nở nụ cười đê tiện cười hề hề ngòn tay chỉ vào má :
-Nương tử, hay bây giờ thế này đi, nàng hôn ta một cái làm nhận lỗi, phu quân ta đây sẽ đại nhân đại đức tha cho nàng tội mưu sát thân phu, thế nào ?
Kim Huệ Chi bị hắn quấy rối không chịu nổi chỉ có thể hừ lạnh một tiếng thuận theo quay sang đặt môi hôn lên má hắn, khuôn mặt đỏ ửng giọng hờn dỗi:
-Chàng đã vừa lòng chưa ?
-Không tệ lắm, nương tử nàng đã biết nhận lỗi thì phu quân ta cũng không phải kẻ hẹp hòi, tha cho nàng đấy.
Nói xong sắc mặt vui vẻ đưa tay cầm lấy bánh rán gặm ăn. Kim Huệ Chi nhìn Trần Nhật Thanh một bộ dáng phân khởi trong lòng không khỏi ấm áp, mặc dù những trò trêu chọc của hắn lúc nào cũng làm nàng nan kham khó đối phó nhưng trong lòng nàng cũng không giận vì nàng biết bộ dạng chồng mình như này là độc nhất chỉ có nàng mới được nhìn thấy, ngoài ra không ai có thể thấy được, chỉ có ở bên nàng hắn mới bỏ xuống tất cả phòng bị, tất cả lễ tiết mà không kiêng nể gì, điều đó chứng tỏ nàng trong lòng hắn có vị trí quan trọng, hắn thật lòng yêu thương nàng. Nghĩ đến đây nàng trong lòng ngọt ngào, khuôn mặt ửng đỏ, đôi môi hơi nhếch lên.
Chú thích:
1, Về phong tục ăn Tết đời Trần : Tác khảo sát sử liệu là An Nam chí lược có ghi nhận bánh giày chỉ xuất hiện trong lễ cúng Phật trong Lễ tắm rửa tượng Phật mùng 8 tháng 4. Hoạt động mà có thể xuất hiện bánh chưng bánh giày vào dịp Tết chỉ có duy nhất là lễ cúng ông bà tổ tiên vào tháng Chạp và 30 Tết nhưng theo thông tin mô tả là cúng ông bà Tổ tiên giống với lễ tiến Tân ( mùng 1 tháng 10) – dùng hai chữ là “hào soạn” tức là bày biện tươm tất dùng đồ ăn ngon nói chung- không có nhắc đến bánh chưng
2, Về chuyện Hùng Vương An Dương Vương
Thông tin tác đưa ra là Hùng Vương An Dương Vương không được triều đình Lý Trần công nhận là có căn cứ, cụ thể bộ quốc sử đầu tiên cũng là duy nhất ở thời đại đó là Đại Việt sử ký của Lê Văn Hưu chỉ chép từ Triệu Vũ Đế Triệu Đà đến Lý Chiêu Hoàng, không có Hùng Vương hay An Dương Vương. Chỉ có trong các tư sử như Đại việt sử lược của tác giả Khuyết danh chép lại chuyện Hùng Vương, cùng huyền thoại An Dương Vương so với những gì được biên soạn trong Toàn Thư đời Hậu Lê thì sơ lược hơn rất nhiều, và bản thân phần ghi chép này cũng không được liệt vào danh sách các triều đại. Điểm này trùng khớp với 1 tác phẩm khác là An Nam chí lược của Lê Tắc chép Hùng Vương An Dương Vương ở phần ” truyện cổ tích”