Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tien-vo-chi-vo-han-tieu-binh.jpg

Tiên Võ Chi Vô Hạn Tiểu Binh

Tháng 1 26, 2025
Chương 853. (đại kết cục!) Chương 852. Cuối cùng 1 chiến
truong-sinh-khong-qua-loa-den-vo-dich-tuyet-khong-roi-nui

Trường Sinh: Không Vô Địch, Tuyệt Không Rời Núi

Tháng 12 25, 2025
Chương 705: thu hết dược viên bí cảnh Chương 704: không thanh linh dịch
tu-linh-khi-khoi-phuc-den-mat-phap-thoi-dai.jpg

Từ Linh Khí Khôi Phục Đến Mạt Pháp Thời Đại

Tháng 2 3, 2025
Chương 1135. Thượng thiên không tệ Chương 1134. Ta có thể có cái gì ý đồ xấu đâu?
ta-mot-cai-dien-vien-biet-chut-cong-phu-rat-hop-ly-a.jpg

Ta Một Cái Diễn Viên, Biết Chút Công Phu Rất Hợp Lý A?

Tháng 2 24, 2025
Chương 576. Sau này biến hóa, càng nhiều truyền thừa, Đại Hạ liên bang cùng tinh tế đại khai phát! « đại kết cục » Chương 575. Đám người nghiên cứu sợ không nghĩ đến, chúng ta Hứa tổng đêm nay cũng không có lần nữa tạo dựng mộng cảnh dự định
dau-la-tuyet-the-nghich-menh-chi-dong.jpg

Đấu La Tuyệt Thế: Nghịch Mệnh Chi Đồng

Tháng 1 15, 2026
Chương 277: Làm càn rỡ hai cái lão già Chương 276: Đại thông minh
xuyen-nhanh-thai-tu-tro-lai-tien-nu-dung-lua-ta.jpg

Xuyên Nhanh: Thái Tử Trở Lại, Tiên Nữ Đừng Lừa Ta

Tháng 2 21, 2025
Chương 380. Cải biến thế giới, quy tắc chi lực ( đại kết cục )! Chương 379. Song thần chi chiến, kinh thiên động địa ( bên dưới )!
phong-than-bat-dau-trich-tinh-lau-tu-thieu.jpg

Phong Thần: Bắt Đầu Trích Tinh Lâu Tự Thiêu

Tháng 1 22, 2025
Chương 512. Đại kết cục Chương 511. Thôn phệ cô, vẫn là cô thôn phệ ngươi
van-dao-chuong.jpg

Vấn Đạo Chương

Tháng 2 26, 2025
Chương 333. Đại kết cục Chương 332. Đại di dời
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 5 : Đại Minh loạn tượng (1)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 5 : Đại Minh loạn tượng (1)

Nam Kinh Ứng Thiên phủ, Hoàng thành, chính sự đường

Chu Nguyên Chương ngồi sau ngự án, đôi mắt có chút thâm quầng, thần thái mệt mỏi nhưng vẫn cố đánh lên tình thần chăm chú lắng nghe hoạn quan dùng giọng đều đều tuyên đọc :

– Sơn Đông hành tỉnh dâng tấu báo hai phủ Tế Nam, Lai Châu nhiều năm hạn lụt, đến năm nay lại có hạn hán, huyện Tức Mặc của Thanh Châu; huyện Giao Thủy Lai Châu trời nổi gió lớn, có mưa đá rơi xuống, lại có nạn châu chấu lúa mạch đều bị hư hại hết cả, dân chúng đã gia sản khánh kiệt, trong nhà không còn một hạt thóc, phải tìm cỏ quả, bóc vỏ cây mà ăn, cá biệt có kẻ còn lấy xác người đói chết mà làm thành canh thịt, tình cảnh vô cùng thảm thiết. Nay tấu xin triều đình phát thóc cứu giúp.

Chu Nguyên Chương thân hình sững lại, ký ức vốn đã phủ bụi trong thâm tâm lại lần nữa ùa về, ông vẫn nhớ như in hơn 20 năm trước cũng là vì một nạn hạn hán cùng châu chấu mà ông dã mất đi gia đình, bản thân mang theo một chiếc bát mẻ lê tấm thân tiều tụy đi xin ăn, may mắn được cửa Phật cưu mang, nếu không ông cũng không biết liệu còn có thể sống đến ngày hôm nay hay không. Hồi thần trở lại trên mặt mang theo cảm khái, đôi mắt có chút ướt át, Chu Nguyên Chương dùng giọng có chút run run nói:

-Dân Sơn Đông lâu nay bị họa binh đao, nay vừa mới bình định, lại nhiều năm liền thiếu ăn, sao lại khốn khổ như vậy chứ ! Nay dân đói như thế, trẫm há có thể ngồi nhìn họ chết sao ? Trung thư tỉnh hãy rà soát lại, nươi nào còn dư thóc thì hãy chở đến Sơn Đông cứu tế sắc cho các quan lại Sơn Đông không thu thuế lúa mùa hè năm nay, các khoản thuế nợ của các năm trước và tất cả các loại lao dịch đều được miễn trừ hết

Bên dưới ngồi sau bàn làm việc Hồ Duy Dung thân hình thấp bé cầm lấy bút lông, đôi tay lay động ghi chú lại chỉ thị của Chu Nguyên Chương, hoạn quan thấy Hồ Duy Dung đã ghi chép xong thì tiếp tục tuyên đọc:

-Ty Đô chỉ huy sứ Thanh Châu tâu: Quân lương dự trữ ở Thanh Châu nên cho thương nhân nộp thóc ở Yên Đầu, Thạch Tân để đổi lấy muối, nhằm giảm chi phí vận chuyển.

Vận chuyển quân lương từ cổ chí kim luôn là phân đoạn trọng yếu thậm chí quyết định thành bại của quân đội trên chiến trường tuy nhiên thời đại này chưa có phương tiện vận chuyển hiện đại, cung cấp hậu cần hoàn toàn dựa vào nhân lực cùng súc vật kéo thô sơ dẫn đến hệ quả kèm theo là một bài toán rất khó giải quyết, cụ thể nếu muốn vận chuyển nhiều lương thực hơn phải tăng số lượng người cùng súc vật kéo trong đoàn vận tải nhưng bản thân người cùng súc vật kéo cũng là sinh vật, cũng cần ăn lương thực, hệ quả là tiêu hao lương thực trên đường đi cũng gia tăng theo số lượng lương thực vận tải được, kết quả là đến một giới hạn nhất định sẽ lâm vào bế tắc ác tính, gia tăng lượng vận chuyển ngược lại lại khiến số lượng lương thực cuối cùng đến nơi tụt giảm do tiêu hao cho đơn vị vận chuyển, khoảng cách càng xa, con đường càng hiểm trở khó đi vấn đề này càng nghiêm trọng.

Minh triều từ khi lập quốc không ngừng chiến tranh, gần nhất lại đại bại ở thảo nguyên, áp lực phòng ngự vô cùng căng thẳng làm bản thân Chu Nguyên Chương cái hoàng đế này cũng đau đầu không thôi, nay kiến nghị này dâng lên trong lòng âm thầm tính toán phát hiện đây quả thật là một biện pháp hay. Muối là hàng hóa thiết yếu, con người không ăn muối sẽ chết nên bản thân nghê buôn muối luôn là một nghề buôn bán có lợi nhuận kếch xù cũng vì thế mà rất nhiều triều đại Trung Hoa tiến hành độc quyền buôn muối, bao gồm Minh triều mới thành lập của Chu Nguyên Chương cũng không ngoại lệ, nhờ kiểm soát rất nhiều ruộng muối ở ven biển, mới đây lại thu được quyền kiểm soát khu sản xuất muối mỏ lớn nhất Trung Nguyên sau khi tiêu diệt triều đình Đại Hạ cát cứ Tứ Xuyên, Minh triều hiện tại có rất nhiều muối, đem đổi lương thực hoàn toàn không có gánh nặng, các thương nhân đối với lấy lương thực muối loại mặt hàng bán chạy này cũng chắc chắn vô cùng vui lòng. Chu Nguyên Chương ánh mắt sáng lên vui mừng gật đầu:

-Chuẩn y !

Hoạn quan ánh mắt lượt xuống lại tiếp tục đọc:

-Liêu Đông vệ tâu báo: thám mã dò la được ở Liêu Dương Nữ Chân chư bộ đều đã quy phục Nạp Cát Xuất, gần nhất không ngừng có Hồ kỵ xuất hiện do thám, nghi ngờ là hắn chuẩn bị phát binh xâm phạm. Liêu Đông vệ đã tích cực chuẩn bị chiến tranh nhưng lương thảo trong kho còn lại khồn nhiều, e là khó có thể tác chiến lâu dài, ngựa chiến cũng thiếu thốn, quân ta đối mặt Hồ kỵ rất là bị động.

Chu Nguyên Chương trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói:

-Trung thư tỉnh xem xét thi hành cho thương nhân đổi gạo lấy lương thực cung cấp cho Liêu Đông lệnh cho Sơn Đông vận cho Liêu Đông vệ 10000 tấm vải bông để đổi lấy ngựa.

Đối với sắc lệnh này của Chu Nguyên Chương, nếu là người không hiểu thì sẽ kỳ quái nhưng những người ngồi ở đây đều là nhân tinh, trong lòng biết rõ mệnh lệnh này là gì ? Liêu Đông vệ dùng vải bông đổi lấy ngựa thì tự nhiên phải tìm người có ngựa để đổi mà xung quanh Liêu Đông đương nhiên không cần phải nói tự nhiên chính là người Hồ- người Mông Cổ cùng người Nữ Chân ở Nguyên triều. Không sai, Minh triều dùng vải bông đổi ngựa chiến của Nguyên triều để đánh chính Nguyên triều, tuy thoạt nghe có chút khôi hài nhưng đây hoàn toàn là sự thật, phương Bắc khổ hàn giá rét, đối mặt với cái lạnh của mùa đông người Hồ cần nhất là quần áo ấm để chống lại cái lạnh nhưng bản thân họ nghèo rớt mồng tơi, kinh tế vô cùng lạc hậu, vải vóc sản xuất thiếu thốn, các bộ lạc tự nhiên chỉ có thể tư địch, đem ngựa của đi bán cho người Hán mua lấy vải vóc làm quần áo ấm. Triều đình Nguyên đối với hành động của các bộ lạc trong lòng biết rõ nhưng chỉ có thể nhắm một mắt, mở một mắt làm như không thấy, đánh nhau là chuyện của đánh nhau cũng không ảnh hưởng đến lẫn nhau buôn lậu, dù sao cũng không thể để các dũng sĩ chịu lạnh đi.

Hoạn quan tiếp tục tuyên đọc :

-.Bắc Bình tâu trình: vệ Vĩnh Thanh bị hỏa hoạn, khí giới trong kho đều bị thiêu hủy hết cả. Phủ Khai Phong có lụt lớn nhà cửa dân chúng rất nhiều bị ngập, các phủ Từ Châu, Đại Đồng ở Sơn Tây bị nạn châu chấu. Ở phía tây bắc huyện Từ Cấu cùng huyện Dương Khúc phủ Thái Nguyên thuộc Sơn Tây có xảy ra động đất, nhà dân kho phủ phần nhiều bị hư hại . Hai phủ Phượng Tường, Bình Lương ở Thiểm Tây bị mưa đá làm hại đậu, lúa mì tuyệt thu.

Một loạt tin tức xấu truyền ra làm Chu Nguyên Chương đầu có chút đau, gần như toàn bộ phương Bắc nơi nơi đều xảy ra thiên tai, tổn thất tài vật to lớn, bất đắc dĩ chỉ có thể liên tục hạ lệnh miễn thuế cùng cứu tế.

Hoạn quan đem tổng hợp tấu chương phương Bắc đặt xuống cầm lên tổng hợp tấu chương phương Nam, đang lúc Chu Nguyên Chương trong lòng chờ đợi tình hình có chút khác biệt thì lại bị tin tức xấu vô tình đánh nát.

– Huyện Sùng Minh thuộc phủ Tô Châu, huyện Hải Môn thuộc phủ Thông Chông bị mưa lớn, thủy triều dâng, nhà cửa của dân phần nhiều bị cuốn trôi. Các huyện Thặng thuộc phủ Thiệu Hưng, huyện Nghĩa Ô thuộc phủ Kim Hoa, huyện Dư Hàng thuộc phủ Hàng Châu bị gió lớn, nước trong núi dâng trào, trôi nổi nhà cửa, nhân dân, gia súc, nhiều người chết đuối. Phúc Kiến tâu trình : phá huyện Phúc Ninh thuộc Phúc Châu bị bọn giặc Oa tập kích, chúng trước sau giết hại, cướp bóc hơn 350 nhân dân, đốt cháy hơn 1.000 nhà, cướp 250 thạch lương quan. Chỉ huy thiêm sự Trương Ức của vệ Minh Châu dẫn quân đánh giặc Oa, không may trúng tên mà chết.

Chu Nguyên Chương bị nghe đến có chút chán ngán chỉ có thể giản lược phân phó:

-Trung thư tỉnh xem xét tiến hành cứu tế, các vùng bị nạn đều cho miễn thuế, Trương Ức anh dũng kháng bọn giặc Oa vì nước mà chết trận, chiếu cho cấp phát sắc khen cùng tiền tử tuất giao cho gia quyến.

Lúc này hoạn quan lại đọc tiếp :vệ Thái Thương tấu trình sứ đoàn Cao Ly khi vượt biển về nước thi gặp gió lớn, thuyền bị chìm, chính sứ Hồng Sư Phạm cùng 39 người chết đuối, phó sứ Trịnh Mộng Chu cùng 113 người còn lại trôi đến địa giới Gia Hưng, Bách hộ trong vệ là Đinh Minh dùng thuyền cứu được.

Chu Nguyên Chương gật đầu:

-Phát chỉ cho quận huyện dọc đường đưa họ trở về kinh sư, phải tiếp đãi cho tốt. Trung thư tỉnh phát lệnh sắp xếp cấp thuyền bè cho họ về nước.

Hoạn quan lướt đến cuối tấu chương trầm giọng đọc:

-Vệ quốc công Chinh Nam tướng quân Đặng Dũ tâu trình: Phó tướng quân Chinh Nam là Giang Âm hầu Ngô Lương suất lĩnh đội ngũ bình định các man Ngũ Khai, Đàm Khê, Cổ Châu, tổng cộng 223 động, ghi tên 15.000 dân, thu tập 4.540 binh sĩ tán loạn, bắt được hơn 400 con ngựa, trâu.

Chu Nguyên Chương lông mày hơi giãn ra, trong một loạt tin tức xấu cuối cùng cũng có một tin tức tốt. Minh triều lập quốc tuy đã lập quốc 5 năm, mặc dù bên ngoài xưng là đã thống nhất Trung Quốc nhưng thực tế tình hình cũng không ổn định, một trong những điểm nóng đó chính là ở Quảng Tây, với địa thế núi rừng hiểm trở, lịch đại vương triều Trung Hoa đối với nơi này cai trị cơ bản rất lỏng lẻo, phần lớn diện tích hẻo lánh đều phó thác cho các thổ ti người bản địa tiến hành tự trị, Đại Minh kiến lập tình trạng này cũng không có thay đổi, hệ quả là mặc dù trên danh nghĩa đã được bình định từ 4 năm trước ở Quảng Tây vẫn tồn tại số lớn thổ ti bằng mặt không bằng lòng cùng các cựu quan triều Nguyên đang lẩn trốn có liên hệ, vì vậy từ đầu năm trước, dưới các cựu quan triều Nguyên cổ động các thổ ti này đã kết thành liên minh phát động các cuộc tập kích liên tục vào các châu quận do Minh triều kiểm soát, Chu Nguyên Chương tự nhiên không thể ngồi nhìn, thế là đồng thời với 3 cánh đại quân Bắc tiến thảo nguyên thì một cánh đại quân Nam chinh do Đặng Dũ chỉ huy bắt đầu tiến hành xâm nhập núi rừng tiến hành truy quét các thế lực thổ ti chống đối, đến nay sau hơn 6 tháng chính chiến, tin tức tốt cuối cùng cũng tới khiến Chu Nguyên Chương không khỏi mừng rỡ, không kìm được tấm tắc:

-Tốt lắm !

Hoạn quan thấy Chu Nguyên Chương đang cao hứng thì hơi do dự một chút lại bổ sung:

-Bệ hạ, trong này Vệ Quốc công cũng tấu lên quân đội chinh chiến lâu ngày, lương thực tiêu hao khá lớn, thỉnh cầu triều đình tiến hành phát lệnh cho các châu quận tiến hành bổ sung.

Chu Nguyên Chương vụi vẻ gật đầu, thuận miệng phát cấp:

-Trung thư tỉnh xem xét điều lương, nhất định phải phát cấp đầy đủ.

Nghe được Chu Nguyên Chương phân phó bên dưới Hồ Duy Dung lập tức sắc mặt trở nên khó khăn, không nhịn được mở miệng nhắc nhở:

-Bệ hạ Quảng Tây đầu năm nay mới có động đất lớn, các châu phủ thiệt hại không nhỏ, tháng trước quan phủ Quảng Tây còn dâng tấu nói lương thực tích trữ sau khi cứu tế dân chúng hiện tại đã không còn nhiều, xin được miễn thuế nộp lên, bệ hạ cũng đã chuẩn tấu bây giờ e là lại không có khả năng tiếp tục cấp phát thêm quân lương.

Hồ Duy Dung lúc này trong lòng không ngừng chửi bậy, Chu Nguyên Chương thì hay rồi, chỉ cần một câu bâng quơ phân phó xuống các thần tử phải chạy đôn chạy đáo thi hành, nhất là bản thân hắn người hiện tại đang phụ trách tổng điều vận vật tư toàn quốc càng là đứng mũi chịu sào. Không quản gia không biết củi gạo mắm muối quý, nhà địa chủ cũng không có lương thực dư, Đại Minh tuy lớn nhưng hiện tại đại đa số vùng đều bị thiên tai mất mùa, kho lương thu vào cơ bản chỉ dựa vào vùng kinh sư Giang Nam cùng một vài vùng ở Chiết Giang chèo chống trong khi nơi nơi đòi lương đòi quân, hắn Hồ Duy Dung cũng là phí sức của chín trâu hai hổ áp lực công việc rất lớn, dĩ nhiên hắn đối với áp lực cũng là vui vẻ chịu đựng dù sao cũng nhờ tài năng điều phối của hắn mới lọt mắt xanh của Chu Nguyên Chương, trở thành tân tinh nổi bật nhất trên quan trường Đại Minh, chức vụ tuy hiện tại chỉ là Tham tri chính sự nhưng trên thực quyền hắn đã thành người quyền lực nhất trong Trung thư tỉnh, thăng chức thừa tướng đoán chừng cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Chu Nguyên Chương không để ý nói:

-Trẫm nhớ kinh sư còn không phải còn nhiều kho lương còn dư sao, điều vận đến cho đại quân là được.

Hồ Duy Dung không khỏi cười khổ :

-Bệ hạ, kinh sư tuy có dư lương song hiện nay trong thiên hạ nơi nơi đòi lương, mới vừa rồi bệ hạ lại phát lệnh chở thóc đến cứu tế cho Sơn Đông, số lượng dư dả đã không nhiều lắm, huống cho Quảng Tây xa xôi, từ kinh sư vận lương đến tiêu hao cũng không nhỏ.

Chu Nguyên Chương có Hồ Duy Dung nhắc nhở nhất thời cũng cảm thấy vấn đề có chút khó giải quyết, lông mày nhíu lại suy nghĩ biện pháp. Lúc này Hồ Duy Dung chợt linh quang khẽ động nói:

-Bệ hạ, thần nghĩ đến một biện pháp.

Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Chu Nguyên Chương, Hồ Duy Dung tiếp tục nói:

-Bệ hạ, An Nam giáp giới với Quảng Tây lại đã thần phục triều ta, chi bằng phái sứ đến lệnh cho bọn hắn điều lương cho đại quân, như thế khoảng cách cung ứng gần, lương thảo có thể đến kịp thời và đầy đủ.

Chu Nguyên Chương xoa cằm suy nghĩ rồi gật đầu:

-Biện pháp này của ngươi không tồi ! Cứ quyết định như vậy đi. Trung thư tỉnh cùng Lễ bộ thương lượng chọn ra nhân tuyển đi sứ rồi tấu lên cho Trẫm.

-Vi thần tuân chỉ ! Hồ Duy Dung cung kính đáp lời, rồi cầm lấy bút lông đem chri lệnh của Chu Nguyên Chương viết lên công văn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-vo-hon-gia-cat-lien-no-ban-thung-het-thay
Đấu La: Võ Hồn Gia Cát Liên Nỗ, Bắn Thủng Hết Thảy!
Tháng mười một 23, 2025
vi-one-piece-the-gioi-mang-den-chu-than-hoang-hon
Vì One Piece Thế Giới Mang Đến Chư Thần Hoàng Hôn
Tháng 10 11, 2025
ta-dua-vao-dien-kich-thanh-kinh-di-nhan-vat-chinh-ban-tay-vang.jpg
Ta, Dựa Vào Diễn Kịch Thành Kinh Dị Nhân Vật Chính Bàn Tay Vàng
Tháng 1 5, 2026
sau-khi-song-lai-ta-thanh-thanh-mai-bach-nguyet-quang
Sau Khi Sống Lại, Ta Thành Thanh Mai Bạch Nguyệt Quang
Tháng mười một 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved