Chương 43: Cơn sốt phân chim
Tỉnh Hải Đông, xã Đông Triều
Đoàn thuyền đông đúc xếp thành hàng nối đuôi nhau tiến vào bến tàu. Tàu vừa cập bến những tấm vãn gỗ nhanh chóng được hạ xuống, các thủy thủ mặt đầy mô hôi, dưới tiếng hô quát thúc giục của đốc công vác lên từng bao tải lớn từ trên boong nhanh chóng từ vận xuống cầu tàu. Trên bến tàu số lớn phu khuân vác đã chờ đợi, bọn họ tiếp nhận bao tải từ tay các thủy thủ chất đầy lên xe cút kít rồi lại tiếp tục vận chuyển sâu vào bến. Lúc này trong bên tàu các thương nhân đã đứng đến kín người hết chỗ, một buổi đấu giá đang diễn ra, trên bục người chủ trì hướng phía dưới tuyên bố:
-Đợt đầu tiên là 100 bao bạch lân loại 1, giá khởi điểm 1000 đồng, mỗi lần tăng giá không thể thấp hơn 20 đồng.
Giá khởi điểm được tuyên bố ra phía dưới một thương nhân đã gấp không chờ nổi hô giá:
– 2000 đồng.
Những người khác cũng không chịu thua, tiếp tục theo vào hô giá:
– 2500 đồng
– 3000 đồng
-3200 đồng
Giá cả của 100 bao tải từ 1000 đồng khởi điểm dưới sự tranh đoạt gay gắt của các thương nhân nhanh chóng bị xào lên, đến cuối cùng bị 1 người dùng 5000 đồng giá cao mua đi. sau đợt đấu giá đầu tiên, người chủ trì tiếp tục tiến hành đợt đấu giá thứu hai, mở ra một vòng tranh đoạt khốc liệt mới.
Trần Nguyên Dao cùng dẫn theo tùy tùng đứng ở một bên quan sát đem toàn bộ khung cảnh đấu giá nhộn nhịp thu vào trong mắt trên mặt đã cười không khép được miệng. Hắn vốn nguyên danh là Trần Thúc Dao, là con trai thứ hai của tông chính tự khanh Trần Nguyên Đán, do quy định mới của tông thất mà đổi tên thành Trần Nguyên Dao, là chủ nhân của đội tàu vừa cập cảng, những bao “ bạch lân” đang được đấu giá chính là thuộc về hắn, bây giừo nhìn giá cả không ngừng bị xào lên cao rồi lấy giá trị kếch xù bán đi, hắn đương nhiên là vô cùng hưng phấn. Trần Nguyên Dao quay sang bên cạnh hướng vẫn luôn đứng hầu một bên một lão văn sĩ trung niên dò hỏi:
-Lão Trịnh chuyện mở rộng đội tàu cũng tuyển mộ nhân công tiến hành đến đâu rồi ?
Lão văn sĩ nghe được Trần Nguyên Dao chất vấn thì trên mặt lộ ra thái độ bất đắc dĩ hồi đáp :
-Bẩm hầu gia, hiện giờ các nhà tông thất đều đang chạy đua mở rộng đội tàu, các phường đóng thuyền đều nhận được số lớn đơn đặt hàng, căn bản trong thời gian ngắn rút ra không được khoảng trống, lão nô đã cùng một phường đóng tàu thỏa thuận nhưng bọn hắn nói đơn đặt hàng của chúng ta muốn hoàn công phải đợi đến cuối năm sau. Về chuyện tuyển nhân công thì chúng ta đã sơ bộ tuyển mộ được 200 người, đều đã lên tàu ra khơi.
Trần Nguyên Dao gật đầu, cũng không vì nhiệm vụ mình giao cho lão Trịnh bị châm trễ mà bất mãn. Thân là tông thất quý tộc cấp cao của Đại Việt hắn đương nhiên rõ ràng hiện giờ trong hoàng tộc các tống thất đều đang đua nhau mở rộng đội tàu cùng tuyển mô nhân công ra khơi khai thác bạch lân, mức độ canh tranh tuyệt đối không thua kém đám thương nhân ở đây bao nhiêu.
Bạch lân trong lời nói của Trần Nguyên Dao cùng lão Trịnh kỳ thực cũng không phải thứ gì xa lạ, nó chính là tên gọi bên ngoài ở Đại Việt đương thời của quặng phân chim. Vào năm ngoái Trần Nhật Thanh thành lập hải đội Hoàng Sa, đối với quần đảo Hoàng Sa cắm bia lập mốc, thiết lập căn cứ trú đóng cùng khai thác phân chim chỉ 2 tháng sau khi hải đội ra khơi đoàn thuyền đầu tiên đã trở lại đất liền, mang theo nhóm quặng phân chim đầu tiên. Vốn biết rõ quặng phân chim thứ này là phân bón cực kỳ cao cấp hiệu quả chỉ thau kém phân bón hóa học hiện đại Trần Nhật Thanh đích thân lấy ruộng đất hoàng trang của mình làm thí điểm đầu tiên bón quặng phân chim, đồng thời cũng không giữ làm của riêng, vô cùng hào phóng đem phân phát cho các nhà tông thất 1 ít dùng thử. Các tông thất đối với quan gia nhà mình ban cho loại phân bón màu trắng kì lạ gọi nó là cao cấp phân bón có thể giúp tăng sản lượng thóc ít nhất 3 phần thái độ ban đầu là bán tín bán nghi, nhưng nghĩ đến quan gia nhà mình kỳ tư diệu tưởng đã có rất nhiều ví dụ chứng minh, nên cũng hưởng ứng mà đanh ra một phân nhỏ ruộng đất tiến hành nếm thử. Kết quả khi mùa thu hoạch đến kết quả thu được quả thật làm họ chấn kinh, so với các thửa ruộng khác thì ở thửa ruộng bón bạch lân sản lượng thu hoạch tăng lên ròng rã tăng đến 5 phần, cá biệt có nhà sản lượng còn gia tăng đến gần gấp đôi, so ra lời nói ban đầu của quan gia còn có chút bảo thủ. Hoàn toàn bị kết quả thực tế thuyết phục, các tông thất rất nhanh chóng đã tụ hợp lại với nhau, cử ra đại điện tiến cung, hướng Trần Nhật Thanh dò hỏi lai lịch của loại phấn bón màu trắng này. Trần Nhật Thanh đối với bọn hắn cũng không giấu giếm, trực tiếp đem lai lịch của quặng phân chim nói ra.
Khi từ miệng của Trần Nhật Thanh biết được thứ phân bón thần kỳ này thế mà lại là sản vật từ Hoàng Sa, các tông như thất là vô cùng bất ngờ, ai có thể ngờ được những hải đảo xa xôi hoang vu kia thế mà lại có vật quý như vậy. Đại Việt là nước nông nghiệp làm chủ, các tông thất mỗi người đều là đại địa chủ, vật có thể đại quy mô gia tăng sản lượng nông nghiệp như quặng phân chim thứ này mức độ hấp dẫn tự nhiên không cần phải nghĩ, tất cả mọi người phản ứng vô cùng nhất trí, trải qua trưng cấu ý kiến của Trần Nhật Thanh bọn hắn thống nhất đem nguồn gốc của bạch lân tiến hành bảo mật, đua nhau đặt hành đóng tàu, tuyển mộ nhân công tiến đến Hoàng Sa tất cả đều mài đao soàn soạt muốn phân một ly canh. Cũng vì chuyện này ảnh hưởng mà nhân lực của hải đội Hoàng Sa trải qua một năm đã đạt được bước nhảy vọt quy mô gia tăng gấp 5 lần, cầu cảng cùng lều trại khai thác phân chim liên tiếp mọc lên. Kết quả đầu tư cũng không làm các tông thất thất vọng, bạch lân từ Hoàng Sa mang về vừa xuất hiện trên thị trường lập tức dẫn đến oanh động to lớn, giá cả không ngừng tăng vọt, khiến bọn họ thu về lợi nhuận khổng lồ.
Đối với chuyện các tông thất thanh đoạt tham gia khai phát Hoàng Sa, thái độ của Trần Nhật Thanh là đại lực duy trì, Hoàng Sa ở nơi hải đảo xa muốn khai phát ra đầu nhập chắc chắn không nhỏ, so với ăn mảnh một mình thì nhường ra một bộ phận lợi ích thu hút người gia nhập chia sẻ gánh nặng khai phát, mọi người cùng nhau phát tài là lựa chọn sáng suốt hơn nhiều. Thời đại này điều kiện khác với đời sau công nghệ hàng hải còn lạc hậu, khả năng viễn dương của tàu thuyền hết sức hạn chế, các tuyến thương mại lớn cơ bản đều tập trung sát đất liền, nơi xa xôi lại còn có đá ngầm như quần đảo Hoàng Sa trong mắt người đời căn bản là nơi hoang vu vắng vẻ, căn bản không có bao nhiêu giá trị kinh tế, cũng vì vậy mà Đại Việt luôn đối với Hoàng Sa coi trọng không đủ. Trong nguyên bản lịch sử triều Nguyễn mỗi lần tiến hành phái hải đội ra Hoàng Sa cơ bản thu nhập chính là thu nhặt mót hàng hóa từ xác tàu đắm cơ bản thu về không được bao nhiêu lợi nhuận khiến động lực duy trì không đủ, sau này dưới áp lực tài chính khỏ khăn mà trực tiếp đem hải đội cho bãi bỏ, hoàn toàn không biết được đám phân chim hóa thạch dưới chân họ là thần khí của nông nghiệp, ở phương Tây được xưng tụng là vàng trắng, giá trị vượt xa chút hàng hóa nhặt mót nhỏ nhoi từ tàu đắm đó. Thế mới thấy kiến thức chính là sức mạnh, không có kiến thức cho dù ngồi trên núi vàng cũng không biết, cuối cùng chỉ có thể tiện nghi cho kẻ khác.