Chương 39: Cha vợ thương lượng (2)
Bên trong đại trướng quân Vân Nam, Lương Vương cùng Kim Huệ Chi hai cha con ngồi đối diện nhau quan một chiếc bàn trà, Lương Vương thái độ ôn hòa dò hỏi:
-Nữ nhi, lần này hai con không mang theo hai ngoại tôn của ta đến sao, từ năm trước đến giờ vẫn luôn muốn gặp mặt bọn chúng.
Kim Huệ Chi áy náy nói:
-Hài tử tuổi vẫn còn nhỏ, nữ nhi nghĩ lần này đường đi xóc nảy không tốt cho tiểu hài tử nên không đem chúng theo, xin phụ vương thứ lỗi cho nữ nhi.
Lương Vương nhẹ gật đầu:
-Không sao, con quyết định vậy là đúng, qua lại mệt nhọc với hài tử thật đúng là với hài tử không tốt, là ta sơ suất không nghĩ đến.
Lúc này ông sắc mặt nghiêm lại, cẩn thận dò hỏi:
-Nữ nhi, con nói thật cho phụ vương biết, 2 năm nay con sống thế nào, hắn đối với con ra sao, ta nhớ hắn vẫn còn phụ mẫu, bọn họ có làm khó con không ?
Kim Huệ Chi ánh mắt mê ly, vẻ mặt hạnh phúc mãn nguyện nói :
-Nhật Thanh chàng ấy đối với nữ nhi rất tốt, chàng rất quan tâm đến nữ nhi . Các đại thần của chàng khuyên can chàng lập thêm phi tử nhưng chàng vẫn nhất mực khước từ, đến giờ hậu cung của chàng hiện tại cũng chỉ có một mình nữ nhi. Phụ mẫu chàng cũng rất yêu quý nữ nhi, coi nữ nhi như con ruột, không có làm khó nữ nhi điều gì.
Lương Vương nghe vậy không khỏi ngạc nhiên, đây thật sự có chút ngoài dự liệu của ông, phải biết ở thời đại này nam nhân quyền thế có nhiêu thê thiếp cơ bản là thông lệ phổ biến, người trung thành một vợ một chồng không phải là không có nhưng hoàn toàn là cực thiểu số, nhất khi đã trở thành quân chủ một nước càng là hiếm có hơn, không nói đâu xa chính bản thân ông cũng không làm được như vậy, trong suy tính ban đầu của ông con gái mình có thể vững chắc làm chính thất đã là vừa lòng, chưa từng nghĩ đến có thể được độc sủng, xem ra cái con rể này đối với nữ nhi của ông chuyên tình ra ngoài dự liệu. Lương Vương gật đầu hài lòng:
-Nếu quả thật như vậy thì ta cũng yên tâm .
Đến đây trong mắt ông linh quang lướt qua thận trọng dò hỏi:
-Nữ nhi, phụ vương ở xa, đối với An Nam hiểu biết cũng không rõ, rất là hiếu ký, con xuất già đến nơi đó thời gian cũng đã không ngắn, có thể nói cho ta biết ấn tượng của con không ?
Kim Huệ Chi hơi nghiền ngẫm một lúc rồi nói:
-Con thường ngày ở thâm cung, đối với tình hình bên ngoài cũng không hiểu nhiều, chỉ biết vốn dĩ trước kia An Nam cũng không ổn định, nhưng từ khi Nhật Thanh chàng ấy đăng cơ, sửa đổi chế độ, phổ biến kỹ nghệ nông nghiệp mới tình hình đã hoàn toàn thay đổi. Lúc con đến An Nam nơi đó dân chúng nước đó tuy không nói là đến mức người chết đói khắp nơi nhưng đói kém gầy gò vẫn là hết sức phổ biển, nhưng qua liên tục 3 mùa vụ bội thu lớn trong 2 năm nay, bây giờ An Nam lương thực dồi dào, người trong nước ấy ai nấy đều no đủ, ngay cả những người không có ruộng đất cũng có thể thông qua đi làm lao công mà được ăn no.
Lương Vương đôi mắt trừng lớn, thái độ khó tin hỏi lại Kim Huệ Chi:
-Nữ nhi, con nói đây đều là sự thật ?
Kim Huệ Chi sắc mặt nghiêm túc gật đầu:
-Phụ vương, nữ nhi từng câu từng lời đều là sự thật.
Lương Vương khóe môi giật giật, sắc mặt biến đổi không ngừng, ông trước đây tuy đã đối với Đại Việt cùng Trần Nhật Thanh cái con rể này hết sức coi trọng nhưng bây giờ mới phát hiện thực tế vẫn là quá mức xem nhẹ. Sau khi thấy được sức phòng ngự mạnh mẽ của giáp tấm Đại Việt, bản thân ông cũng không nhàn rỗi, sau khi sứ đoàn đón dâu của Đại Việt rời đi lập tức triệu tập các thợ rèn ưu tú nhất trong thành Côn Minh tiến hành phỏng chế, muốn tiến hành tự chủ sản xuất trang bị cho quân đội Vân Nam. Các thợ rèn tập trung tinh lực suốt mấy tháng trời nghiên cứu hàng mẫu của Đại Việt kết quả cho ra lại làm Lương Vương thất vọng không thôi- tất cả đều thống nhất quan điểm nhận định vật liệu thép của giáp tấm chất lượng quá mức siêu tiêu, bọn họ ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn thấy loại vật liệu thép nào chát lượng cao như vậy, căn bản phỏng chế không nổi. Đối với chiến dịch Lưỡng Quảng của Đại Việt đầu năm nay Lương Vương cũng là vô cùng quan tâm, phái người theo dõi nghe ngóng tìn tức sát sao kết quả lại phát hiện ra Đại Việt không chỉ giáp trụ ưu lương mà còn có cả hỏa khí mạnh mẽ, khiến ông hết sức giật mình . Đến bây giờ từ miệng con gái mình biết được Trần Nhật Thanh ngoài vũ khí ra thế mà còn biết cả kỹ thuật làm nông làm ông khiếp sợ không thôi, trong lòng không khỏi thật sự phục, chiến đấu sĩ toàn năng như thế này, ông vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, thật là mở mang tầm mắt.
Nhìn cha mình lộ ra thái độ thất thố, Kim Huệ Chi rõ ràng ông đây là có chuyện gì, cũng không hề kỳ quái, đối với Trần Nhật Thanh thường xuyên toát ra sáng chế phát kiến nàng bây giờ cũng giống như vợ chồng Trần Nhật Chiêu cùng các thuộc hạ của hắn đã sớm miễn dịch, thấy nhiều không trách. Không giống đời sau khi tư tưởng duy lý vô thần lan rộng, niềm tin vào siêu nhiên bị sút giảm lợi hại, người thời đại này đối với sự tình huyền diệu siêu nhiên vẫn là rất tin tưởng, cho dù là tầng lớp quý tộc thượng lưu khó bị lừa gạt hơn dân thường niềm tin vào siêu nhiên vẫn là tồn tại, nếu thấy một người đang từ bình phàm đột nhiên ưu tú mà không có bất kỳ quá trình chuyển tiếp nào, người ta tất nhiên sẽ hoài nghi nhưng nếu một người đã thể hiện ra tài năng từ ban đầu thì câu chuyện khác hẳn sau này hắn có làm ra sự tình kinh ngạc cỡ nào thì cũng sẽ được quy vào cho thiên phú trời ban, được thần tương trợ. Kim Huệ Chi đối với cách nói ngấm ngầm truyền lưu trong các cựu tướng Thanh Hoa rằng Trần Nhật Thanh là tiên đồng chuyển kiếp xuống trần cũng là nhận đồng. Không nói đâu xa, ngay tổ tiên của nàng Thành Cát Tư Hãn Thiết Mộc Chân cả đời mù chữ, chưa từng đọc sách, được sinh ra và nuôi dạy trong gia đình quý tộc sa sút, so với bao thủ lĩnh trên thảo nguyên khác thua kém rất nhiều nhưng khi lập nên sự nghiệp vĩ đại có ai chất vấn tổ tiên nàng không có thầy dạy vì sao lại có trí tuệ sao, căn bản không có. Người và người chênh lệch nhiều lúc so với người và chó chênh lệch còn lớn hơn, thiên phú trời ban không phải thứ mà người phàm có thể hiểu nổi.
Lương Vương hít sâu một hơi bình phục tâm tình mới nói:
-Nữ nhi, phụ vương cũng không lưu con lại nữa, con trở về nói với Nhật Thanh bảo hắn đến trướng của ta, ta có đại sự quan trọng muốn bàn bạc với hắn.
Kim Huệ Chi gật đầu nói:
-Phụ vương yên tâm nữ nhi sẽ truyền lời của phụ vương cho chàng. Nữ nhi xin lui trước !
Nói xong nàng xoay người cất bước, tay ngọc vén của đại trướng đạp gót rời đi.