Chương 38: Cha vợ thương lượng (1)
Đại Việt, Trấn Đà Giang, Huyện Thủy Vĩ
Mặt trời lững lờ lên cao trên đầu núi tỏa từng tia nắng vàng ấm áp xuống mắt đất, hoàn toàn xua đi lớp sương mỏng buổi sớm còn sót lại trong không gian. Trong thung lũng một đoàn kỵ mã đang ra roi thúc ngựa, dẫn đầu là một đôi nam nữ, mỗi người phân biệt cưỡi trên hai tuấn mã một đen một trắng, vó ngựa đều đặn đạp lên đất mềm để lại từng hàng dấu vết rõ ràng kéo dài trên mặt đường.
Theo đoàn kỵ mã phi nước kiệu tiến lên, cảnh vật bắt đầu biến đổi, trước mắt một doanh trại to lớn hiện ra, xung quanh trại cờ xí phàn phật tung bay trong gió nhẹ. Trước cổng doanh trại một nhóm khoảng 20 người đã sớm chờ đợi từ trước, dẫn đầu là một người trung niên thân hình to lớn, khuôn mặt quắc thước không giận tự uy, đây không ai khác chính là cha vợ của Trần Nhật Thanh- Nguyên triều Lương Vương . Thấy đoàn kỵ mã xuất hiện phía trước, Lương Vương trên mặt hiện ra ý mừng, ánh mắt chờ mong hướng tới, từ lúc Kim Huệ Chi xuất giá đã gần hai năm trôi qua, cuối cùng hôm nay ông cái người làm cha cũng lại được gặp mặt con gái.
Trần Nhật Thanh tay kéo dây cương dừng lại trước cổng doanh, nhanh nhẹn xoay người xuống ngựa, bước tới bên con bạch mã đôi tay đưa ra đem Kim Huệ Chi nhẹ nhàng đỡ xuống. Hành động này rơi vào trong mắt Lương Vương làm ông không khỏi nhẹ gật đầu tươi hài lòng xem ra người con rể này thật sự đối với con gái mình thật là vô cùng sủng ái.
Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi dắt tay nhau đến trước mặt Lương Vương hơi khom người hành lễ:
-Nữ nhi khấu kiến phụ vương.
-Tiểu tế bái kiến nhạc phụ đại nhân.
Lương Vương bước tới phía trước đem Kim Huệ Chi kéo tới ôm lấy thật chặt, bàn tay to vỗ nhẹ vào lưng nàng mấy cái rồi mới buông ra, xúc động nói:
-Nữ nhi, mấy năm không gặp, con càng lúc càng xinh đẹp hơn rồi.
Kim Huệ Chi mắt đẹp mang theo nhớ nhung nhìn Lương Vương một lượt, nhẹ giọng nói:
-Phụ vương, mấy năm qua đi người vẫn không hề thay đổi, phong thái oai vũ không hề khác xưa
Lúc này Lương Vương ánh mắt quay sang Trần Nhật Thanh tươi cười trêu đùa :
-Hiền tế, bây giờ nghĩ lại lúc trước dễ dàng đem nữ nhi bảo bối của ta giao cho ngươi như vậy thật là quá sơ suất, tiện nghi cho tên tiểu tử nhà ngươi rồi
Trần Nhật Thanh tươi cười vui vẻ, không thèm để tâm trêu đùa lại:
– Nhạc phụ đại nhân người nói rất đúng. Nhưng thời gian không thể quay lại, trên đời không có thuốc hối hận có thể ăn, bây giờ ngài có tiếc nuối cũng không thể thay đổi được gì.
Lương Vương hừ lạnh nói:
-Hừ, ngươi đừng vội đắc ý, ngươi sau này nếu dám đối với nữ nhi ta không tốt, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Trần Nhật Thanh tươi cười rạng rỡ, rất sảng khoái mà hứa hẹn:
-Nhạc phụ đại nhân xin yên tâm, tiểu tế nhất định sẽ chăm sóc tốt nữ nhi của ngài, tuyệt sẽ không để nàng chịu bất kỳ ủy khuất gì.
Lương Vương khuôn mặt giãn ra như là đã tin tưởng lời hứa cúa hắn, lại lên tiếng dò hỏi :
-Ta muốn trước cùng nữ nhi nói chuyện riêng sau đó mới cùng ngươi bàn chuyện, hiền tế ngươi thấy sao ?
Trần Nhật Thanh thoải mái đáp ứng:
-Nhạc phụ đại nhân cùng nàng xa cách đã lâu, ắt có nhiều chuyện cần tâm sự, tiểu tế nào dám cản trở chứ.
Lương Vương nhẹ gật đầu hướng Kim Huệ Chi nói:
-Nữ nhi, con đi theo ta, ta có chút chuyện muốn hỏi riêng con.
Kim Huệ Chi nhẹ giọng đáp:
-Vâng, phụ vương.
Lại quay sang Trần Nhật Thanh nói:
-Phu quân, thiếp đi trước .
Trần Nhật Thanh gật đầu nói:
-Ừ, nàng cứ đi đi.
Kim Huệ Chi cùng nhóm người của Lương Vương xoay người đi vào trong doanh biến mất trong tầm mắt. Lúc này Hồng lư tự viên ngoại lang Lương Thần -người đại diện được cử đi trước phụ trách chuẩn bị doanh trại cho Lương Vương cùng các tùy tùng lần này nhanh nhẹn dẫn theo một đám quan viên và tướng lĩnh Đại Việt vẫn luôn chờ đợi ở một bên tiến đến hành lễ:
-Chúng thần tham kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế !
Trần Nhật Thanh gật đầu nói:
-Các khanh miễn lễ, đứng lên trước đi
-Chúng thần tạ ơn bệ hạ !
Chờ chúng quan tướng Đại Việt đứng lên, Trần Nhật Thanh mới nhìn Lương Thần hạ lệnh:
– Lương ái khanh, ngươi dẫn đường cho Trẫm nhưng người còn lại không có phận sự đều trở về hết đi. !
-Chúng thần tuân chỉ
Quan viên cùng tướng lĩnh Đại Việt lục tục rời đi. Lương Thần dẫn theo Trần Nhật Thanh cùng nhóm cấm quân đi vào đại trướng ở khu vực bên trái. Doanh trại này được thiết kế làm nơi gặp mặt của quân chủ hai bên Vân Nam và Đại Việt nên tự nhiên cũng chia thành hai phần, nửa bên trái do Đại Việt canh giữ, nửa bên phải do quân Vân Nam của Lương Vương canh giữ khu vực được phân chia rõ ràng.
Trong đại trướng Trần Nhật Thanh xoay người ngồi xuống bộ bàn ghế đã sắp đặt sẵn, cầm lấy bình trà rót vào trong chén. Cầm lấy chén trà còn hơi ấm, Trần Nhật Thanh nhẹ nhàng nhấp một ngụm, thở ra một hơi nhẹ nhàng thư thái, trong lòng bắt đầu suy tư tính toán. Trần Nhật Thanh biết rõ Lương Vương thời điểm này đích thân dẫn đội đến biên giới hai nước chỉ rõ muốn gặp hắn cùng Kim Huệ Chi chắc chắn không thể đơn thuần chỉ vì nhớ con gái ắt nhất định là có quốc sự muốn thương lượng. Rốt cuộc là chính mình người cha vợ này là có chuyện sự tình gì, Trần Nhật Thanh ngón tay nhẹ gõ lên mặt bàn, trong lòng không khỏi hiếu kỳ.