Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-su-huynh-khong-phai-trum-phan-dien.jpg

Ta Sư Huynh Không Phải Trùm Phản Diện

Tháng 3 3, 2025
Chương 152. Không phải kết cục kết cục! Chương 151. Tiên Tôn đỉnh phong!
gia-thien-ta-lam-nhan-vuong-chu-chu-thien-thang-tram.jpg

Già Thiên: Ta Làm Nhân Vương, Chủ Chư Thiên Thăng Trầm

Tháng 2 5, 2026
Chương 161: Vở kịch Chương 160: Đều là hí kịch
he-thong-som-mot-nam-co-the-quy-di-that-khong-co-giang-lam.jpg

Hệ Thống Sớm Một Năm, Có Thể Quỷ Dị Thật Không Có Giáng Lâm

Tháng 1 23, 2025
Chương 290. Thời gian quỷ a, lại dẫn ta đi một lần đi! Chương 289. Nam Hà phía dưới, quỷ môn mở rộng
cua-ta-cuc-pham-nu-thon-truong.jpg

Của Ta Cực Phẩm Nữ Thôn Trưởng

Tháng 1 19, 2025
Chương 1033. Tiến về tiên môn Chương 1032. Địa Cầu tiến bộ
quy-di-khoi-phuc-ta-co-the-hoa-than-dai-yeu.jpg

Quỷ Dị Khôi Phục: Ta Có Thể Hóa Thân Đại Yêu

Tháng 1 22, 2025
Chương 834. Chúng ta, thắng Chương 833. Năm tôn quỷ dị thủy tổ!
tan-the-tu-bat-giu-dong-hoc-mu-mu-bat-dau-vo-dich

Tận Thế: Từ Bắt Giữ Đồng Học Mụ Mụ Bắt Đầu Vô Địch

Tháng mười một 4, 2025
Chương 508: Kết thúc: Xong vốn không phải kết thúc, là tân bắt đầu, chính như Lâm Phong làm lại từ đầu Chương 507: Lâm Phong lại lần nữa khiêu chiến nguyên sơ thánh tôn, chính là hắn lại thất bại: Biết rõ không thể vì mà làm
dau-la-ta-dau-de-tan-hon-phu-than-thien-nhan-tuyet.jpg

Đấu La: Ta Đấu Đế Tàn Hồn, Phụ Thân Thiên Nhận Tuyết!

Tháng mười một 24, 2025
Chương 256: Kết thúc! Chương 255: Hài hòa chương nhạc ( Đại kết cục )
xam-lan-than-thoai-theo-tien-sinh-day-hoc-bat-dau

Xâm Lấn Thần Thoại: Theo Tiên Sinh Dạy Học Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2026
Chương 968: Đều là người mình Chương 967: Bạch liên nội tình
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 34: Trở về Thăng Long
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 34: Trở về Thăng Long

Mặt trời dần lền cao trê đầu, ánh bình minh buổi sớm chiếu xuống mặt đất trải lụa vàng óng ả lên thành Thăng Long, xua tan không khí hơi se lạnh của buổi sớm mai nhuộm hồng cả những đám mây bồng bềnh điểm tô cho bầu trời thêm phần lộng lẫy. Từ tờ mờ sáng cổng chính của kinh thành Đại Việt đã mở rộng, đoàn nghi trượng hùng tráng từ trong thành đi ra. Các binh sĩ quân dung chỉnh tề phân biệt đứng thành hai hàng dài thẳng tắp như những bức tường sống, kéo dài từ trong thành ra tới ngoại ô. Cờ xí, hoa đăng, biển ngọc châu treo la đà, phấp phới trong làn gió nhẹ, tạo nên một không gian rực rỡ sắc màu. Ở hai bên đường, bị các binh sĩ chặt chẽ hạn chế trong một khoảng cách không xa, dân chúng Thăng Long đã sớm tụ tập, bất kể già trẻ gái trai, ai nầy áo quần tươm tất, chen chúc, thần sắc háo hức đứng đến kín người hết chỗ. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười nói rộn rã trong đám người hòa vào tiếng chiêng trống từ xa vọng lại, thỉnh thoảng lại bùng lên những đợt kêu gọi khi có đoàn nghi trượng đi qua. Dẫn đầu đoàn nghi trượng là hai chiếc võng xếp song song nhau, hai bên có hai cung nữ cầm lọng vàng che đậy, trên võng bên trái là Thái thượng hoàng Trần Nhật Chiêu, võng bên phải là Thái hậu Lê Thu Vân cùng Minh An Vương Trần Nhật Dương- vị vương gia trẻ tuổi nhất của Đại Việt đương thời với độ tuổi mới vừa lên 10.

Theo sau võng của hai vợ chồng Lê Thu Vân là đội ngũ của Hoàng hậu, phía trước có hai nữ quan mở đường, phía sau có 6 cung nữ tháp tùng hộ tống Kim Huệ Chi ở trung tâm. Lúc này trên người nàng mặc phượng bào, đẩu đội phượng quan được điểm xuyết bởi bảo thạch và trân châu, dưới ánh mặt trời tỏa ra tia sáng lấp lánh. Nàng bước đi thong thả, hai làn thu thủy trên khuôn mặt trắng mịn như mỡ dê mang theo mong chờ nhìn về phương xa như muốn vượt qua cách ngăn che chở đem hình bóng oai hùng trong tâm khảm thu vào tầm mắt. Đi cuối cùng trong đội nghi trượng là đội ngũ của các đại thần, Trần Quốc Chân cùng Lê Quát dẫn theo bá quan văn võ chia thành hai hàng theo thứ bậc sóng vai tiến tới.

Đoàn nghi trượng cuối cùng tiến đến mục đích, võng được hạ xuống, 4 người hoàng gia Đại Việt cùng các đại thần đều ăn ý, đi vào vị trí đã định sẵn yên lặng đứng tại chỗ, ánh mắt mong đợi nhìn về cuối con đường. Không làm tất cả chờ lâu, khoảng 15 phút sau, một dải đen mang theo làn bụi mỏng cuộn lên xuất hiện từ chân trời. Theo khoảng cách dần tiếp cận dải đen càng lúc càng lớn cuối cùng hiện ra rõ ràng là một đội quân húng tráng dẫn đâu là các kỵ binh, theo sau là các bộ binh mang vai đeo súng trường, pháo binh ngựa kéo và cuối cùng những chiếc những chiếc xe ngựa phía trên được chất đầy quân nhu. Đoàn quân tiến đến cách không xa thì dừng lại, ở trong đội hình, Trần Nhật Thanh xoay người xuống ngựa chỉ dẫn theo vài tùy tùng thân cận hướng về chỗ đoàn nghi trượng bước tới. Hắn lúc này đã cởi bỏ áo giáp thay bằng một bộ thường phục, Thăng Long là kinh thành Đại Việt đến đây mà còn mặc giáp trụ bao bọc toàn thân theo Trần Nhật Thanh thấy là không cần thiết, hắn cũng không muốn như Tào Tháo, lúc nào cũng nghi thần nghi quỷ thật sự rất mệt mỏi.

Thấy Trần Nhật Thanh đến, Lê Quát cùng Trần Quốc Chân dẫn theo bá quan chắp tay hành lễ.

-Chùng thần tham kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế.

Trần Nhật Thanh nhìn lướt qua một lượt rồi gật đầu nói:

-Miến lễ.

Lúc này hắn mới xoay qua hướng vợ chồng Trần Nhật Chiêu, trong mắt tràn ngập ý mừng, đến ngoài miệng lại chỉ thành một câu đơn giản:

-Phụ hoàng, mẫu hậu, con đã về

Trần Nhật Chiêu cùng Lê Thu Vân dùng ánh mắt từ ái nhìn Trần Nhật Thanh cũng tươi cười gật đầu, có một số chuyện không cần nhiều lời, chỉ một ánh mắt đã có thể diễn tả tất cả. Trần Nhật Thanh lúc này lại đưa ra bàn tay xoa mạnh đầu đang được Lê Thu Vân dắt theo Trần Nhật Dương tươi cười nói:

-Nhóc con, lão ca ngươi đã về rồi đây, có nhớ lão ca không ?

Trần Nhật Dương khuôn mặt non nớt có chút tức giận. giãy thoát bàn tay của Trần Nhật Thanh, kháng nghị nói:

-Huynh trưởng, đệ không còn nhỏ nữa, không phải nhóc con, đệ đã 10 tuổi rổi.

Trần Nhật Thanh trên mặt ý cười không giảm, không thèm để ý Trần Nhật Dương kháng nghị, hừ nhẹ:

-10 tuổi lớn lắm sao, nhóc con vẫn là nhóc con mà thôi.

Trần Nhật Thanh cũng không lại trêu đùa Trần Nhật Dương, hướng Trần Nhật Chiêu cảm kích nói:

-Lần này con cầm binh đi xa, phụ hoàng người tuổi đã không còn trẻ còn phải tọa trấn kinh thành, lao tâm quốc sự, vất vả cho người rồi.

Trần Nhật Chiêu cười nhẹ:

-Vất vả gì chứ, về quốc sự đại bộ phận sự tình nội các đều đã xử lý ổn thỏa, đại sự chính sách lại không có, ta bất quá là đọc qua cùng phê duyệt chút báo cáo thôi.

Trần Nhật Thanh lắc đầu :

-Cho dù vậy vẫn là con làm phiền phụ hoàng, không có phụ hoàng con lưu lại, con thật sự không thể yên tâm đi xa

Hắn cũng không có vì lời của Trần Nhật Chiêu mà khinh thị, từ cái ngày hắn ngồi lên ngai vàng của Đại Việt tình huống của hắn đã đổi khác, không còn có thể bản thân mang binh đánh trận bên ngoài mà không cố kỵ hậu phương như thời kỳ còn làm thần tử được. Đế vương cầm binh ra ngoài đánh trận, thông tin xa cách hiểm trở rất có có khả năng lại phân tâm xử lý chính sự, mà quốc gia vẫn cần người quản lý, đương nhiên cần người đến nhiếp chính trấn giữ. Nhiếp chính thay quân chủ quản lý quốc sự tối cao, vị trí vô cùng quan trọng quyền lực rất lớn, tự nhiên phải dùng người đáng tin cậy đảm nhiệm mà trong con mắt của Trần Nhật Thanh có thể để hắn yên tâm giao phó quốc sự thực sự vô cùng hiếm hoi, giai đoạn này ngoài cha mình ra những người khác đều chưa đủ làm hắn tin tưởng.

Trần Nhật Thanh cùng cha mẹ hàn huyên ngắn gọn, lại tốn chút thời gian ứng phó qua loa chúng đại thần, cuối cùng mới hướng về vẫn luôn lặng lẽ đứng ở một bên yên lặng chờ đợi Kim Huệ Chi đi tới. Đến trước mặt Kim Huệ Chi, Trần Nhật Thanh cầm lấy tay ngọc của nàng, ánh mắt thâm tình ngắm nhìn khuôn mặt hắn thường mơ đến mỗi đêm, tươi cười nói :

-Nương tử, làm nàng phải chờ lâu, là lỗi của ta.

Kim Huệ Chi khuôn mặt ửng hồng, trong lòng ngọt ngào, lắc đầu:

-Phu quân không cần như thế, quốc sự làm trọng, thiếp vẫn là biết nặng nhẹ.

Trần Nhật Thanh tươi cười rạng rỡ:

-Nương tử, chúng ta cùng nhau về cung.

Nói đến đây, Trần Nhật Thanh lại đem mặt đưa tới đến sát bên tai nàng nhẹ giọng thủ thỉ. Kim Huệ Chi mặt đỏ tới mang tai, hung hăng cho hắn một cái lườm nguýt, miệng nhẹ giọng mắng :

-Hừ, chỉ thế là giỏi, mới về đã muốn, không sợ mệt chết sao ?

Trần Nhật Thanh cười dâm, mặt dày mày dạn không thèm để ý:

-Nương tử, nàng đây là khinh thường ai ? Sự lợi hại của ta nàng còn không rõ sao ?

Kim Huệ Chi khuôn mặt ngượng ngùng, tay ngọc lén lút đưa đến bên hông Trần Nhật Thanh cho hắn một cái nhéo mạnh. Bên hông bị tập kích ăn đau, Trần Nhật Thanh khuôn mặt giật nhẹ, thu lại bộ dáng nham nhở, khuôn mặt nghiêm túc quay sang chung quanh đang ăn ý giả vờ câm điếc các đại thần hạ lệnh:

-Khởi giá hồi cung.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dong-vai-namikaze-minato-naruto-duoi-theo-goi-cha.jpg
Đóng Vai Namikaze Minato, Naruto Đuổi Theo Gọi Cha
Tháng mười một 29, 2025
tam-quoc-bat-dau-cuoi-vo-thai-van-co.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Cưới Vợ Thái Văn Cơ
Tháng 1 24, 2025
doanh-chinh-hoa-ra-ta-cuu-de-moi-la-tuyet-the-cao-thu.jpg
Doanh Chính: Hóa Ra Ta Cửu Đệ Mới Là Tuyệt Thế Cao Thủ !
Tháng 1 21, 2025
manh-nhat-ngu-dan-hai-dao-vu-em
Mạnh Nhất Ngư Dân: Hải Đảo Vú Em
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP