Chương 32: Chính sách với Lưỡng Quảng
Trong phủ thành Quảng Châu, Trần Nhật Thanh ngồi sau bàn làm việc, bút lông không ngừng lay động. Từng hàng chữ hiện lên trên giấy, một bản sắc lệnh cùng hướng dẫn chi tiết đã được hoàn thành. Đem bút lông đặt xuống, Trần Nhật Thanh nhẹ xoa trán, thở ra một hơi. Sau khi chinh phục Lưỡng Quảng, lực lượng viễn chinh của Đại Việt nhờ hợp nhất các hàng binh cùng chiêu mộ tàn quân cũ của triều Nguyên, số lượng quân đội đã kịch liệt bành trướng vượt qua 8 vạn quân, so với khi xuất chinh tăng gần gấp 3, cho dù trừ đi Lê Khoáng cùng Trịnh Tôn mang đi đa số thủy quân hai cùng lữ đoàn hỗn hợp 4,5 hỗ trợ Trần Tông Hải tiến công Phúc Kiến và lữ đoàn 1 sẽ cùng Trần Nhật Thanh trở về Thăng Long sau này ra còn lại cũng còn lại hơn 6 vạn binh mã. Bản thân Trần Nhật Thanh dự phán với quân số như vậy nhất là trong đó có 3 lữ đoàn hỗn hợp 2,3,6 gồm hơn 1,5 vạn cấm quân Đại Việt, việc phòng thủ Lưỡng Quảng cơ bản cũng là đủ rồi, chỉ cần giữ vững Quế Lâm ở Quảng Tây cùng đèo Mai Quan ở Bắc Quảng Đông ngăn chặn quân Minh từ Hồ Nam và Giang Tây đường bộ đánh xuống vấn đề không lớn.
Hai nơi này đều là yếu địa giao thông, muốn theo đường bộ từ phía Bắc xâm nhập Lưỡng Quảng đại bộ đội tiến công chỉ có thể đi qua hai địa phương này, đến nỗi các con đường khác chỉ có thể dung nạp tiểu cỗ bộ đội thông hành, ngăn chặn rất dễ dàng. Cả Quế Lâm cùng Mai Quan đều có địa hình núi đồi hiểm trở, dựa vào tường thành công sự cùng ưu thế hỏa khi của cấm quân Đại Việt Trần Nhật Thanh dự tính chỉ cần đóng quân 1 lữ đoàn hơn hợp ở mỗi nơi chống đỡ vài vạn quân Minh tiến công cũng không phải nhiệm vụ khó làm. Đến nỗi uy hiếp lớn nhất của Quảng Đông là từ trên biển đây cũng không phải là vấn đề, hiện tại chiến hỏa đã đốt đến Phúc Kiến, Minh quân nếu không thể đem nơi này bình định hoàn toàn, rút ra quân đội từ trên biển đánh Quảng Đông sẽ vô cùng nguy hiểm, hoàn toàn thuần túy là tự sát .
Đại Việt chiếm lĩnh Lương Quảng, địa bàn cùng dân số không chế tăng lên, uy hiếp quân sự đã có thể khống chế Trần Nhật Thanh tự nhiên là suy tính đến bước tiếp theo như thế nào tiến hành thống trị địa phương, đem giá trị của lãnh thổ hiển hiện ra, dù sao đi nữa cũng phải đáp ứng đủ chi tiêu quân sự cùng hành chính không trở thành gánh nặng lên quốc khố Đại Việt nói tóm lại đơn giản chỉ là 4 chữ “quản lý kinh tế”.
Trần Nhật Thanh trải qua suy xét nghiên cứu tình hình kinh tế của Lưỡng Quảng, cuối cùng quyết định cơ bản thực thi 3 chính sách. Đầu tiên đem chế độ thuế thân cùng lao dịch của triều Minh bãi bỏ, dựa theo chế độ thuế của Đại Việt đương thời áp dụng lại đây. Thuế thân cái loại thuế này không chỉ là tác nhân lớn nhất gây ra nạn ẩn lậu nhân khẩu trầm kha của thời cổ đại mà nó còn có thể gây ra tác động hạn chế dân số tăng trưởng. Ví dụ điển hình nhất là triều đình Bắc Tống thu thuế thân cực nặng khiến dưới sự cai trị của họ Triệu ngoài việc các bậc cha mẹ nghèo khó giết chết con gái vì tu tưởng trọng nam khinh nữ truyền thống cùng lo lắng không chuẩn bị được của hồi môn ra thì lần đầu tiên trong lịch sử Trung Hoa xuất hiện hiện tượng đại quy mô giết hại con trai chuyện nghe tưởng nghịch lý này.
Vốn dĩ ở trong xã hội nông nghiệp truyền thống coi trọng sức lao động, các gia đình thiên nhiên thiên hướng sinh đẻ nhiều vì sinh thêm con chính là có thêm sức lao động làm nông nhất là con trai vừa có sức khỏe tốt hơn gia đình lại không bị mất đi sức lao động cho nhà khác khi kết hôn như con gái, môi trường xã hội này chính là lý do vì sao đại đa số tư tưởng của các xã hội nông nghiệp là trọng nam khinh nữ luôn cố gắng hết sức sinh con trai nhưng điều này dưới thời Tống đã hoàn toàn bị thay đổi. Thuế thân quá cao khiến các gia đình nghèo ở rất nhiều địa phương hình thành thói quen hạn chế duy trì số con không vượt quá ba, một khi vượt qua số này bất kể là nam hay nữ cha mẹ đều sẽ đem con mình dìm xuống nước cho chết đuối, đồng thời tình trạng vứt bỏ trẻ sơ sinh không nuôi dưỡng cũng trở nên tràn lan dưới thời Bắc Tống. Nếu hỏi triều đình Triệu Tống có biết sự việc này không thì đương nhiên là biết, bọn hắn bị tình hình làm cho xấu hổ hạ lệnh nghiêm cấm dân giết cùng bỏ rơi con cái, chúng ta không cần biết các ngươi ra sao, làm cha mẹ là phải có đạo đức, dù sao thuế thân là không thể giảm, các ngươi tự liệu mà xoay sở. Có thể nói họ Triệu chỉ bằng 1 chính sách đã có thể tiến hành kế hoạch hóa gia đình vô cùng hiệu quả, quả thật là đi trước thời đại.
Chính sách thứ hai của Trần Nhật Thanh ban hành cũng là rút từ chính sách của Đại Việt trước đây, tiến hành đo đạc lại đất đai và thống kê nhân khẩu, điều quan viên nông bộ từ Đại Việt đến phổ biến kỹ thuật nông nghiệp cùng trước miễn thuế một năm cho Lưỡng Quảng, hắn tin tưởng có kỹ thuật nông nghiệp tiên tiến hỗ trợ mặc dù đất đai hai vùng này cùng Đại Việt có thua kém thì đóng mức thuế ruộng giống với Đại Việt vẫn là nhẹ nhàng.
Chính sách thứ 3 của Trần Nhật Thanh là bãi bỏ cấm biển, mở cửa lại hải thương, đồng thời suy xét đến công thương phát triển cùng tính thông nhất của chế độ với Đại Việt vẫn là quyết định trước không thu thương thuế dù sao Lưỡng Quảng đã trải qua chiến loạn, thích hợp cho kinh tế nghỉ ngơi phục hồi một chút vẫn là nên làm, huống chi hắn bản thân cũng là một trùm tư bản, cũng không phải là không có cách kiếm tiền, đem sản nghiệp của mình khuếch trương đến Lưỡng Quảng tiền tự nhiên sẽ có, triều đình nếu cấn thì hắn lại cho vay lại là được, lơi ích cũng là tay trái đổi sang tay phải mà thôi.
Sĩ quan hầu cận tiếp nhận tờ sắc lệnh chính sách từ tay Trần Nhật Thanh rồi vội vàng chạy đi đem sắc lệnh chuyển giao cho Dương Hằng công bố. Dương Hằng là Bình chương tỉnh Quảng Đông do Minh triều bổ nhiệm là mộ trong số những quan viên văn võ theo thành Quảng Châu đầu hàng Đại Việt, Trần Nhật Thanh xuất phát từ không muốn làm công vụ hành chính Lưỡng Quảng xáo trộn nên vẫn đem các hàng quan Minh triều như Dương Hăng lư lại vị trí cũ, chỉ tiến hành thay đổi tướng lĩnh quân sự cùng phân phó nhân thủ giám thị bọn hàng quan này, đảm bảo chúng không vọng động, phối hợp đem chính sách của hắn chấp hành đi xuống.