Chương 3 : Đấu chí của quân thần Nguyên triều (1)
Thảo nguyên Mạc Bắc vốn dĩ là một vùng đất không hề hữu hảo, nằm sâu trong vùng lục địa châu Á, với mùa đông lạnh giá kéo dài cùng mùa hè nóng bức khô hạn, khí hậu khắc nghiệt khiến nơi này tuy có diện tích rộng lớn vô ngần nhưng dân cư vô cùng thưa thớt, hoàn toàn hoàn toàn thua kém những vùng đất Trung Nguyên trù phú đông đúc ở phương Nam nhưng đồng thời cũng vì điều kiện ác liệt, lúc nào cũng phải vật lộn chống cự để sinh tồn mà con người trưởng thành từ nơi đây được rèn luyện ra tính kiêu dũng thiện chiến phi thường, làm nền tảng cho sự ra đời của những đế quốc quân sự hùng mạnh. Tuy nhiên trong bối cảnh tự nhiên khắc nghiệt chung thảo nguyên Mạc Bắc cũng không phải là không có những địa phương ngoại lệ mà nổi bật nhất chính là vùng thung lũng sông Orkhon. Nhờ nguồn nước dồi dào của con sông, nơi này trở thành một vùng ốc đảo màu mỡ với bãi cỏ xanh tươi trải dài mênh mông cũng vì thế mà xuyên suốt dòng lịch sử nơi này đã trở thành nơi đóng đô thành của người Hung Nô, người Đột Quyết, người Hồi Cốt và người Mông Cổ đương thời cũng không ngoại lệ. Nằm trong thung lũng sông Orkhon, Karakorum mặc dù từng thưa thớt vắng lặng khi Hốt Tất liệt dời đô về phương Nam nhưng theo Nguyên triều đánh mất Trung Nguyên rút lui về thảo nguyên nơi này lại trở nên đông đúc nhộn nhịp.
Cách Karakorum 10 dặm về phía Nam là một khu đồng cỏ rộng lớn, ở đây không thấy được các gia đình dân chăn nuôi xua đuổi dê bò như ở những nơi khác ngược lại nơi nơi là lều trại san sát được bao quanh bởi hàng rào, binh lính mặc giáp trụ cùng chiến mã nơi nơi có thể thấy được tỏ rõ vai trò của nơi này- một trại lính khổng lồ.
Trong lều lớn trung quân, Khoách Khuếch Thiếp Mục Nhi thần thái đăm chiêu xuất thần quan sát địa đồ treo trên giá, phái trên địa đồ tiêu ký chi chít ký hiệu, lại phác thảo một tuyến kéo dài vắt ngang suốt chiếu dài địa đồ, nếu người có chút hiểu biết địa hình ở đây rất dễ dàng có thể nhận ra đó chính là mô tả lại công trình quân sự cực kỳ danh tiếng- Vạn Lý Trường Thành. Lúc này từ bên ngoài một người thân mặc áo giáp khuôn mặt cùng ông có chút tương tự chạy vào trong lều, dùng giọng có chút gấp gáp thông báo:
-Huynh trưởng, bệ hạ tới.
Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi nghe vậy thì xoay người lại, vội vàng nói :
-Để ta ra đón bệ hạ.
Nghe nói là Nguyên đế tự mình đến, Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi nhất thời trong mắt lộ ra vẻ cảm động cũng không chậm trễ nhanh chóng ra đến cửa doanh trại đón tiếp Nguyên đế. Chỉ thấy lúc này bên ngoài doanh trại Nguyên đế đang dẫn theo tùy tùng mang theo số lớn dê bò cùng 5 xe ngựa lớn chất đầy vàng lụa đang kiên nhẫn chờ đợi. Thấy 2 huynh đệ Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi mang theo thân binh ra đón trên khuôn mặt trẻ trung mới ngoài 30 của Nguyên đế hiện lên nụ cười rạng rỡ. Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi xoay người quỳ gối hô lớn:
-Vi thần tham kiến bệ hạ ! Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế
Nguyên đế thần sắc hòa ái đem 2 người đỡ dậy, cười nói:
-Ái khanh không cần đa lễ ! Xin hãy đứng lên.
Hai người đồng thành đáp lại:
-Chúng thần tạ ơn bệ hạ !
Nguyên đế lúc này mới nói:
-Lần này quân ta đại thắng tặc quân, thật sự đều là nhờ khanh trị quân có phương pháp cùng các tướng sĩ dốc sức chiến đấu. Trẫm đặc biệt chuẩn bị chút tâm ý này để khao thưởng cho khanh cùng các tướng sĩ.
Khóahc Khuếch Thiếp Mộc Nhi trong lòng cảm động, chắp tay cung kinh nói:
-Thần thay mặt cho các tướng sĩ tạ ơn bệ hạ. Còn xin bệ hạ di giá vào trong.
-Được ! Phiền ái khanh dẫn đường rồi .
Nguyên đế tươi cười gật đầu phân phó tùy tùng đem dê bò cùng vàng lụa giao cho Thoát Nhân Thiếp Mộc Nhi cùng các thân binh xử lý rồi dẫn theo đoàn người dới sự dẫn dắt của ông cùng nhau tiến vào lều lớn. Vừa an tọa tại chủ vị liếc nhìn sang địa đồ treo ở một bên, Nguyên đế thái độ cảm kích nói:
– Tặc quân thế lớn, ái khanh đã phải vì Trẫm mà lao tâm vất vả rồi.
Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi khuôn mặt nghiêm túc đáp lại:
-Thần thân là bại tướng nhưng bệ hạ không chê mà tiếp tục trọng dụng mới được thân ở địa vị cao, trong lòng thần thật sự không biết lấy gì báo đáp. So với ơn đức to lớn của bệ hạ, chút vất vả này nào có tính là gì.
Nguyên đế hài lòng cười:
-Lòng trung của ái khanh, trẫm vẫn luôn rõ ràng. Có khanh lo liệu việc binh, Trẫm rất yên lòng.
-Được bệ hạ tin tưởng, vi thần chỉ có thể tận chút sức hèn này bào đáp.
Quân thần khách sáo một hồi, Nguyên đế mới tươi cười đi vào vấn đề chính:
-Hôm nay trẫm đến ngoài khao thưởng quân sĩ còn là vì vừa nhận được một số thông tin muốn cho ái khanh được biết.
Nói xong Nguyên đế ra hiệu một tùy tùng từ trong người lấy ra một phong thư đưa đến trước mặt Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi, tiếp nhận phong thư, ánh mắt lướt qua từng hàng chữ phía trên, ông không khỏi sắc mặt mừng rỡ nói:
-Quá tốt rồi, Nạp Cát Xuất hắn thế mà nhanh như vậy đã tập hợp được 20 vạn binh mã, có hắn phối hợp quân ta sẽ không còn bị động như trước.
Nguyên đế sắc mặt cũng vui vẻ:
-Trẫm đã phái người đến Liêu Dương gặp hắn, phát lệnh cho hắn phối hợp với khanh, có lẽ không bao lâu nữa, khanh sẽ nhận được tin tức.
Khoách Khuếch Thiếp Mộc Nhi hưng phấn nói:
-Vi thần tạ ơn bệ hạ quan tâm.
Nguyên đế tiếp tục nói:
-Ngoài chuyện này ra thì Trẫm vừa nhận được tin tức từ Vân Nam, Lương Vương đã gả con gái độc nhất là tân vương của nước An Nam, để làm sinh lễ An Nam đưa tới thứ này, trẫm nghĩ tặng nó cho khanh, ắt hẳn khanh nhất định sẽ thích.
Nguyên đế quay sang tùy tùng trầm giọng nói:
-Mang vào đây !
Chú thích: tỉnh Liêu Dương triều Nguyên chính là khu vực Mãn Châu sau này