Chương 29: Đại Nguyên cựu thần
Hoàng Sơn trấn là một trấn nhỏ ở vùng ngoại ô thành Quảng Châu, cách thành phố 30 dặm về phía Đông Bắc. Khác với nhiều thị trấn khác trong khu vực nơi có các nhánh sông chảy qua, Hoàng Sơn trấn lại hoàn toàn là khu vực đất liền, xung quanh là núi không nằm trên đường thương thuyền qua lại, hoàn toàn không tham gia được vào ngành thương mại đường thủy phát đạt của vùng châu thổ Châu Giang. Vì vậy mặc dù khoảng cách thành Quảng Châu cái thương cảng khổng lồ này hết sức thân cận, Hoàng Sơn Trấn phát triển mặc dù không đến mức không sống nổi nhưng cùng khá giả tuyệt không dính lên.
Trên con đường nối Hoàng Sơn trấn và Quảng Châu, các nông dân thân hình lam lũ đang hì hục dùng sức thúc đẩy những chiếc xe đẩy phía trên chồng chất những bao lương thực tiến lên. Quân Đại Việt chiếm đóng thành Quảng Châu đã qua đi 4 ngày, giời nghiêm đã bị hủy bỏ, kết nối với bên ngoài đã được nối lại, nông dân Hoàng Sơn Trấn nhạy bén phát hiện tình hình thành Quảng Châu giá lương thực lên cao tự nhiên không bỏ lỡ cơ hội chờ lương thực đến mong muốn kiếm lấy lợi nhuận phong phú. Cùng lúc dòng người đi hướng Quảng Châu ở phía ngược lại thì đối diện từ phía xa một lão văn sĩ tóc đã điểm bạc xuât hiện theo hướng ngược lại đi tới. Thấy lão văn sĩ các nông dân đẩy xe không khỏi tươi cười niềm nở, chắp tay, dùng thái độ cung kính chào hỏi:
-Trương lão tiên sinh, chúng tiểu nhân hữu lễ.
Lão văn sĩ vội vàng xua tay nói
-Các vị xin chớ đa lễ, lão phu hổ thẹn không dám nhận. Lão phu giờ đang có việc gấp, xin phép được đi trước.
Những người nông dân thấy lão văn sĩ nói vậy thì ăn ý cùng nhau đem xe đẩy vào ven đường nhường ra không gian trống trải, tươi cười nói:
-Vậy Trương lão tiên sinh đi thong thả.
Lão văn sĩ gật nhẹ đầu cất bước rời đi. Những người nông dân nhìn theo bóng lưng lão văn sĩ rời đi, lão văn sĩ tên là Trương Định, vốn cũng không phải người bản địa, 4 năm trước vì né tránh chiến loạn nên lão mang theo con trai đến Hoàng Sơn trấn an cư mở lớp dạy học, ngôi trấn nhỏ này cũng vì vậy mà có được tiên sinh gõ đầu trẻ đầu tiên. Trương Định có kiến thức uyên bác, văn hay chữ đẹp, thu học phí lại không cao làm các thôn dân trong trấn với lão vô cùng sùng kính, nô nức đem con cái gửi đến theo học. Ở cái thời đại này phát triển còn lạc hậu này trong mắt của những người nông dân cả đời một con chữ bẻ đôi không biết như họ, người đọc sách là tầng lớp thượng lưu cao khó thể chạm, đi học tức là có cơ hội biết được cái chữ, có thể dựa vào đó mà thay đổi cuộc đời, cho dù không làm quan cũng có thể làm lại, kém cỏi nhất cũng có thể đi cho nhà giàu làm quản gia tính toán, tiên sinh dạy học, tiền đồ trong tương lai so với họ những bậc làm cha làm mẹ này là tốt hơn nhiều lắm, nhưng ngặt nỗi lấy điều kiện hẻo lánh, kinh tế nghèo nàn của Hoàng Sơn Trấn bọn họ muốn mời tiên sinh dạy học là khó khăn trùng trùng, thậm chí có thể nói là căn bản đừng mơ tưởng. Trương Định đến đây mở lớp đối với bọn họ hoàn toàn chính là đại nhân đại nghĩa, người tốt như vậy bọn họ sao có thể không khâm phục cho được.
Trương Định trở về trong trấn, bước đến căn nhà kiêm trường dạy học của mình, đẩy ra cửa lớn, chỉ thấy trong sân lúc này một thanh niên đang vung rìu bổ củi. Thanh niên thân hình cao lớn, làn da màu đồng cổ, bắp tay rắn chắc đem từng nhát rìu chặt xuống, khúc củi lập tức bị chẻ ra làm đôi. Trương Định quay lại nhìn xung quanh, phát hiện xung quanh không có ai mới đem cửa đóng lại, mang theo vẻ hưng phấn tươi cười đi hướng người thanh niên. Thanh niên thấy thái độ của Trương Định thì cũng dừng tay bổ củi, dùng thái độ nghi hoặc dò hỏi Trương Định:
-Trịnh tiên sinh, ngài hôm nay vào thành là có chuyện gì sao, đột nhiên lại vui vẻ như vậy ?
Lão văn sĩ Trương Định hay tên thật là Trịnh Định không giấu được hưng phấn nói:
-Thiếu tướng quân, lão hủ hôm nay vào thành, phát hiện quân An Nam ở trong thành Quảng Châu dán cáo thị an dân, bên trên công bố vương của bọn họ là phò mã của Đại Nguyên ta, hiện đang vì triều đình mà thảo phạt ngụy Minh tặc quân, thông báo cho những quan quân Đại Nguyên còn lưu lạc trong thiên hạ đến tụ tập, bọn họ đều có thể tiến hành chiêu mộ và bảo vệ khỏi Chu Minh lùng bắt . Thiếu tướng quân, đây là cơ hội của chúng ta, chỉ cần có thể mượn được binh lực của họ chúng ta có thể vì lão tướng quân báo thù rửa hận.
Thanh niên giật mình, trên mặt kinh hỉ hỏi lại:
-Trịnh tiên sinh, chuyện này là thật ?
Trịnh Định gật đầu, ý cười vẫn treo trên môi nói:
-Thiên chân vạn xác, lão hủ là tận mắt nhìn thấy.
Thanh niên nhận được xác nhận thì không kìm được vui vẻ thốt lên:
-Thật tốt quá !
Hai người một già một trẻ lúc này trong lòng đều là vô cùng hưng phấn, những năm nay bọn họ thay tên đổi họ, mai danh ẩn tích, giả làm cha con đến Hoàng Sơn trấn ẩn cư lẩn trốn tất cả là không phải vì tránh né chính quyền Chu Minh truy tìm hay sao, vốn nghĩ đời này thật sự sẽ mãi như vậy, không ngờ chuyển cơ lại bất ngờ tới. Thanh niên hít sâu một hơi bình phục lại tâm tình nói:
-Tiên sinh, chúng ta lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát, đến Quảng Châu, ta muốn bái phỏng tướng quân An Nam.
-Vâng, thiếu tướng quân.
Hai người tiến vào trong nhà riêng phần mình gói ghém hành lý, mất khoảng 30 phút sau thi đã chuẩn bị xong xuôi đem cánh cửa đóng lại, lặng lẽ rời đi căn nhà, rời đi trấn nhỏ đã gắn bó 4 năm trời, hướng về thành Quảng Châu mà tới.
Trịnh Định cùng thanh niên thông qua cổng thành tiến vào Quảng Châu, chân không dừng bước tiến về phía phủ thành- nơi đã trở thành bộ chỉ huy lâm thời của quân Đại Việt ở Quảng Châu. Cấm quân Đại Việt đang canh gác rất hanh phát hiện hai người một đôi già trẻ, tay cầm súng trường tiến lên ngăn cản:
-Đứng lại, đây là trọng địa trong quân.
Người thanh niên lúc này dùng thái độ ôn tồn, lễ phép hướng lính canh nói:
-Chúng ta là thần tử của Đại Nguyên, nghe nói đại vương của chư vị là phò mã của chúng ta, phụng mệnh bệ hạ thảo phát ngụy Minh, đặc biệt đến đây bái phóng, xin làm phiền thông báo cho tướng quân của các vị.
Binh lính nghe vậy thì hiểu ra, đây hẳn là cựu quan của nhà Nguyên nghe tiếng mà đến nương nhờ, quét nhìn hai người một lúc xác nhận lại, rồi nói:
-Hai vị đại nhân xin chờ một chút, ta lập tức đi thông báo.
Trần Nhật Thanh trước khi tiến hành chiến dịch đã trải qua suy tính, Đại Việt tiến đánh Lưỡng Quảng cùng sau này mở rộng ra chinh chiến Trung Nguyên thế tất nhiên phải cần thết tiến hành phân binh tiến hành canh giữ châu quận chiếm được, cứ một mực sử dụng lính Đại Việt thật sự là quá không khôn ngoan cùng phí phạm, tiến hành tổ chức lực lượng phụ trợ từ người bản địa là thế tất phải làm, có lực lượng như vậy đóng giữ thành trì Đại Việt có thể rút ra nhiều binh lực cơ động hơn cho quyết chiến, thậm chí những lực lượng này còn có thể tiến hành giúp đỡ không nhỏ trong chiến trận chính diện giúp tăng cường lực lượng quân đội bên ta, thật là nhất cử lưỡng tiện, cớ sao mà không làm. Trong lịch sử các đế quốc chinh phạt cũng là như vậy, đánh chiếm đến đâu tuyển dụng quân đội đến đấy, nếu chỉ dựa vào lực lượng khởi đầu thì Nỗ Nhi Cáp Xích sao có thể từ 13 bộ giáp trụ mà đánh ra cả cơ nghiệp Hậu Kim to lớn đặt nền móng cho con cháu kiến quốc Đại Thanh đây căn bản là chuyện không có khả năng.