Chương 27: Binh vây Quảng Châu (2)
Sau khi công phá thủy trại phòng thủ, hạm đội Đại Việt tiến hành chia tách, HQ-001 tiến hành bỏ neo, Trịnh Tôn chỉ để lại một phần thủy thủ lại trên trông coi soái hạm còn lại dẫn theo thủ hạ chuyển sang một chiến thuyền hạng trung, đem nó trở thành kỳ hạm mới. HQ-001 mặc dù mạnh mẽ nhưng nó là đại chiến hạm đi biển, trọng tải quá lớn, mớn nước ăn quá sâu, không thể tiến sâu hơn, nếu không sẽ rất dễ dàng bị mắc cạn, thế nên Trịnh Tôn không thể không đem nó phân ra bỏ neo tại chỗ, cùng một số thuyền nhỏ khác tiến hành phong tỏa cứa sông, cùng phần còn lại của hạm đội tiếp tục ngược dòng tiến lên. Một lúc sau, hoa tiêu trên vọng lâu thông qua kính viễn vọng lại phát hiện ở thượng nguồn, xuất hiện một số lớn thuyền chiến loại nhỏ bên trên chất đầy củi khô, rơm rạ, thủy quân Minh bên trên đang nhanh chóng lay động mái chèo thuận theo dòng nước hướng hạm đội Đại Việt lao tới, phía sau có đại đội tàu chiến cỡ lớn của Minh quân.
Trịnh Tôn nghe được báo cáo nào không rõ đối phương đây là muốn phát động hỏa công, sắc mặt bình tĩnh, không hề động dung hạ lệnh:
-Đội tiền quân phân ra binh lực tăng tốc tiến lên, đem đám hỏa thuyền đó xử lý.
Nếu hạm đội Đại Việt vẫn là hạm đội thông thường ở thời đại này thì đám hỏa thuyền này xác thật là phiền toái không nhỏ, rốt cuộc thời đại này mặc dù đã có các loại vũ khí như máy bắn đá, cùng hỏa tiễn nhưng sát thương đối với bản thân chiến hạm vẫn là không cao, căn bản không thể trong thời gian ngắn đem chiến hạm địch cho diệt, nên hình thức thủy chiến cơ bản vẫn là tiếp huyền chiến, thuyền của hai bên tiến hành áp mạn thủy binh hai bên nhảy sang thuyền địch cùng thủy binh đối phương gần người chém giết, cố gắng đem thuyền địch cho chiếm lấy, thế nên chiến thuật thủy chiến thực tế cũng là quay quanh phương thức tác chiến này mà chế định. Ví dụ như chiến thuật đong cọc gỗ dưới sông nổi danh được Đại Việt sử dụng ở Bạch Đằng kỳ thực tác dụng lớn nhất không phải trực tiếp phá hủy làm thuyền địch chìm như nhiều người đời sau nhầm tưởng mà là khiến các thuyền của địch bị mắc kẹt trong bãi cọc, từng thuyền tự chiến không thể phối hợp trợ giúp lẫn nhau hay chiến thuật hỏa công cũng là như thế, hiệu quả lớn nhất không phải là trực tiếp thiêu hủy tiêu diệt thuyền địch mà làm nó mất đi động lực cùng gây hỗn loạn cho các thủy binh đối phương, đạt được lợi thế chiến trường. Nhưng hiện tại rất bất hạnh cho Minh quân, hạm đội Đại Việt cũng không phải là hạm đội thông thường. chiến thuật của bọn hắn chú định là phải thất bại.
Nhận được mệnh lệnh từ thống soái tiền quân Đại Việt trải qua điều chỉnh phân ra hơn 50 tàu chiến nhẹ sử dụng mái chéo tăng tốc vụt lên, rất nhanh chóng bọn họ đã phát hiện đội hỏa thuyền của Minh quân. Phía sau đứng trên kỳ hạm, Vương Hoài vô cùng giật mình, bọn hắn khoảng cách còn xa như vậy, căn bản chưa vào trong tầm mắt của đối phương, làm sao đối phương có thể nhanh như vậy phát hiện ra. Nhưng một màn tiếp theo càng làm hắn kinh hãi không thôi, khi khoảng cách đội hỏa thuyền cùng đội tiền tiêu chặn lại của Đại Việt ngắn lại vào 500m chỉ theo một loạt tiếng vang từng viên cầu sắt khổng lồ bay ra từ đội thuyền Đại Việt rơi xuống mặt nước bắn lên sóng lớn, một số trực tiếp đánh trúng vài chiếc hỏa thuyền đập vỡ thân thuyền tạo thành những lỗ thủng lớn. Nước sông ào ạt tràn vào khoang thuyền, hỏa thuyền tốc độ giảm dần, từ từ chìm xuống. Không mất nhiều thời gian gián đoạn, một loạt pháo kích mưới lại đến, lần này số lượng thuyền bị trúng đạn tăng lên, một chiếc hỏa thuyền đã bị trúng đạn lại trúng thêm phát đạn pháo thứ hai mở ra thêm một lỗ thủng, nước sông có thêm một con đường mới trào vào trong thân thuyền, rất nhanh chỉ trong vòng vài phút con thuyền không còn chịu được gánh nặng hoàn toàn chìm xuống, tạo thành một xoáy nước nhỏ.
Bị đạn pháo tấn công mãnh liệt các hỏa thuyền cũng không còn có thể làm theo dự định ban đầu lao vào trong đội hình hạm đội Đại Việt mới châm lửa tối đa hóa chiến quả, trên thuyền các thủy thủ nhao nhao ném xuống bó đuốc trong tay, đem hỏa thuyền đốt lên sau đó lao người xuống sông, cố gắng bơi hướng bờ sông chạy trốn. Đội thuyền Đại Việt cũng không quản bọn hắn mà tập trung hướng những chiếc hỏa thuyền đang cháy hừng hực nã pháo. Lợi dụng ưu thế linh hoạt đội thuyền Đại Việt phối hợp với nhau, cứ 3 chiếc thuyền cùng nhau hướng một hỏa thuyền Minh quân oanh kích, từng viên cầu sắt khổng lồ bay ra, từng chiếc hỏa thuyền nhao nhao chìm xuống lòng sông, dậy lên từng mảnh bọt sóng. Đứng trên kỳ hạm của mình, Vương Hoài lúc này dã ngây người tại chỗ, gần 100 chiếc hỏa thuyền được hắn xem như át chủ bài, tất cả đều bị nhẹ nhàng cho đánh chìm, căn bản không làm lay động được đối phương một tơ một hào. Càng đáng sợ hơn là, trong tầm mắt hắn lúc này đã xuất hiện một mảnh đen kịt, hạm đội chủ lực của đối phương đã tới.
Hạm đội Đại Việt trước sau hợp binh, dựa theo chỉ huy của các hạm trưởng bày ra trận hình hướng hạm đội Vương Hoài lao tới, tiếng pháo nổ vang, cầu sắt bay ra đục thủy mạnh thuyền Minh quân. Các chiến thuyền đều ăn ý bảo trì khoảng cách không tiến hành áp mạn, khiến vốn đang chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu thủy binh Minh quân luống cuống, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiến thuyền chở mình lần lượt trúng đạn. Không thể tiến hành áp mạn quân Minh cũng không cam lòng, sử dụng cung thủ trương cung cài tên rải xuống boong tàu Đại Việt. Bị cung tên tập kích, Thủy quân Đại Việt cũng không chịu yếu thế, các thủy quân tay cầm súng trường Đại Việt nổ súng bắn trả, cùng đối phương tiến hành đối bắn. Mặc dù các cung thủ Minh quân hết sức ra sức, nhưng đại đa số thủy binh Đại việt đều có thể sử dụng sùng trường trong khi cung tiễn thủ trong Minh quân vốn dĩ là không nhiều lắm, dưới áp đảo số lượng rất nhanh đã bị áp chế, hoàn toàn bại trận xuống. Chiến thuyền Minh quân lần lượt từng chiếc chìm xuống, các thủy binh nhao nhao nhảy xuống mặt sông trốn chạy, người may mắn thì bám được vào những mảnh gỗ vụn trôi lềnh bềnh trên mặt nước, kẻ xui xẻo thì trực tiếp uống vào một bụng nước chìm nghỉm xuống lòng sông.
Chiến đấu tới nhanh kết thúc cũng nhanh, hạm đội Đại Việt nhẹ nhàng nhanh chóng đem Minh quân Quảng Châu thủy sư- lực lượng trên nước thủ hộ thành Quảng Châu cho tiêu diệt. Để lại số ít lực lượng trông giữ thu thập chiến trường, đem đang trôi nổi trên mặt nước Minh quân vớt lên, Trịnh Tôn dẫn theo hạm đội chủ lực tiếp tục xông tới, cuối cùng trong tầm mắt của các binh sĩ Đại Việt tường thành Quảng Châu đã dần hiện ra, tòa thành thị này lúc này đã tiến vào trạng thái cảnh giới, trên đầu thành binh sĩ Minh quân nghiêm mật phòng bị. Đối với thành Quảng Châu phòng thủ, Trịnh Tôn bản thân là có tự mình hiểu lấy, hắn cũng không có cái ý tưởng chỉ dựa vào lực lượng của bản thân tiến hành tấn công, chỉ hạ đạt mệnh lệnh cho hạm đột tỏa ra khống chế phong tỏa các thủy đạo dẫn đến Quảng Châu rồi tha neo tiến hành chờ đợi.
Tin tức thủy quân của Vương Hoài đại bại truyền đến Quảng Châu, biết được lực lượng trên nước đã bị tiêu diệt, bản thân đã vô lực cùng hạm đội Đại Việt tranh đoạt quyền khống chế mặt nước, quân Minh trong thành do thủ tướng Nhiếp Vĩ chỉ huy ăn ý co cụm lại phòng ngự. Bất quá đối với quân Minh thủ thành tin tức xấu vẫn chưa kết thúc, 5 ngày sau khi hạm đội của Trịnh Tôn từ trên mặt nước vây hãm Quảng Châu, Trung lộ quân Đại Việt do Quân cơ viện trưởng Lê Khoáng chỉ huy bao gồm 2 lữ đoàn hỗn hợp 4 và 5 sau khi liên tiếp công chiếm Khâm Châu, Liêm Châu, Lôi Châu… một loạt châu quận đã tiến tới trước thành Quảng Châu, đem tòa thành trì này hoàn toàn vây kín.