Chương 20: Kính viễn vọng
Mặt trời đã lên đến lưng chừng núi, ánh nắng buổi sáng chiếu xuống mặt nước tạo thành những vệt sáng li ti. Sông Hữu Giang cuồn cuộn chảy về mặt nước dồn dập những dải bọt trắng, va vào các mỏm đá lộ ra giữa dòng tạo thành âm thanh rì rầm không dứt. Phóng tầm nhìn ra xa là những ngọn đồi trập trùng ẩn hiện trong sương mỏng, được bảo phủ bởi những khu rừng cây thưa như một lớp thảm xanh khổng lồ. Dọc theo dòng sông, một đội quân khổng lồ đang gian nan hành tẩu, những chiếc xe thồ chất đầy vật dụng quân nhu nghiền bánh trên đường tạo thành nhưng vết rãnh đất kéo dài, thỉnh thoảng lại có vài chiếc xe bị sụt lún vào vũng lầy, khiến các dân phu phải lớn tiếng hô bằng gọi hữu đến đem xe kéo ra, đoàn quân đi đi dừng dừng tốc độ có thể so với rùa bò.Đội ngũ này không phải ai khác, chính là 5 vạn đại quân Minh từ Điền Châu xuất quân hướng Nam Ninh mà tới.
Ngô Lương sắc mặt lo âu phóng ngựa tiến lên phía trước hướng Đặng Dũ nói:
-Đại soái, quân ta có nhiều binh sĩ thân còn mang bệnh chưa lành, bây giờ hành quân gấp gáp, toàn quân đều rất mệt mỏi,nếu không chúng ta nghỉ ngơi một lúc ?
Đặng Dũ quay đầu nhìn lại, ánh mắt quét qua những gương mặt bệnh trạng đỏ hồng, thần thái bơ phờ mỏi mệt của bĩnh sĩ, suy tính cân nhắc một hồi, vẫn là bất đắc dĩ nói:
-Chúng ta đã chậm trễ rất nhiều, không thể lại chậm trễ nữa, hơn nữa chúng ta cách Tư Ân châu đã không xa, đến được Tư Ân địa hình sẽ tốt hơn rất nhiều, quân ta cũng có thể nghỉ ngơi lấy lại sức lực.
Đặng Dũ thở dài vốn dĩ từ khi xuất phát ở Điền Châu hắn còn cho là đại quân rất nhanh có thể vọt tới Nam Ninh nhưng đến khi gặp phải tình hình thực địa hắn mới biết mình thật sự vẫn là quá mức lạc quan, mùa xuân ở Quảng Tây giống với đồng bằng Trung Châu đều đặc trưng là thường có mưa phùn cùng thời tiết nồm ẩm, mà rất xui xẻo cho đại quân Minh của Đặng Dũ là mấy ngày này ông trời như muốn cùng bọn hắn đối nghịch đem mưa hạ xuống có chút nhiều khiến vốn điều kiện giao thông cũng không tốt đường đất men theo các ngọn đồi bị thấm mưa, trở nên vô cùng lầy lội, xe chở quân nhu vận tải di chuyển trở nên khó khăn khiến bước chân hành quân của bọn hắn bị mạnh mẽ kéo dài vốn dĩ dự tính hơn nửa tháng có thể đến được Nam Ninh thì bây giờ bọn hắn còn chưa đi hết một nửa quãng đường. Tuy vậy chuyện đáng lo hơn vẫn còn ở phía sau, mưa dầm thường xuyên cùng không khí nồm ẩm ngoài trời khiến hơi lạnh từ gió Đông Bắc thổi tới thấm vào da thịt, khiến binh sĩ quân Minh khổ không nói nổi, số lớn người bị cảm lạnh phát sốt, trạng thái thân thể cùng tinh thần vô cùng uể oải. Đối với thực trạng tồi tệ của thuộc hạ, Đặng Dũ cũng là xem ở trong mắt gấp ở trong lòng, nhưng thực sự cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể cắn răng thúc giục đại quân tiến lên, trước thoát khỏi khu đồi núi đến Tư Ân châu lại nói.
Trong khi quân Minh đang vật lộn cùng con đường thì ở trên sườn một ngọn đồi bên sơn đạo có 3 bóng người trên thân khoác vải choàng nhuộm màu rằn ri, cẩn thận đem thân hình ẩn giấu trong rừng cây, nhìn xuống quân Minh xếp thành một hàng dài uốn lượn như trường long bằng ánh mắt chăm chú. Một người dáng vẻ là đội trưởng của ba người trong tay cầm một ống kim loại có hai đầu gắn thấu kính, đầu nhỏ đặt trước mắt trái, đầu lớn nhắm hướng đại đội quân Minh phía dưới. Lúc này thông qua ống kim loại hắn chỉ cảm thấy mình giống như cách quân Minh rất gần, hỉnh ảnh thấy được vô cùng rõ ràng, dù là ở khoảng cách xa như vậy, hắn thậm chí đều có thể đủ rõ ràng thấy nhất cử nhất động của quân Minh, nhìn thấy sắc mặt mỏi mệt bệnh trạng của binh sĩ thấy dân phu kẻ hô người hoán cố gắng đem xe ngựa kéo ra khỏi vũng lấy, cũng nhìn thấy cả sắc mặt biểu tình lo âu của các tướng lĩnh quân Minh. Đem ống kim loại trong tay buông xuống, cho dù không phải lần đầu sử dụng nhưng đội trưởng trong lòng vẫn không khỏi tấm tắc kính viễn vọng thứ này thần kỳ, thiên lý nhãn trong truyền thuyết có lẽ cũng chỉ thế này mà thôi.
Trần Nhật Thanh khai phát ngành làm thủy tinh đã nhiều năm, tự nhiên là cũng không bỏ quên huy động thợ thủ công đem kính viễn vọng chế tạo ra. Hắn là rõ ràng công dụng thứ này, có nó trong tay việc do thám trinh sát sẽ vô cùng hiệu quả, có thể làm căn cứ cho pháo binh tinh chỉnh thông số, dộ chính xác tăng vọt một mảng lớn, có thể xưng là quân dụng đại sát khí. Không chỉ riêng có vậy kinh viễn vọng ra đời có thể giúp người ta quan sát hiện tượng thiên văn càng thêm rõ ràng đối với các tàu thuyền ở thời đại này khi chưa có định vị vệ tinh. phụ thuộc nhiều vào các chòm sao để xác định phương hướng trên biển rộng bao la vô cùng có lợi.
Đồng thời kính viễn vọng xuất hiện cũng tạo cơ hội tích lũy kinh nghiệm làm trong tương lai tiến tới chế tác kính hiển vi cùng kính thiên văn trở thành có khả năng. Một khi có kính hiển vi thì người thời đại này có thể quan sát được hiện tượng vi mô, chính mắt nhìn thấy cái gì gọi là tế bào, cái gì gọi là vi sinh vật, có kinh thiên văn có thể quan sát rõ ràng các thiên thể xa xôi, đối y học, hóa học, vật lý đều là một cú hích phát triển cực lớn.
Quá trình chế tạo ra kính viễn vọng cũng không dễ dàng, mặc dù đã có Trần Nhật Thanh phổ biến kiến thức khoa học hiện đại biết được các khái niệm quang tâm tiêu điểm, tiêu cự thấu kính hội tụ, thấu kính phân kỳ, cùng công thức độ phóng đại ảnh bằng tỉ lệ tiêu cự hai thấu kính nhưng đến trên thực tế các thợ thủ công vẫn phải trải qua rất nhiều khó khăn, ở cái thời đại này không có máy đo hiện đại chính xác, muốn gia công chế tạo thấu kính cho kính viễn vọng phải đem thủy tinh mài giũa lồi lõm, điều chỉnh từng chút một vô cùng tốn công sức, từ lần đầu Trần Nhật Thanh cho chế tạo thử phải mất đến mấy tháng trời mới có thể chế tạo ra một chiếc kính viễn vọng mẫu cho ảnh phóng đại nhòe nhoẹt, mặc dù theo sau này thợ thủ công thuần thục sản lượng cùng chất lượng dần dần tăng lên nhưng cho đến hiện tại kinh viễn vọng vẫn chỉ có thể duy trì ở sản xuất thủ công, không thể làm được phát triển thành quy mô công nghiệp, độ phóng đại cũng chưa thế lên đến quá cao nếu không chất lượng hình ảnh quan sát sẽ xảy ra vấn đề căn bản nhìn không rõ. Bất qua cho dù như vậy Trần Nhật Thanh vẫn là cảm thấy lạc quan về tiền cảnh phát triển kính hiển vi cùng kính thiên văn, phương hướng đã rõ ràng vấn đề chế tác cơ bản là mài thời gian cùng công phu mà thôi, hắn tin tưởng cuối cùng cũng có thể làm ra, cho dù cuối cùng chỉ là số rất ít sản phẩm thủ công cao cấp chi phí đắt đỏ không thể trang bi quy mô lớn, cũng là đáng giá dù sao người sử dụng mấy thứ này ai không phải nhân tài cao cấp, sinh vật học gia cùng thiên văn học gia cũng không có cần nhiều như vậy.
Đội trưởng đội trinh sát đem kinh viễn vọng cẩn thận cất vào trong hộp gỗ, thứ này giá trị không nhỏ, một khi làm hỏng đội trinh sát của bọn hắn muốn thay thế cái mới cũng phải mất thời gian không ngắn. Từ một thuộc ha tiếp nhận giấy, mực cùng bút lông chim, đội trưởng đem những thông tin mình dựa vào kính viễn vọng quan sát được ghi lại đầy đủ thành quân báo rồi giao cho thủ hạ còn lại phân phó:
-Ngươi đem quân tình này truyền về doanh trại, hai chúng ta tiếp tục ở đây cảnh giới.
-Vâng, trưởng quan ! Thủ hạ hành một quân lễ rồi mang theo quân báo nhanh chóng chạy đi.