Chương 17: Đánh úp Nam Ninh
Nam Ninh là một trọng trấn nằm ở phía Nam của Quảng Tây hành tỉnh của Đại Minh, nằm giữa một chúng châu ki mi của các thổ ty người Tráng vốn không tồn tại công sự lớn Nam Ninh tòa thành vững chắc này lộ ra như hạc giữa bầy gà, nguyên nhân rất đơn giản Nam Ninh chính là quận huyện trực trị nằm tận cùng phía Nam ở Quảng Tây của triều đình Trung Nguyên, được thiết lập để thống ngự kiểm soát các thổ ty tù trưởng tự trị xung quanh. Nam Ninh còn có một cái tên địa danh cũ hơn vô cùng danh tiếng trong lịch sử đó là Ung Châu- chính tại nơi này gần 300 năm trước Tri châu Ung Châu Tô Giam suất lĩnh quân dân nhà Tống mạnh mẽ bám trụ hàng vạn đại quân Đại Việt 42 ngày làm quân đội triều Lý tiến công tổn thất nặng nề, đây cũng là một trắc trở gian nan nhất trong cuộc đời cầm quân của danh tướng Lý Thường Kiệt.
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, trên con đường đất một đoàn xe đẩy nối đuôi nhau chầm chậm di chuyển, mỗi chiếc xe đẩy được một thanh niên trẻ tuổi thúc đẩy phía trên chất số lớn bao tải, Tào Thành cùng Lữ Nhượng song song cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn xe, thi thoảng lại len lén liếc nhìn hai bên trái phải một đám binh lính bên hông đeo đao, bề ngoài giả vờ một bộ hộ tống đoàn xe trong âm thầm thì đối với hai bọn hắn chặt chẽ giám thị, trong đôi mắt giấu giếm hồi hộp lo lắng. Nhận thấy ánh mắt bọn hắn, trên thân mặc quân phục đóng giả làm quân Minh Trần Lăng hơi liếc qua tường thành Nam Ninh đã dần dần ẩn hiện phía xa rồi quay lại hướng Lữ Nhượng cùng Tào Thanh nở nụ cười nói:
-Chúng ta sắp đến nơi, tiếp theo phải nhờ vào hai vị rồi.
Tào Thành vội vàng đáp lại:
-Tướng quân khách khí, chúng tôi đã quy thuận đại vương, tự nhiên phải có bổn phận vì đại vương góp sức lập công.
Trần Lăng thấy hai người thái độ thành khẩn như vậy thì nhẹ gật đầu, rồi không tự chủ mà quay đầu nhìn lại, mặc dù không nhìn thấy ai khác nhưng hắn biết đội ngũ của mình cũng không phải đơn độc hành tẩu, một đội khinh kỵ binh Đại Việt do Bùi Quốc Tấn chỉ huy vẫn luôn bám sát phía sau bọn họ, chỉ cần phát ra tín hiệu có thể trong thời gian rất ngắn đuổi tới hội hợp. Quay đâu trở về, Trần Lăng sắc mặt nghiêm túc nhìn hướng về tường thành Nam Ninh phía xa âm thầm đánh giá, kế hoạch thành công vẫn là tốt nhất, nếu không lấy trình độ phòng thủ của thành trì này, đoán chừng cũng phải phí một phen công phu mới có thể đánh hạ.
Đoàn xe ngày càng tiếp cận, khi đến cách thành Nam Ninh không xa thì bị tiếng quát dừng lại của binh lính canh gác cửa thành tiến lên ngăn cản, Tào Thành phóng ngựa lên trước nói:
-Ta là Tào Thành, người mau đi truyền tin cho chỉ huy sứ đại nhân, ta cùng Lữ đại nhân đi sứ An Nam đã mang theo quân lương trở về.
Binh sĩ nhận ra Tào Thành lập tức thay đổi sắc mặt thái độ nịnh nọt đáp:
-Ra là Tào bách hộ đại nhân, xin ngài chờ một chút, tiểu nhân lập tức đi truyền tin cho thiên hộ đại nhân.
Tào Thành nhìn tên lính nhanh chóng chạy đi, trong lòng âm thầm chờ đợi. Một lúc sau tên lính quay trở lại, đi cùng là một nhóm binh lính dẫn đầu một đại hán mặc áp giáp, hắn chính là tướng lãnh cao nhất của Nam Ninh vệ, Chỉ huy sứ Lý Đức. Thân là chỉ huy sứ của Nam Ninh vệ, cấp trên của Tào Thành, Lý Đức cũng không cần thiết phải đích thân ra nghênh đón nhưng với Lữ Nhượng lại là chuyện khác, cơ linh Lý Đức cho rằng mình cần thiết để lại ấn tượng tốt với vị Đại học sĩ đến từ Nam Kinh này, nhiều kết giao một bằng hữu thì nhiều một con đường, trên quan trường có nhiều mối quan hệ tuyệt đối là một lợi thế lớn. Nhìn Lý Đức dẫn theo thân binh tiến đến Trần Lăng trong lòng đại hỉ, vốn dĩ chỉ dự định lợi dụng cơ hội đột nhiên làm khó dễ ngăn chặn cửa thành mở đường cho đại quân tấn công, nay Lý Đức tự mình tiến tới thật là nằm ngoài dự liệu, một khi có thể đem kẻ này bắt sống đại cục chắc chắn được định. Nghĩ vậy Trần Lăng quan sát chăm chú, trong lòng chuẩn bị sẵn sàng. Lý Đức dẫn theo thân bình đến trước mặt Lữ Nhượng tươi cười đón tiếp :
-Mạt tướng Lý Đức tham kiến Lữ đại nhân, Lữ đại nhân đi đường vất vả, xin mời vào trong thành nghỉ ngơi.
-Động thủ !
Trần Lăng quát lớn hạ lệnh, vốn giả dạng thành dân phu cấm quân Đại Việt lập tức đem súng trường ngụy trang giấu dưới bao tải lương thực trên xe đẩy rút ra, họng súng nhắm hướng thân binh của Lý Đức, ngón tay bóp cò khai hỏa:
-Bang… Bang… Bang
-A… A.. A
Một chuỗi tiếng súng vang lên bên cạnh Lý Đức 3 trong 5 tên thân binh bị bắn trúng, bộ ngực bị viên đạn đục thủng, phát ra tiếng kêu thảm ngã xuống. Bị tập kích bất ngờ, Lý Đức cùng 2 thân binh còn lại vô cùng kinh hoảng, cả 3 vội vàng muốn xoay người tìm đường chạy trốn .Nhưng xui xẻo cho bọn hắn, thân mặc quân phục ngụy trang làm quân Minh các cấm quân Đại Việt đã tuốt đao xông tới, cùng với hai tiếng kêu thảm, hai tên thân binh cuôi cùng bị chém giết, Lý Đức thì bị 4 cấm quân Đại Việt chặn đường vây quanh. Trần Lăng hướng 4 người quát lớn :
-Bắt sống hắn cho ta
Nói xong không chần chờ quay sang những người khác:
-Tấn công, cướp lấy cửa thành.
Nhận được mệnh lệnh của Trần Lăng,4 cấm quân Đại Việt đang bao vây đồng loạt lao lên đem Lý Đức đè chặt xuống mặt đất, bẻ tay ra sau, dùng dây thừng đem hắn trói chặt, những người còn lại toàn thể xuất động người vác súng trường, người cầm đao kiếm nhanh chóng vọt lên, xông tới cửa thành. Chỉ huy sứ bị trói, quân Minh canh gác cổng thành nhất thời không biết làm sao, đối với cấm quân Đại Việt hung hãn xông tới trong lòng sợ hãi, xoay người hướng trong thành chạy trốn, bỏ mặc cho cấm quân Đại Việt thành công xông vào trong thành. Tiếng súng chát chúa liên tục vang lên, trong thành lập tức loạn thành một đoàn.
Trần Lăng từ trong người lấy ra pháo hiệu pháo hiệu được châm ngòi một tia lửa từ trong ống vọt lên cao .Pháo hiệu hiện lên cách thành Nam Ninh hơn 1 dặm, nhóm khinh kỵ binh Đại Việt đang ẩn giấu trong một rừng cây cũng đồng thời phát giác. Một kỵ binh chỉ tay lên trời hô:
-Tướng quân, pháo hiệu. Trần Tướng quân đã đắc thủ.
-Chúng ta đi !
Bùi Quốc Tấn không chần chờ, lập tức hạ lệnh cho kỵ binh dưới quyền thúc ngựa hỏa tốc xuất phát, chỉ trong chưa đến hai phút đòng hồ, 250 khinh kỵ binh Đại Việt đã xống tới dưới chân thành Nam Ninh, ngựa không dừng vó vọt vào trong thành. Có kỵ binh tiếp ứng tiền quân Đại Việt sĩ khí đại chấn, đem quân Minh toàn bộ đánh tan tác, nơi nơi dạy loạn. Dưới cuộc đánh úp bất ngờ, Nam Ninh thành không hề có phòng bị, chỉ trong chưa đầy một tiếng đồng hồ đã hoàn toàn thất thủ.