Chương 14 Nửa đường gián đoạn (18+)
Nửa tiếng trôi qua, Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi vợ chồng hai người cũng đã kết thúc, các cung nữ đem mâm bát thu dọn dời đi . Trần Nhật Thanh dư quang nhìn Kim Huệ Chi, trong đôi mắt lửa nóng dần bốc lên. No bụng thì nghĩ dâm dục, Trần Nhật Thanh lúc này ánh mắt nóng bỏng không ngừng rà quét trên thân thể Kim Huệ Chi, trong lòng âm thầm đánh giá, đều nói gái một con trông mòn con mắt, vợ mình tuy không phải một con nhưng là sinh đôi 1 lứa cũng giống vậy, sau khi sinh con nàng da dẻ càng thêm mịn màng khi sắc hồng nhuận, khuôn mặt thanh lãnh xinh đẹp giờ đây còn có thêm một tia quyến rũ vũ mị, thân thể trải qua hắn khai phát càng thêm lồi lõm, vòng một vòng ba kích cỡ tăng trưởng không ít so với trước kia càng thêm bốc lửa. Từ lúc bụng nàng lớn lên, vì nghĩ cho đứa nhỏ tương lai hắn cũng không dám manh động, chỉ có thể nhẫn nhịn ham muốn, chuyện vợ chồng cũng là dùng bộ vị khác để qua loa cho xong, món chính vẫn là bỏ không động đến, bây giờ hai đứa nhỏ đã đầy tháng, hắn đã hết kiên nhẫn, nghĩ đến thời gian kiêng cữ thế là cũng đủ. Trần Nhật Thanh miệng đắng lưỡi khô, cảm giác huyết dịch toàn thân đang hướng phía dưới điên cuồng hội tụ, cười dâm nói:
-Nương tử, chúng ta đi nghỉ thôi.
Kim Huệ Chi sao có thể không rõ đi nghỉ của hắn là chuyện gì, căn bản không phải ý tứ trên mặt chữ, hoàn toàn là xoay ngược lại. Nàng gò má ửng đỏ, thần sắc ngượng ngùng, không nói một lời, chỉ nhẹ gật đầu bày tỏ tâm ý, cũng không chỉ riêng hắn, nàng đối với mấy tháng này kiêng khem cũng không tận hứng. Trần Nhật Thanh thấy Kim Huệ Chi đáp ứng thì cười đến không khép miệng lại được, gấp gáp không chờ nổi nâng nàng đứng dậy, đem đầu Kim Huệ Chi dựa vào ngực mình, dìu nàng hướng phòng ngủ ở buồng trong đi tới.
Thuận tay đem rèm lụa kéo xuống ngăn cách bên ngoài, vòng qua bình phong che chắn, Trần Nhật Thanh nhìn Kim Huệ Chi trong mắt dục vọng phun tráo, đôi tay không an phận luồn vào áo bào của nàng không ngừng tác quái, khuôn mặt hướng về môi mềm một miệng hôn tới, chiếc lưỡi tham lam xông vào khoang miệng công thành đoạt đất. Mỹ nhân nhiệt tình đáp lại lưỡi thơm không chịu yếu thế tiến hành phản công, hai người miệng lưỡi quấn quýt đến khi cảm giác có chút ngạt thở mới buông ra, kéo theo một sợi chỉ bạc. Kim Huệ Chi tay ngọc vòng xuống dưới giúp Trần Nhật Thanh giải khai đai lưng, mặt đẹp gác lên bờ vai rắn chắc, hướng bên tai hắn thổ khí như lan thủ thỉ:
-Phu quân, hôm nay thiếp muốn…”ở trên”
-Được !
Trần Nhật Thanh khuôn mặt đỏ bừng, hô hấp thô trọng, đôi tay liên tục đem mỹ nhân xiêm y giải khai, không thèm suy nghĩ một miệng đáp ứng. Cởi ra quần áo, vắt lên trên giá, hai thân thể trần trụi hiện ra, Trần Nhật Thanh toàn bộ tâm thần bị thu hút, trong mắt chỉ có một mảnh trắng bóng. Hai người trèo lên trên giường, đem màn gấm thả xuống, mỹ nhân ngồi lên trên vùng bụng săn chắc của nam nhân, nhìn hắn nở ra một nụ cười thiên kiều bá mị, tay ngọc vòng ra phía sau sờ soạng tìm kiếm. Bỗng lúc này một âm thanh rất không đúng lúc vang lên, đem chuyên chú hai người giật mình gián đoạn.
Thời gian trở lại lúc 10 phút trước, tại một gian nhà cách tẩm cung không xa tiếng gáo khóc của trẻ con không ngừng vang lên. Lê Thu Vân cùng Trần Nhật Chiêu mỗi người trong tay bế một bé trai, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng không ngừng dỗ dành nhưng vẫn ngăn không được bọn chúng khóc lớn. Lê Thu Vân gấp gáp, hướng một cung nữ nói:
-Thu Nhi, đem sữa tới đây
Thu Nhi sắc mặt khó xử nói:
-Thái hậu, hai vị tiểu điện hạ ăn quá khỏe, sữa đã hết rồi.
Lê Thu Vân sắc mặt khó coi, vợ chồng con trai vì muốn có không gian riêng tư đem hai đứa cháu gửi cho vợ chồng bà trông hộ, nhưng có lẽ là con dâu sơ ý dự phán sai lầm, sữa mẹ vắt sẵn không chuẩn bị đủ, dẫn đến bây giờ hai tiểu hài tử bị đói mà khóc không ngừng, bà chỉ có thể sắc mặt bắt đắc dĩ phân phó:
-Ngươi đi gọi hoàng hậu tới đây !
Tuy đã nhận lời trông cháu cho vợ chông con trai có thời gian riêng bên nhau hôm nay nhưng bà thật sự là không có cách nào, hai tiểu hài bây giờ vẫn luôn khóc lớn, thật sự không có đồ ăn tuyệt không bỏ qua.
Thu Nhi nhận mệnh chạy đến tẩm cung, bước đến trước cửa hướng cung nữ đang canh chừng nói:
-Ta muốn gặp nương nương !
Cung nữ canh chừng có thái độ khó xử nhắc nhở:
-Đại nhân, bệ hạ cùng nương nương đang ở trong phòng.
Cung nữ canh cửa tự nhiên biết Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi đang làm gì, lúc này đi vào quấy rầy, nàng dùng cái mông để nghĩ cũng rõ là tuyệt đối không có chuyện gì tốt, nhưng Thu Nhi là nha hoàn thân cận theo Kim Huệ Chi xuất giá tới, bây giờ lại đang chăm sóc hai vị hoàng tử cũng không phải là người nàng có thể đắc tội nổi.
Thu Nhi được nhắc nhở thì hiểu ra, suy nghĩ một lúc lại giải thích:
-Hai vị tiểu điện hạ khát sữa, vẫn luôn khóc không ngừng, Thái hậu sai ta gọi nương nương đến. Nếu ngươi không dám gọi thì để ta đi gọi.
Cung nữ canh chừng nhẹ nhàng thở ra :
-Đại nhân xin theo nô tỳ.
Nói xong thì xoay người dẫn Thu Nhi tiến vào. Đến trước rèm phòng ngủ, ả mới cẩn thận nói:
-Đại nhân, bệ hạ và nương nương ở bên trong
Thu Nhi gật đầu, đưa tay đem rèm cửa vén lên bước vào trong phòng, bước đến bình phong che chắn, tiếng động từ bên trong truyền ra làm nàng ngượng ngùng mặt đỏ tai hồng nhưng sự tình gấp gáp, vẫn đánh bạo gọi lớn:
-Nương nương, nô tỳ có chuyện bẩm bảo.
Bên trong đang chuẩn bị vào việc hai người nhất thời bị tiếng gọi giật mình dừng lại. Trần Nhật Thanh bị cụt hứng nổi nóng, tay gạt ra màn gấm, giọng mang sát khí hướng bên ngoài quát :
-Có chuyện gì ?
Hắn bây giờ thật sự nổi nóng, dám gián đoạn chuyện tốt của hắn, nếu không cho ra lý do hợp lý, hắn tuyệt đối sẽ cho kẻ này biết hoa vì cái gì lại hồng như vậy.
Thu Nhi từ giọng Trần Nhật Thanh nhận ra hắn đã nổi nóng, vội vàng nói:
-Bệ hạ, hai vị tiểu điện hạ khát sữa, vẫn luôn khóc không ngừng. Thái hậu nương nương có khẩu dụ gọi hoàng hậu nương nương.
Kim Huệ Chi hướng bình phong hỏi:
-Không phải ta đã chuẩn bị sữa rồi sao ?
-Nương nương, hai vị tiểu điện hạ ăn quá khỏe, sữa đã hết rồi.
Kim Huệ Chi xoay người ngồi dậy, đôi mắt nhìn Trần Nhật Thanh hiện vẻ xin lỗi nói:
-Con bị đói, thiếp phải đi.
Trần Nhật Thanh trong lòng không vui nhưng tình thế mạnh hơn người chỉ có thể gật đầu:
-Ừ, nàng đi đi
Nói xong còn có chút lưu luyến không rời mà đưa tay hướng cặp mông đang ngúng nguẩy của mỹ nhân bóp nhẹ, dặn dò:
-Đi sớm về sớm.
Kim Huệ Chi gật đầu, xuống giương, mặc lại quần áo rồi vội vã theo Thi Nhi rời đi.
Còn lại một mình Trần Nhật Thanh bất đặc dĩ nhìn phía dưới tiểu huynh đệ vẫn đang nhất trụ kình thiên, trong lòng ca thán, cũng là tội nghiệt do mình gây ra, có đắng cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn hướng trong bụng nuốt.