Chương 13: Phu thê thường ngày
Phía Tây Lạc Thanh cung là một khu đất trống lọt thỏm giữa những hàng bóng cây xanh mát, thời đại của Dụ Tông nơi này chính là khu vực lâm viên chính của toàn bộ quần thể cung điện tập trung đại đa số chim quý thú lạ chuyên môn phục vụ cho hắn thưởng lãm, Trần Nhật Thanh tiếp quản nơi này, đến năm trước lại tiến hành xây dựng thêm đơn giản tận dụng địa thế có sẵn đem nó cải tạo thành diễn võ trường kiêm khu vực săn thú các loại thú quý giá chi phí nuôi dưỡng cao đều được đem thả, thay thế là các giống hươu nai bình thường được đưa vào làm đối tượng săn bắt.
Tiếng vó ngựa rầm rập gõ vang, một thớt tuấn mã màu nâu đang phi nước kiệu trên diễn võ trường. Trên đường tuấn mã phi qua đặt rải rác dựng từng chiếc giá bia bắn tên, kỵ sĩ trên ngựa thân thế uyển chuyển sử dụng hai chân kẹp lấy thân chiến mã, ở trên lưng ngựa khéo léo đổ người sang trái rồi lại sang phải, từ trên lưng ngựa lấy ra mũi tên, đôi tay trương cung liên tục xả tiễn, mũi tên liên tục rời dây cung lao vút đi chỉ có lác đác vài mũi bị lệch, đại đa số đều chuẩn xác ghim cắm vào trên bia, tỉ lệ ghi bàn rất cao thể hiện ra tiễn pháp điệu nghệ.
Tuấn mã lao ra khỏi bãi bia, kỵ sĩ thuần thục nhẹ nhàng ghìm cương khống chế con ngựa dưới thân giảm xuống tốc độ cho đến khi hoàn toàn ngừng lại thì xoay người xuống ngưa. Lúc này Trần Nhật Thanh dẫn theo Hồ Hải từ một bên đi tới, Hồ Hải không cần sai bảo tự giác nắm lấy dây cương đem ngựa dẫn đi, Trần Nhật Thanh khuôn mặt tươi cười trên tay cầm khăn đưa tới:
-Nương tử, tiễn pháp của nàng vẫn là lợi hại như vậy, mỗi lần đều làm phu quân ta mở mang tầm mắt. Lấy được nữ tử ưu tú như nàng là hãnh diện lớn nhất đời ta.
Kim Huệ Chi tiếp lấy chiếc khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi trên khuôn mặt trắng nõn, không làm đáp lại, khóe miệng nhếch lên nở ra một nụ cười nhẹ. Nam nhân yêu bằng mắt, nữ nhân yêu bằng tai, nàng thân là nữ nhân cũng không ngoại lệ, đối với lời ngon ngọt cũng là ưa thích, trong lòng vẫn không kìm được vui vẻ ngọt ngào như mật đường.
Trần Nhật Thanh ánh mắt thâm tình, mạnh dạn đưa tay vòng qua vòng eo thọn gọn, đem Kim Huệ Chi kéo vào trong lòng. Kết hôn đã qua một năm hắn đối với chính mình mối hôn sự đầu tiên trong hai đời làm người này cang lúc càng thấy vừa lòng. Quan niệm của người Mông Cổ khác với người Hán cùng các dân tộc chịu ảnh hưởng của văn hóa người Hán học, bọn hắn đối với nuôi dạy con gái cũng không chủ trương cái gì “ êm đềm trướng rủ màn che”” nữ nhân vô tài chính là đức” khuyến khích nữ nhân an phận ỷ lại, cuộc sống chăn thả du mục với năng suất bấp bênh thường xuyên lang thang di chuyển nay đây mai đó phải đối mặt với thiên tai khắc nghiệt, nguy hiểm thường trực từ những cuộc tấn công của sói thảo nguyên cùng những cuộc đột kích cướp bóc của các bộ lạc khác khiến bọn họ không có khả năng giống như người Hán nảy sinh ra tư tưởng về một tầng lớp người già an hưởng dưỡng lão cùng nữ nhân chỉ quanh quẩn ở nhà nội trợ sinh con, đây với bọn hắn quả thực là quá xa xỉ, đối với bọn hắn mọi nhân lực đều phải tiến hành huy động, già trẻ gái trai không ai nhàn rỗi chỉ cần có sức lực ai đều phải lao động cùng sẵn sàng cho chiến đấu. Dưới hoàn cảnh lớn này tư tưởng “ trọng nam khinh nữ” hay nói đúng hơn là hạn chế phụ nữ tham gia vào hoạt động ngoài xã hội căn bản không có đất sống, những chuyện mà người Hán có dị nghị như nữ nhân đi học, nữ nhân cầm quyền chính trị quân sự đối với bọn hắn căn bản là chuyện hết sức bình thường cũng vì thế mà không chỉ nam nhân Mông Cổ kiêu dũng thiện chiến, ngay cả nữ nhân Mông Cổ cũng cực kỳ bưu hãn, tinh thông cưỡi ngựa bắn cung như mẹ Ha Ngạch Luân( Hoelun) vợ Bột Nhi Thiếp ( Borte) các con gái, cháu gái của Thành Cát Tư Hãn Thiết Mộc Chân rất nhiều đều nổi danh là kỵ cung thủ tài ba, đích thân dẫn binh ra trận chém giết cũng không phải chuyện hiếm, thậm chí sau này còn xuất hiện nhân vật kiệt xuất như Hốt Thốc Luân (Khutulun) với chiến tích đấu vật thắng tất cả nam nhân đến cầu hôn hay Mãn Đô Hải (Mandukhai) thân đang có thai vẫn xách đao lên ngựa chém quân Minh như thái dưa xắt rau một lần nữa tái thống nhất thảo nguyên bị chia rẽ trong nguyên bản lịch sử.
Nếu như chuẩn mực của nữ nhân người Hán là “ liễu yếu đào tơ” thân hình nhỏ nhắn, yếu đuối mong manh như hoa tường vi làm người thương tiếc muốn báo vệ trước gió sương thì chuẩn mực của nữ nhân Mông Cổ là “ phong thái anh thư” thân hình khỏe mạnh, như đóa hoa dại kiên cường gai góc, bất quá đây lại chính hợp ý hắn, có ký ức đời ảnh hưởng hắn cũng không thích chuẩn mực kiểu người Hán, lấy quan điểm cá nhân của hắn xem ra loại nữ tử này thật không có ý tứ, loại nữ tử nhu nhược này là thị hiếu của người theo chủ nghĩa đại nam quyền, cũng không phải thị hiếu của hắn, hơn nữa không thấy đến thế kỉ 21 lấy thân hình thế thao khỏe mạnh làm thời thượng sao, nữ nhân Mông Cổ thường xuyên cưỡi ngựa bắn cung bản thân chính là một loại tập thể dục, hơn nữa do do đặc thù của cưỡi ngựa eo hông phá lệ rắn chắc thân dưới phi thường hữu lực, hữu lực đến mức nào ư, hắc hắc, hắn bản thân hằng đêm vẫn được trải nghiệm, chỉ có thể nói là rất mãnh liệt, nếu không phải hắn cũng là người trong nhà binh, thân thể cũng đã trải qua tôi luyện, thật đúng là không chắc đã chịu được.
Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi người tựa vào nhau, hướng về tẩm điện đi tời, trên đường hoạn quan cung nữ thấy hai người đi tới rất ăn ý mà đi vòng tránh né đôi mắt liếc sang làm như không nhìn thấy, bọn họ biết rõ quan gia nhà mình tuy bình thường rất dễ nói chuyện nhưng những lúc như này hắn cùng hoàng hậu nương nương đang tận hưởng không gian hai người thì rất ghét có người chen ngang quấy rầy, mặc dù không đến nỗi lôi ra đánh đòn hay giết người nhưng trừ tiền lương, phạt làm việc gì đó tuyệt không thể thiếu, vì túi tiền của mình suy nghĩ, vẫn là không ngu xuẩn mà đi đụng vào.
Hai người trở về đến tẩm điện, lúc này ngoài cửa đã có một đám cung nữ túc trực, trong phòng đã bày sẵn một bàn đồ ăn còn ấm nóng. Thấy ánh mắt nghi hoặc của Kim Huệ Chi, Trần Nhật Thanh tươi cười giải thích:
-Nương tử, hôm nay nàng luyện tập vất vả, ta nghĩ khi trở về chắc hẳn sẽ đói nên lúc nãy đã sai người truyền lệnh cho ngự thiện phòng chuẩn bị điểm tâm.
-Phu quân chàng thật chu đáo.
Kim Huệ Chi vui vẻ môi thơm đưa tới đem một nụ hôn đặt lên má Trần Nhật Thanh. Hai người ngồi xuống bàn lấy ra bát đũa cùng nhau ăn uống. Món ăn cũng không nhiều chỉ có 5 loại trong đó gồm móng giò heo hầm củ sen, gà tần, canh rau ngót thịt băm, trứng gà luộc và cơm gạo ngoài ra lại có thêm một bát sữa đậu nành .Đây là Trần Nhật Thanh cùng Lê Thu Vân hai ngươi cùng nhau bàn bạc mà thiết kế thực đơn cho Kim Huệ Chi, hắn đời trước là con nhà thầy thuốc, lão cha vì chị gái thiết kế thức ăn sau khi sinh cháu ngoại hắn cũng là được thấy qua, bây giờ trực tiếp sao chép dù sao thời hiện đại có phân tích dinh dưỡng,
tính khoa học vượt xa thời đại này chỉ dựa vào kinh nghiệm truyền miệng, nghĩ đến hỗ trợ cho phụ nữ sau sinh khỏe mạnh nhiều sữa chắc hẳn không sai được.
Tuy ở thời đại này nhiều nhà quyền quý có thói quen sử dụng vú nuôi cho trẻ nhỏ bú sữa thay vì sữa mẹ ruột nhưng Trần Nhật Thanh cũng không quyết định noi theo tục lệ này, đời trước dưới ánh sáng của khoa học hiện đại sữa mẹ ruột đã được chứng minh là tốt nhất, là tiêu chuẩn vàng cho trẻ sơ sinh, y học khuyến cáo chỉ khi mẹ ruột không đủ sữa hoặc bận rộn không có thời gian mới bất đắc dĩ phải sử dụng sữa của người khác hoặc sữa bột công thức mà thôi, hắn sao có thể để con hắn đi uống sữa người khác được. Hắn biết một số quân vương xuất phát từ chủ đích muốn làm đạm nhạt tình mẹ con, tránh hậu cung cùng ngoại thích can chính mà cố tình đem mẹ con tách rời giao cho nhũ mẫu và nuôi dạy nhưng lấy cá nhân hắn cảm thấy đây quả thực là lợi bất cập hại, được không đủ bù mất, tình mẫu tử là một tình cảm cơ sở nhất của con người, ngươi nhẫn tâm đem mẫu tử chia lìa ngươi nói xem con trai của ngươi sau này biết được sự thật sẽ nhìn ngươi thế nào, hắn đã không có tình cảm với mẹ hắn thì liệu hắn sẽ có tình cảm, có đạo hiếu với ngươi cái người cha này ư, nhất là khi ngươi lang thang trong đống tần phi mỹ nữ đối với hắn cũng không thể làm tròn trách nhiệm dạy bảo sâu sát như người cha nhà bình dân. Dưới điều kiện nuôi dạy cha thì không chú ý, lại thiếu thốn tình thương của mẹ, hắn thật sự sẽ trưởng thành bình thường không bị nhân cách lệch lạc, tâm lý vặn vẹo sao ? Từ nhỏ bị bao quanh bởi hoạn quan cung nữ những kẻ luôn sẵn sàng a dua nịnh bợ hắn, đối vơi hắn có nhu cầu tất đáp ứng, hắn có thể thật sự hiểu được khó khăn của thiên hạ sao ? Loại trừ ảnh hưởng của hậu cung và ngoại thích, hoàng tử trong bối cảnh thiếu thốn cảm tình chẳng lẽ sẽ không bị ảnh hưởng bởi hoạn quan cùng nhũ mẫu sao ? Huống chi bản thân Trần Nhật Thanh hắn cũng là Lê Thu Vân dùng từng ngụm sữa nuôi lớn mới có thành tựu ngày nay, nhờ tuổi thơ sống cùng cha mẹ nên hắn ở cái thế giới này mới tìm được lý do để gắn bó, không bị ký ức kiếp trước ảnh hưởng mà cảm thấy lạc lõng, thất lạc xa lạ, chân chính hóa nhập vào thời đại này. Hắn cũng không rõ các nhân vật chính trong các tiểu thuyết xuyên qua mình từng đọc qua đời trước vì sao có thể sống dưới thân phận cô nhi không thân thích hoặc thân phận của kẻ bị đoạt xá mà lại có thể tự nhiên tự tại lấy hắn thấy mình rơi vào tình cảnh như vậy tuyệt đối là làm không được làm không tốt còn có thể biến thành tâm tính vặn vẹo, thế nên hắn tuyệt đối sẽ không để con mình trở thành như vậy.
Trần Nhật Thanh trong lòng liên tưởng đến ký ức đời trước, cảm thấy vô cùng vui vẻ, trong lòng hô lên:
-Nếu ta cũng là nhân vật chính của một câu chuyện như bọn hắn, ta thật muốn nói với tác giả của mình: “ Cẩu tác giả, ngươi so với những kẻ khác thật là quá có lương tâm, ta thật cảm ơn ngươi”
-Ì ùng !
Trần Nhật Thanh có chút giật mình ánh mắt liếc ra ngoài cửa, thấy bên ngoài vẫn một màu nắng vàng chiếu xuống, các cung nữ thái độ vẫn đứng túc trực tại chỗ . Hắn cau mày, trong lòng nghi hoặc:
-Kỳ quái, vừa rồi ta nghe thấy có tiếng sấm ở đâu đây, chẳng lẽ là ảo giác ?
***************************************************************************************************************************************************
Trong một căn phòng ở, dưới ánh đèn điện chiếu sáng, một nam tử ngồi trước máy vi tính đôi tay vẫn còn đặt trên bàn phím, sắc mặt không tốt từ từ dịu xuống, trong miệng lẩm bẩm:
– Hừ, may mắn ngươi còn có chút biết điều, bản tác giả lòng dạ rộng lớn tạm thời tha thứ cho ngươi lần nàn.