Chương 10 : Đại Minh loạn tượng (6)
Ngự thư phòng, hoàng thành Nam Kinh
Chu Nguyên Chương ngồi sau ngự án, trên tay cầm một phong thư yên lặng liếc nhìn. Đem thư đọc xong, đặt bức thư xuống bàn, Chu Nguyên Chương trầm ngâm nhìn đang chồng tấu chương trên bàn ngự án, thần sắc ngưng trọng. Những tấu chương này số lượng rất nhiều, chồng chất thành một đống nhỏ nhưng nội dung đều chi có một, yêu cầu hắn khôi phục việc thờ cúng Mạnh Tử trong Văn miếu, tác giả của chúng đều là quan văn Đại Minh, từ Hồ Duy Dung, Tống Liêm những quan lại trong kinh đến quan văn ở các địa phương, lại thêm thư của Lý Thiện Trường hắn đang cầm trên tay, tất cả đều cho thấy nhóm đại thần mang ý kiến phản đối hắn số lượng đông đảo cùng phân bố trải rộng trong bộ máy triều đình Đại Minh. Dùng tay xoa nhẹ thái dương, Chu Nguyên Chương tròng lòng thầm ước lượng suy tính, từ lực độ phản đối gay gắt qua những tấu chương này, hắn nhạy bén nhận ra, dự định phế bỏ Mạnh Tử của mình có khả năng là không thực hiện được. Bất quá, hắn trong lòng vẫn có chút không cam tâm, hướng hoạn quan đứng hầu bên cạnh phân phó:
-Ngươi đi tuyên chỉ ý của Trẫm cho quan viên các bộ môn, nói Trẫm tâm ý đã quyết định, nếu có người tiếp tục ngăn cản, y theo tội bất kính xử tử.
Lần trước muốn động đến Khổng Tử bị ngăn trở, trận đầu hoàng quyền cùng sĩ phu giao phong kết thúc với chiến thắng thuộc về các đại thần chuyện này vẫn luôn làm Chu Nguyên Chương canh cánh trong lòng, lần này hắn quyết định nếm thử tỏ ra cường ngạnh dồn ép bức bách. Hắn muốn thăm dò xem xương cốt các thần tử này cứng rắn đến đâu, thắng tự nhiên là tốt, thua bất quá là đem bài vị đặt về chỗ cũ mà thôi. Hơn nữa hắn trong lòng cũng đã có kế hoạch dự phòng, nếu thật sự phải đem bài vị trả về thì nói thế nào cũng phải đem sách Mạnh Tử sửa chữa, cắt bỏ những ngôn luận đại nghịch bất đạo, làm ra một bản Mạnh Tử phù hợp ý hắn, cái tên cũng đã suy nghĩ tốt, gọi là Mạnh Tử Tiết Văn. Lấy Chu Nguyên Chương ước lượng điều này cũng không đến mức khó khăn, rất có thể được chấp nhận thông qua, logic cũng rất đơn giản, đánh giá tốt xấu là dựa trên so sánh nếu ngươi đột ngột bắt người phải phá bỏ cửa sổ nhà hắn, hắn đương nhiên sẽ không đồng ý nhưng nếu người ép hắn chọn giữa phá bỏ cửa sổ cùng phá bỏ cả ngôi nhà hắn sẽ lạicảm thấy phá bỏ cửa sổ kì thật cũng không tệ lắm dù sao vẫn tốt hơn phá bỏ cả ngôi nhà.
-Nô tài tuân chỉ !
Hoạn quan lập tức nhận lệnh rời khởi ngự thư phòng.
Chỉ dụ của Chu Nguyên Chương thông truyền đến các bộ môn triều đình Nam Kinh lập tức tạo ra chấn động mạnh mẽ làm các văn thần hoảng sợ đến choáng váng. Đây là chuyện thế nào, lần trước trong sự kiện Khổng Tử bệ hạ vẫn rất dễ nói chuyện, bây giờ lại đột nhiên xoay chuyển, trực tiếp lấy tội chết ra để uy hiếp, một bộ kẻ nào dám to gan góp lời lão tử trực tiếp làm thịt kẻ đó, này làm thế nào cho phải. Phong trào phản đối vốn còn đang tiếng hô huyên náo nhất thời lọt vào suy sụp, không ít quan viên ngậm miệng hành quân lặng lẽ, bọn họ là thật sự sợ, lúc bình thường làm miệng pháo đảng tát nước theo mưa góp lời ai cũng không ngại nhưng gặp phải đồ đao đặt lên cổ, tiếp tục đánh miệng pháo cần có đảm lượng to lớn ít người có được, bất quá giữa bối cảnh sợ sệt lan tràn này vẫn có những kẻ ngoại lệ xương cốt phi thường cứng rắn đứng ra.
Tại công sở của Hình bộ trong hoàng thành Nam Kinh một quan viên tuổi gần 60 chòm râu bạc trắng được tháp tùng bởi 4 người hầu cận khiêng một cỗ quan tài trên vai, cảnh tượng rung động này làm những người đi qua ai nấy đều ghé mắt nhìn. Các quan viên Hình bộ bị kinh động chạy ra cửa nhìn thấy tính hình thì thân hình giật mạnh không ai bảo ai mà tụ tập thành đám đông xung quanh lão quan viên, một người không nhịn được hỏi:
-Tiền đại nhân, ngài đây là có chuyện gì, mà lại mang theo quan tài đến đây ?
Lão quan viên sắc mặt bình thản, giống như đang nói đến một chuyện vô cùng nhỏ nhặt mà hồi đáp :
-Triều ta mới lập không lâu, lòng người còn chưa ổn định, phương Bắc người Hồ còn đang nhòm ngó mà nay bệ hạ lại loại bỏ bài vị của Á Thánh đời xưa khỏi văn miếu, làm chuyện dao động gốc rễ xã tắc, há chẳng phải là rời xa lời dạy thánh hiền khiến cho man di tứ hải chế nhạo sao. Lúc này chính là lúc thần tử chúng ta phải đứng ra can gián, để bệ hạ nhận ra sai lầm, lão phu hôm nay quyết tâm liều cái mạng già này can gián, đã đặt làm sẵn quan tài cho mình, ai có dũng khí thì đi theo ai sợ thì ở lại, lão phu không ép buộc.
Lão quan viên tên là Tiền Đường, là một văn sĩ điển hình cuối triều Nguyên trong thời buổi chiến loạn ông cũng như rất nhiều người khác lựa chọn ẩn cư dạy học, tránh né họa binh đao, tính tình người này nói dễ nghe thì là cương trực công chính nói khó nghe thì là cứng đầu không hiểu biến báo, vô cùng kiên trì nguyên tắc, cũng nhờ vậy mà ông có được danh vọng rất cao trong sĩ lâm và dân gian quê nhà. Chu Nguyên Chương đăng cơ lập quốc nhu cầu cấp bách giành được ủng hộ nhận đồng của giới trí thức, biết được danh tiếng lớn của ông, tự nhiên là không bỏ qua hạ lệnh phái người mời ông đến Nam Kinh làm quan, phát hiện ông học thức uyên bác, thực sự có bản lĩnh thật nên phong chức Hình bộ thượng thư lo việc quản lý tư pháp.
Tiền Đường hành động kiên quyết lời nói hùng hồn nhất thời làm chúng quan viên Hình bộ lòng sinh kính nể, tâm huyết dâng trào, nhao nhao hưởng ứng chủ quan lãnh đạo, đồng thanh lên tiếng đồng tình xin đi theo. Tiền Đường thấy thủ hạ của mình hăng hái như vậy trong lòng vui mừng, quyết tâm càng thêm kiên định. Ông động thân tiến lên, gương mẫu đi đầu dẫn dắt thủ hạ tiền hô hậu ủng mang theo quan tài, tinh thần quyết tuyệt nhằm hướng hoàng cung tiến tới.
-Bệ hạ, Hình bộ thượng thư Tiền đại nhân mang theo quan tài cùng quan viên Hình bộ tất cả hơn hai mươi người đang quỳ ở ngoài cung, nhất quyết muốn cầu kiến bệ hạ
Hoạn quan thần sắc gấp gáp đi vào ngự thư phóng báo cáo.
Chu Nguyên Chương sắc mặt chán ghét nói:
-Lại là cái Tiền Đường này, mau truyền khẩu dụ của Trẫm, lệnh bọn hắn trong lập tức rời đi, nếu không theo tội luận xử.
Đối với Tiền Đường dẫn người đến can gián, Chu Nguyên Chương cũng không bất ngờ, sự cứng đầu của tên này hắn đã biết rõ, lần trước trong sự kiện Khổng Tử cũng là tên này nhảy ra phản đối đầu tiên bây giờ cũng là hắn dẫn đầu nhảy ra cũng chẳng có gì lạ.
Hoạn quan lĩnh mệnh rời đi nhưng chẳng bao lâu sau đã trở lại báo cáo:
-Bệ hạ, Tiền đại nhân kháng lệnh, kiên quyết không rời đi, hắn nói nếu không gặp được bệ hạ hắn sẽ quỳ mãi ở trước cửa cung.
Chu Nguyên Chương nổi cơn thịnh nộ, cái Tiền Đường thật sự đã đem hắn chọc giận, thế là không chần chờ mà dẫn theo hoạn quan ra ngự thư phòng đi hướng cửa cung.
Ra đến cửa cung, đập vào trong mắt Chu Nguyên Chương là một hàng quan viên quỳ gối, ánh mắt tinh ý Chu Nguyên Chương rất nhánh nhận ra ở phía trên cùng bên cạnh đặt một chiếc quan tài chính là Tiền Đường, người cầm đầu can gián lần này.
Hít vào một hơi, Chu Nguyên Chương đứng trên bậc thềm sắc mặt âm trầm nói lớn:
-Trẫm cho các ngươi cơ hội cuối cùng, lập tức rời đi, kẻ nào kháng lệnh, loạn tiễn bắn chết.
Phía dưới bậc thềm các quan viên đang quỳ mô hôi đầy đầu thân hình không kìm được run rẩy, mặc dù đã dự đoán từ trước nhưng đến lúc đối mặt sinh tử có mấy ai thật sự có thể duy trì bình thản cho được bất quá nhìn đến hàng đầu chủ quan của mình vẫn không phản ứng ai nấy đều cắn răng tiếp tục kiên trì. Chu Nguyên Chương trong mắt sát ý lóe lên, hận đến ngứa răng hạ lệnh cho cấm vệ canh gác bên cạnh lấy ra cung tiễn cài tên nhắm hướng Tiền Đường. Tiền Đường giãy giụa đứng dậy, không màng những mũi tên sắc bén đang chỉ hướng mình mà tiến lên, giọng thống thiết nói lớn:
-Bệ hạ, Mạnh Tử là tiên hiền đời xưa, để lại kinh điển truyền lại cho hậu thế, dạy cho người đời biết liêm sỉ đạo đức, không thể phế bỏ. Xin bệ hạ nghĩ lại.
Chu Nguyên Chương thấy Tiền Đường không màng nguy hiểm mà tiến lên thì quát lớn:
-Ngươi còn dám đi tiếp một bước, Trẫm liền hạ lệnh phóng tiễn.
Tiền Đường ánh mắt kiên định, như không hề nghe thấy, vẫn quật cường đi tới. Thấy Tiền Đường đem lời đe dọa của mình bỏ ngoài tai, Chu Nguyên Chương hận đến ngứa răng hạ lệnh:
-Phóng tiễn
Phập ! Cấm quân kéo trương cung xạ kích, mũi tên lao vụt bắn tới, chuẩn xác bắn trúng vai trái Tiền Đường, máu tươi từ vết thương chảy ra thấm ướt quan phục.
Tiền Đường mặt đầy mô hôi, cắn chặt răng chịu đựng đau đớn kịch liệt từ cánh tay truyền tới, mô hôi lăn trên khuôn mặt đã hiện nếp nhăn tiếp tục đi tới
Phập ! Một mũi tên thứ hai bắn trúng đùi, Tiền Đường thân hình lảo đảo ngã xuống.
Bên dưới quan viên nhìn thấy chủ quan của mình gục ngã đôi mắt trừng lớn, vô cùng sợ hãi. Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo làm cả bọn họ và cả Chu Nguyên Chương đều vô cùng kinh hách, chỉ thấy Tiền Đường dù ngã xuống vẫn quật cường dùng tay phải chống đỡ cố lết thân thể tiến lên để lại phía sau từng vệt máu đỏ. Chu Nguyên Chương giật mình, trong mắt vô cùng kinh ngạc, giơ tay ngăn lại cấm quân đang trương cung :
-Dừng tiễn ! Đem hắn nâng tới.
Cấm quân đang bắn tên nghe được mệnh lệnh thì thu cung, hai tên cấm quân khác thì vội vàng chạy xuống thềm mỗi người một bên xốc nách nâng Tiền Đường thân thể xụi lơ đến trước mặt Chu Nguyên Chương.
Tiền Đường khuôn mặt tái nhợt, quan phục nhàu nhỉ bẩn thỉu do máu tươi trộn lẫn bụi đất miệng vẫn cố gắng hướng Chu Nguyên Chương thều thào nói:
– Bệ hạ, xin hãy nghĩ lại.
Chu Nguyên Chương đôi mắt chăm chú nhìn Tiền Đường, lạnh giọng hỏi:
-Ngươi thật sự không sợ chết sao ?
Tiền Đường khí sắc yếu ớt nhưng trên mặt lại lộ ra thần sắc vui vẻ :
-Thần nguyện ý vì Mạnh Tử mà chết, đó là vinh dự của thần.
Chu Nguyên Chương than thầm, kẻ này thật sự dám vì tín niệm của mình mà chịu chết, hắn thật sự phục rồi. Nghĩ đến đây Chu Nguyên Chương trong lòng cũng không khỏi tiếc hận, hắn mong ước biết bao đối tượng Tiền Đường sẵn sàng liều mạng hi sinh lấy chết làm vinh dự là bản thân mình chứ không phải lão già họ Mạnh đã chết từ đời nào kia nhưng thực tế hắn không phải. Trong lòng thở dài thần sắc hòa hoãn xuống, Chu Nguyên Chương dịu giọng nói:
-Được rồi, chuyện này trẫm suy xét lại.
Tiền Đường cơ thể hư nhược, định chắp tay hành lễ nhưng cơn đau kịch liệt từ vết thương làm mô hôi chảy ròng chỉ có thể yếu ớt đứt quãng thều thào:
-Bệ hạ… anh minh.
Chu Nguyên Chương phất tay hạ lệnh cho cấm quân:
-Mang cáng tới nâng hắn đến thái y viện.
Rồi lại hướng các quan viên Hình bộ vẫn còn quỳ ở phía dưới nói lớn:
-Các ngươi trở về làm việc đi, chuyện bài vị trẫm sẽ suy xét. Đúng rồi, cả cái quan tài kia cũng mang về, đừng để thứ này ở đây làm bẩn mắt Trẫm.
-Chúng thần tuân chỉ !
Đám quan viên Hình bộ ánh mắt lo lắng nhìn Tiền Đường nằm trên cáng được nâng đi, nghe được ý chỉ cũng không dám ở lâu xoay người đứng dậy. Chu Nguyên Chương hạ lệnh cho cấc cấm quân còn ở lại quét dọn rồi xoay người chắp tay rời đi. Biết sự không thể thành Chu Nguyên Chương quyết định thoái nhượng, đem bài vị Mạnh Tử trả về, đổi sang thi hành kế hoạch dự phòng. Tiền Đường cái xương cứng này làm hắn vô cùng rung động, hắn biết không chiều theo ý xoa dịu kẻ này một chút thì chuyện như ngày hôm nay chắn chắn sẽ lại diễn ra, lúc đó chẳng may mà xảy ra án mạng thì đối với danh vọng chính trị sẽ có một vết nhơ to lớn, đối với hắn một khai quốc hoàng đế vừa lập quốc vài năm, vị trí còn chưa ổn định thật sự vô cùng bất lợi.