Tổng Võ: Yểu Thọ Rồi! Ta Lại Là Một Trùm Phản Diện
- Chương 639: Tô Thần phỏng đoán về nữ nhân che mặt, đỏ mặt thẹn thùng Tiểu Lê!
Chương 639: Tô Thần phỏng đoán về nữ nhân che mặt, đỏ mặt thẹn thùng Tiểu Lê!
Nữ nhân che mặt nhìn thấy bộ dáng lo lắng của Tô Thần, nàng đối với Tô Thần càng thêm có thiện cảm.
Tô Thần có thể lo lắng cho sự an nguy của Tuyết Nữ như vậy, điều này chứng tỏ Tô Thần không phải một quý tộc vô tình, nữ nhân che mặt đối với việc Tô Thần và Tuyết Nữ ở cùng một chỗ cũng không còn phản đối như vậy nữa.
Bất quá, nàng vẫn muốn quan sát Tô Thần thêm một chút.
Tô Thần mặc dù đối với sự an toàn của Tuyết Nữ vô cùng quan tâm, nhưng tên khốn kiếp này quá háo sắc.
Mấy ngày trước Tô Thần và Mai Tam Nương mập mờ không rõ, lần này càng là ôm một tiểu mỹ nữ thanh thuần.
Nữ nhân che mặt lo lắng Tô Thần nếu chơi chán Tuyết Nữ, tên khốn kiếp này sẽ vứt bỏ Tuyết Nữ.
Tô Thần nghe được lời của nữ nhân che mặt thì thở phào nhẹ nhõm.
Có giang hồ nhân từng nhìn thấy Tuyết Nữ?
Điều này chứng tỏ Tuyết Nữ không xảy ra chuyện gì. Tuyết Nữ có thể là vì chuyện gì đó mà chưa đi ra khỏi rừng rậm, nhưng chỉ cần Tuyết Nữ không xảy ra chuyện trong rừng, nàng trong vài ngày tới sớm muộn gì cũng sẽ đến bên ngoài Thất Lạc Chi Thành.
“Ta đã biết, chỉ cần Tuyết Nữ không xảy ra chuyện, nàng mấy ngày nay sẽ đến Thất Lạc Chi Thành.”
Nữ nhân che mặt nhìn thoáng qua đệ tử Mặc gia và Nông gia, nàng hỏi Tô Thần:
“Những người này ngươi định làm thế nào? Muốn ta giết bọn hắn sao?”
Tô Thần vội vàng gật đầu trả lời:
“Đại mỹ nữ, ngươi giúp ta giải quyết Lục Chỉ Hắc Hiệp, tốt nhất là bắt sống hắn cho ta.”
“Có thể!”
Nữ nhân che mặt nghe Tô Thần nói liền đồng ý.
Lục Chỉ Hắc Hiệp?
Người này đã từng bắt qua đệ tử Tuyết Nữ của nàng.
Lúc ấy nàng không ra tay với Lục Chỉ Hắc Hiệp, Tuyết Nữ cũng bảo nàng đừng ra tay với Lục Chỉ Hắc Hiệp.
Lần này khác rồi.
Chuyện Lục Chỉ Hắc Hiệp bắt Tuyết Nữ nàng đã tìm hiểu qua, hôm nay Lục Chỉ Hắc Hiệp lại muốn ra tay với Tô Thần, nữ nhân che mặt muốn loại bỏ tai họa ngầm này, nàng không thể lúc nào cũng bảo hộ Tuyết Nữ.
“Đa tạ đại mỹ nữ!”
“Tô Thần, đừng gọi ta là đại mỹ nữ nữa, nếu không hậu quả ngươi hẳn phải biết.”
“Khụ khụ, ngươi không nói tên, ta không biết xưng hô với ngươi thế nào.”
“Ngươi có thể gọi ta là tiền bối.”
“Tiền bối? Thôi, ta vẫn là gọi ngươi đại mỹ nữ đi, như vậy có vẻ chúng ta thân cận một chút.”
Tô Thần nhìn mái tóc trắng như tuyết, dáng người lồi lõm quyến rũ, ngọn núi cao ngạo nghễ đứng thẳng, vòng eo thon thả doanh doanh một nắm tay của nữ nhân che mặt, hắn đoán nữ nhân che mặt nhất định là một mỹ nữ cực kỳ xinh đẹp.
Tóc trắng bay bay?
Đây cùng Tuyết Nữ là tóc giống nhau như đúc? Dáng người hoàn mỹ, vòng eo nhỏ nhắn, nàng có thể cũng là một cao thủ khiêu vũ. Nữ nhân che mặt còn đối với Tuyết Nữ vô cùng quan tâm…
Đù, đây sẽ không phải là mẫu thân của Tuyết Nữ chứ?
Nữ nhân che mặt im lặng nhìn Tô Thần.
Tên khốn kiếp này quá vô sỉ.
Tuyết Nữ làm sao lại có một phu quân không biết xấu hổ như vậy, nàng không hiểu Tuyết Nữ làm sao lại thích một tên khốn kiếp vô sỉ thế này.
Oanh!
Nữ nhân che mặt đột nhiên phát hiện Lục Chỉ Hắc Hiệp muốn chạy trốn, nàng trong nháy mắt xuất hiện giữa không trung, một chưởng vỗ xuống Lục Chỉ Hắc Hiệp đang muốn bỏ chạy.
Một nửa bước Thiên Nhân cảnh, nữ nhân che mặt làm sao có thể để Lục Chỉ Hắc Hiệp chạy thoát.
“Ngươi trốn không thoát!”
Lục Chỉ Hắc Hiệp bị nữ nhân che mặt từ không trung đánh rơi xuống, hắn sắc mặt khó coi kêu lên:
“Tiền bối, ta đã không ra tay với Tuyết Nữ, ngươi vì sao muốn nghe lời Đại Ma Vương bắt ta?”
Nữ nhân che mặt lạnh lùng nói:
“Không có vì sao, Đại Ma Vương là một vãn bối của ta, ngươi nói ta vì sao muốn nghe theo lời Đại Ma Vương.”
Lục Chỉ Hắc Hiệp lau máu tươi ở khóe miệng, hắn mắng to Tô Thần:
“Đáng chết, Đại Ma Vương, có gan thì đừng dựa vào trưởng bối nhà ngươi, ngươi cùng ta công bằng đánh một trận.”
“Tốt, ta đồng ý. Bất quá, Lục Chỉ Hắc Hiệp, ngươi phải nói cho ta biết lúc trước là ai từ trong tay Diễm Phi cứu ngươi.”
Tô Thần nghe được lời của Lục Chỉ Hắc Hiệp liền đồng ý. Hắn không ngại tự tay chém giết Lục Chỉ Hắc Hiệp.
Lục Chỉ Hắc Hiệp bị Diễm Phi truy sát hơn nửa năm, người cứu đi Lục Chỉ Hắc Hiệp hẳn là kẻ địch của hắn.
Một kẻ địch Thiên Nhân cảnh, Tô Thần muốn biết người kia rốt cuộc là ai.
Lục Chỉ Hắc Hiệp lắc đầu trả lời:
“Ta không biết!”
Tô Thần lạnh lùng uy hiếp Lục Chỉ Hắc Hiệp:
“Không biết? Lục Chỉ Hắc Hiệp, ngươi nếu muốn cùng ta đánh một trận, ta khuyên ngươi nói thật, nếu không đại mỹ nữ sẽ chém giết ngươi.”
Lục Chỉ Hắc Hiệp sắc mặt nghiêm túc nói:
“Ta thật sự không biết, người kia mặc áo choàng đen, mang mặt nạ, ta chưa từng thấy qua người kia.”
Tô Thần nghe được lời của Lục Chỉ Hắc Hiệp thì nghi hoặc.
Lục Chỉ Hắc Hiệp cũng không biết người cứu hắn là ai, người kia tại sao phải cứu Lục Chỉ Hắc Hiệp?
Hắn lại có mục đích gì?
Thiên Nhân cảnh?
Đông bộ Trung Nguyên giang hồ, Thiên Nhân cảnh cường giả ngoài sáng cũng chỉ còn lại Nho gia Tuân Tử, còn có Quỷ Cốc Tử của Quỷ Cốc, sẽ là một trong số bọn hắn sao?
Tô Thần đem Tỳ Hưu trên vai nhét vào trong ngực Tiểu Lê, hắn buông Tiểu Lê ra nói:
“Tiểu mỹ nữ, ngươi tự do, tiểu Tỳ Hưu trả lại cho ngươi, tranh thủ thời gian rời đi thôi.”
“Vô sỉ!”
Tiểu Lê bị tay Tô Thần chạm vào ngọn núi lớn của nàng, nàng đỏ mặt quát mắng Tô Thần.
Tô Thần xấu hổ vội vàng giải thích:
“Khụ khụ, vô ý, ta vừa rồi là vô ý đụng phải. Tiểu mỹ nữ, ngươi đừng để ý, lại nói ngọn núi lớn của ngươi cũng không phải đặc biệt rõ ràng, ta vừa rồi là không có chú ý tới.”
Tô Thần cũng không nghĩ tới sẽ đụng phải ngọn núi lớn của Tiểu Lê.
Bất quá, tiểu mỹ nữ này nhìn tuổi không lớn, nhưng phát dục quá tốt rồi, Tiểu Lê không hổ là một lão yêu quái mấy ngàn tuổi.
“Vô sỉ khốn kiếp!”
Tiểu Lê ôm Tỳ Hưu thẹn thùng trừng mắt nhìn Tô Thần.
Tên vô sỉ này, nàng chưa từng gặp qua nhân loại nào không biết xấu hổ như vậy.
Tô Thần nhìn Tiểu Lê bĩu môi, sau đó hắn nhìn về phía Lục Chỉ Hắc Hiệp cảnh cáo:
“Lục Chỉ Hắc Hiệp, ta đồng ý cùng ngươi đánh một trận, nhưng ta muốn giết Điền Mãnh trước, ngươi tốt nhất đừng hòng chạy trốn.”
“Có thể!”
Lục Chỉ Hắc Hiệp không do dự liền đồng ý.
Hắn giờ phút này bị thương không nhẹ, Tô Thần muốn giết chết Điền Mãnh trước, điều này cũng cho hắn một cơ hội chữa thương.
Tô Thần cầm Lạc Tuyết Kiếm nhìn về phía Điền Mãnh kêu lên:
“Điền Mãnh, ra nhận lấy cái chết!”
Điền Mãnh giờ phút này đen mặt hỏi Tô Thần:
“Đại Ma Vương, ta nghĩ mãi không rõ rốt cuộc đắc tội ngươi chỗ nào, ngươi vì sao nhất định phải giết ta?”
Tô Thần bĩu môi tùy ý nói:
“Không có vì sao, ngươi cứ coi như ta nhìn ngươi không vừa mắt.”
Giang hồ nhân xung quanh từng cái im lặng nhìn Tô Thần.
Nhìn không vừa mắt?
Chỉ một cái nhìn không vừa mắt liền muốn giết người, Đại Ma Vương quả nhiên không hổ là một Đại Ma Vương.
Diễm Linh Cơ trừng mắt nhìn Tô Thần, day day trán.
Đại Ma Vương nhìn không vừa mắt thì giết, chẳng lẽ nhìn trúng mỹ nữ thì cướp?
Diễm Linh Cơ nghĩ đến nàng bị Tô Thần nhìn trúng, nàng đoán Tô Thần sau này nhất định sẽ bắt giữ nàng.
“Giết!”
Điền Mãnh cầm đại đao nhanh chóng bổ về phía Tô Thần, hắn hiểu được Tô Thần sẽ không bỏ qua cho hắn, nhưng hắn cũng sẽ không chờ chết. Chỉ cần nữ nhân che mặt không ra tay, ai giết chết ai còn chưa biết được.
“Kiếm Thập Nhất!”