Tổng Võ: Yểu Thọ Rồi! Ta Lại Là Một Trùm Phản Diện
- Chương 596: Ngốc manh không ngốc tiểu ni cô, muốn liên minh Bắc Tống?
Chương 596: Ngốc manh không ngốc tiểu ni cô, muốn liên minh Bắc Tống?
Tiêu Dao Tử bất đắc dĩ lắc đầu với Trương Tam Phong.
Hắn giúp không được Trương Tam Phong và phái Võ Đang, Tô Thần không cho nửa bước Thiên Nhân cảnh và Thiên Nhân cảnh trợ giúp phái Võ Đang, Tiêu Dao Tử không có khả năng để ba người Vương Ngữ Yên ra tay.
Ba người Vương Ngữ Yên thực lực còn không ra sao.
Các nàng cũng chưa từng trải qua sinh tử chiến đấu, Tiêu Dao Tử sẽ không để ba người Vương Ngữ Yên lấy thân mạo hiểm tham dự lần chiến đấu này.
Trương Tam Phong gật đầu trả lời:
“Ta hiểu!”
Mấy người Thẩm Lãng và Thiết Trung Đường đi đến bên cạnh Trương Tam Phong.
Thẩm Lãng ôm quyền với Trương Tam Phong nói:
“Trương chân nhân, chúng ta sẽ trợ giúp phái Võ Đang vượt qua nguy cơ lần này.”
Tiêu Thập Nhất Lang cũng mở miệng nói:
“Không sai, Trương chân nhân, mấy người chúng ta sẽ trợ giúp phái Võ Đang ngăn cản quân đội Đại Nguyên tiến công trong một canh giờ.”
Thiết Trung Đường và bốn người Diệp Cô Thành, Lý Tầm Hoan, Diệp Khai cũng nhao nhao gật đầu.
Mấy người bọn hắn tin tưởng cách làm người của Trương Tam Phong mà quyết định trợ giúp phái Võ Đang, Trương Tam Phong mặc dù lúc trước vi phạm hứa hẹn, nhưng bọn hắn đều nhìn ra đây không phải là bản ý của Trương Tam Phong, phái Võ Đang không nên bị diệt.
“Trương chân nhân, Hằng Sơn Phái cũng sẽ trợ giúp phái Võ Đang.”
Định Nhàn sư thái của Hằng Sơn Phái dẫn theo các đệ tử đi tới, nàng mở miệng nói với Trương Tam Phong.
Định Nhàn sư thái quyết định trợ giúp phái Võ Đang, phái Võ Đang trước kia từng giúp đỡ Hằng Sơn Phái, Định Nhàn sư thái sẽ không vong ân phụ nghĩa thấy chết không cứu.
“Đa tạ chư vị trợ giúp.”
Trương Tam Phong cảm tạ mấy người Thiết Trung Đường và Định Nhàn sư thái, hắn không nghĩ tới cuối cùng còn có nhân sĩ giang hồ nguyện ý trợ giúp phái Võ Đang, điều này làm cho trong lòng Trương Tam Phong vô cùng hổ thẹn.
“Nghi Lâm, muội rời đi cùng ta.”
Lúc này,
Đông Phương Bất Bại đi tới gọi một tiểu ni cô trong Hằng Sơn Phái.
Nàng không nghĩ tới Hằng Sơn Phái sẽ muốn trợ giúp phái Võ Đang, Chưởng Môn và đệ tử Hằng Sơn Phái đều là một đám cặn bã.
Trợ giúp phái Võ Đang?
Đệ tử Hằng Sơn Phái nếu trợ giúp phái Võ Đang ngăn cản quân đội Đại Nguyên tiến công, đệ tử Hằng Sơn Phái cũng sẽ thương vong thảm trọng, thậm chí đệ tử Hằng Sơn Phái sẽ một cái không còn, chết hết ở trong phái Võ Đang.
Nghi Lâm là muội muội nàng.
Mệnh lệnh quân đội Đại Nguyên tiến công phái Võ Đang là do Tô Thần hạ đạt.
Đông Phương Bất Bại không có khả năng trợ giúp phái Võ Đang, nàng cũng sẽ không để Nghi Lâm trợ giúp phái Võ Đang.
Nghi Lâm ngốc manh lắc đầu trả lời: “Tỷ tỷ, muội sẽ không rời đi, muội là đệ tử Hằng Sơn Phái.”
“Nghi Lâm, muội rời đi với ta, nếu không ta sẽ bắt muội rời đi.”
Đông Phương Bất Bại đối với Nghi Lâm là vô cùng đau đầu.
Muội muội này của nàng quá ngây thơ rồi.
Đông Phương Bất Bại là đại ma đầu trên giang hồ, sư đệ Tô Thần của nàng cũng là Đại Ma Vương trong giang hồ, Nghi Lâm làm sao lại là một nha đầu ngốc tâm địa thiện lương đây?
Đông Phương Bất Bại chỉ có hai người thân.
Sư đệ Tô Thần của nàng đã cùng nàng đường ai nấy đi, Đông Phương Bất Bại sẽ không lại nhìn thấy Nghi Lâm chết ở trong phái Võ Đang.
“Nghi Lâm, con rời đi cùng tỷ tỷ con đi.”
Định Nhàn sư thái phân phó Nghi Lâm.
Nghi Lâm xác thực là không thể lưu lại.
Đại Ma Vương Tô Thần và Đông Phương Bất Bại là sư tỷ đệ, Nghi Lâm lại là muội muội của Đông Phương Bất Bại, Đông Phương Bất Bại lúc trước vì Nghi Lâm mà trợ giúp Hằng Sơn Phái, Định Nhàn sư thái cảm thấy không thể để Nghi Lâm xảy ra chuyện ở phái Võ Đang, nếu không Đại Ma Vương Tô Thần sẽ không buông tha Hằng Sơn Phái.
“Sư phụ…”
“Nghi Lâm, con rời đi trước, Hằng Sơn Phái chúng ta trợ giúp phái Võ Đang xong, con lại cùng sư tỷ muội các con ở cùng một chỗ.”
“Vâng, sư phụ!”
Nghi Lâm gật đầu đồng ý.
Nàng tuy rằng tâm địa thiện lương.
Nhưng nàng không ngốc.
Phái Võ Đang đắc tội Đại Ma Vương, Đại Ma Vương Tô Thần lại là sư đệ của tỷ tỷ nàng, nàng nếu tiếp tục lưu lại trợ giúp phái Võ Đang, Nghi Lâm có thể sẽ mang đến tai nạn cho Hằng Sơn Phái.
Đông Phương Bất Bại lôi kéo Nghi Lâm nói với Định Nhàn sư thái:
“Định Nhàn sư thái, quyết định lần này của ngươi sẽ làm cho đệ tử Hằng Sơn Phái thương vong thảm trọng.”
Định Nhàn sư thái gật đầu trả lời:
“Ta biết, nhưng phái Võ Đang có ân với Hằng Sơn Phái, Hằng Sơn Phái sẽ không vong ân phụ nghĩa không giúp phái Võ Đang.”
“Tự giải quyết cho tốt!”
Đông Phương Bất Bại lôi kéo Nghi Lâm mang theo đệ tử Nhật Nguyệt Thần Giáo rời khỏi quảng trường.
Trên quảng trường,
Lý Xích Mi và Đại Lạt Ma Tang Cát cũng rời đi, Viên Thiên Cương mang theo Lý Tinh Vân cũng rời đi.
Tiêu Dao Tử mang theo ba người Vương Ngữ Yên không có rời đi.
Hắn mang theo ba nữ nhân đi đến một góc quảng trường, Tiêu Dao Tử muốn xem phái Võ Đang có thể trốn qua kiếp nạn này hay không.
Mấy người Minh Giáo trốn ở trong một căn phòng của phái Võ Đang, bọn hắn lần này có thể trốn qua một kiếp hay không, cái này phải xem phái Võ Đang có thể ngăn cản được quân đội Đại Nguyên tiến công trong một canh giờ hay không.
Dưới núi Võ Đang,
Tô Thần mang theo mấy nữ nhân tiến vào một cái lều lớn trong quân đội Đại Nguyên.
Hơn mười vạn quân đội Đại Nguyên rậm rạp chằng chịt vây khốn núi Võ Đang, nếu không có Tô Thần hạ lệnh cho đi, bốn năm ngàn nhân sĩ giang hồ không có khả năng rời khỏi phái Võ Đang.
Tô Thần lấy ra một cái rương nói với Triệu Mẫn:
“Triệu Mẫn, nàng ra lệnh cho năm ngàn quân đội chuẩn bị tiến công, mang cái rương này qua đó, trong này có một vạn lượng hoàng kim chia cho năm ngàn quân đội kia, nàng nói cho năm ngàn binh sĩ tiến công phái Võ Đang, giết một đệ tử phái Võ Đang có thể nhận thêm một lượng hoàng kim.”
Triệu Mẫn gật đầu cười với Tô Thần:
“Ha ha, chàng thật đúng là có tiền.”
Tô Thần ôm lấy Triệu Mẫn hung hăng hôn một cái nói: “Quân đội bán mạng vì ta, ta xưa nay sẽ không keo kiệt.”
“Phi, chàng thật sự là một tên sắc phôi.”
Triệu Mẫn đỏ mặt trừng mắt nhìn Tô Thần một cái.
Trong lều lớn còn có mấy nữ nhân khác, tên khốn kiếp này vậy mà trước mặt mọi người ôm nàng hôn, Triệu Mẫn đỏ mặt vội vàng rời khỏi lều lớn.
Mấy người Ân Tố Tố và Lâm Thi Âm đều là im lặng lắc đầu, các nàng đều biết sự vô sỉ của Tô Thần, một kẻ vô sỉ không biết xấu hổ, các nàng cũng lười nói cái gì với tên khốn kiếp này.
Tô Thần nhìn thoáng qua Ân Tố Tố và Lâm Thi Âm trong lều lớn.
Còn có Lâm Tiên Nhi.
Lâm Tiên Nhi này là cái quỷ gì?
Sao cứ đi theo hắn mãi thế?
Tô Thần không để ý tới Lâm Tiên Nhi.
Hắn nhìn thoáng qua hai thị nữ Liễu Sinh Tuyết Cơ và Liễu Sinh Phiêu Nhứ, còn có bốn nữ nô Đao Bạch Phượng.
Tô Thần uống một ngụm trà hỏi: “Tuyết Cơ, Đại Tùy và Đại Đường gần đây có tin tức gì truyền đến không?”
“Chủ nhân, Đại Tùy và Đại Đường không có tin tức truyền đến, bất quá Thẩm Lạc Nhạn quân đoàn trưởng gửi tới một số tin tức.”
“Tin tức gì?”
Liễu Sinh Tuyết Cơ vội vàng trả lời:
“Chủ nhân, Thẩm Lạc Nhạn quân đoàn trưởng đã chỉnh hợp quân đội của ba nước Dị Tộc, Bắc Tống liên hệ với Thẩm Lạc Nhạn quân đoàn trưởng, Bắc Tống cũng muốn gia nhập liên quân, bất quá bị Thẩm Lạc Nhạn quân đoàn trưởng cự tuyệt.”
Tô Thần nghe được lời của Liễu Sinh Tuyết Cơ thì lắc đầu.
Bắc Tống là muốn xong đời rồi.
Bắc Tống lúc này muốn liên hợp với hắn, đây khẳng định là chủ ý của nữ nhân ngốc nghếch Tiêu Thanh Tuyền kia.
Tiêu Thanh Tuyền bị Ninh Vũ Tích mang đi.
Nàng có thể là muốn lấy công chuộc tội.
Nhưng cái này có khả năng sao?
Bắc Tống kể từ khi liên minh với Đại Nguyên đế quốc, hơn nữa ở Đại Danh Phủ còn ra tay với hắn, Bắc Tống đã không có tư cách liên minh với hắn.
Lại nói Bắc Tống bị ba nước Dị Tộc đánh cho tàn phế, phòng ngự trọng trấn Đại Danh Phủ cũng mất, Tô Thần muốn diệt Bắc Tống là vô cùng dễ dàng.
Lúc này,
Lục Tiểu Phụng tiến vào lều lớn vội vàng kêu lên với Tô Thần:
“Tô Thần, Nhật Hậu tiền bối mang Yêu Nguyệt và mấy người Thạch Quan Âm đi rồi, đây là thư Nhật Hậu tiền bối để lại.”