Tổng Võ: Yểu Thọ Rồi! Ta Lại Là Một Trùm Phản Diện
- Chương 554: Hỗn chiến bùng nổ, Lục Tiểu Phụng lại bắt đầu lo chuyện bao đồng!
Chương 554: Hỗn chiến bùng nổ, Lục Tiểu Phụng lại bắt đầu lo chuyện bao đồng!
Tô Thần và Diệt Tuyệt Sư Thái mấy nàng nghe được lời Liên Tinh đều gật đầu.
Trương Thúy Sơn tự sát có thể là do không muốn liên lụy phái Võ Đang, không muốn để Trương Tam Phong vì hắn mà bị thương thêm nữa.
Bất quá, Tô Thần cảm thấy Trương Thúy Sơn đúng là một tên ngốc.
Trương Thúy Sơn chết một cái là giải thoát rồi, nhưng Trương Vô Kỵ thì sao?
Trương Thúy Sơn không nghĩ tới Trương Vô Kỵ sẽ ra sao ư?
May mắn mình đã đi trước một bước giải quyết Ân Tố Tố, nếu không Ân Tố Tố cũng sẽ tuẫn tình theo Trương Thúy Sơn mà chết.
Bạch Tĩnh nhìn về phía quảng trường nhắc nhở:
“Trương Vô Kỵ gặp nguy hiểm rồi, tung tích Tạ Tốn chỉ có Trương Vô Kỵ biết, những Thiên Nhân cảnh cường giả này, thậm chí giang hồ nhân trên quảng trường đều sẽ không dễ dàng buông tha Trương Vô Kỵ.”
Diệt Tuyệt Sư Thái gật đầu nói:
“Không sai, Trương Vô Kỵ sắp gặp nguy hiểm, tất cả giang hồ nhân đều sẽ bức bách Trương Vô Kỵ nói ra tung tích Tạ Tốn.”
Đại Ỷ Ty nghi hoặc hỏi:
“A? Ân Tố Tố đâu? Ân Tố Tố lúc nãy còn ở trên quảng trường, sao nàng lại không thấy đâu nữa?”
Đại Ỷ Ty đột nhiên nghĩ đến Ân Tố Tố.
Trương Thúy Sơn tự sát, sao Ân Tố Tố lại không xuất hiện?
Ân Tố Tố là phu nhân của Trương Thúy Sơn.
Nàng nếu nhìn thấy Trương Thúy Sơn tự sát bỏ mình, Ân Tố Tố không có khả năng còn tiếp tục trốn tránh.
Vô Tình lắc đầu trả lời: “Không rõ ràng, chúng ta đều không chú ý Ân Tố Tố.”
Diệt Tuyệt Sư Thái nói:
“Thôi, Ân Tố Tố nếu xuất hiện cũng là đường chết, nàng vẫn là không xuất hiện thì tốt hơn.”
Thạch Quan Âm gật đầu nói: “Không sai, Ân Tố Tố nếu xuất hiện trên quảng trường, giang hồ nhân ở đây khẳng định cũng sẽ bức bách Ân Tố Tố, nàng vẫn là không xuất hiện thì tốt hơn.”
Mấy nàng khác cũng đều gật đầu.
Người biết tung tích Tạ Tốn, ngoại trừ Trương Vô Kỵ cũng chỉ có Ân Tố Tố. Giang hồ nhân ở đây nếu phát hiện Ân Tố Tố, Ân Tố Tố cũng sẽ bị bọn hắn bức bách.
Tô Thần nghe được lời Diệt Tuyệt Sư Thái mấy nàng, hắn có chút lo lắng nhìn về phía tháp lầu.
Tô Thần lo lắng khi giang hồ nhân ở đây bức bách Trương Vô Kỵ, Ân Tố Tố sẽ xuất hiện cứu Trương Vô Kỵ. Trương Vô Kỵ dù sao cũng là con trai của Ân Tố Tố, Ân Tố Tố không thể trơ mắt nhìn Trương Vô Kỵ bị bức tử.
Trước quảng trường, Trương Tam Phong ôm thi thể Trương Thúy Sơn vô cùng đau lòng.
Hắn không nghĩ tới Trương Thúy Sơn sẽ tự sát.
Đệ tử này của hắn quá chính trực, quá trọng tình nghĩa. Trương Thúy Sơn là không muốn liên lụy phái Võ Đang, không muốn liên lụy người sư phụ là hắn.
Nhưng Trương Tam Phong đã vì hắn mà ra mặt.
Chuyện này đã không còn là chuyện cá nhân của Trương Thúy Sơn. Huyền Cam của Thiếu Lâm Tự ra tay đánh lén Trương Tam Phong, Thiếu Lâm Tự rõ ràng là muốn chèn ép phái Võ Đang, thậm chí là muốn diệt phái Võ Đang.
Các đệ tử phái Võ Đang nhìn Trương Thúy Sơn tự sát, bọn hắn bi thống vô cùng phẫn nộ.
Trương Thúy Sơn bị bức tử, đông đảo môn phái và thế lực trên quảng trường đều không thoát khỏi liên quan. Nhưng phái Võ Đang không báo được thù, Trương Tam Phong thân chịu trọng thương, phái Võ Đang cũng không có khả năng cùng đông đảo môn phái và thế lực giang hồ làm địch.
“Cha, vì sao? Vì sao lại tự sát?”
Trương Vô Kỵ vẻ mặt bi thương quỳ trước thi thể Trương Thúy Sơn.
Hắn không nghĩ tới Trương Thúy Sơn sẽ tự sát.
Cha con bọn hắn mới gặp nhau chưa đến một ngày, Trương Thúy Sơn đã tự sát bỏ mình, điều này làm cho Trương Vô Kỵ vô cùng thương tâm khổ sở.
Chu Chỉ Nhược nhìn Trương Vô Kỵ thương tâm khổ sở thì vô cùng lo lắng.
Trương Thúy Sơn chết rồi, giang hồ nhân ở đây càng không thể nào buông tha Trương Vô Kỵ. Chu Chỉ Nhược lo lắng các môn phái và thế lực giang hồ ở đây sẽ bức hỏi Trương Vô Kỵ.
“Người Minh Giáo, bắt lấy Trương Vô Kỵ!”
“Phái Côn Lôn, bắt lấy Trương Vô Kỵ!”
Lúc này, Dương Đỉnh Thiên và Hà Túc Đạo ra lệnh cho đệ tử môn phái của mình.
Trương Thúy Sơn đã chết, trên quảng trường chỉ còn lại Trương Vô Kỵ biết tung tích Tạ Tốn.
Bọn hắn cũng lo lắng Trương Vô Kỵ sẽ giống như Trương Thúy Sơn tự sát. Nếu Trương Vô Kỵ cũng tự sát, bọn hắn sẽ toi công dã tràng, tin tức về Đồ Long Đao bọn hắn đều không thể nào đạt được.
Minh Giáo và phái Côn Lôn nhận được mệnh lệnh.
Phái Côn Lôn nhanh chóng vây quanh Trương Vô Kỵ. Người Minh Giáo do dự một chút, sau đó bọn hắn cũng nhao nhao vây quanh Trương Vô Kỵ. Tất cả đệ tử phái Võ Đang nhao nhao rút trường kiếm chuẩn bị chém giết.
Dương Đỉnh Thiên lại nhìn về phía Thiếu Lâm Tự trên quảng trường quát:
“Thiếu Lâm Tự, chúng ta và Huyền Cam là cùng một phe, các ngươi cũng ra tay bắt lấy Trương Vô Kỵ!”
Không Văn phương trượng gật đầu liền ra lệnh: “A Di Đà Phật, chúng tăng tiến lên bắt lấy Trương Vô Kỵ.”
“Vâng, phương trượng!”
Các hòa thượng Thiếu Lâm Tự cũng nhao nhao tiến lên vây quanh Trương Vô Kỵ.
Ba đại môn phái đối đầu với đệ tử phái Võ Đang, đại chiến hết sức căng thẳng.
Trương Tam Phong nhìn ba đại môn phái vây lên, trong lòng hắn vô cùng bất đắc dĩ. Dương Đỉnh Thiên và Hà Túc Đạo sẽ cứ như vậy kiềm chế hắn, hắn không thể ra tay, phái Võ Đang không có khả năng ngăn cản sự tấn công của ba đại môn phái.
“Lên, bắt lấy Trương Vô Kỵ!”
“Đệ tử phái Võ Đang, thức thời thì lui ra, các ngươi không ngăn được ba tông phái chúng ta đâu.”
“Bớt nói nhảm, trước bắt lấy Trương Vô Kỵ!”
“Đệ tử phái Võ Đang, kết trận!”
“Chân Võ Kiếm Trận, khởi!”
“Giết, phái Võ Đang không lui, giết không tha!”
Trước quảng trường, phái Côn Lôn, Minh Giáo, Thiếu Lâm Tự phát động xung phong liều chết đối với phái Võ Đang. Các đệ tử phái Võ Đang cũng kết trận chống lại sự tấn công của ba tông phái.
Phái Võ Đang và ba phái chém giết lẫn nhau.
Chỉ trong một lần va chạm ngắn ngủi, đệ tử phái Võ Đang đã bị giết chết hơn mười người.
Người của phái Côn Lôn, Thiếu Lâm Tự và Minh Giáo đến phái Võ Đang đều là cao thủ.
Trong phái Võ Đang chỉ có Mộc Đạo Nhân thực lực cường đại, nhưng Mộc Đạo Nhân ngay từ đầu đã bị Không Văn phương trượng của Thiếu Lâm Tự quấn lấy, Mộc Đạo Nhân dù muốn cứu đệ tử phái Võ Đang cũng lực bất tòng tâm.
Vút vút…
Đột nhiên, Lục Tiểu Phụng, Thiết Thủ, Tây Môn Xuy Tuyết, Thiết Trung Đường, Diệp Cô Thành, Tiêu Thập Nhất Lang, Diệp Khai, Tư Không Trích Tinh, Hoa Mãn Lâu, Thẩm Lãng… những người này nhao nhao xuất hiện trước quảng trường.
Lục Tiểu Phụng và những thiên kiêu này đến là muốn giúp đỡ phái Võ Đang.
Trương Tam Phong của phái Võ Đang là một Đại Tông Sư trong giang hồ, hôm nay còn là thọ yến của Trương Tam Phong. Giang hồ nhân ở đây đã bức tử Trương Thúy Sơn, bọn hắn nhìn thấy ba phái còn muốn ra tay với phái Võ Đang để bắt Trương Vô Kỵ.
Những thiên chi kiêu tử này đều nhìn không được nữa, bọn hắn muốn giúp đỡ phái Võ Đang chống lại sự tấn công của đệ tử ba phái.
Hà Thái Xung nhìn thấy đám người Lục Tiểu Phụng ngăn cản đệ tử ba phái bọn hắn, hắn vẻ mặt nghiêm túc quát:
“Lục Tiểu Phụng, ngươi tốt nhất mang theo bằng hữu của ngươi rời đi, nơi này không phải chỗ ngươi lo chuyện bao đồng.”
Lục Tiểu Phụng nhìn giang hồ nhân xung quanh lớn tiếng kêu lên:
“Chư vị, các ngươi làm quá đáng rồi, Trương Thúy Sơn đã chết, chuyện này hẳn là dừng ở đây thôi.”
Dương Tiêu vẻ mặt lạnh lùng quát Lục Tiểu Phụng:
“Lục Tiểu Phụng, chuyện hôm nay ngươi ngăn cản không được, ngươi cũng không quản được chuyện bao đồng hôm nay đâu.”
“Trên quảng trường không chỉ có ba thế lực lớn chúng ta, tung tích Tạ Tốn cũng không chỉ có ba phái chúng ta muốn biết, tất cả giang hồ nhân ở đây đều muốn biết. Các ngươi dám ngăn cản chúng ta bắt Trương Vô Kỵ, các ngươi là muốn cùng tất cả giang hồ nhân làm địch sao?”