Tổng Võ: Yểu Thọ Rồi! Ta Lại Là Một Trùm Phản Diện
- Chương 545: Thạch nữ? Nổi giận đùng đùng Vương Ngữ Yên, so với nhân vật chính còn nhân vật chính hơn Tô Thần!
Chương 545: Thạch nữ? Nổi giận đùng đùng Vương Ngữ Yên, so với nhân vật chính còn nhân vật chính hơn Tô Thần!
Vương Ngữ Yên nhìn thấy Lý Tinh Vân đi tới.
Lý Tinh Vân bộ dáng cười híp mắt nhìn nàng, hơn nữa còn muốn cùng nàng liên hợp đối phó Đại Ma Vương Tô Thần.
Trên mặt nàng lộ ra thần sắc khinh thường.
Một cái Tiên Thiên cảnh giới cặn bã.
Tên tiểu cặn bã này không chỉ cùng Tô Thần giống nhau là một kẻ háo sắc, hơn nữa còn không biết tự lượng sức mình muốn cùng nàng liên hợp đối phó Tô Thần.
Vương Ngữ Yên nếu không phải muốn giữ gìn hình tượng thục nữ, nàng một cước liền đạp bay tên háo sắc này.
Vương Ngữ Yên lạnh mặt đối với Lý Tinh Vân mắng:
“Cút ngay.”
“Tiểu thư, ta là thật lòng muốn cùng ngươi hợp tác, ta gọi là Lý Tinh Vân, đến từ Đại Đường đế quốc, tiểu thư phương danh có thể cho tại hạ biết hay không? ~”
Lý Tinh Vân không thèm để ý thái độ ác liệt của Vương Ngữ Yên.
Mỹ nữ đều có đặc quyền.
Hơn nữa mỹ nữ lạnh lùng lại càng có một phen phong vị.
Lý Tinh Vân quyết định muốn theo đuổi Vương Ngữ Yên.
Tên hỗn đản Tô Thần kia không phải cười nhạo hắn không có mỹ nữ xinh đẹp sao? Vị tuyệt thế mỹ nữ này so với nữ nhân của Tô Thần đều muốn xinh đẹp tuyệt mỹ, hơn nữa còn so với nữ nhân của Tô Thần trẻ trung tuyệt mỹ hơn nhiều.
Lý Tinh Vân chỉ cần đem Vương Ngữ Yên làm xong.
Vương Ngữ Yên một người liền có thể so được với mấy nữ nhân của Tô Thần, hắn cũng có thể ở trước mặt Tô Thần hếch mặt lên trời.
Sưu!
Tô Thần đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Lý Tinh Vân, hắn vỗ vỗ bả vai Lý Tinh Vân nhắc nhở:
“Lý Tinh Vân, nàng gọi là Vương Ngữ Yên, ngươi muốn đánh chủ ý lên nàng chú định là gà bay trứng vỡ, đây là một thạch nữ, ngoại trừ tên biểu ca ma quỷ của nàng ra, Vương Ngữ Yên sẽ không thích bất luận kẻ nào.”
“Biểu ca?”
Lý Tinh Vân nghe được lời của Tô Thần liền nhíu mày.
Vương Ngữ Yên thích biểu ca của nàng?
Cái này có chút khó làm.
Bất quá Lý Tinh Vân sẽ không bỏ cuộc, hắn nhất định phải nghĩ biện pháp để Vương Ngữ Yên thích hắn.
“Đại Ma Vương!”
Vương Ngữ Yên nhìn thấy Tô Thần đến, hung tợn hét lớn.
Nàng gắt gao nắm chặt nắm đấm trừng mắt Tô Thần.
Tên hỗn đản này.
Thạch nữ?
Nàng chỗ nào là thạch nữ?
Còn có cái gì biểu ca?
Nàng đối với Mộ Dung Phục đã sớm quên sạch sành sanh.
Đáng chết hỗn đản, Vương Ngữ Yên nếu không phải thực lực không bằng, nàng nhất định sẽ giết chết tên hỗn đản vô sỉ này.
Tô Thần bĩu môi không thèm để ý Vương Ngữ Yên, hắn đi đến bên cạnh A Châu và A Bích trêu chọc nói: “A Châu, A Bích, không nghĩ tới một năm không gặp, các ngươi càng thêm xinh đẹp.”
A Châu và A Bích không nghĩ tới Tô Thần còn nhớ rõ hai tiểu thị nữ các nàng, các nàng nhìn về phía Tô Thần đều vội vàng hành lễ.
Thân phận của Tô Thần không đơn giản.
Hơn nữa sư phụ của Tô Thần và Tiêu Dao Tử quan hệ không tệ, hai người các nàng tuy rằng là ngoại môn đệ tử của Tiêu Dao Tử, nhưng thân phận của các nàng căn bản không so được với Tô Thần và Vương Ngữ Yên.
A Châu mỉm cười nói với Tô Thần: “Công tử, ngươi cũng càng ngày càng anh tuấn tiêu sái.”
Tô Thần cười gật đầu nói:
“Ta cũng cảm thấy như vậy, vẫn là A Châu có ánh mắt.”
“Công tử, da mặt của ngươi vẫn dày như ngày thường.” A Bích nhịn không được đối với Tô Thần châm chọc nói, nàng không nghĩ tới Tô Thần vẫn là một bộ dáng vô sỉ không biết xấu hổ.
Tô Thần một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của A Bích.
Hắn nâng cằm A Bích lên cười hỏi: “A Bích, tiểu nha đầu ngươi làm sao có thể nói ta da mặt dày, bản thiếu gia chẳng lẽ không phải anh tuấn tiêu sái sao?”
“Ta…”
A Bích không nghĩ tới Tô Thần sẽ ôm eo nàng, hơn nữa còn đối với nàng động tay động chân, nàng đỏ bừng cả khuôn mặt, có chút luống cuống tay chân.
“Hỗn đản, buông A Bích ra!”
Vương Ngữ Yên nhìn thấy Tô Thần ôm lấy A Bích.
Trong lòng nàng tức điên lên.
Tên vô sỉ chi đồ này.
Vương Ngữ Yên tụ tập công lực liền muốn đánh chết Tô Thần.
“Xùy!”
Tô Thần đối với Vương Ngữ Yên khinh thường giơ ngón tay giữa, sau đó hắn buông A Bích ra liền đi về phía Tiêu Dao Tử. Tiêu Dao Tử dù sao cũng cùng Bắc Minh Tử quan hệ không tệ, hắn làm hậu bối là muốn chào hỏi Tiêu Dao Tử một chút.
Tô Thần đối với Tiêu Dao Tử khom lưng hành lễ nói:
“Tiêu Dao Tử tiền bối, không nghĩ tới tại Phái Võ Đang sẽ gặp được ngài.”
Tiêu Dao Tử vuốt râu gật đầu nói: “Tiểu hỗn đản, thực lực của ngươi một năm nay tiến triển cũng không tệ lắm.”
“Ta cũng không so được với đệ tử của ngài, tu vi cảnh giới của Vương Ngữ Yên thật sự là làm ta giật nảy mình.”
“Ha ha ha, tiểu hỗn đản, ba năm sau ngươi phải cẩn thận, đến lúc đó đệ tử của ta nhất định sẽ đánh bại ngươi.”
“Cái đó cũng chưa biết chừng!”
Tô Thần bĩu môi một chút cũng không tin.
Hắn chính là có hệ thống tồn tại.
Tu luyện thiên phú của Vương Ngữ Yên đúng là có chút dọa người, nhưng Vương Ngữ Yên muốn đánh bại hắn? Nàng một trăm năm cũng không có khả năng làm được, khụ, ở một phương diện khác ngược lại là có khả năng làm được.
Tiêu Dao Tử nhìn về phía tháp lầu hỏi Tô Thần: “Tiểu hỗn đản, người trong tháp lầu là ai? Khí tức sư phụ ngươi ta quen thuộc, trong hai người tại tháp lầu không có sư phụ ngươi tồn tại.”
“Tiền bối, người trong tháp lầu là một sư phụ khác của ta, Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại, người còn lại là sư phụ của tên tiểu cặn bã kia, Viên Thiên Cang.”
“Độc Cô Cầu Bại? Viên Thiên Cang?”
“Tiền bối quen biết sư phụ ta và Viên Thiên Cang?”
Tiêu Dao Tử lắc đầu trả lời:
“Không quen biết, ta nghe nói qua Độc Cô Cầu Bại người này, Viên Thiên Cang thì chưa từng nghe nói qua. Tiểu hỗn đản, ngươi làm sao lại bái thêm một sư phụ? Bắc Minh Tử lão đạo kia đồng ý rồi?”
Tô Thần thở dài một hơi giả bộ bất đắc dĩ nói: “Haizz, Kiếm Đạo thiên phú của ta quá tốt, Độc Cô Cầu Bại nhất định phải thu ta làm đệ tử, sư phụ Bắc Minh Tử của ta cũng đồng ý.”
Tiêu Dao Tử trừng mắt Tô Thần liền muốn đạp bay tên tiểu hỗn đản này, hắn một chữ cũng không tin lời Tô Thần.
Kiếm Đạo thiên phú của Tô Thần có thể là vô cùng tốt.
Nhưng Độc Cô Cầu Bại muốn thu Tô Thần làm đệ tử?
Tiêu Dao Tử cảm thấy với tính cách vô sỉ không biết xấu hổ của Tô Thần, Tô Thần có khi còn ước gì được bái Độc Cô Cầu Bại làm thầy, thêm một vị Thiên Nhân cảnh Lục Địa Thần Tiên che chở, tên tiểu hỗn đản này sẽ là kẻ ngốc mới không đồng ý sao?
. . . . .
Giờ phút này tại quảng trường Phái Võ Đang.
Tất cả người trong giang hồ đều không phát ra một chút âm thanh, bọn hắn đều nhìn Tô Thần và Tiêu Dao Tử nói chuyện với nhau.
Đại Ma Vương Tô Thần một lần nữa đến.
Hơn nữa còn cùng Thiên Nhân cảnh Tiêu Dao Tử quen biết.
Điều này làm cho người trong giang hồ trên quảng trường đều vô cùng bất ngờ.
Bên cạnh Đại Ma Vương nếu như có một vị Thiên Nhân cảnh cường đại, lát nữa Đại Ma Vương nếu muốn một lần nữa gây sự, ai có thể ngăn được?
Vương Ngữ Yên giờ phút này vẻ mặt phiền chán.
Lý Tinh Vân giống như một con ruồi bọ ở bên cạnh nàng không ngừng lấy lòng nàng, nàng đối với tên tiểu cặn bã này là phiền thấu.
Vương Ngữ Yên nhìn thấy Tô Thần và sư phụ nàng đang nói chuyện.
Trong lòng nàng vô cùng bất đắc dĩ.
Vương Ngữ Yên cảm thấy lần này không nên đến Phái Võ Đang, nàng gặp Tô Thần trong lòng càng thêm phẫn nộ không thuận.
“Tiểu hỗn đản, chiếu cố một chút ba đệ tử của ta, ta đi gặp sư phụ Độc Cô Cầu Bại của ngươi và Viên Thiên Cang.”
Tiêu Dao Tử dặn dò Tô Thần một chút rồi nhanh chóng biến mất trên quảng trường.
Hắn đối với Độc Cô Cầu Bại và Viên Thiên Cang vô cùng cảm thấy hứng thú.
Cùng là Thiên Nhân cảnh Lục Địa Thần Tiên, Tiêu Dao Tử cũng muốn cùng các Thiên Nhân cảnh khác giao lưu một chút.
Tô Thần nhìn thấy Tiêu Dao Tử nhanh chóng rời đi.
Hắn nhìn về phía quảng trường vô cùng yên tĩnh, cảm thấy rất cạn lời.
Tô Thần đến quảng trường sau đó tất cả người trong giang hồ đều chăm chú nhìn hắn, xem ra hắn so với nhân vật chính trên quảng trường còn muốn nhân vật chính hơn.
“Khụ, các ngươi nên làm cái gì thì làm cái đó, ta chính là một kẻ đến mua nước mắm, ta sẽ không tham dự ân ân oán oán giữa các ngươi.”