Chương 57: Nga Mi sư muội
Lạc Hạo Xuyên có việc trong người, không muốn gây thêm rắc rối, nhưng gặp phải cô nương khó đối phó này, hắn cũng không thể không đề phòng.
Nghe Lạc Hạo Xuyên hỏi, cô nương kia đảo mắt hai vòng.
“Tiểu thư đây là đệ tử tục gia của phái Nga Mi, cha ta là Trưởng Lão của Thần Kiếm Môn ở Thục Trung. Tiểu nữ tử họ Lưu, khuê danh Dao Già.”
“Ngươi nói ngươi là đệ tử tục gia của Nga Mi?”
“Chính xác.”
“Múa thử vài chiêu Nga Mi kiếm pháp xem nào.”
Lưu Dao Già rút đoản kiếm của mình ra, kiếm quang lấp lánh, tựa như loan phượng.
“Đây là Phi Vân Phiêu Tuyết trong Nga Mi kiếm pháp, công tử tin rồi chứ?”
Lạc Hạo Xuyên lắc đầu: “Chiêu thức võ công có thể bắt chước.”
Lưu Dao Già nghe lời Lạc Hạo Xuyên, tức đến phồng cả má.
“Công tử đưa tay ra đây.”
“Làm gì?”
“Chứng minh ta là đệ tử Nga Mi.”
Lạc Hạo Xuyên giơ tay phải lên, chỉ thấy Lưu Dao Già vận công, lòng bàn tay phải của nàng hướng vào lòng bàn tay Lạc Hạo Xuyên truyền vào một luồng nội lực.
“Công tử lần này tin rồi chứ.”
Lạc Hạo Xuyên gật đầu, luồng chân khí này nhu trung có cương, lại phiêu hốt bất định, chính là nội lực Nga Mi.
Năm xưa tổ sư phái Nga Mi là Quách Tương tinh thông các loại công pháp, cuối cùng còn nhận được một phần ba 《 Cửu Dương Chân Kinh 》.
Quách nữ hiệp là nữ tử, nhưng lại tinh thông 《 Cửu Dương Chân Kinh 》 cho nên nền tảng nội công của phái Nga Mi đều là âm trung có dương, nhu trung có cương.
Chiêu thức có thể bắt chước, nhưng nội công thì không thể giả mạo.
Lạc Hạo Xuyên gật đầu: “Thì ra là sư muội của phái Nga Mi, thất kính thất kính.”
“Không biết công tử thuộc môn phái nào?”
“Vô môn vô phái, gia truyền võ công.”
“Vừa rồi thấy quyền pháp của công tử cương mãnh, loại quyền pháp này trên giang hồ chắc chắn không phải là vô danh. Dám hỏi công tử cao danh quý tính?”
“Tại hạ họ Lạc.”
Lưu Dao Già suy nghĩ một lúc: “Trên giang hồ này hình như không có thế gia họ Lạc nào, công tử đừng lừa ta!”
“Hành không đổi tên, tọa không đổi họ, tại hạ chính là họ Lạc, xuất thân từ một thế gia võ lâm ẩn dật.”
“Vậy Lạc công tử, ngươi định đi đâu? Cũng đến Tuyền Châu sao? Chúng ta kết bạn đồng hành được không?”
Lạc Hạo Xuyên gật đầu, dẫn theo Lưu Dao Già chắc chắn không thể đi lấy 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 được.
《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 nhất thời cũng không chạy đi đâu được, đi một chuyến Tuyền Châu cũng tốt, dò la xem vợ chồng Lâm Chấn Nam rốt cuộc thế nào, để về phục mệnh.
Vừa thấy Lạc Hạo Xuyên gật đầu, Lưu Dao Già đã nhảy thẳng lên lưng lừa.
“Công tử, ngươi cũng lên đi, chúng ta cùng đi.”
Lạc Hạo Xuyên nhìn con lừa thân hình không lớn, đành phải lắc đầu.
“Ta mà lên, chúng ta chỉ có nước chờ ăn thịt lừa thôi.”
“Đa tạ Lạc công tử thương tiếc.”
Dẫn theo Lưu Dao Già cổ linh tinh quái này, Lạc Hạo Xuyên thẳng tiến đến Tuyền Châu. Phúc Châu cách Tuyền Châu không xa, chỉ là đường núi gập ghềnh.
Đi chưa được bao xa, trời đã tối, Lạc Hạo Xuyên thấy bên cạnh có một ngôi miếu đổ nát, liền định vào đó nghỉ qua đêm.
Lưu Dao Già dường như răm rắp nghe theo lời Lạc Hạo Xuyên, trực tiếp đốt lửa trại trong miếu hoang.
Lạc Hạo Xuyên lấy bánh gạo từ trong tay nải ra, không ngờ trong chiếc túi nhỏ của Lưu Dao Già lại có một miếng thịt bò kho. Thịt bò nướng trên lửa xèo xèo mỡ, quả thực thơm ngon.
“Lạc công tử, sau này ta gọi ngươi là Lạc đại ca được không?”
“Được.”
“Lạc đại ca, ngươi lúc nào cũng trầm mặc ít lời như vậy sao?”
“Ngươi không biết có câu nói là lắm lời ắt có sai sót sao? Nói càng nhiều, sơ hở càng nhiều.”
Lạc Hạo Xuyên cười với Lưu Dao Già, đầy ẩn ý.
Trên đường đi vừa rồi Lạc Hạo Xuyên đã suy nghĩ kỹ, cảm thấy Lưu Dao Già này tuy có thể sử dụng nội công Nga Mi, nhưng chưa chắc đã là đệ tử Nga Mi.
Nữ tử này phản ứng cực nhanh, lại giỏi quan sát sắc mặt, không thể xem thường.
Điều Lạc Hạo Xuyên tò mò nhất là tại sao nàng lại bám lấy mình? Sự tình xảy ra khác thường tất có yêu, Lạc Hạo Xuyên vẫn định tương kế tựu kế.
Lưu Dao Già sắc mặt như thường: “Lạc đại ca nói chuyện thật thú vị, chúng ta đều đến đây để tìm 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 ngươi thấy 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 nên ở đâu?”
“Ngươi là đệ tử Nga Mi, cũng muốn tìm 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 sao?”
“Ta chỉ là đệ tử tục gia. Lạc đại ca, ngươi nói cho ta biết đi!”
Lưu Dao Già này lại còn bĩu môi, làm nũng!
Lạc Hạo Xuyên quay mặt đi: “《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 đương nhiên là ở trong đầu Lâm Chấn Nam rồi.”
“Nhưng nghe nói bây giờ vợ chồng họ Lâm đã bị Dư Thương Hải của phái Thanh Thành bắt đi rồi, vậy 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 chắc chắn đã rơi vào tay phái Thanh Thành.”
“Cũng chưa chắc.”
“Lạc đại ca có cao kiến gì?”
“Con trai độc nhất của vợ chồng họ Lâm là Lâm Bình Chi đã trốn thoát, nhà họ Lâm cũng coi như nối được chút hương hỏa, cho nên vợ chồng họ Lâm chắc sẽ thà chết không chịu khuất phục, không nói ra bí tịch tổ truyền đâu.”
“Nói như vậy, chúng ta chỉ cần tìm được Lâm Bình Chi là tìm được 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 rồi. Lâm Bình Chi chắc đang trốn trong những ngọn núi lớn quanh khu vực Phúc Châu, Tuyền Châu.”
“Ta thấy Lâm Bình Chi chắc đã rơi vào tay người khác, chỉ là người này chưa moi được 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 từ miệng Lâm Bình Chi.”
“Lạc đại ca, lời này là sao?”
“Võ công của Lâm Bình Chi không cao, lại là một đại thiếu gia được nuông chiều, một mình trốn thoát, không có kinh nghiệm giang hồ, rất dễ rơi vào tay người khác.”
“Người đó là ai?”
“Không biết. Nhưng người này không moi được 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》 từ miệng Lâm Bình Chi, chắc chắn cũng sẽ đi tìm Lâm Chấn Nam, cho nên gia đình ba người bọn hắn chắc sẽ sớm gặp lại nhau.”
Dưới ánh lửa bập bùng, Lưu Dao Già thở dài: “Lạc đại ca, ngươi nói xem năm xưa Lâm Viễn Đồ uy chấn thiên hạ, một tay kiếm pháp vô địch ở phía nam Trường Giang. Sao con cháu của hắn lại dễ dàng thua phái Thanh Thành như vậy?”
Lạc Hạo Xuyên thêm một thanh củi vào đống lửa: “Có thể là do con cháu họ Lâm thiên phú quá thấp.”
“Ta thấy không phải, e rằng con cháu họ Lâm cũng không nhận được chân truyền.”
Lạc Hạo Xuyên nghe xong quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy Lưu Dao Già cười ranh mãnh, để lộ hai lúm đồng tiền.
Chưa đợi Lạc Hạo Xuyên hỏi, Lưu Dao Già đã ngáp một cái: “Muộn quá rồi, chúng ta mau nghỉ ngơi thôi, cố gắng ngày mai đến được Tuyền Châu thành.”
Lưu Dao Già nói xong liền nằm thẳng xuống đống rơm, quay lưng về phía Lạc Hạo Xuyên. Không bao lâu sau, Lạc Hạo Xuyên đã nghe thấy tiếng thở đều đều của nàng, đã ngủ say.