Chương 55: Hoàng Dung (Trung)
“Lão bản, cho ta một gian phòng, tiện thể đưa một bàn rượu và thức ăn cùng một thùng nước nóng đến phòng ta. Rượu phải là loại Thiệu Hưng Long Sơn Hoa Điêu hảo hạng nhất, thức ăn thì bốn món quả khô, bốn món quả tươi, hai món chua mặn, bốn món mứt, tám món xào, tám món xào thì cứ lấy hoa xuy am tử, chân vịt xào, canh lưỡi gà, bụng hươu nhồi sò sông, gân bò chiên uyên ương, thịt thỏ xé sợi hoa cúc, đùi hoẵng xào lửa lớn, móng giò kim ngân gừng giấm đi. Lại thêm mười hai món ăn kèm cơm…” Hoàng Dung lanh lanh lảnh lót, cái miệng nhỏ nói liến thoắng không ngừng, đến cả lão bản và hỏa kế của khách điếm cũng nghe đến ngây người, sau khi đọc xong tên các món ăn, Hoàng Dung đưa tay chỉ về phía Trần Lưu, nói: “Ghi vào sổ của hắn.”
Trần Lưu: …
“Chắc chắn rồi, tuyệt đối là Hoàng Dung không thể nghi ngờ, trong nguyên tác nàng cũng lừa gã ngốc Quách Tĩnh như vậy.”
Hoàng Dung: …
Nguyên tác? Gã ngốc?
Ánh mắt lão bản có chút đờ đẫn, quay đầu nhìn về phía Trần Lưu, muốn xem hắn nói thế nào. Bây giờ lão bản đã biết Trần Lưu có thể không phải kẻ ngốc, mà là người giang hồ có võ công trong người, một chưởng đã đập nát quầy hàng của hắn. Nếu như chưởng đó đánh vào người hắn, chỉ nghĩ thôi lão bản đã không nhịn được mà run rẩy toàn thân, cũng không dám đòi hắn bồi thường, ai bảo hắn muốn lừa người chứ? Chỉ là không biết tại sao, Trần Lưu và tên tiểu ăn mày này lại vừa mắt nhau, cam tâm tình nguyện để gã lừa gạt mà thôi.
“Cứ ghi đi.” Trần Lưu gật đầu, lại mò ra một thỏi kim nguyên bảo nặng năm lạng ném cho lão bản, nói với hắn: “Cứ trừ vào đây trước, không đủ thì đến tìm ta.”
Nói xong, Trần Lưu liền nói với tiểu nhị: “Dẫn ta đến phòng của ta.”
“Vâng, vâng!” Sắc mặt tiểu nhị có chút kỳ quái, quay đầu lại liếc nhìn tên tiểu ăn mày kia một cái, trong lòng vô cùng hâm mộ, cũng không biết vị đại gia này vừa mắt tên tiểu ăn mày kia ở điểm nào, vậy mà không hỏi một lời đã bằng lòng trả tiền cho gã, đây chính là đã lấy ra mười lạng vàng rồi, một tháng hắn chỉ được sáu tiền bạc, nhiều tiền như vậy, hắn phải làm việc không ăn không uống mười mấy năm mới kiếm được.
Trong lòng Hoàng Dung cũng có chút kinh ngạc, Trần Lưu vậy mà không hỏi một lời đã giúp nàng trả tiền, cũng không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với nàng, lẽ nào là muốn lấy lòng nàng trước, sau đó mới đưa ra yêu cầu? Hắc hắc! Hoàng Dung tự cho là đã nhìn thấu mánh khóe của Trần Lưu, trong lòng cười thầm hai tiếng, thầm nghĩ: “Nếu ta không biết tâm tư của ngươi, có lẽ sẽ để ngươi thành công, nhưng ai bảo ta có thể nghe được suy nghĩ trong lòng ngươi chứ? Nếu ngươi đã muốn tính kế ta, ta sẽ khiến ngươi trộm gà không được còn mất nắm gạo, chẳng được gì cả.”
“Tiểu nhị, gần Tương Dương này có loại dị xà nào toàn thân ẩn hiện kim quang, trên đỉnh đầu có sừng thịt, di chuyển như gió, cực kỳ khó bắt không?” Sau khi tiểu nhị dẫn Trần Lưu đến phòng khách, đang chuẩn bị rời đi, Trần Lưu gọi hắn lại, hỏi.
“Dị xà toàn thân ẩn hiện kim quang, trên đỉnh đầu có sừng thịt ư?” Tiểu nhị ngẩn ra một lúc, nói: “Khách quan, cái này ta không rõ lắm, nếu khách quan muốn biết có loại rắn đó không, phải đi hỏi thợ săn và dân trên núi gần đây mới được.”
“Ngươi giúp ta đi hỏi một chút.” Trần Lưu lấy ra một thỏi ngân nguyên bảo nhỏ nặng năm lạng, nói: “Nếu ngươi có thể giúp ta tìm được loại dị xà này, thỏi ngân nguyên bảo này sẽ là của ngươi.”
Tiểu nhị nghe vậy, hai mắt tức thì lóe lên ánh sáng nóng rực, năm lạng bạc này là hơn nửa năm tiền công của hắn rồi, sao hắn có thể không thèm thuồng?
“Yên tâm đi, khách quan, ta nhất định sẽ giúp ngài tìm được.” Tiểu nhị lập tức đưa tay ra nhận thỏi ngân nguyên bảo.
Trần Lưu thu lại thỏi bạc, cười như không cười nhìn tiểu nhị. Tiểu nhị cũng phản ứng lại, nhận ra đối phương đâu phải cho hắn ngay bây giờ, mà cần hắn giúp tìm được loại dị xà kia thì mới có được.
Tiểu nhị cười gượng, thu tay lại, vỗ ngực cam đoan: “Khách quan yên tâm, chỉ cần gần Tương Dương có loại dị xà đó, ta tuyệt đối có thể giúp ngài tìm được.”
Trần Lưu gật đầu, nói: “Nếu ngươi thật sự có thể giúp ta tìm được loại dị xà đó, và dẫn ta đến nơi, sau khi xác nhận, ta không ngại cho ngươi thêm năm lạng bạc.”
Tiểu nhị nghe vậy càng thêm nóng lòng, hắn đã quyết định xin nghỉ mấy ngày, toàn lực đi tìm loại dị xà đó, nếu tìm được, đây chính là hơn một năm tiền công của hắn a. Số tiền này nếu hắn không kiếm, sẽ khó chịu chết mất.
“Đi đi, tiện thể bảo khách điếm của các ngươi mau chóng đưa cơm canh và nước nóng ta gọi lên đây.”
“Vâng vâng, khách quan chờ một lát, sẽ có ngay.” Đây chính là đại quý khách, không thể chậm trễ được, tiểu nhị lập tức chạy như một làn khói ra khỏi phòng, đích thân đi thúc giục nhà bếp của khách điếm, để có thể dùng tốc độ nhanh nhất và phục vụ tốt nhất mà khoản đãi Trần Lưu.
Mà Hoàng Dung vốn tưởng rằng lát nữa Trần Lưu sẽ chủ động đến tìm nàng, kết giao quan hệ gì đó với nàng. Nhưng nàng chờ mãi chờ mãi mà vẫn không thấy Trần Lưu dùng cớ gì để tình cờ gặp gỡ mình, trời đã khá muộn rồi mà vẫn không thấy động tĩnh. Hoàng Dung thật sự có chút không nhịn được nữa, bèn lén lút mò đến phòng của Trần Lưu, dùng ngón tay chấm chút nước bọt, khoét một lỗ nhỏ trên giấy dán cửa sổ phòng hắn, đưa mắt nhìn vào lỗ nhỏ, suýt chút nữa đã tức đến lệch cả mũi. Hắn căn bản không hề có ý định đi tìm nàng, mà đang nghiêm túc tọa thiền tu luyện trong phòng.
Hoàng Dung trở về phòng nằm trên giường vẫn còn thấy tức không thông, thầm nghĩ có lẽ Trần Lưu muốn thả dây dài hơn? Để câu nàng, con cá mỹ nhân này ư? Nếu hắn đã biết mình, vậy chắc chắn hắn cũng biết mình vô cùng xinh đẹp, có lẽ hắn muốn vừa được người vừa được của cũng không chừng. Nếu đã như vậy, ta sẽ khiến ngươi mất cả người lẫn của. Hoàng Dung tức giận nghĩ.
Sáng sớm hôm sau, sau khi Trần Lưu làm xong công phu buổi sáng, đi xuống lầu, lão bản khách điếm lập tức nói với hắn: “Khách quan, món ăn mà vị tiểu khất, khụ, vị tiểu khách nhân hôm qua gọi cộng với đồ ăn sáng nay tổng cộng hết tám mươi hai lạng ba tiền bạc, tiền phòng và tiền cơm hôm qua của ngài tổng cộng hết hai tiền ba phân, giúp ngài xóa phần lẻ, ngài còn thiếu hai mươi bảy lạng năm tiền. Khách quan, khách điếm chúng ta chỉ là buôn bán nhỏ, ngài xem…”
“Đưa hóa đơn cho ta xem.” Trần Lưu nói.
“Được được, khách quan, hóa đơn ở đây.” Lão bản vội vàng đưa hóa đơn cho Trần Lưu.
Trần Lưu nhận lấy hóa đơn, vừa xem vừa phàn nàn: “Lão bản, tiêu thụ ở quán của ngươi nhiều tiền như vậy, ngươi xóa phần lẻ mà chỉ xóa có ba phân, cũng quá thất đức rồi đấy.”
Lão bản: …
Lão bản cười gượng, “Khách quan, chúng ta buôn bán nhỏ, cái đó, cái đó, ngài xem…”
“Được rồi, tên tiểu ăn mày kia đi rồi à?” Trần Lưu lại lấy ra một thỏi vàng năm lạng đưa cho lão bản.
“Đi rồi ạ.” Nhận được tiền, lão bản cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu Trần Lưu không nhận nợ, hắn sẽ thảm rồi, hơn hai mươi lạng bạc đó, lúc buôn bán tốt, lợi nhuận ròng một tháng của khách điếm hắn cũng chỉ hơn mười mấy hai mươi lạng mà thôi, hơn hai mươi lạng bạc tương đương với một hai tháng làm việc không công rồi.
“Biết rồi.” Trần Lưu đi về phía một chiếc bàn trong đại sảnh khách điếm, vừa đi vừa nói: “Làm cho ta chút đồ ăn, số còn lại cứ gửi ở chỗ ngươi trước.”
“Vâng, có ngay đây.” Lão bản khách điếm vội vàng đáp ứng, sai hỏa kế đi bảo nhà bếp làm đồ ăn cho Trần Lưu.
Mà Hoàng Dung lén lút trốn trong bóng tối quan sát Trần Lưu, thấy Trần Lưu chỉ hỏi một tiếng xem nàng đi chưa rồi không thèm để ý đến nàng nữa, chuyên tâm ăn sáng.
Sau khi ăn sáng xong, Trần Lưu liền đi dạo trong thành Tương Dương, vừa đi vừa thầm đánh giá khói lửa nhân gian chốn thị thành Tương Dương này. Hắn thậm chí còn dừng chân rất lâu trước một tòa thanh lâu.
“Thanh lâu à, ta còn chưa đi thanh lâu bao giờ, nhưng bây giờ vẫn là buổi sáng, thanh lâu đều chưa mở cửa, các cô nương chắc hẳn vẫn đang ngủ bù. Đợi tối đến thanh lâu xem sao, để ta cũng đến xem thanh lâu thời cổ đại trông như thế nào.”
Hoàng Dung: …
——————–