Chương 272: Đại Tông Sư Lý Thanh
Kinh Giao.
Giữa một thôn trang nhỏ tiêu điều hoang vắng.
Trong thôn đã chẳng còn bóng người, chỉ trơ lại vài gian nhà tranh xiêu vẹo, đổ nát.
Cổ Tam Thông đưa Thành Thị Phi tạm thời ẩn náu tại đây.
Trong sân tường đất của một căn nhà tranh, Cổ Tam Thông đang chỉ dạy Thành Thị Phi luyện võ. Thứ hắn truyền dạy chẳng phải tuyệt thế thần công nào, cũng không phải Hấp Công Đại Pháp hay Kim Cang Bất Hoại Thần Công.
Mà chỉ là những công phu quyền cước, đao kiếm hết sức cơ bản!
Cổ Tam Thông biết rõ thời gian của mình không còn nhiều. So với những tuyệt học khó lĩnh hội kia, để Thành Thị Phi học những thứ căn bản này lại tốt cho hắn hơn.
Nền tảng vững chắc rồi, sau này hắn học thêm các võ công khác sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Cổ Tam Thông ngồi một bên quan sát, thỉnh thoảng lại uốn nắn những sai sót của Thành Thị Phi. Mãi đến khi Thành Thị Phi luyện tới mức mệt lả, tinh bì lực tẫn, Cổ Tam Thông mới cho hắn nghỉ ngơi.
“Lát nữa con đến sơn động trên hậu sơn đợi. Nếu ta không về, con hãy mở chiếc hộp ta để lại, rồi lập tức cao chạy xa bay.” Cổ Tam Thông tiến lên, giúp Thành Thị Phi nới lỏng gân cốt, đoạn căn dặn.
“Đa, tối nay người định đi đâu làm gì ạ?” Thành Thị Phi lo lắng hỏi.
“Đi tìm Thiên Hương Đậu Khấu giúp mẹ con. Vừa hay tối nay Sở Lưu Hương sẽ lẻn vào hoàng cung trộm Hổ Phách Quan Âm. Có hắn yểm trợ, nguy hiểm thực ra đã giảm xuống mức thấp nhất. Lời ta vừa nói chỉ là tính đến tình huống xấu nhất thôi, con đừng quá lo lắng.” Cổ Tam Thông vỗ về an ủi.
Thực ra điều hắn lo lắng, không phải là đám thị vệ hoàng cung, cũng chẳng phải những lão quái vật ẩn mình trong đó.
Kẻ hắn thực sự lo ngại, chính là Chu Vô Thị!
Hắn chỉ vào cung để trộm Nhân Ngư Tiểu Minh Châu trên tay Vân La quận chúa. Đừng nói là không bị phát hiện, mà cho dù có bị lộ, đám cao thủ ẩn thân trong hoàng cung cũng chưa chắc đã ra tay đối phó với hắn.
Nhưng Chu Vô Thị thì khác, nếu để hắn phát hiện ra hành tung của mình, Cổ Tam Thông dám chắc, Chu Vô Thị nhất định sẽ tìm mọi cách để giữ mình lại.
Dù cảm thấy khả năng bị phát hiện là không lớn, Cổ Tam Thông vẫn chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất.
……
Cùng lúc đó, tại một nơi khác.
Trụ sở Cẩm Y Vệ.
Trong một đại điện, Thiên hộ Cẩm Y Vệ Phượng Tam cũng đang âm thầm tính toán, muốn nhân cơ hội lần này để hoàn thành túc nguyện của bản thân.
Hắn đã để mắt tới Nam Xương quận chúa, chị họ của Hoàng đế. Tuy Nam Xương quận chúa không phải dạng quốc sắc thiên hương, dung mạo chỉ có thể xem là thường thường bậc trung.
Nhưng từ sau khi gặp Nam Xương quận chúa, Phượng Tam lại nảy sinh một nỗi chấp niệm với nàng.
Thời gian trôi qua, càng không thể có được nàng, chấp niệm trong lòng Phượng Tam lại càng thêm sâu nặng.
Khốn nỗi Nam Xương quận chúa lại ở trong thâm cung, nơi canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt. Với thực lực của Phượng Tam, muốn lẻn vào còn khó, huống chi là ra tay với nàng.
Nay Sở Lưu Hương sắp sửa lẻn vào hoàng cung trộm báu vật, đây quả là cơ hội ngàn năm khó gặp, Phượng Tam tự nhiên không muốn bỏ qua.
Thậm chí, hắn đã tính sẵn cả đường lui cho mình!
……
Thời gian thấm thoắt đã đến đêm khuya. Vầng trăng tròn vằng vặc treo trên cao. Phía Thẩm Tân, Tư Không Trích Tinh và Tư Không Tinh Nhi cũng đã bắt đầu hành động.
Với khinh công của ba người, việc lẻn vào hoàng cung chẳng có gì khó khăn.
Sau khi vào hoàng cung, Tư Không Trích Tinh liền dẫn Thẩm Tân và Tư Không Tinh Nhi đến gần một cung điện tĩnh lặng, vắng vẻ.
Cung điện này chỉ có một người ở, người đó chính là vị Đại tông sư trấn giữ nơi đây.
Vị Đại tông sư này tên là Lý Thanh, là một thái giám.
Cuộc đời của hắn chẳng có gì gọi là truyền kỳ, ngược lại có phần bình đạm.
Hắn nhập cung từ nhỏ, sau đó được phân đến lãnh cung để hầu hạ các phi tần bị biếm truất.
Nhưng thiên phú võ đạo của hắn lại cực tốt, lại tình cờ học được một môn võ công từ một vị quý phi bị biếm truất, cứ thế một đường đột phá từ Hậu Thiên lên Tiên Thiên, rồi từ Tông Sư lên Đại Tông Sư.
Sau khi đột phá Đại Tông Sư, hắn liền không còn là một thái giám tầm thường nữa, ngay cả Đại Minh Hoàng cũng phải lấy lễ mà đối đãi.
Có điều, vị Đại tông sư này tính tình khá thờ ơ với thế sự, chẳng màng quyền thế. Sau khi đột phá Đại Tông Sư, hắn từng biến mất một thời gian, sau đó lại quay về lãnh cung này tiếp tục ẩn cư.
Tư Không Trích Tinh hiểu biết không ít về vị Đại tông sư này.
Dù sao thì, hắn vẫn luôn nhòm ngó bảo vật tại nơi này.
Nói ra thì, quan hệ giữa hắn và vị Đại tông sư này cũng chẳng tầm thường. Việc hắn phát hiện ra bảo khố trong lãnh cung này cũng hoàn toàn là cơ duyên trùng hợp.
Trong một lần vào hoàng cung trộm báu vật, sau khi bị phát hiện, Tư Không Trích Tinh đã chạy trốn tới lãnh cung này, lặn xuống một cái giếng nước trong thiên điện để lẩn trốn.
Và rồi, hắn phát hiện ra tàng bảo khố ngay dưới đáy giếng.
Đáng tiếc, chưa đợi Tư Không Trích Tinh động thủ, Lý Thanh đã xuất hiện. Khi ấy Tư Không Trích Tinh sợ đến hồn phi phách tán, cứ ngỡ phen này mình toi mạng rồi.
Nào ngờ Lý Thanh lại cố ý nương tay, để cho hắn chạy thoát.
Vì chuyện này, Tư Không Trích Tinh vô cùng cảm kích.
Nhưng ơn nghĩa quy ơn nghĩa, thứ cần phải tơ tưởng, Tư Không Trích Tinh vẫn cứ tơ tưởng.
Tơ tưởng bấy lâu nay, giờ cuối cùng cũng có cơ hội ra tay.
Cả người Tư Không Trích Tinh trông vô cùng kích động, nhưng hắn không hề hành động hấp tấp, mà kiên nhẫn đợi cho đến khi phía Sở Lưu Hương gây ra náo động, hắn mới nhìn sang Thẩm Tân.
“Thẩm huynh, giờ đến lượt huynh ra tay rồi.”
Thẩm Tân gật đầu, thân hình từ trong bóng tối lao vút ra, chỉ trong khoảnh khắc đã đáp xuống nóc chính điện của cung điện kia.
Hắn không hề cố ý che giấu thân hình, nên vị Đại tông sư Lý Thanh đang trấn giữ nơi này tất nhiên đã phát hiện ra Thẩm Tân.
“Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ? Huynh đài đã tới, sao không xuống đây chúng ta làm một chén?”
Lý Thanh đang ngồi giữa một khoảng sân nhỏ, trước mặt đặt một chiếc tiểu hỏa lô, trên lò đang hâm nóng một hồ rượu. Vốn dĩ hắn định bụng vừa thưởng nguyệt phẩm tửu, vừa xem náo nhiệt vụ Sở Lưu Hương trộm báu vật.
Nào ngờ, chính mình lại trở thành trò náo nhiệt!
Lý Thanh bất giác nở một nụ cười khổ. Đúng lúc hắn đang suy tính, Thẩm Tân đã từ trên trời đáp xuống, theo đó là một luồng đao quang thuần túy lăng lệ.
“Có gì không thể từ từ nói chuyện sao, cứ phải động thủ vậy?” Lý Thanh có phần bất đắc dĩ, nhấc tay tung một chưởng chặn đứng luồng đao quang, theo sau đó, chưởng lực mềm mại như nước chảy ào ạt tuôn ra, đánh tới Thẩm Tân.
Thẩm Tân nghiêng mình tránh né, Thiếu Lâm Phá Giới Đao Pháp lập tức được thi triển.
Dưới sự gia trì của Thiên Địa Chi Lực, đao khí lạnh buốt, uy thế vô song.
Nhưng công kích cỡ này, đối với Lý Thanh mà nói, chẳng thấm vào đâu.
Cả hai đều không dùng hết toàn lực, chỉ đơn thuần là thăm dò lẫn nhau.
Giao thủ một hồi, Thẩm Tân nhận ra Lý Thanh dường như rất để tâm đến lãnh cung này. Rất nhiều đòn công kích của Thẩm Tân, vốn dĩ Lý Thanh hoàn toàn có thể nhẹ nhàng tránh né, nhưng hắn lại không hề có ý định đó, ngược lại còn ra tay chặn đứng toàn bộ.
Hắn cũng rất ít khi phản kích, không phải vì bị Thẩm Tân bức ép đến không còn sức đánh trả, mà là vì sợ làm hư hại cảnh vật nơi đây.
Thẩm Tân nhìn thấu điểm này, liền chém một đao về khoảng đất trống cách Lý Thanh vài mét để thử.
Lý Thanh khẽ thở dài, thân hình phiêu lãng lướt tới khoảng không mà Thẩm Tân vừa chém, chặn đứng luồng đao khí kia.
Vốn chỉ định cùng Thẩm Tân qua loa vài chiêu, ứng phó cho xong chuyện, nhưng thấy nếu cứ tiếp tục đánh thế này, nơi ở của mình e rằng khó giữ, Lý Thanh cũng đành phải nghiêm túc hơn một chút, quyết tâm hạ gục Thẩm Tân.
Chân khí trong suốt tựa dòng nước, lại mềm mại như lụa đào, từ sau lưng Lý Thanh bắn ra, một hóa thành hai, hai hóa thành bốn, bốn hóa thành tám…
Trong nháy mắt, vô số dải lụa chân khí từ bốn phương tám hướng đồng loạt công kích về phía Thẩm Tân.
Thẩm Tân chỉ dùng Phá Giới Đao Pháp, dù đã có Thiên Địa Chi Lực gia trì, vậy mà lại không cách nào chém đứt được những dải lụa mềm mại kia.
Ngay khoảnh khắc sắp bị vô số dải lụa bao phủ, Thẩm Tân liền thi triển Thuấn Gian Chuyển Di Đại Pháp, thân ảnh đột ngột biến mất, khi xuất hiện lại thì đã đứng trên nóc điện.
Sau đó, Thẩm Tân liếc nhìn Lý Thanh một cái rồi xoay người rời đi.