Ngoại truyện: Giáng Sinh
Đây chỉ là một phiên ngoại nhỏ 1 chương, nên các hố trong này sẽ do các chương trong tương lai lấp.
…
Đã qua 6 tháng kể từ khi Thanh Tâm và Thanh Linh gặp nhau. Vui có, buồn có, thẹn thùng cũng có, những điều đó như tô thêm các loại màu mới vào cuộc sống của hai người, khiến cho họ cũng vì thế mà đón nhận những niềm vui mới mẻ mà đối phương mang lại.
Hiện tại, 19 giờ 24 phút ngày 25 tháng 12 năm 1259 theo lịch Nguyên Tố. Cũng tương ứng với ngày lễ Giáng Sinh của mỗi năm. Vào ngày này, những cặp đôi sẽ đi hẹn hò ngày lễ, những người bạn sẽ rủ nhau đi chơi khuây khỏa.
Cây thông to lớn ở trung tâm thành phố, các hàng quán trang trí theo phong cách Giáng Sinh, từng người một đứng bên đường hóa trang thành ông già Noel đi phát quà cho những người qua đường. Tuy không có tuyết rơi như bao nơi khác, nhưng lễ Giáng Sinh ở Đại Việt cũng mang theo không khí nhộn nhịp, vui vẻ đầy ắp tiếng cười từ khắp nơi truyền đến.
“Hắt xì… Urg… lạnh quá.”
Cơ thể Thanh Tâm run rẩy, hai tay đút vào túi áo, trên cánh tay cậu lúc này đang treo hàng chục túi đồ từ túi giấy cho đến túi nhựa.
“Anh là đàn ông con trai đấy, chẳng nhẽ có thế cũng không chịu nổi sao?”
Đặng Linh Lam giọng nói khiêu khích, ánh mắt tỏ vẻ trêu chọc nhìn về phía Thanh Tâm phía sau.
Khóe miệng Thanh Tâm giật giật, cậu bất lực nhìn về phía ba cô nàng trước mặt. Ba người họ đều đang khoác tay nhau trông vô cùng vui vẻ, để lại cậu đi phía sau xách hết đồ trên người.
Thanh Linh khoác trên người chiếc áo da màu đen, bên trong là áo len trắng đơn giản. Phía dưới, cô kết hợp quần tất đen với quần short cạp cao, cùng đôi boots cổ thấp, tôn lên đôi chân thon dài và khí chất gọn gàng, cá tính.
Long Huyền Vi lại mang phong cách hoàn toàn khác. Cô khoác áo măng tô trắng, bên trong là chiếc croptop ôm sát, phối cùng quần cạp cao ống rộng và đôi giày thể thao, tạo nên tổng thể vừa ngầu vừa hiện đại.
Cuối cùng là Đặng Linh Lam. Cô nàng diện chiếc váy ngắn qua hông, bên trên là áo len rộng kết hợp áo khoác dài tay. Phần chân mang đôi tất dài cùng giày lolita, càng làm nổi bật vóc dáng nhỏ nhắn và vẻ dễ thương đặc trưng của cô.
“Hì hì, hôm nay vui thật. Anh có cảm thấy thế không Tâm?”
Thanh Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn Thanh Một một cách yêu chiều. Đó sẽ là một dạng biểu đạt tình yếu nếu như cô không nắm lấy tay hai người bên cạnh một cách vui vẻ.
“Anh sẽ vui hơn nếu mấy người sưởi ấm cho anh đấy.”
Thanh Tâm cười một tiếng rồi lắc đầu. Ba cô nàng thấy vậy liền nhìn nhau, sau đó đều đồng loạt mỉm cười mà ôm lấy cậu.
“Mẹ nó, thằng kia vận cứt chó gì mà được tận ba cô gái ôm thế?”
“Má, lướt trên mạng thì thấy có đứa khoe có ba vợ tao còn không tin, giờ lại thấy ngoài đời thật tự nhiên thấy cay hơn ăn ớt.”
“Đó phải là tao, chứ không phải thằng đó!”
Người đi đường thấy cảnh như vậy, liền đứng lại mà chỉ chỏ ghen tị. Thậm chí còn người còn lén chụp ảnh ba người họ rồi đăng lên mạng. Cũng có vài người thấy ba người họ có chút quen mắt, nhưng khi nhận ra thì ba người đã chạy đi mất.
“Anh chỉ nói chơi mà không ngờ ba người lại làm thật.”
Vành tai Thanh Tâm đỏ ửng, không dám nhìn thẳng ba cô nàng.
“Hì hì, lại ngại rồi. Lúc mới quen, anh đâu có thế đâu.”
Long Huyền Vi tiến đến nhéo má cậu, vô cùng cưng chiều mà vừa véo vừa xoa má của cậu, khiến cho cậu đỏ mặt mà không biết làm gì.
“Bạn trai đính kèm của tôi ơi, cái dáng vẻ gái gú chỉ là phù du của anh đâu rồi?”
Đặng Linh Lam híp mắt, tiến đến ngửa mặt lên nhìn Thanh Tâm. Nếu như phải nói, thì biểu cảm của cô lúc này rất gợi đòn.
“Linh, cứu anh.”
Thanh Tâm đỏ bừng mặt, nhanh chóng chạy ra đằng sau Thanh Linh để trốn.
“Hahaha, cái nam tính mà anh hay nói đâu rồi Tâm, hahaha.”
Thanh Linh ôm bụng cười, cô thật sự không nhịn trước. Từ sau khi cả bốn người thiết lập quan hệ tình yêu kì quái này, Thanh Tâm như thành người khác vậy, luôn bị ba người họ trêu chọc mà không dám làm gì.
“Hừ, rõ ràng nói trước là hậu cung của em, mà sao chỉ có mỗi anh là hay bị trêu thế?”
“Vì anh là đàn ông, với cả trêu anh vui mà. (x3)”
Cả ba người đồng thanh đáp, thậm chí họ còn đưa ra ánh mắt vô tội ra nhìn cậu, khiến cho cậu chỉ biết câm nín mà không thể làm gì hơn.
“Vâng vâng vâng, vậy thì vài ngày tới anh đình công không nấu nhé.”
Thanh Tâm cười lạnh, cố gắng tỏ ra lạnh lùng không quan tâm đến họ.
Nghe được hai từ “không nấu” đến từ cậu, cả ba cô nàng khóe miệng giật giật. Họ nhìn nhau một hồi, sau đó im lặng ôm lấy cậu từ cả ba phía, thậm chí họ còn nói những lời xin lỗi nũng nịu vào tai cậu
Thanh Tâm sau khi bị ôm thì trụ không quá 1 phút, liền phải đỏ mặt tía tai mà đầu hàng. Thực ra việc cậu nấu ăn là do bọn họ đang ở chung. Hai cô nàng Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi thì không biết nấu, còn người biết nấu duy nhất là Thanh Linh thì lại bị cậu chăm cho phế, nên sau khi thiết lập mối quan hệ, thì cậu vừa là hậu cần, vừa là bảo mẫu cho ba cô nàng.
“Được rồi, đi về đã. Hôm nay lễ Giáng Sinh mà bọn em không muốn ăn ngoài, nên chúng ta ăn lẩu ở nhà vậy.”
Ba cô nàng nghe vậy liền gật đầu, do Thanh Tâm chăm quá kĩ, nên họ đã ít ăn ở ngoài mà thường ăn ở nhà, vậy nên dù dịp lễ hay hẹn hò, họ thường kết thúc một buổi bằng bữa cơm gia đình do Thanh Tâm nấu.
Bốn người lần lượt rời đi, mà không hay biết đang có một đôi mắt nhìn chằm chằm họ. Chờ đợi họ đi một khoảng cách nhất định, chủ nhân đôi mắt đó mới bắt đầu theo sau một cách lén lút.
…
Trở về nhà, Đặng Linh Lam lập tức nằm vật ra chiếc ghế sofa rồi với lấy chiếc điều khiển tivi mà bật lên. Long Huyền Vi thì cởi áo khoác ra rồi treo lên chiếc móc trên tường. Thanh Linh thì đi vào cùng Thanh Tâm để chuẩn bị đồ ăn, tuy bị chăm phế, nhưng chuẩn bị đồ thì cô vẫn dư sức làm.
“Linh… bỏ chai rượu ra đi…”
Thanh Tâm nhìn thấy cái chai mà Thanh Linh đang cầm trên tay, không khỏi rùng mình một cái, vì đã có chuyện không hay đối với việc Thanh Linh say do uống rượu.
Thanh Linh im lặng, cô trưng ra ánh mắt long lanh nhìn Thanh Tâm, nhưng lại bị cậu cố ý phớt lờ, khiến cho cô chỉ biết hậm hực mà để chúng lại chỗ cũ.
“Hừ, anh đúng là đồ nhát gan.”
“Em mà dám làm vậy thì anh lập tức gọi cho bố mẹ.”
Nghe đến việc mách bố mẹ, Thanh Linh bỗng mất đi động lực, không dám nói tiếp vấn đề này nữa.
Thanh Tâm thấy vậy, liền thở dài một hơi, tiến đến trao cho cô nàng một cái ôm ấm áp, hôn lên trán cô một nụ hôn nhẹ, sau đó nói:
“Linh, hiện tại là tốt nhất rồi. Đôi khi đi quá giới hạn đều sẽ khiến chúng ta phải hối hận vì lựa chọn bốc đồng đó. Vậy nên, hãy chờ đợi đến hai ta khi tìm ra cách, được chứ?”
Thanh Linh mím môi, im lặng ôm chặt lấy Thanh Tâm. Cô hận cái tình trạng này, cũng như hận bản thân tại sao lại như vậy. Đôi khi cô thầm nghĩ, nếu hai người là người lạ không thân quen, nếu hai người không phải là một, thì hai người có phải chỉ là một cặp đôi bình thường không?
“A! Hai người ôm mảnh!”
Cả hai đang im lặng ôm nhau bỗng giật mình, sau đó hai người đều được hai cái ôm ấm áp từ bên ngoài.
“Hừ hừ, đây là cái giá phải trả khi ôm mảnh đó nha.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi ôm lấy hai người từ hai bên, khiến cho hai người không cười cảm thấy buồn cười.
“Rồi rồi, Ba người ra ngồi ghế đi, để mình anh ở đây được rồi.”
Thanh Tâm mỉm cười, ôm cả ba người cùng lúc, rồi xoay người đẩy họ ra ngoài, để bản thân một mình tại quầy bếp chuẩn bị.
“Đi thôi Linh, chúng ta ra xem phim, mặc kệ anh ấy.”
“Bọn mình vừa tìm được phim hay lắm, chúng ta cùng nhau xem đi.”
Nơi bọn họ đang ở là phòng chung cư của hai người Thanh Linh và Thanh Tâm. Vì khu xem phim và khu bếp không quá xa, nên họ đều nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện của hai người. Do đã biết tình trạng hiện tại của Thanh Linh và Thanh Tâm, nên hai người chỉ có thể đứng ngoài làm hết sức.
“Linh, ăn quýt này, aaaaa…”
“Còn đây nữa, aaaa…”
Thanh Linh bị kẹp ở giữa, hai bên là hai múi quýt đang chạm vào môi. Cô thầm cười khổ một tiếng, nhưng vẫn vô cùng vui vẻ và há miệng ăn lấy. Nước quýt sau khi bị cắn lan tỏa khắp khoang miệng của cô, tạo nên hương vị chua ngọt như tâm tình của cô lúc này.
Qua thêm chục phút, Thanh Tâm chuẩn bị đồ ăn xong liền bày biện ra bàn ăn. Cậu nhìn qua ba cô nàng đang ôm nhau chăm chú xem phim, khóe miệng không khỏi nhếch lên hạnh phúc.
“Ra ăn thôi, đồ ăn được chuẩn bị xong rồi.”
Ba người nghe vậy liền ngoan ngoãn lần lượt ngồi vào ghế. Thanh Tâm vẫn đứng, vì cậu là “bảo mẫu” nên mọi việc như nhúng, thả, gắp, cắt hầu như đều là cậu làm.
“Đôi khi anh không biết mình là bạn trai hay là bảo mẫu, osin nữa.”
Thanh Tâm cười cười, nửa đùa nửa thật nói. Tuy nói vậy, nhưng tay cậu vẫn vô cùng thành thục, lần lượt gắp đồ ăn vào bát của ba cô nàng không chừa một ai.
“Hừ hừ, được làm bảo mẫu của em cũng là vinh hạnh của anh đó bạn trai đính kèm.”
Đặng Linh Lam ưỡn ngực, mặt không cảm xúc nói ra như thể đang ban ơn cho cậu.
“Bạn trai phục vụ bạn gái là chuyện thường tình mà hì hì.”
Long Huyền Vi che miệng cười, sau đó nháy mắt cho cậu như thể ban thưởng.
“Phục vụ cho em cũng như anh đang chăm sóc bản thân thôi, nên đâu thể nói thế được.”
Thanh Linh chính khí lẫm liệt nói ra, khiến cho mọi người phì cười, tạo ra không khí ấm áp xen lẫn vui vẻ không hề bị che giấu.
Cộc… cộc… cộc…
Trong lúc mọi người đang cười nói vui vẻ, thì có ba tiếng gõ cửa làm gián đoạn cuộc vui đó.
“Để anh ra mở cửa.”
Thanh Tâm đặt dụng cụ gắp thịt xuống, lấy giấy lau qua tay rồi xoay người ra mở cửa.
“Cho hỏi ai vậ…”
Đang định hỏi người ngoài cửa là ai, khi mở cửa ra, Thanh Tâm bỗng im bặt không nói gì thêm.
“Hử? Ai vậy anh?”
Thấy được tiếng hỏi ngắt quãng của Thanh Tâm, ba cô nàng dừng việc ăn lại, nhanh chóng nhìn về phía Thanh Tâm. Do người ngoài cửa bị Thanh Tâm che mất, nên ba người họ không biết người bên ngoài là ai.
“Tâm, có thể cho phép em vào ăn lễ Giáng Sinh cùng mọi người được không?”
Sau khi câu đó vừa thốt ra, cả căn phòng bỗng im lặng đến mức chỉ nghe được tiếng nước sôi phát ra từ nồi lẩu.
“Anh Tâm, cho cô ấy vào đi. Hôm nay dù gì cũng là ngày vui, vẫn nên để cô ấy vào kẻo lạnh.”
Thanh Linh là người phá vỡ sự tĩnh lặng đầu tiên. Sắc mặt cô bình tĩnh, như thể người trước mặt Thanh Tâm lúc này cũng chỉ là một người bạn bình thường không hơn không kém.
Đôi mắt Thanh Tâm nhắm lại, thở dài một hơi rồi mở ra. Cậu cố gắng tỏ ra bình tĩnh, lịch sự mời người trước mặt vào. Khi thấy đối phương vào, cậu liền từ từ đóng lại cánh cửa, ngăn cách mọi thứ ở ngoài vào, cũng như mọi thứ từ bên trong truyền ra ngoài.