Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vong-du-chi-than-cap-virus-su.jpg

Võng Du Chi Thần Cấp Virus Sư

Tháng 2 4, 2025
Chương 389. Ta xưng vương! Ai dám không theo! Đại kết cục Chương 388. Chúng ta người nào lên?
trung-toc-yeu-ta-uc-van-mau-sao-co-the-che-troi

Trùng Tộc Yếu? Ta Ức Vạn Mẫu Sào Có Thể Che Trời!

Tháng mười một 8, 2025
Chương 1728: Đại kết cục. Chương 1727: Chìa khóa.
van-lan-tra-ve-mot-mon-cuu-de-tran-thu-van-toc.jpg

Vạn Lần Trả Về: Một Môn Cửu Đế, Trấn Thủ Vạn Tộc

Tháng 5 8, 2025
Chương 749. Đại kết cục Chương 748. Nhân tộc, phải tự cường không ngừng
game-of-thrones-dao-gau-bao-quan.jpg

Game Of Thrones: Đảo Gấu Bạo Quân

Tháng 2 11, 2025
Chương 194. Viễn chinh (43) Chương 194. Viễn chinh (42)
binh-nguyen-cau-sinh-ta-moi-ngay-doi-moi-mot-cai-tinh-bao-nho.jpg

Bình Nguyên Cầu Sinh: Ta Mỗi Ngày Đổi Mới Một Cái Tình Báo Nhỏ

Tháng 2 6, 2026
Chương 427: Đọa lạc giả sám hối, mấy vạn năm trước bụi phủ chuyện cũ Chương 426: Mở đào bảo tàng! Đào mộ tiểu năng thủ!
dau-la-vo-hon-cang-la-bi-bi-dong

Đấu La: Võ Hồn Càng Là Bỉ Bỉ Đông

Tháng mười một 7, 2025
Chương 2: Lời cuối sách Thiên Sứ Thần sa đọa Chương 1: Lời cuối sách Hắc ám Thiên Nhận Tuyết nghịch tập
trong-sinh-sieu-cuong-hoc-ba-he-thong.jpg

Trọng Sinh Siêu Cường Học Bá Hệ Thống

Tháng mười một 26, 2025
Chương 379: Người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc! (Đại kết cục) Chương 378: Chế tạo mạnh nhất hệ thống! Hoàn thành mặt trời nhân tạo kế hoạch!
ta-tai-xa-hoi-nguyen-thuy-lam-thon-truong.jpg

Ta Tại Xã Hội Nguyên Thủy Làm Thôn Trưởng

Tháng 1 24, 2025
Chương 1221. Có các ngươi thật tốt. Chương 1220. Đại Hán triều
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 99:
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 99:

Mở cửa vào phòng, bật đèn hiện, hiện ra là một căn phòng khá bừa bộn. Trên bàn khách để vài miếng bánh quy năng lượng chưa ăn hết, bên bồn nước còn đang để chảo bếp chưa rửa. Thanh Tâm thở dài một hơi, lắc đầu ngao ngán.

‘May mà bố không lên, chứ không thì mình cũng chẳng biết phải giải thích như nào.’

Cậu tiến đến ăn nốt đống bánh còn thừa và quét dọn xung quanh đó, sau đó cậu quay người rửa hết đống chảo còn bẩn ở bồn nước. Vì phòng không quá to cũng như đồ cần rửa không quá nhiều, nên cậu chỉ mất vài phút là khiến mọi thứ y như mới.

‘Cũng lâu rồi mình mới lo lắng đến mức này. Lần cuối mình như vậy là lần nào nhỉ? Có lẽ là một năm trước chăng?’

Nhắm mắt thở nhẹ ra một hơi, cậu lắc đầu tự giễu rồi đi vào phòng tu luyện. Tuy Thanh Linh đã ở bệnh viện vài ngày rồi, nhưng cậu vẫn theo thói quen mà ngủ tại phòng tu luyện.

Theo thường lệ, cậu nằm xuống, nhắm mắt, tập trung tinh thần, sau đó mở mắt ra, cậu liền thấy bản thân xuất hiện bên trong Không Gian Tâm Linh.

‘Tuy đã làm hàng chục lần rồi, nhưng lần nào vào đây thì mình vẫn thấy huyền ảo.’

Nghĩ xong, cậu liền theo thói quen nghiêng người sang một bên, tránh người vừa lao vụt qua. Nhưng có lẽ đã đoán trước cậu sẽ làm vậy, nên người vừa vụt qua liền tạo ra một sợi dây leo, quấn quanh cổ cậu rồi kéo về phía người đó.

“Ặc.”

Sợi dây leo quấn quanh cổ cậu, sau đó bị kéo mạnh, cậu cũng vì thế mà kéo ngã ra sau. Nhưng thay vì ngã ra làn cỏ lạnh lẽo, thì cậu lại ngã vào một nơi ấm áp, mềm mại.

“Một trò không thể dùng hai lần được đâu.”

Một giọng nói mang theo chút ma mị vang lên, trước mặt cậu liền xuất hiện một cô gái, mái tóc cô nàng rũ xuống, che lấp đi khuôn mặt của cậu.

“Thả tôi ra, Huyền Linh.”

Ánh mắt Thanh Tâm hiện lên vẻ phức tạp, những cậu vẫn nhìn trực diện vào đôi mắt hai màu của cô nàng.

“Tất nhiên là không rồi. Nói đi, hôm nay cậu đã nói chuyện với những cô gái nào rồi.”

Huyền Linh ghé sát mặt lại, điều đó khiến cho hơi thở của Thanh Tâm phả vào trán cô, nhưng cô lại tỏ ra vô cùng thích thú. Ánh mắt cô lúc này mang theo chút sát ý, như thể cậu chỉ cần nói sai thôi là cô sẽ siết chặt sợi dây treo quanh cổ cậu.

Thanh Tâm im lặng không trả lời, cậu chỉ đơn thuần là nhìn chằm chằm ánh mắt của cô nàng. Nhưng Huyền Linh lại không hề cảm thấy xấu hổ, thậm chí còn cảm thấy vui vẻ khi trong mắt của cậu ta lúc này chỉ có mình cô.

“Nếu cậu còn im lặng thì tôi sẽ hôn lên trán cậu đó nha~.”

Vừa nói, cô nàng vừa tiến gần đến trán cậu. Nhưng khi sắp sửa hôn xuống, thì Thanh Tâm đã đưa tay lên, che miệng của cô nàng lại.

“Đừng đùa nữa, người kia thế nào rồi.”

Khi bị che miệng, Huyền Linh không hề cảm thấy khó chịu, thậm chí cô nàng còn hít sâu vài hơi, ánh mắt trở nên mê ly như một con nghiện. Thấy vậy, Thanh Tâm thoáng rùng mình, cậu nhanh chóng đẩy cô nàng ra, sau đó ngồi thẳng lưng. Cậu vốn dĩ định đứng dậy, nhưng bị dây leo quấn cổ nên không thể làm vậy.

“Mặc kệ cô ta đi, nhìn tôi đây này.”

Huyền Linh nhẹ nhàng ôm lấy cậu từ sau lưng, đầu dựa vào vai, má áp má dụi dụi. Ánh mắt Thanh Tâm dần phức tạp, cậu không biết bản thân nên tránh né hay ngồi im hưởng thụ.

…..

Trở lại tối ngày chủ nhật, bên trong Không Gian Tâm Linh. Thanh Tâm lúc này đang bị trói trên giường, sắc mặt cậu không đổi, đôi mắt không cảm xúc nhìn thẳng vào người đang ngồi trên bụng cậu.

“Ý gì đây?”

“Ý gì? Tất nhiên là trừng phạt cậu rồi.”

Đôi mày Thanh Tâm nhíu lại, ánh mắt nghi hoặc không hiểu cô nàng vừa nói gì.

Huyền Linh liếm môi, đưa tay ngón tay lên, vuốt ve ngực và xương quai xanh của cậu. Đôi mắt cô híp lại, nhìn cậu như đang nhìn một con mồi không còn sức phản kháng.

“Phạt? Ha, tôi còn chưa hỏi lỗi của cô, thì cô định phạt gì?”

“Lỗi sao? Tôi chẳng có lỗi gì cả. Việc tôi làm cũng như bao ma hóa sẽ làm mà thôi, giết vật chủ, sau đó thay thế chính cô ta.”

Giờ đây, sắc mặt Thanh Tâm lạnh hẳn đi, con ngươi màu đỏ lúc này đã nhận định cô nàng là kẻ địch mà thả ra địch ý. Cơ thể Huyền Linh khựng lại, cô nhíu mày nhìn xuống, vô cùng khó chịu mà tỏa ra sát ý.

“Có phải tôi cho cậu quá nhiều mặt mũi rồi đúng không?”

“Câu đấy phải là tôi nói mới đúng.”

Không khí lúc này bốc lên mùi thuốc súng vô hình. Hai người nhìn nhau, không ai nói câu nào, cũng chẳng có hành động nào khác.

Bỗng, có một người đẩy cửa đi vào trong. Đó không phải ai khác ngoài Giao Bạch Huyền, truyền thừa của Hồ Trăng Tròn.

“Hai người… đang làm gì vậy.”

Giao Bạch Huyền tựa nghiêng đầu, ánh mắt tò mò nhìn sang hai người đang nằm và ngồi ở trên giường.

“Chậc.”

Huyền Linh tặc lưỡi, cô muốn làm một số “trừng phạt” đối với Thanh Tâm không có nghĩa là cô muốn người khác nhìn thấy. Không những thế, người đang nhìn còn là người mà cô không thể giết được cũng như đã bị bại trận dưới tay người đó.

Thấy dây leo trói mình đã bị rút đi, Thanh Tâm liếc Huyền Linh một mắt, sau đó đứng cạnh giường, quay sang nói chuyện với Giao Bạch Huyền.

“Thế nào, cô đã quen với nơi này chưa?”

Nhìn vào cô gái có nhan sắc xinh đẹp nhưng lại có chiều cao hơn 2 mét trước mặt, Thanh Tâm lại không hề có bất kỳ sắc ý nào. Nhớ lại mình khi thấy Giao Bạch Huyền xuất hiện trong này, cậu không khỏi cảm thấy giật mình, nhưng đã có trường hợp của Huyền Linh từ trước, nên cậu rất nhanh liền chấp nhận hiện thực.

“Ta không ngờ trong người truyền nhân của ta lại có một tiểu thế giới như vậy, tuy không hiểu sao ta vẫn còn “sống” nhưng có một nơi mới để ở cũng không tệ. Chỉ là… tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

Giao Bạch Huyền nghiêng đầu đầy khó hiểu, cô nhìn Thanh Tâm như nhìn một sinh vật kỳ lạ. Chính cô cũng không ngờ, tên nam nhân mà mình khinh thường lúc đó, lúc này lại xuất hiện trong không gian kỳ lạ này, thậm chí còn có cả… hình như là người chiến đấu với cô lúc đầu.

“Bỏ qua tiểu tiết đấy đi, đã có một phòng trống sẵn có ở trên tầng, cô có thể dùng nơi đó để làm phòng riêng.”

“Được, tuy bé hơn gấp trăm lần phòng cũ của ta, nhưng với tình trạng hiện tại của ta, việc có một nơi như vậy cũng rất tốt rồi.”

Nói xong, Giao Bạch Huyền liền xoay người rời đi, để lại không gian cho hai người. Tuy hiện tại tâm trí của cô nàng không lớn như vẻ bề ngoài, nhưng việc đoán không khí và sắc mặt người khác thì vẫn có thể.

“À khoan, cô có thể giải trừ sức mạnh của cô trên người tôi được không. Thông thường quy tắc của Thế Giới Bóng là từ sức mạnh thoát ra từ truyền thừa hoặc một dạng sức mạnh nào đó, nên cô có thể giải trừ trạng thái hiện tại trên người tôi nhỉ?”

Cơ thể Giao Bạch Huyền khựng lại, cô xoay người, nhìn từ đầu đến cuối trên người Thanh Tâm một lượt, sau đó gật đầu một cái.

“Được, nhưng ta không thể giải trừ vì sức mạnh quy tắc đã vượt qua phạm trù của ta rồi, nên ta chỉ có thể tạo một lớp màng bảo hộ trên cơ thể ngươi mà thôi.”

“Như vậy cũng được.”

Giao Bạch Huyền búng tay, một lớp màng trong suốt bao bọc cơ thể Thanh Tâm. Qua một lúc sau, đôi mắt màu đỏ bên phải của cậu từ từ rút đi, trở lại là đôi mắt màu đen nguyên bản.

‘Vậy là trạng thái này liên quan đến tinh thần?’

Cảm nhận được tất cả cảm xúc đã trở lại, Thanh Tâm che miệng suy tư. Nếu như phải nói ma hóa là một dạng bệnh đa nhân cách, thì trạng thái có lẽ là ma hóa của cậu giống như một người mắc chứng vô cảm hơn.

Khi xong việc, Giao Bạch Huyền liền xoay người rời đi. Nhìn theo bóng lưng của Giao Bạch Huyền đang đi xa, Thanh Tâm lúc này mới quay sang, nhìn lên Huyền Linh đang nằm trên giường, người đang đung đưa đôi chân nhìn cậu.

Ánh mắt cậu thoáng lên vẻ phức tạp, nắm chặt tay sau đó thả ra, lấy hết can đảm hỏi.

“Trước khi cô ngủ… hành động đó là có ý gì?”

Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt của cô nàng, xem ánh mắt của cô cô có hiện lên ý chột dạ hay xấu hổ hay không, nhưng thứ cậu nhận lại, là đôi mắt cô nàng híp lại thích thú, sau đó liếm môi tỏ ra vô cùng ma mị.

“Đừng bắt tôi phải nói ra chứ. Tất nhiên là… tôi… yêu… cậu… rồi…”

Nghe từng lời từng từ đến từ cô nàng, Thanh Tâm như bị định trụ tại chỗ, ánh mắt ngơ ngác nhìn về phía cô nàng, bờ môi run rẩy không biết nên nói gì cho phải. yết hầu khẽ động, sau đó cậu hít sâu một hơi, gấp gáp lên tiếng.

“Cô yêu tôi? Cô yêu từ lúc nào? Nếu như phải nói thì chúng ta mới chỉ gặp nhau từ hôm qua, với cả tôi sẽ không tin cái gọi là tình yêu sét đánh đâu.”

Huyền Linh thấy Thanh Tâm gấp gáp như vậy liền không khỏi cảm thấy thích thú. Cô đứng dậy khỏi giường, từ từ tiếp cận cậu ta. Thanh Tâm thấy cô nàng đang đến gần mình liền hoảng hốt, mỗi khi cô bước lên một bước, thì cậu lại lùi ra sau một bước.

Nhưng lùi bao nhiêu thì với căn phòng không lớn như hiện tại, cậu nhanh chóng bị ép vào tường chỉ với vài bước chân, còn cô nàng tiến đến đập tay lên tường, chặn đứng cậu ở đó. Huyền Linh ngẩng đầu lên, mặt đối mặt với Thanh Tâm đang nhìn xuống dưới.

“Cái này sao? Tất nhiên là từ lúc mà cậu xuất hiện rồi.”

Huyền Linh bắt đầu kể lại mọi chuyện. Vốn dĩ cô phải bị phong ấn sau đó từ từ tan biến khi Thanh Linh hoàn toàn trưởng thành, nhưng không rõ vì sao, có một vụ nổ lớn đã khiến cô tỉnh lại, sau đó cô phát hiện bản thân có thể dựa theo tầm nhìn của Thanh Linh mà nhìn ra ngoài, thậm chí một phần tinh thần sư phụ của Thanh Linh cũng không phát hiện ra.

Ngay lúc cô tỉnh dậy, người đầu tiên cô nhìn thấy chẳng phải ai khác ngoài Thanh Tâm. Như một người ngủ say đã lâu mới tỉnh, người đầu tiên họ nhìn thấy sẽ vô thức có hảo cảm. Tương tự với Huyền Linh, cô cũng vì thế mà thích luôn Thanh Tâm, một bản thân khác giới dù mới chỉ lần đầu gặp. Điều này khác với tình yêu ham sắc sét đánh, mà thật sự là yêu đến từ sâu trong tâm trí.

Tiếp đó cô quan sát cách Thanh Tâm hành xử và đối đãi với Thanh Linh. Cô nhận thấy bản thân chỉ có thể nhìn mà không thể chạm khiến cô cực kỳ ghen ghét với đối phương, vậy nên cô cứ len lỏi thầm lặng sâu trong tâm trí của Thanh Linh, liên tục đào ra một lỗ để ra tù trong thầm lặng. Cho đến khi biết Thanh Tâm gặp nguy hiểm đến tính mạng, cũng là lúc cô bùng phát mà thoát ra khỏi nhà tù mang tên phong ấn đấy.

“…”

Thanh Tâm im lặng, mồ hôi lạnh vô hình chảy dọc từ sống lưng xuống. Thì ra tất cả những điều mà Thanh Linh phải chịu, đều do cậu mà ra. Nhưng nghe cô nàng kể vẫn có gì đó thiếu thiếu, nhưng cậu lại không thể chứng minh nó thiếu điều gì.

“Vậy… cậu có yêu tôi không?”

Huyền Linh vòng tay qua cổ cậu, kéo mặt cậu sát lại mặt cô, ánh mắt mị mị xen lẫn chút mong chờ nhìn lấy đối phương.

Thở ra một hơi, Thanh Tâm mím môi, nhẹ nhàng đẩy cô nàng ra. Bị đẩy Huyền Linh cũng không hề tỏ ra tức giận, vẻ mặt cô tỏ ra đúng như dự liệu.

“Chuyện này… haizz… tôi và cô đều không thể. Vì cô theo một nghĩa nào đấy là Linh, nên là…”

Huyền Linh nhíu mày, cô bóp lấy má cậu, cưỡng ép để cậu nhìn thẳng vào cô.

“Đừng có nói thế với tôi, mấy cái thứ kia tôi chẳng quan tâm đâu. Cậu chỉ cần biết tôi yêu cậu, vậy là đủ rồi. Còn những thứ khác, đừng có nhắc đến chúng với tôi, thậm chí cả cô ta nữa.”

Nắm chặt tay, Thanh Tâm vô cùng căng thẳng, ánh mắt tránh né không dám nhìn thẳng cô nàng.

“Việc này… để tương lai rồi tính.”

Nói xong, cậu liền biến mất trước ánh mắt bất ngờ của cô nàng. Trong các phương án đồng ý hoặc từ chối, thì cậu liền chọn phương án chạy trốn, phương án được cho là hèn nhát nhất đối với một người đàn ông.

“Chạy? Haha, đừng hòng chạy khỏi tôi! Giờ chỉ cần cậu vào đây một lần là tôi sẽ dính lấy cậu lần đó. Cậu chạy được một lần không có nghĩa cậu chạy được cả đời!”

Huyền Linh cười một cách điên cuồng, tiếng cười của cô thậm chí còn khiến Giao Bạch Huyền đang nằm trên phòng phải giật mình. Và như lời Huyền Linh đã nói, những ngày sau đó, mỗi lần Thanh Tâm vào không gian là cô sẽ tiền đến ôm ấp với cậu ta, nhưng tuyệt nhiên là cả hai đều không nhắc đến chuyện tỏ tình lần đó.

…..

Trở lại hiện tại, Thanh Tâm dùng sức xé dây leo quấn quanh cổ mình, sau đó đứng dậy, tạo ra khoảng cách giữa cậu với Huyền Linh.

“Linh tỉnh rồi, có lẽ lát nữa cô ấy sẽ vào trong này. Nếu cô không muốn gặp cô ấy thì có thể lên phòng.”

Khi nghe thấy cậu ta nhắc đến Thanh Linh, thì Huyền Linh như một con mèo dẫm phải đuôi mà xù lông tức giận. Ánh mắt cô mang theo sát ý nhàn nhạt, lạnh lùng nhìn người trước mặt.

“Có tôi ở đây rồi mà cậu vẫn tư tưởng đến cô ta? Cô ta có gì hơn tôi?”

Nghe vậy, Thanh Tâm đưa một tay lên day day ấn đường, tay còn lại chống hông, lắc đầu ngao ngán. Từ khi nào một ma hóa, một thảm họa sát nhân, nay lại đi ghen tuông với chính vật chủ vậy?

“Vậy nếu cô thích thì có thể xem chúng tôi nói chuyện với nhau. Nhưng nếu cô có ý định làm hại cô ấy, thì tôi sẽ trói cô lại.”

Nói xong, Thanh Tâm liền xoay người định rời đi.

“Cậu không được đi.”

Huyền Linh nhanh chóng nhào đến, nhảy lên người cậu, sau đó ôm chặt như một con bạch tuộc quấn chặt, mặc kệ cậu có kéo như nào cũng không dứt ra được.

Trong lúc hai người họ đang một người ôm một người kéo, thì trên phòng Thanh Linh, lúc nãy bỗng xuất hiện một người. Người đó không ai khác ngoài Thanh Linh, chỉ là trên khuôn mặt của cô lúc này đang hiện ra ngoài là sự buồn rầu khôn nguôi.

Khi ở ngoài, cô đã im lặng lắng nghe lời tâm sự đến từ mẹ, nên hiện tại cô không biết nên đối mặt với Thanh Tâm ra sao, thậm chí cũng cảm thấy trái tim mình vô cùng đau nhói. Thở dài một hơi, cô liền đi xuống phía dưới để gặp Thanh Tâm. Nhưng khi vừa xuống dưới, cô đã thấy một cảnh tượng khiến cho cô vô thức cảm thấy tức giận.

“Hai người đang làm gì vậy hả?!”

Nghe thấy tiếng hét đầy tức giận, cơ thể Thanh Tâm vô thức cứng đờ, phần cổ cứng ngắc quay sang, liền thấy Thanh Linh với cơ thể run rẩy vì tức giận, đôi tay nắm chặt, lồng ngực chập chờn lên xuống, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hai người đang ôm nhau lăn lộn trước mặt.

Huyền Linh khi thấy sắc mặt tức giận của Thanh Linh, cô khẽ híp mắt, sau đó hôn chụt một cái vào má Thanh Tâm, rồi quay sang nhìn Thanh Linh với ánh mắt khiêu khích.

Có vẻ như hành động này thật sự thành công khiến cho Thanh Linh tức thêm. Cô giận quá hóa cười, lạnh mặt nhìn xuống Thanh Tâm đang nằm ở dưới.

“Đây là thứ mà cậu muốn nói với tôi à?”

“Khụ.”

Thanh Tâm ho một tiếng, nhanh chóng đẩy Huyền Linh ra, sau đó lăn sang bên cạnh rồi đứng dậy, phủi đi bụi bẩn vô hình trên người, giả vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

“Cái này chỉ là tai nạn… cậu có tin không?”

Càng nói về sau giọng càng bé, thậm chí ánh mắt cậu còn cúi xuống, không dám nhìn thẳng Thanh Linh. Nếu có người nhìn vào, chẳng khác nào cảnh tượng người bạn gái thấy người bạn trai đang ôm ấp với chị em song sinh của mình cả.

“Cậu nghĩ tôi có tin không?”

Nghe thấy cách xưng hô và nụ cười lạnh lẽo trên môi của cô nàng, cảnh báo sinh tồn của Thanh Tâm lập tức vang lên, cậu nhanh chóng tiến đến và… quỳ xuống trước mặt cô nàng. Mặc dù không biết vì sao bản thân lại làm vậy, nhưng Thanh Tâm lại vô thức quỳ xuống.

“Xin lỗi, Linh.”

Nhìn xuống người đang quỳ gối trước mình, ánh mắt Thanh Linh không khỏi bất ngờ, ánh mắt cũng vì thế mà dịu đi đôi chút. Ngay khi cô định lên tiếng tha thứ, thì có một giọng nói bất mãn vang lên.

“Hừ, đang lẽ ra chúng tôi sắp làm được một chuyện lớn rồi. Nếu không phải do cô phá đám, thì có lẽ cậu ta đã thuộc về tôi rồi.”

Cơn giận vừa dịu xuống lập tức trở lại, Thanh Linh trán nổi gân xanh, lạnh lùng nhìn sang người có vóc dáng và nhan sắc giống hết mình, chỉ khác là hai màu mắt khác biệt. Không cần đoán cũng biết đối phương là ai, nên Thanh Linh không hề nể nang mà lên tiếng.

“Từ khi nào một bản sao chép như cô có quyền lên tiếng vậy?”

Huyền Linh nghe thấy bản thân bị coi là bản sao chép, sắc mặt cô không khỏi lạnh đi, sát ý cuồn cuộn tỏa ra, nhắm thẳng về phía Thanh Linh.

Cảm nhận được không khí hiện tại nồng nặc mùi thuốc súng, nếu không ngăn cản thì khả năng cao hai người họ sẽ chém giết lẫn nhau. Thanh Tâm cắn chặt răng, quả quyết ôm lấy chân Thanh Linh rồi đứng dậy, vác theo cô nàng rời đi, để lại Huyền Linh ngơ ngác đứng im tại chỗ.

“Thả mình xuống.”

Thanh Linh vừa xấu hổ vừa hoảng hốt, cô liên tục vùng vẫy nhằm thoát ra. Thanh Tâm nghe thấy cách xưng hô đã trở lại bình thường, cậu không khỏi thở phào một hơi, nhưng vẫn vác theo cô nàng chạy thẳng.

Phải cho đến khi đứng trước bờ hồ, thì cậu mới dừng lại, rồi nhẹ nhàng đặt cô nàng xuống. Chỉ là khuôn mặt Thanh Linh lúc này đã trở nên hồng nhuận, không biết là do cô nàng xấu hổ hay tức giận nữa.

“Khụ, lúc đó thật sự chỉ là tai nạn. Lý do mình gọi cậu vào là vì kia kìa.”

Thanh Tâm đưa tay chỉ về giữa lòng hồ, nơi có một con rắn vô cùng to lớn đang cuộn tròn trên mặt hồ, có vẻ như nó đang ngủ.

“Kia là?”

“Truyền thừa của Hồ Trăng Tròn đấy, chỉ là cô ta đang ở trong dạng rắn mà thôi.”

Thanh Tâm gọi to một tiếng, Giao Bạch Huyền thức giấc, sau đó quay sang. Thoắt một cái, trước mặt hai người liền xuất hiện một cô gái xinh đẹp cao hơn 2 mét, còn con rắn đã biến mất ngay sau khi cô gái xuất hiện.

“Xin chào truyền nhân, thật may vì cô vẫn sống.”

Khóe miệng hai người giật giật, họ không ngờ đối phương lại có thể nói ra câu như vậy. Tuy vậy, Thanh Linh vẫn gật đầu một cái.

“Tôi không ngờ cô lại xuất hiện trong không gian này.”

“Chính ta cũng vậy, không ngờ trong người ngươi lại có một tiểu thế giới khiếm khuyết.”

Thấy hai cô nàng đã xã giao xong, Thanh Tâm liền chen vào, sau đó nói lại tình hình mấy ngày nay cho Thanh Linh, tất nhiên là tạm thời giấu đi chuyện của Huyền Linh rồi. Sau một hồi kể lại, thấy đối phương đã xong, Giao Bạch Huyền liền gật đầu nói.

“Nếu ngươi đã xuất hiện ở đây thì bắt đầu truyền thừa chính thức thôi.”

Nói xong cô nàng liền nhìn qua Thanh Tâm đang đứng trước mặt. Gật đầu hiểu ý, Thanh Tâm liền xoay người định rời khỏi, để lại không gian cho hai người. Dù gì cậu cũng chẳng phải truyền nhân, nên ở lại cũng chẳng có ích gì.

“À đúng…”

Nhớ lại chuyện gì đó, Thanh Tâm liền xoay người qua, nhìn Thanh Linh rồi chỉ về phía Giao Bạch Huyền.

“Linh, nhớ kĩ là cậu không được một mình gặp Huyền Linh. Nếu muốn gặp thì nhất định phải có mình hoặc cô ta ở bên cạnh. Nhớ nhé, mình không muốn hai người phải chiến đấu với nhau.”

Có lẽ sợ rằng cô nàng không nghe lọt, cậu liền nhắc đi nhắc lại ba lần, sau đó thậm chí còn quay sang nói với Giao Bạch Huyền, cho đến khi nhận được sự đáp ứng của hai người thì cậu mới an tâm, rồi xoay người biến mất trong không gian.

“Ngươi không định nói với tên nhóc đó là trong này còn có chúng ta sao?”

Bỗng có hai bóng đen trắng xuất hiện. Bóng đen tiến lên, nói với tông giọng trầm thấp uy nghiêm.

Thanh Linh thấy vậy khẽ lắc đầu.

“Không, giờ không phải lúc. Với cả, đây chẳng phải là thử thách của ngài ấy sao?”

Nói rồi cô nhìn sang bóng trắng đang đứng im lặng. Bóng trắng nhìn sang, sau đó cơ thể khẽ đung đưa như thể đang cười rồi xoay người biến mất. Khi biến mất tại chỗ, trên một cành cây cổ thụ, bóng trắng đã xuất hiện tại đó rồi ngồi xuống, tỏ ra vô cùng vui vẻ.

“Được thôi, có lẽ nàng ấy cần một thời gian để xem xét truyền nhân của mình. Còn nữa, có chúng ta ở đây, cả ngươi và “ngươi” ma hóa sẽ chẳng thể nào giết nhau được đâu. Tên nhóc đó có lẽ lo xa quá rồi.”

Thanh Linh nghe vậy liền cười khúc khích. Có lẽ lời của mẹ trong đầu cô đã bay đi đâu mất, thay vào đó là hình ảnh mà Thanh Tâm lo lắng nhắc nhở cho cô.

“Như vậy cũng tốt đấy chứ, ít ra điều đó chứng tỏ cậu ấy vô cùng lo lắng cho sự an nguy của tôi rồi.”

“Haizz… lũ trẻ các ngươi thật phiền phức, nếu như còn là thời của chúng ta thì tốt, chẳng phải đôi co như này.”

Nói xong, bóng đen liền biến mất, để lại Thanh Linh vẫn còn vui vẻ và Giao Bạch Huyền với ánh mắt nhớ nhung nhìn quá hai bóng đen trắng vừa đi.

“Đối thoại với chủ nhân và nữ chủ có lẽ đã xong rồi, tiếp theo việc của chúng ta bắt đầu.”

Giao Bạch Huyền đưa tay ra, sương đỏ từ cơ thể cô từ từ thoát ra, ngưng tụ thành một giọt máu màu đỏ tươi tỏa ra năng lượng cuồng bạo.

“Mặc dù đây là bước đầu tiên, nhưng vì cơ thể của ngươi sẽ không chịu được, nên ta sẽ tạo phong ấn trên giọt tinh huyết này. Mỗi ngày tầng phong ấn sẽ thả ra một chút năng lượng, cho đến khi ngươi hấp thụ hoàn toàn thì chúng ta sẽ chuyển sang bước tiếp theo.”

Nhìn vào giọt máu đang trôi nổi trên không trung, Thanh Linh hít sâu một hơi lấy bình tĩnh, sau đó gật đầu, ánh mắt vô cùng kiên định nhìn vào Giao Bạch Huyền.

“Có vẻ ngươi đã sẵn sàng, vậy thì bắt đầu thôi.”

Giao Bạch Huyền gật đầu nhẹ, sau đó tạo vài tầng phong ấn nhỏ bé lên giọt máu, rồi kề lên môi Thanh Linh. Không chần chừ, Thanh Linh há miệng, nuốt giọt tinh huyết đó rồi ngồi xuống tập trung hấp thụ.

Trên đỉnh cây cổ thụ ở trung tâm, hai viên Lõi to lớn bắt đầu có động tĩnh, từng đợt năng lượng cuồn cuộn kéo đến, khiến cho chúng ngày càng to lên, các viên cầu nhỏ xung quanh thì đang dần nứt ra, năng lượng tinh khiết bên trong chúng tràn ra, tập hợp vào viên cầu lớn ở giữa.

“Muốn đột phá? Giờ chưa phải lúc đâu.”

Huyền Linh ngồi trên giường Thanh Tâm, ánh mắt căm ghét nhìn ra Thanh Linh đang ngồi ở bờ hồ, sau đó cô nhắm mắt, hút lấy năng lượng tinh khiết từ trên cao về phía mình, và tất nhiên tất cả năng lượng đó đều tụ hợp vào trong vòng tròn ma pháp ẩn hiện trong mắt cô rồi.

Giao Bạch Huyền, hai bóng đen và bóng trắng đều nhìn thấy hành động đó của Huyền Linh, nhưng bọn họ đều không có ý ngăn cản. Vậy nên trong không gian này đang diễn ra cảnh tượng, hai cô gái giống hệt nhau, nhưng một người thì cố gắng đột phá, người còn lại thì cố gắng hút lấy năng lượng cho bản thân.

Và tất nhiên, cả hai người đều có lợi không hại. Người duy nhất bị hại ở đây là Thanh Tâm đang nằm trong phòng, mặt mày khó chịu khi cảm nhận mana của bản thân cứ liên tục tăng rồi giảm, cảm giác đó cứ như có đàn kiến đang bò quanh Lõi của cậu vậy. Cậu cứ nằm đó, cảm nhận sự khó chịu đó liên tục hơn vài tiếng cho đến khi cả hai cô nàng dừng lại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-qua-chi-vo-dich-truyen-ky
Xuyên Qua Chi Vô Địch Truyền Kỳ
Tháng mười một 9, 2025
dien-cuong-kien-thon-lenh.jpg
Điên Cuồng Kiến Thôn Lệnh
Tháng 1 22, 2025
bat-dau-ta-duoc-moi-vao-dong-hoc-khue-mat-group-chat.jpg
Bắt Đầu Ta Được Mời Vào Đồng Học Khuê Mật Group Chat
Tháng 1 17, 2025
ta-thu-tieu-de-di-den-dinh-phong.jpg
Ta Thu Tiểu Đệ Đi Đến Đỉnh Phong
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP