Chương 98: Sự lựa chọn của người lớn
Mặt trời lặn xuống mất luôn hình bóng, thay vào đó là mặt trăng nhu hòa trồi lên cao. Thấy cũng đã đến lúc trở về, cả ba cô gái lần lượt chào tạm biệt và ra về. Vốn dĩ Đặng Linh Lam định ở lại, nhưng vì hai người còn lại đi nhờ xe của cô, nên cô không thể không trở về.
“Cậu không định về luôn à Tâm?”
Khi định trở về, Lê Phương Anh thấy Thanh Tâm ở lại, không khỏi tò mò hỏi.
Khi Thanh Tâm định bịa một cái cớ, thì Đặng Linh Lam đã lên tiếng trước.
“Cứ kệ cậu ta, tên này là đàn ông thì chẳng cần phải lo làm gì.”
Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh cùng lúc nghiêng đầu, vì hai người lại nghe ra cảm xúc bất mãn từ cô nàng. Nhưng khi thấy Thanh Tâm gật đầu bảo họ không cần lo cho mình, thì họ cũng không còn để tâm làm gì.
“Mấy đứa định về rồi à?”
Long Thu Nhã vừa trở về, trên tay cô lúc này là một chiếc vali tầm trung. Có lẽ cô định ở lại đây mấy ngày để chăm sóc cho Thanh Linh.
“Vâng, chúng cháu chào cô Thu Nhã. (x3)”
Cả ba người chào tạm biệt xong, liền xoay người ra về.
Long Thu Nhã khẽ gật đầu, sau đó đi cùng Thanh Tâm vào bên trong. Khi vào bên trong, Long Thu Nhã đặt chiếc vali sang một góc, rồi ngồi xuống sofa, nhìn sang hai đứa con của mình.
“Bố của hai đứa cũng đến rồi, chờ một lúc nữa để bố mẹ hỏi tội hai đứa.”
Nghe vậy, cả Thanh Tâm và Thanh Linh đều mồ hôi chảy ròng ròng, cả hai nhìn nhau, sau đó cụp mắt không dám hó hé câu nào.
Qua thêm vài phút im lặng chờ đợi, cánh cửa mở tung ra, đi vào là một người đàn ông trung niên Nhân tộc cao ráo đẹp trai, trên người mặc chiếc áo sơ mi cùng chiếc quần tối màu đơn giản. Nếu so thì khuôn mặt Thanh Tâm giống người đàn ông năm, sáu phần mười, nhưng đối phương lại mang vẻ chín chắn và thành thục hơn.
Sắc mặt người đàn ông đen lại khi nhìn thấy Thanh Tâm, nhưng khi nhìn sang Thanh Linh thì lại hiện ra vẻ xót xa, buồn bã. Nhìn thấy ánh mắt đó của người vừa đến, khóe miệng Thanh Tâm không khỏi giật giật, vì cách đối xử giữa con trai và con gái đúng là khác một trời một vực.
Người vừa đến tên là Nguyễn Thanh Trí, bố của hai người đang cụp mắt không dám nhìn thẳng tại đây. Đừng nhìn ông ta và Long Thu Nhã có vẻ trẻ trung mà tưởng rằng hai người họ mới chỉ có 50 trở lên, tuổi tác thật sự của hai người ít nhất trên 70 hoặc tiệm cận 80 rồi.
“Bây giờ Linh đã tỉnh, hai đứa có định giải thích gì với bố mẹ không đây.”
Nguyễn Thanh Trí ngồi xuống bên cạnh Long Thu Nhã, hai tay đan vào nhau, ánh mắt sắc bén nhìn sang hai người, một thì ngồi cạnh giường, một thì nằm trên giường.
Thanh Tâm im lặng, nhìn sang liền thấy Thanh Linh đang nhắm mắt giả chết, cậu thấy vậy không khỏi gào thét trong đầu.
“Cái này… ờm… thì là…”
Cậu ấp úng không biết bắt đầu từ đâu, nên đành cúi đầu không dám trả lời.
Nguyễn Thanh Trí day day ấn đường, tỏ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Ông ta suy nghĩ một lúc, sau đó ngẩng đầu lên rồi hỏi.
“Vậy một trong hai đứa, ai là người xuất hiện.”
Lúc này Thanh Linh “tỉnh dậy” còn Thanh Tâm thì ngẩng đầu lên, hai người quay sang nhìn nhau, rồi đồng loạt chỉ tay về phía đối phương.
“Cậu ấy. (x2)”
Giờ đây, hai vợ chồng già nhìn nhau, cùng lúc bất lực thở dài. Nguyễn Thanh Trí chỉ về phía Thanh Tâm nói.
“Tâm, con không bị gì thì nói đi. Kể tất cả những gì mà mấy đứa biết, hay nói đúng hơn thì kể đầu đuôi câu chuyện từ khi hai đứa gặp nhau ra sao và quen nhau như nào đi.”
Thấy mình đã có việc, Thanh Tâm liền ngồi thẳng lưng, từ từ kể lại ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt và hiện tượng kỳ lạ trước đó.
“Tiếng nổ lớn?”
Nguyễn Thanh Trí nhíu mày, ngả lưng dựa vào ghế sofa, khoanh tay tỏ vẻ nghi hoặc. Ông ta nhìn sang vợ mình, Long Thu Nhã để hỏi.
“Hôm đó em có cảm nhận được dao động mana hay sự bùng phát nào kỳ lạ không?”
“Không, hôm đó chỉ là một ngày bình thường không hơn không kém.”
Long Thu Nhã cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ có thể thất vọng mà lắc đầu.
“Ngay cả một Long tộc vốn nhạy bén với mana cũng không phát hiện bất kỳ dao động nào sao?”
Đôi mày của Nguyễn Thanh Trí nhíu sâu hơn. Ông ta nắm chặt tay, cảm giác có một cỗ áp lực vô hình đè lên người. Thử nghĩ xem, phải có sức mạnh to lớn đến mức nào, thì mới có thể vô thanh vô tức mà để hai đứa con khác thế giới của ông có thể xuất hiện cùng lúc được chứ.
“Tạm thời bỏ qua tình hình vượt mức chúng ta có thể làm, hiện tại em nghĩ chúng mình vẫn nên xem hai đứa sống như nào đã.”
Long Thu Nhã nhẹ nhàng vuốt lưng Nguyễn Thanh Trí. Sau đó cả hai người họ nhìn qua hai đứa con của mình, khiến cho Thanh Tâm và Thanh Linh toát mồ hôi lạnh không rõ lý do.
“Tình hình hiện tại là hai đứa đang sống chung đúng chứ?”
“V… vâng…”
Thanh Tâm nuốt nước bọt, có chút bất an không rõ lý do.
“Nhưng bố nhớ phòng đấy chỉ có một phòng ngủ nhỉ, với cả hai đứa cũng là nam nữ khác biệt nữa…”
Giờ đây Thanh Tâm cũng ngờ ngợ ra người bố của mình đang định nói cái gì, còn Thanh Linh thì đôi mắt mở to, sắc mặt tái mét, trong lòng gào thét cầu mong điều tiếp theo không phải những gì cô đang nghĩ.
“Vậy thì cả hai đứa tách ra nhé, hiện tại chung cư vẫn còn nhiều phòng trống, nên một trong hai đứa vẫn nên tìm phòng khác để ở thôi.”
“Không!”
Ngay khi Thanh Tâm định lên tiếng, thì Thanh Linh đã hét lên. Không biết cô lấy đâu ra sức mà ngồi dậy.
Cả ba người khi thấy Thanh Linh bỗng hét lên như vậy liền vô cùng bất ngờ, họ đồng loạt nhìn chằm chằm về phía cô. Thấy mình cũng đã thất thố, Thanh Linh lúng túng xấu hổ, hận không thể tìm được một góc nào mà ngồi xuống.
Nhưng vì đâm lao thì phải theo lao, cô cắn chặt răng, tháo mặt nạ thở ra, cố gắng nói với tông giọng khàn khàn.
“Bố, mẹ vẫn nên để bọn con ở chung đi ạ.”
Giờ đến cả Long Thu Nhã cũng phải nhíu mày, cô nhìn Thanh Linh, chờ đợi xem cô nàng sẽ trả lời như nào.
“À thì… đúng rồi, cậu ấy nấu ăn rửa bát cho con, cậu ấy cũng quét dọn căn phòng, cậu ấy cũng chăm sóc… con…”
Càng nói về sau giọng cô càng bé, khuôn mặt của cô lúc này cũng đỏ như quả cà chua. Vì cô cảm thấy Thanh Tâm chẳng khác nào bảo mẫu miễn phí cho cô.
Nguyễn Thanh Trí và Long Thu Nhã nhìn nhau, cả hai người đều nhìn thấy trong mắt nhau là cảm xúc phức tạp. Vui vì hai đứa con của mình hòa thuận, buồn vì… đứa con trai đi làm bảo mẫu cho đứa con gái. Cuối cùng thì họ nhìn về phía Thanh Tâm hỏi.
“Vậy ý con là gì, muốn tách ra ở hay làm bảo mẫu… khụ, chăm sóc Linh.”
Thanh Tâm nhìn hai người họ, sau đó quay sang nhìn Thanh Linh, người đang có ánh mắt chờ mong nhìn cậu như đang nói “cậu sẽ đồng ý làm bảo mẫu… khụ ở cùng mình nhỉ?”. Thấy vậy, khóe miệng cậu không khỏi giật giật, nhưng cậu vẫn gật đầu trả lời.
“Con thì không có vấn đề gì, miễn là Linh không quan tâm, thì cả hai sống chung chăm sóc nhau cũng được ạ.”
Nghe thấy cậu ta nói vậy, Thanh Linh không khỏi thở phào một hơi, sau đó cô nhận ra bản thân đang bị thương, liền nhanh chóng nằm lại, vì bây giờ khắp người cô đều bị đau nhức.
Hai vợ chồng già lại nhìn nhau, trong mắt họ lúc này lại là ảo não. Vốn hai người định tách hai người họ ra, nhưng khi thấy cả hai đều đồng ý ở chung với nhau, nên họ cũng không có lý do gì để từ chối.
“Vậy được rồi, cơ mà mấy đứa chưa nói tình trạng hiện tại cho ai đấy chứ?”
Nguyễn Thanh Trí ánh mắt cảnh báo nhìn hai người.
“Bọn con chưa nói ai, mà hình như có vẻ kí ức của mọi người không đồng nhất.”
“Không đồng nhất như nào?”
Thanh Tâm che miệng suy nghĩ một hồi, quyết định bỏ qua Đặng Linh Lam mà nói về những gì cậu hiểu. Cậu nhìn sang mẹ mình, Long Thu Nhã, nói.
“Giống như ba người bạn vừa rồi mà mẹ gặp. Ba ngươi họ thân với Linh và có lẽ đã gặp mẹ rồi, nên bọn họ liền nhận ra mẹ là mẹ của Linh. Nhưng với con thì khác, con đi du học và trở về lúc gần thi đại học, nên không thân với họ, vậy nên bọn họ cũng không biết mẹ là mẹ của con.”
Long Thu Nhã gật đầu một cái rồi trả lời.
“Có lẽ là vậy, vì ba đứa bạn của Linh có lần dẫn về nhà mình nên biết không có gì lạ. Có lẽ là do quá khứ của hai đứa không hoàn toàn đồng nhất, nên việc mấy đứa bé đó thấy hai đứa con khác biệt cũng đúng.”
Nguyễn Thanh Trí cúi đầu suy tư, sau đó ngẩng lên nói.
“Cả bố mẹ cũng vậy, biết tình trạng hiện tại mà bố nhìn hai đứa là gì không?”
Hai người nghe vậy liền mờ mịt lắc đầu.
“Giờ bố nhìn hai đứa giống như đang nhìn hai tệp tài liệu nhưng bị ghi đè vào nhau thành một tệp tài liệu vậy. Tuy có thể nhìn rõ chữ, nhưng sẽ bị lóa mắt vì hai dòng chữ từ hai tệp tin ghi lẫn vào nhau.”
Có lẽ do khoảng cách thế hệ, nên hai người nghe cách miêu tả của bố mình, liền đồng thời đưa ra biểu cảm ngơ ngác khó hiểu. Nguyễn Thanh Trí nhìn thấy biểu cảm đó của hai đứa con, hận không thể tiến đến cốc vào đầu mỗi đứa một cái.
“Hai đứa cứ hiểu là khi bố nhìn hai đứa sẽ có hiện tượng choáng váng đi, có lẽ đó là do kí ức không đồng nhất do hai đứa tuy là một nhưng lại riêng biệt.”
Nghe đến đây cuối cùng thì hai người cũng hiểu bố mình đang nói gì.
“Thôi được rồi, thời gian cũng đã muộn rồi, hai bố con đi về đi, để mẹ ở đây chăm sóc Linh được rồi.”
Long Thu Nhã vỗ tay cái độp, sau đó kéo Nguyễn Thanh Trí lên, rồi dùng mana kéo Thanh Tâm về phía mình, cùng lúc đẩy hai bố con ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Ở bên ngoài, hai bố con nhìn nhau, sau đó ăn ý im lặng quay người rời khỏi đây. Bên trong, Long Thu Nhã mỉm cười tiến đến ngồi cạnh giường, sau đó đưa tay xoa đầu Thanh Linh.
“Linh, mẹ sẽ là người đầu tiên phản đối.”
“Phản… phản đối gì ạ?”
Thanh Linh giật thót, trái tim đập mạnh, run rẩy nhìn Long Thu Nhã.
“Không cần phải giả ngơ, mẹ là người từng trải, nên có nhìn ra là con đang thích Tâm.”
Trái tim của Thanh Linh hẫng một nhịp, cô há miệng, đôi mắt mở to, không thể tin được mà nhìn lấy mẹ mình, Long Thu Nhã.
“Con biết gì không, điều đầu tiên khi mẹ nhìn hai đứa, là đều cảm thấy hai đứa vô cùng xa lạ, cũng như vô cùng thân thuộc. Khi mẹ nhìn con, thì mẹ sẽ vô thức cảm thấy Tâm là một người xa lạ dù cho thằng bé là do mẹ đẻ ra. Và ngược lại cũng vậy, khi mẹ nhìn Tâm, thì mẹ cũng cảm thấy con vô cùng xa lạ.”
Ánh mắt Thanh Linh mờ mịt cũng như bối rối nhìn Long Thu Nhã. Cô mím môi, chọn cách im lặng để thay cho câu trả lời.
“Khi thấy cách con từ chối tách ra ở riêng, mẹ đã biết con thích Tâm rồi. Mà khi biết con thích thằng bé, mẹ lại cảm thấy vô cùng bình thường, cứ như con thích là một người hoàn toàn xa lạ, chứ không phải con trai của mẹ, Nguyễn Thanh Tâm.”
Long Thu Nhã nhẽ nhàng ôm lấy Thanh Linh, giọng nói mang theo sự bối rối khi không biết bản thân nên chọn điều gì. Cơ thể Thanh Linh khẽ run, bàn tay vô thức nắm chặt ga giường.
“Vậy nên, mẹ sẽ là người đầu tiên phản đối việc hai đứa con đến với nhau. Không chỉ vì hai đứa con đều là con của mẹ, mà còn vì cả hai đứa đều là bản thân khác giới nữa. Dù cho tình cảm của mẹ vô thức đồng ý cả hai đứa đến với nhau đi nữa, thì lý trí của mẹ cũng sẽ đè nó xuống. Vậy nên việc hai đứa sống chung là điều cuối cùng mẹ có thể đồng ý rồi.”
Bàn tay đang nắm chặt ga giường bỗng thả lỏng, Thanh Linh im lặng ôm lấy mẹ mình, đầu vùi vào bờ vài thon thả của Long Thu Nhã, cơ thể run rẩy, có lẽ cô đang khóc hoặc không, người có thể biết rằng cô có đang khóc hay không, có lẽ cũng chỉ có cô và mẹ cô mà thôi.
…..
Trên con đường đi về hướng chung cư nơi Thanh Tâm đang ở, Nguyễn Thanh Trí đang im lặng tập trung lái xe, bên cạnh ông ta là Thanh Tâm đang tựa lưng vào ghế, chống cằm nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Có vẻ như mối quan hệ của hai người không tốt cho lắm.
Thấy không khí có phần căng thẳng, Nguyễn Thanh Trí đành phải lên tiếng hỏi thăm.
“Dạo này con thế nào rồi?”
Thanh Tâm im lặng một hồi, sau đó trả lời ngắn gọn.
“Con vẫn ổn, ngoại trừ việc tóc bạc một nửa ra.”
Cậu nghĩ vẫn nên giấu việc bản thân đã trải qua một vụ nguy hiểm khi tham gia giải đấu của Long Linh Tuyết.
Sau khi cậu trả lời, bên trong xe lại trở về trạng thái im lặng. Trạng thái đó cứ kéo dài mãi, cho đến tận cửa chung cư rồi hai người họ vẫn không chịu nói với nhau câu nào.
Thanh Tâm mở cửa xuống xe, nghĩ một hồi cậu liền quay ra sau.
“Bố có muốn lên phòng con uống nước không?”
Nguyễn Thanh Trí tay cầm vô lăng khẽ siết chặt, sau đó thả lỏng ra, không quay đầu qua mà trả lời.
“Thôi, mai bố con có cuộc họp nên không lên được…”
Nghĩ một hồi, ông liền thở dài một hơi, quay sang nói.
“Nhớ chăm sóc tốt cho Linh đấy, bố biết con hiện tại không muốn dây dưa quan tâm với con gái vì lần đó, nhưng con vẫn nên phân rõ phải trái riêng biệt giữa hai người con gái, được chứ?”
Thanh Tâm nghiêng đầu khó hiểu, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Nguyễn Thanh Trí, cậu không khỏi có ảo giác rằng đối phương đang giao con gái cho cậu. Cậu khẽ lắc đầu nhẹ để gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu, sau đó mỉm cười nói.
“Bố yên tâm, con biết phân ra riêng biệt. Con sẽ không vì một bông hồng làm đau mà giận lây cả vườn hoa đâu. Với cả, Linh theo nghĩa nào đấy cũng là con, nên việc chăm sóc cậu ấy cũng là nghĩa vụ của con rồi.”
Nguyễn Thanh Trí nghe vậy thoáng ngơ ngác, sau đó mỉm cười nhẹ rồi lắc đầu.
“Bố không có ý đấy… thôi, miễn hai đứa vui vẻ là được. Nhưng nhớ kỹ, hai đứa ở chung thì vẫn nên có khoảng cách giới hạn an toàn đấy nhé.”
Nói rồi, ông ta đạp ga đi mất, để lại Thanh Tâm với biểu cảm ngơ ngác không rõ ý của bố mình.
‘Chắc là bố bảo hai đứa mình nên giữ khoảng cách vì là nam nữ chăng?’
Để lại một bụng đầy nghi hoặc, Thanh Tâm quay đầu đi lên trên tầng. Nhưng có lẽ cậu không biết, đó lại là một sự ngầm đồng ý đến từ người bố có sự thương yêu thầm lặng của mình.