Chương 97: (Chưa nghĩ ra tên)
Chủ nhật, thời gian khoảng 10 giờ sáng tại Hồ Trăng Tròn.
Sau khi bị đánh ngất và tỉnh dậy tại phòng y tế, Lý Trường Hà, streamer du lịch người Hoa Hạ lúc này đang ngồi dưới một gốc cây ăn sáng, trên tay cầm gậy selfie gắn điện thoại có hiện đang phát sóng.
“Thật may là họ không tịch thu điện thoại, nếu không thì tiểu Hà ta đây không biết tác nghiệp ra sao nữa.” (Tiếng Trung)
Lý Trường Hà cắn miếng bánh mì đầy ắp nhân, nhai một cách nhồm nhoàm rồi nuốt ực một cách mạnh mẽ mà không có một tí “thục nữ” nào.
[Đỉnh! Ta đây thức nguyên đêm chỉ để xem live stream của ngươi thôi đó tiểu Hà.]
[Thật may là hôm nay là chủ nhật, không thì ta cũng không chắc ta lết xác đi làm được hay không nữa.]
[Phải chi lần nào xem live stream của tiểu Hà ngươi cũng thú vị như này thì tuyệt.]
Thấy được dòng bình luận vừa lướt qua, khóe miệng Lý Trường Hà không khỏi giật giật vài cái. Đúng là vì cái “thú vị” này mà cô kiếm được gấp mấy lần tiền quà tặng hơn mọi lần, nhưng cũng vì thế mà tính mạng có thể không giữ được.
“Các ngươi thật sự không coi mạng sống ta là quan trọng a.”
Lý Trường Hà không khỏi hờn dỗi chu môi, còn khán giả thấy vậy không khỏi bình luận một cách hả hê.
[Cameraman bất tử a, nên ngươi sẽ sống đến bạc đầu mà thôi.]
[Tiểu Hà ngươi không quan trọng, lão bà Thanh Thanh của ta quan trọng hơn. Đề nghị tiểu Hà ngươi đi tìm và quay lão bà của ta.]
[Ấy, trong quán cà phê kia có phải thiên tài Huyết Nhược Thanh của chúng ta không? Người ngồi bên cạnh hình như là trì ô giả (người cầm ô) thì phải, còn tên nam nhân ngồi đối diện họ là ai?]
Khi bình luận vừa rồi hiện lên, qua vài giây sau khu bình luận liền bùng nổ, bọn họ spam đầy dấu chấm hỏi, sau đó hỏi nhau, nam nhân đang ngồi với “lão bà” của họ là ai. Những người xem mới thì điên cuồng tra hỏi, còn những người xem từ đầu thì khá bất ngờ với người ngồi đối diện lại quen biết thiên tài nước họ.
Khi nhìn thấy bình luận vừa rồi, Lý Trường Hà cũng nghi ngờ không kém. Cô quay qua nhìn về hướng những quán cà phê sau lưng mình, sau đó khoang miệng há hốc, ánh mắt dán chặt vào ba người bên trong một quán cà phê cổ kính, được trang trí theo hướng êm dịu kết hợp cùng làn nhạc cổ điển đầy du dương.
Bên trong quán cà phê, Huyết Nhược Thanh nhấp một ngụm cà phê đen mà phục vụ vừa bưng ra một cách tao nhã, sau đó cô nhẹ nhàng đặt chiếc cốc xuống đĩa, đôi mày giãn ra, tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
“Cà phê của Đại Việt vẫn ngon như vậy.” (Tiếng Trung)
Bên cạnh Huyết Nhược Thanh, một người che chắn toàn thân bằng chiếc áo choàng rách rưới, cũng bắt chước cầm cốc cà phê đen lên uống, nhưng chỉ vừa mới chạm môi, người đó liền giật bắn người, lập tức đặt cốc cà phê xuống đĩa, thuần thục đổi cà phê với nước cam của người ngồi đối diện.
Thấy được hành động của đối phương, Thanh Tâm chỉ liếc một mắt mà không có ý ngăn cản. Ánh mắt cậu bây giờ đang nhìn chằm chằm Huyết Nhược Thanh không có lấy một tia cảm xúc. Thậm chí con mắt đỏ bên phải còn ẩn hiện lên sát ý nhàn nhạt.
“Đây là cách mà cậu tiếp đón người quen à?” (Tiếng Trung)
Huyết Nhược Thanh nở một nụ cười có cũng như không, nhìn lên Thanh Tâm như thể đang nhìn một con mồi.
Đón nhận lấy ánh mắt đó, Thanh Tâm gõ tay lên bàn, tỏ vẻ ung dung, mỉm cười trả lời:
“Huyết đại tiểu thư nghĩ quan hệ của tôi và gia đình mấy người hiện tại là gì?” (Tiếng Trung)
Huyết Nhược Thanh không trả lời, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Thanh Tâm. Còn Thanh Tâm cũng không gấp, cậu nở một nụ cười giả tạo, chống cằm nhìn người đối diện.
“Tốt thôi, có vẻ cậu không muốn biết tình trạng hiện tại của tiểu Ly.” (Tiếng Trung)
Nắm vào quai cốc rồi nhấc lên uống, Huyết Nhược Thanh tỏ ra mình là bề trên và có thể kiểm soát mọi thứ. Cơ thể Thanh Tâm khựng lại một giây, sau đó nở một nụ cười, chỉ là nụ cười này như thể đang giễu cợt với người trước mặt.
“Cô nghĩ tôi sẽ đi quan tâm một người đang lẽ ra phải từ chối nhưng lại đi đồng ý cái trò đùa chết tiệt đó của mấy người không?” (Tiếng Trung)
Đôi mày của Huyết Nhược Thanh khẽ nhíu lại, ánh mắt nhìn Thanh Tâm như đang nhìn một người lạ lần đầu quen biết.
“Tôi cứ nghĩ cô đã bắt được học trò của tôi, thì cô sẽ tra hỏi về tính cách của tôi từ nó chứ?” (Tiếng Trung)
Người mặc áo choàng đang uống nước cam bỗng bị nhắc đến, liền không nhịn được mà phụt ra, sau đó ho sặc sụa. Quay sang thấy hai người họ đang nhìn mình, người mặc áo choàng lúng túng rút giấy trên bàn ra lau. Lau xong liền ngồi sâu vào trong, cố gắng giảm sự hiện diện bản thân xuống mức thấp nhất.
Lúc này Huyết Nhược Thanh lại im lặng, vì cô nghĩ bản thân đã hiểu một phần tính cách của Thanh Tâm nên thấy không cần thiết để hỏi thêm.
“Nếu chỉ vì chuyện này thì vẫn nên dừng lại đi thôi, đền bù về hậu quả của mấy người mang đến cho tôi thì cũng đã đủ rồi. Lần gặp này cứ coi là may mắn gặp mặt đi, còn lần sau thì cứ coi như không quen biết nhau là được.” (Tiếng Trung)
Thanh Tâm thở dài một hơi, nhìn Huyết Nhược Thanh không chút cảm xúc. Về vụ việc một năm trước, đối với cậu hiện tại đã không còn quá nhiều lưu luyến. Vậy nên hiện tại, chuyện đã qua đối với cậu cũng chỉ là một làn gió lướt qua trên con đường của cậu mà thôi.
Cậu đứng dậy, cầm cốc cà phê tiến đến quầy thu ngân để thanh toán, rồi quay trở lại với cốc cà phê giấy trên tay.
“Lần này coi như tôi mời khách, còn lần sau… không, có lẽ không còn lần sau đâu.” (Tiếng Trung)
Khi cậu định xoay người rời khỏi, thì Huyết Nhược Thanh đã nói gì đó, khiến cho cậu đứng im tại chỗ trong giây lát, sau đó tiếp tục tiến về phía trước, rời khỏi cửa hàng không chút lưu luyến.
Thấy bóng lưng của Thanh Tâm xa dần, Huyết Nhược Thanh khẽ thở dài một hơi, lôi điện thoại ra, tìm đoạn trò chuyện của cô với người nào đó rồi bắt đầu gõ chữ.
[Huyết Nhược Thanh: Có lẽ vẫn còn hy vọng, nhưng ta chỉ có thể giúp đến đây thôi.]
Khi tin nhắn vừa gửi đi, người bên kia lập tức nhìn thấy, sau đó hiện lên dòng [đang nhập]. Nhưng có vẻ bên kia đang liên tục xóa đi viết lại hoặc viết một dòng dài, nên dòng [đang nhập] đã hiện hơn một phút rồi vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Có vẻ như nghĩ mãi không biết nên viết ra sao, nên đối phương chỉ gửi ra hai stickers, một cảm ơn và một cố gắng.
Thấy vậy, Huyết Nhược Thanh mìm cười nhẹ rồi lắc đầu bất đắc dĩ. Cô nghĩ, nếu không phải vì một “trò đùa nhỏ” dẫn đến một vụ thảm sát khi đó, thì có lẽ mọi việc sẽ chẳng dẫn đến kết cục như hiện tại.
Tại một chiếc bàn không xa, Lý Trường Hà che miệng, cố gắng không để bản thân đưa ra bất kì cảm xúc kích động nào khác. Cô không ngờ lần đi phát sóng tại nước ngoài này của mình, lại có thể giúp mình một việc lớn đến như vậy.
[Mẹ nó, ta vừa mới tra lại vụ năm trước, tên nhóc này đúng là đỉnh cấp nam nhân!]
[Có nhất thiết phải tung hô như thế không lầu trên, tên đó làm gì mà được ngươi tung hô như vậy?]
[Tên đó không nói sai đâu lầu trên, không tin thì ngươi tra lại bài báo “một du học sinh trung học cơ sở người Đại Việt đã sát hại hơn 20 người Hoa Hạ” đi.]
[Cái này là hắn giết hại dân tộc ta thì phải bắt đi tử hình, tại sao các ngươi loại tung hô? Con mẹ nó! Tên nhóc này đúng là đáng mặt đấng nam nhi.]
Lý Trường Hà thấy vậy không khỏi tò mò tìm kiếm. Cho đến khi cô nhìn thấy nội dung bài báo, thì cô không khỏi cảm thấy hình ảnh Thanh Tâm trở nên tốt đẹp hơn bao giờ hết.
…..
Trở lại thời điểm hiện tại, khi mà Thanh Tâm đang ngồi ngẩn ngơ trên chiếc ghế sofa.
“Này, Này!”
“Ha… Hả?”
Đặng Linh Lam thấy Thanh Tâm như đang ở trên trời, liền không nhịn được mà nhíu mày.
“Cậu có định nói với hai người họ về cậu với Linh chưa?”
Thanh Tâm nhìn qua Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh đang líu ríu nói chuyện với Thanh Linh đang nằm trên giường, sau đó nhìn qua Đặng Linh Lam đang ngồi cạnh mình mà lắc đầu.
“Có lẽ là không, chuyện này quá hoang đường, vẫn nên để hai người họ như vậy là tốt nhất. Với cả, theo như mấy phim, truyện hay tiểu thuyết viết, thì việc này chắc chắn có bí mật lớn, nên càng ít người biết thì càng tốt.”
Nghe vậy khóe miệng Đặng Linh Lam không khỏi giật giật, cô nhìn Thanh Tâm như nhìn một tên tâm thần trốn trại, nhưng khi ngẫm nghĩ lại thì cô lại cảm thấy những lời cậu nói vô cùng hợp lý.
“Thôi bỏ đi, sáng nay cậu cùng tên kia bàn luận cái gì thế? Tôi nghe loáng thoáng là hai người đã đăng ký giải đấu nào đó từ tháng trước.”
“Cô đâu phải người yêu tôi đâu mà quản rộng thế.”
Đặng Linh Lam nghe vậy liền nhíu mày, cô chống tay suy nghĩ gì đó, sau đó quay qua mìm cười nhìn Thanh Tâm.
“Tôi cũng không ngại coi cậu là bạn trai đính kèm đâu, dù gì cậu cũng là Linh phiên bản nam, nên hiện tại tôi là bạn gái của Linh thì cậu cũng được coi là bạn trai đính kèm của tôi đấy chứ.”
Thanh Tâm nhìn chằm chằm Đặng Linh Lam, ánh mắt nhìn cô vô cùng ghét bỏ.
“Xin lỗi nhé, cô với tôi không có cơ sở tình cảm để làm bạn trai, bạn gái nhau đâu. Với cả tôi đây có bạn gái rồi, thêm nữa, việc tạo hậu cung chẳng có gì tốt đẹp cả.”
Thấy vậy Đặng Linh Lam không khỏi ngơ ngác, sau đó cô tức giận đưa tay véo eo cậu ta. Thanh Tâm khi bị véo liền hít sâu một hơi, sau đó cắn răng chịu đựng không phát ra tiếng.
“Vậy là cậu chê tôi không bằng cô ta chứ gì.”
Giờ đến Thanh Tâm im lặng, dù như nào đi nữa, thì cậu vẫn chẳng thể theo kịp mạch suy nghĩ của phụ nữ. Cậu ngồi dịch sang một chút để tạo khoảng cách với Đặng Linh Lam, sau đó chuyển chủ đề.
“Trở lại vẫn đề chính, đúng là tôi với thằng Minh có đăng ký một giải đấu từ tháng trước, trước cả lúc Linh xuất hiện.”
“Giải đấu? Quanh đây có giải đấu nào sao?”
Đặng Linh Lam khẽ nhíu mày, cô lục lại thông tin trong đầu, nhưng tuyệt nhiên xung quanh nơi này chẳng có nơi nào là có giải đấu sắp diễn ra.
“Xung quanh đây tất nhiên là không có rồi, vì bọn tôi đăng ký giải đấu ở miền Trung mà.”
Thanh Tâm từ từ kể ra giải đấu như nào và phần thưởng ra sao.
“Nếu cả đi cả về ít nhất phải 2 đến 3 ngày, cậu đi lâu vậy thì Linh tính sao?”
Thanh Tâm nghe vậy liền nhìn qua Thanh Linh từ xa, cô nàng nhận thấy cậu nhìn liền mỉm cười gật đầu với cậu, cậu thấy vậy cũng mỉm cười đáp trả.
“Tôi có nói trước rồi, Linh cậu ấy đồng ý, với cả có mẹ của chúng tôi ở đây mà. Thêm nữa…”
Cậu nhìn Đặng Linh Lam từ trên xuống dưới một lúc, sau đó híp mắt lại nói.
“Cậu là bạn gái của cậu ấy, nhớ chứ?”
Đặng Linh Lam có cảm giác Thanh Tâm đang khiêu khích mình nhưng cô không thể chứng minh, nên cô chỉ có thể tức giận, cắn răng nhìn cậu.
“Không cần cậu nhắc, cậu cứ đi làm việc của mình đi, đồ trai tồi, biến thái, vô trách nhiệm.”
Khóe miệng Thanh Tâm nghe vậy không khỏi giật giật, chỉ vì đi tham gia giải đấu mà sao cậu lại trở thành loại trai tồi, biến thái, vô trách nhiệm rồi? Bỗng nhiên bị gán mác như vậy thì sao có thể chịu được, cậu nở ra một nụ cười đểu, quay sang trêu chọc cô nàng.
“Nếu tôi mà là loại đấy thật thì chắc giờ cô chỉ có thể nằm im một chỗ không thể động đậy được mà thôi.”
Nghe xong, hai má Đặng Linh Lam thoáng ửng hồng, cô quay sang lườm Thanh Tâm một mắt, sau đó giơ chân lên đạp vào chân cậu mấy phát. Làm một hồi cô liền mặc kệ cậu, đứng dậy chạy về phía Thanh Linh.
Còn Thanh Tâm thì ngồi tại chỗ, nhìn xuống bàn chân bị dẫm lên của mình, không khỏi cảm thấy buồn cười. Cô nàng đạp lên chân cậu thực chất chẳng có bao nhiêu sát thương, theo góc nhìn của cậu thì cô nàng giống như một bé gái đang hờn dỗi mà thôi.
Cậu ngả lưng ra sau, lưng tựa vào ghế sofa, đầu dựa tường, ngước lên nhìn trần, trong đầu rối như tơ vò vì nhớ lại câu cuối mà Huyết Nhược Thanh nói với cậu khi đó.
‘Haizz… mình đúng là thằng mạnh miệng. Nếu thay vì nói người khác không hiểu mình, thì người không hiểu mình nhất có lẽ là mình chăng…’
Thanh Tâm khẽ nhắm mắt lại, tâm trí dần lược bỏ những âm thanh xung quanh, cậu vào trạng thái ngủ nhưng không phải ngủ, mơ cũng chẳng phải mơ, hay nói đúng hơn là trạng thái giữa tỉnh táo, ngủ sâu và mơ.
Trạng thái này là trạng thái mà Đại sư phụ dạy cho cậu. Khi vào trạng thái này, người sử dụng sẽ hoàn toàn tập trung vào một khoảng không, giúp cho đầu óc trống rỗng, lược bỏ mọi âm thanh xung quanh cũng như mọi giác quan của bản thân. Cậu gọi trạng thái này là: Vô Tri Giác (không nhận thức/không suy nghĩ/không giác quan).
Chỉ mới qua 30 giây, nhưng đã cho Thanh Tâm có cảm giác mình mới trải qua 5 giây và 5 phút đan xen. Cậu mở mắt, duỗi người đi ra ngoài ban công, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời cam đang dần ngã sang đêm đen, từng ánh đèn neon bên ngoài đang được bật lên, báo hiệu thời gian của hoạt động ban đêm đã đến.
‘Giá như mình chỉ là một người bình thường, hằng ngày chỉ có học, đi chơi, đi làm, sau đó tốt nghiệp, đi làm, kiếm người yêu rồi sống một cuộc sống bình thường thì tốt biết mấy…’
Đón nhận làn gió mát hiếm thấy phà vào mặt, Thanh Tâm hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn lên bầu trời có chút mệt mỏi.
‘Thôi bỏ đi, trách mấy cái số mệnh làm gì cho mệt. Giờ mà ngẩng mặt lên trời rồi gào lên ông trời bất công nghe tởm vãi…’
Thanh Tâm khẽ nhún vai, quay người bước vào trong, đi về hướng mà mọi người đang gọi mình.
“Này, Tâm, đứng đấy một mình làm gì, đi ra đây với nói chuyện bọn mình.”
“Đây, ra ngay đây.”
Thanh Tâm chạy đến, tạm thời vứt ra sau nhưng suy nghĩ tiêu cực.
‘Ha… mong là tương lai phía trước sẽ may mắn hơn đối với một thằng xui xẻo như mình.’