Chương 96: Thời gian sau đó
Tít… Tít… Tít…
Tiếng kêu của thiết bị y tế vang vọng bên trong một phòng bệnh sạch sẽ. Căn phòng này có lẽ là căn phòng VIP, vì bên trong có chiếc tivi cỡ lớn đối diện với chiếc giường, bên góc tường còn có chiếc ghế sofa cỡ lớn, đối diện cửa ra vào là một ban công bé và bên phải cửa ra vào có một phòng vệ sinh riêng.
Lúc này, phía trên chiếc giường lớn, nơi đang có một cô gái với thần sắc nhợt nhạt, đang cắm trên người vài chiếc ông truyền dịch và trên khuôn mặt thanh tú yếu ớt đang phải đeo mặt nạ thở oxy.
“Ư… ưm…”
Khóe mắt cô nàng khẽ động, sau đó khó nhọc mở ra. Nhưng nhanh chóng cô phải nheo mắt lại vì ánh sáng khiến đôi mắt cô chưa kịp thích ứng. Sau một hồi thích ứng được ánh sáng, cô mới từ từ đánh giá những gì mình thấy được.
Đập vào mắt cô là trần nhà sáng bóng, cùng với mùi cồn sát trùng hăng nồng và mùi hỗn tạp của máy móc, ống dây và ga giường. Cơ thể cô nặng trĩu, thậm chí đến cả việc động ngón tay thôi cũng đủ khiến cô đau đớn.
‘Đây là… ở đâu? Mình nhớ là… ưm… nhớ rồi, mình chiến đấu với cô ấy, để lấy được truyền thừa.’
Ánh mắt cô nàng hiện lên vẻ mệt mỏi nhưng lại mang theo một chút thư giãn.
‘Hình như lúc đó mình… lấy được truyền thừa rồi nhỉ?’
Trong lúc cô nàng đang cố gắng nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra, bỗng có một tiếng mở cửa từ buồng vệ sinh phát ra, theo sau đó là tiếng cộp cộp của giày cao gót dẫm lên sàn. Cô nàng nghe thấy và muốn biết đó là ai, nhưng không thể vì bị rèm kéo chắn tất cả tầm nhìn của cô ra bên ngoài.
Cộp… cộp… cộp…
Nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, trong lòng cô nàng thấp thỏm bất an nhưng lại bất lực với tình trạng hiện tại.
Roẹt một tiếng, rèm che bị kéo sang bên.
Đứng bên ngoài là một người phụ nữ tỏa ra áp lực nặng nề nhưng lại được kìm nén. Người phụ nữ đó thuộc tộc Rồng, trên đầu là cặp sừng đã được mài giũa nhẵn bóng, tỏa ra vẻ tôn quý cũng như nâng tầm thẩm mỹ của cô nàng.
Dung mạo của vị phụ nữ ấy chỉ có thể được hình dung qua hai từ, mỹ phụ. Gương mặt của cô nàng có đường nét hài hòa, ánh mắt hiền hòa nhưng ẩn sâu trong đó là sự táo bạo, hiếu chiến. Cơ thể cô nàng đầy đặn và thành thục, có thể khiến cho người ngoài nhìn vào phải vô thức nhìn thêm vài giây.
“Linh, con tỉnh rồi sao! May quá, con tỉnh lại là tốt rồi.”
Long Thu Nhã thấy Thanh Linh đã tỉnh, cô nhanh chóng nhấn nút gọi bác sĩ ở đầu giường, sau đó tiến đến nhẹ nhàng nắm lấy tay của Thanh Linh.
“M… mẹ…”
Thanh Linh yếu ớt nặn ra tiếng gọi mẹ từ cổ họng khô khốc. Lúc này cô như một cô bé yếu đuối, ánh mắt có phần rưng rưng, đôi môi thì run rẩy, cố gắng để nước mắt trên khóe mi không rơi xuống nhưng lại thất bại.
“Mẹ đây, đừng khóc, con bây giờ an toàn rồi.”
Long Thu Nhã lo lắng cúi người xuống, nhẹ nhàng đưa tay lau đi nước mắt của cô nàng. Tuy rất muốn nắm chặt tay Thanh Linh để an ủi con gái, nhưng cô lại sợ việc đó sẽ khiến con mình bị đau, nên chỉ có thể nhịn lại, đặt tay lên mu bàn tay của con.
Nghe được lời an ủi đến từ mẹ mình, Thanh Linh vẫn không thể nhịn được. Từng giọt nước mắt lăn từ khóe mi xuống, như một con đê chứa đầy sợ hãi và áp lực, lúc này lại được “xả” ra khi được người mẹ của mình lo lắng.
Cũng đúng thôi, dù có là thiên tài đi nữa, hay dù đã lấy được truyền thừa ngàn năm đi nữa, thì Thanh Linh vẫn chỉ là một cô gái 19 tuổi năm nhất đại học. Chỉ với hai tuần nay, cô đã phải vướng vào hai vụ việc nguy hiểm đến tính mạng, nên dù kiên cường đến mấy thì những cảm xúc tiêu cực còn sót lại vẫn cứ tích tụ. Mãi cho đến lúc này gặp được mẹ mình, thì con đê mang tên “kiên cường” đó cuối cùng cũng vỡ ra.
“Mẹ… huhu…”
“Đây, mẹ ở đây.”
Long Thu Nhã đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu con gái của mình, ánh mắt cô hiền từ mang theo sự xót thương khi thấy đứa con gái yêu quý của mình đang nằm trên chiếc giường bệnh, trên người cắm dịch dinh dưỡng và thuốc.
Trong lúc Thanh Linh khóc, còn Long Thu Nhã thì vỗ về. Ở cánh cửa của căn phòng lúc này đang đứng bốn người gồm bác sĩ và y tá. Bốn người bước vào phòng. Dẫn đầu là một bác sĩ trung niên, khoác áo blouse trắng, trên tay cầm bảng kẹp hồ sơ bệnh án. Theo sau ông là hai y tá và một bác sĩ trẻ hơn, nét mặt nghiêm túc.
“Bà Thu Nhã, cho phép chúng tôi kiểm tra cháu nhà.”
Long Thu Nhã nhẹ gật đầu, áp tay mình lên mu bàn tay Thanh Linh, nhẹ nhàng khuyên nhủ rồi đứng sang một bên để bác sĩ đến kiểm tra.
Bác sĩ tiến đến, nhìn xuống Thanh Linh sau đó hỏi vài câu hỏi chuyên ngành, còn y tá đằng sau, một người kiểm tra máy và dịch truyền, một người thì ghi chép vào bảng hồ sơ bệnh án, còn vị bác sĩ trẻ hơn thì gật gù ghi chép vào cuốn sổ nhỏ.
Thanh Linh tuy cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn vô cùng hợp tác miêu tả tình trạng bản thân hiện tại như nào và có mệt mỏi ra sao.
Sau một hồi hỏi han tình trạng, vị bác sĩ già dặn gật đầu với ba người còn lại, để họ ra ngoài báo cáo, còn mình thì nói chuyện riêng với Long Thu Nhã.
“Bà Thu Nhã, tình trạng của cháu nhà tuy đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn nên nằm trong viện tĩnh dưỡng một thời gian dài. Xương tay và xương chân của cháu gần như vỡ vụn, cơ bắp và da thịt thì bị tổn thương sâu, thậm chí nội tạng, nhất là phần tim có dấu hiệu suy yếu trầm trọng. Nếu phải lấy ví dụ, thì là do cháu nhà sử dụng sức mạnh vượt mức cơ thể, khiến cho cơ thể quá tải mà tự tổn thương.”
Nghe được những lời của vị bác sĩ trước mặt, ánh mắt Long Thu Nhã xoẹt qua sự đau buồn và tức giận. Nhưng cô vẫn im lặng không làm quá lên, dù bàn tay đã siết chặt đến trắng bệch.
“Vâng, tôi hiểu rồi. Cảm ơn bác sĩ.”
“Vâng, tôi xin phép.”
Sau khi dặn dò thêm một số điều cần lưu ý, vị bác sĩ liền xoay người đi về một hướng, còn Long Thu Nhã thì cắn môi, thở sâu một hơi điều chỉnh tâm trạng rồi đi vào bên trong phòng bệnh.
“Linh, giờ con có muốn xem gì hay muốn làm gì không?”
Long Thu Nhã cố gắng mỉm cười cúi xuống xoa đầu Thanh Linh. Tuy rất hiện tại rất đau lòng khi con gái bị như vậy, nhưng cô cũng không thể để sắc mặt mình làm con gái buồn thêm được.
“Mẹ, con khát, con muốn uống nước.”
Giọng Thanh Linh khàn khàn, cổ họng khô khốc khó chịu.
Long Thu Nhã đau lòng muốn đưa cốc nước cho Thanh Linh uống, nhưng vì trước đó đã được bác sĩ dặn dò, nên cô chỉ có thể lấy một ít nước vào một cái chén nhỏ, nhấc nhẹ mặt nạ thở ra rồi nâng cổ cô nàng lên kề chén nước gần môi Thanh Linh, để cho cô nàng nhấp môi từng ngụm nhỏ.
Khi nhấp môi làm ẩm cổ họng, Thanh Linh liền hỏi câu hỏi nghi hoặc trong lòng.
“Mẹ ơi, con bất tỉnh bao lâu rồi? mọi chuyện trước đó như nào rồi? Với cả mọi người bây giờ ra sao nữa?”
“Mẹ để con trả lời cho.”
Ngay khi Long Thu Nhã định lên tiếng trả lời, thì lại có giọng nói vang lên, cắt ngang ý định của cô. Hai người quay sang nhìn, liền thấy được Thanh Tâm đang đứng ở cửa ra vào, trên tay cậu ta còn xách theo một hộp giữ nhiệt và túi hoa quả.
Cậu ta tiến đến, đặt hộp và túi lên bàn rồi quay qua nhìn Thanh Linh và Long Thu Nhã.
“Cậu… mẹ… A?!”
Thanh Linh ngơ ngác nhìn Thanh Tâm, sau đó nhìn qua mẹ mình, Long Thu Nhã.
“Yên tâm, mẹ biết rồi, cả bố nữa. Chỉ là hiện tại bố có việc đột xuất, nên không có ở đây.”
Biết Thanh Linh đang muốn nói gì, Thanh Tâm liền xua tay trấn an.
“Hai đứa giấu cũng kĩ thật, nếu không thì bố mẹ mãi vẫn chẳng biết.”
Long Thu Nhã thở dài một hơi, khoanh tay nhìn chắm chằm hai đứa con của mình.
“Thật ra bọn con định tháng sau được nghỉ sẽ về nhà nói với bố mẹ, vốn nghĩ chuyện này nên giấu một thời để tìm thời cơ nói cho cả nhà, nhưng có lẽ không được rồi.”
Thanh Tâm nhún vai lắc đầu, ánh mắt có chút bất đắc dĩ nhìn sang Long Thu Nhã.
Nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Thanh Tâm, Long Thu Nhã không khỏi nhíu mày. Cô tiến đến, trao cho đứa con trai mình một đòn đánh yêu của mẹ.
“Au!”
Thanh Tâm ôm đầu, xoa xoa cục u trên trán, ánh mắt ấm ức nhìn sang Long Thu Nhã.
“Cho chừa cái tội giấu bố mẹ.”
“Vâng.”
Sử dụng phép trị liệu lên cục u, Thanh Tâm không tình nguyện trả lời. Sau đó cậu xoay người kéo đến hai chiếc ghế, một chiếc để cậu ngồi xuống, chiếc còn lại để Long Thu Nhã ngồi.
Nhìn xuống Thanh Linh đang nằm trên giường, Thanh Tâm hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại cảm xúc đang giao động.
“Hôm nay là thứ 3, cậu đã hôn mê được ba ngày. Hiện tại cậu đang ở bệnh viện tại Đại Việt, còn bố mẹ thì là khi biết tin cậu nguy kịch, họ đã lập tức đến ngay trong đêm.”
Thanh Tâm lẽn nhìn sang Long Thu Nhã, thấy mẹ mình không có ý định ngăn cản liền nói tiếp.
“Cậu không biết đâu, gương mặt bất ngờ của bố mẹ lúc đấy buồn cười lắm. Ánh mắt bố mẹ như kiểu: tại sao mình lại có hai đứa con trong khi chỉ có một vậy.”
Ngón tay của Long Thu Nhã siết lại, ánh mắt có phần phức tạp nhìn qua lại giữa hai đứa con của mình. Chính cô lúc đó cũng tự hỏi, tại sao mình lại có hai đứa song sinh, trong khi theo kí ức thì hoàn toàn chỉ có một.
Khi nhìn thấy Thanh Linh và Thanh Tâm cùng lúc, tâm trí cô và chồng như rơi vào trạng thái kỳ lạ. Nó như là mình có hai con mắt, nhưng mỗi con mắt đều đang thấy khung cảnh khác biệt từ hai thế giới khác vậy.
“Haizz, giờ thì để mình kể lại thời điểm Hồ Trăng Tròn sau khi mình tỉnh dậy vậy.”
Thấy pha trò cũng đã đủ, Thanh Tâm liền ngả lưng ra sau, cố gắng miêu tả lại Hồ Trăng Tròn sau đó.
Tình trạng của mọi người không đáng lo, du khách cũng đã được bảo vệ hoàn toàn, thậm chí các đoàn đội cũng được cứu chữa và đền bù đầy đủ. Chỉ là sau khi lấy được truyền thừa, thì khả năng phát sáng và rèn luyện tâm trí của Hồ Trăng Tròn đã giảm đi đáng kể.
Vốn dĩ sau chuyện này, khả năng du lịch của Hồ Trăng Tròn sẽ bị giảm mạnh. Nhưng không ngờ, nhờ streamer người Hoa Hạ quay được thiên tài nước họ, nên du khách đến từ Hoa Hạ đã tăng đột biến ngay ngày hôm sau. Thậm chỉ cả người dân Đại Việt cũng vậy, với tinh thần hóng biến mọi lúc mọi nơi, nên hiện tại Hồ Trăng Tròn đã phải đón một làn sóng du khách mới dù cơ sở hạ tầng đã bị phá hoại một phần.
Cái tốt cũng sẽ đi kèm với cái xấu, Hùng Lạc Thiên bị bắt đi tra xét vì việc giữ lại người dân, du khách ở Hồ Trăng Tròn dù đã biết hôm đó sẽ có việc lớn xảy ra. Nhưng có lẽ đã có sự chuẩn bị từ trước, nên Hùng Lạc Thiên chỉ bị tạm giam vài ngày lấy lời khai là được thả ra.
“À đúng rồi, cậu xem mu bàn tay trái của mình đi.”
Thanh Linh nghe vậy có chút nghi hoặc, tuy hơi khó nhọc để nhìn nhưng khi nhìn thấy, cô liền ngơ ngác, vì trên mu bàn tay trái của cô lúc này, đang có một hình xăm hình thanh kiếm đen tuyền, thanh kiếm đó chính là thanh kiếm mà cô thấy Giao Bạch Huyền sử dụng.
“Theo như tiền bối… ờm… cô An kể, sau khi cậu tiếp nhận được truyền thừa, thì thanh kiếm đen bay lên, đâm vào bàn tay trái của cậu rồi dần lún vào đó, ngay khi nó lún vào hoàn toàn, thì trên mu bàn tay cậu liền xuất hiện một hình xăm có hình thanh kiếm.”
Khi nói đến Long Bạch An, Thanh Tâm lén nhìn sang mẹ mình, thấy được sắc mặt không tốt lắm của Long Thu Nhã, cậu liền nói nhanh cho hết câu.
“Huyền Vi bị cô An kéo về rồi, còn Lam có lẽ sẽ đến đây sau cùng hai người kia. Còn nữa, mấy anh chị kia có nói là cậu có thể nghỉ đến khi nào cậu khỏe rồi đi làm sau cũng được…”
Thanh Tâm như một cái máy, từ từ kể lại những thông tin từ 3 ngày qua không sót lại dù chỉ một chút.
Long Thu Nhã ngồi bên ngoài, chống cằm nhìn sang hai đứa con của mình, tâm trí không khỏi bay xa.
“Mẹ… mẹ!”
“Ha… hả?”
Đang suy nghĩ thì nghe thấy Thanh Tâm gọi, Long Thu Nhã giật mình, ngơ ngác trả lời.
“Nếu mẹ mệt thì mẹ cứ đi nghỉ ngơi đi, có con ở đây là được rồi.”
Nghe vậy, Long Thu Nhã nhìn sang Thanh Linh đang nằm trên giường, sau đó lại nhìn qua Thanh Tâm đang lo lắng nhìn cô, điều đó khiến trong lòng cô nảy sinh cảm giác kỳ quái.
Nếu như phải nói, thì hiện tại cô nhìn hai đứa con của mình vừa thấy quen thuộc cũng vừa thấy xa lạ. Nó cứ như hai tệp tin có thông tin khác nhau đang cố gắng gộp thành một tệp tin đầy lỗi nhưng vẫn hoạt động trơn tru vậy.
Khi càng nhìn chằm chằm một trong hai đứa con, thì cô lại thấy đứa con còn lại xa lạ vô cùng, nhưng nếu nhìn cả hai, thì cô lại thấy cả hai đứa con đều quen thuộc và xa lạ. Nhưng vì đều là con mình, nên đối với Long Thu Nhã, cả hai người đều ngang bằng với nhau mặc kệ cảm giác kỳ lạ đó.
“Con trai thì chăm con gái cái gì, với cả với cấp độ hiện tại của mẹ thì dù không ngủ một tháng vẫn dư sức.”
Long Thu Nhã cười một cách sảng khoái, sau đó nắm lấy đầu Thanh Tâm rồi xoa đầu tóc cậu thành tổ quạ thì mới chịu ngừng.
“Dù gì thì hai bọn con đều là một, nên dù chăm sóc nhau thì cũng như chăm sóc bản thân mà thôi.”
“Là một hay không thì hai đứa vẫn là khác giới, tốt nhất vẫn nên có giới hạn dù có là bản thân đi nữa.”
Long Thu Nhã búng trán Thanh Tâm một cái, cô cười nói với con trai mình, mà không nhận ra rằng ánh mắt của Thanh Linh sau khi nghe thấy đã có vài phần ảm đạm.
Thanh Tâm mím môi, suy nghĩ một hồi liền gật đầu, chỉ là sau khi gật đầu, cậu không rõ vì sao mình lại có chút bất an và trống rỗng xoẹt qua trong lòng.
“Vậy thì con nấu đồ từ nhà đến rồi, mẹ ăn đi rồi đánh giá cho con với.”
“Rồi rồi, hai đứa con nói chuyện đi, mẹ ra kia ngồi để ăn.”
Nói xong, Long Thu Nhã liền cầm theo hộp giữ nhiệt trên bàn, rồi đi ra xa tránh cho mùi cơm bên trong xộc vào mũi Thanh Linh.
Thấy được Long Thu Nhã đã đi xa, Thanh Tâm liền xoay lưng về phía cô, sau đó mấp máy môi tạo thành một câu hoàn chỉnh cho Thanh Linh xem.
‘Mình biết cậu muốn hỏi gì, nhưng chờ tối nay rồi vào Không Gian Tâm Linh nhé.’
Làm xong cậu liền nháy mắt ra hiệu, Thanh Linh thấy vậy cũng chớp chớp mắt như thể đáp lại cậu. Hai người nhìn nhau một hồi, sau đó cùng lúc nở nụ cười khúc khích vui vẻ.
Đang ăn bỗng nghe thấy tiếng khúc khích, Long Thu Nhã nhìn sang thấy hai người đang nhìn nhau mà cười vui vẻ, thấy vậy cô liền nở nụ cười hạnh phúc của một người mẹ.