Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-cau-than-linh-thoi-dai.jpg

Toàn Cầu Thần Linh Thời Đại

Tháng 2 1, 2025
Chương 764. Vĩ đại!!! Tạo hóa khối rubic huyền bí Chương 763. Mê Đoàn ba ba
lam-ruong-co-the-tra-ve-ta-mang-gia-toc-nghich-tap-tu-tien-gioi.jpg

Làm Ruộng Có Thể Trả Về, Ta Mang Gia Tộc Nghịch Tập Tu Tiên Giới

Tháng 1 16, 2026
Chương 314: Trả lại giới chỉ Chương 313: Tạm thời ngưng chiến
trong-sinh-nhat-ban-to-giam-doc.jpg

Trọng Sinh Nhật Bản Tố Giam Đốc

Tháng 2 1, 2025
Chương 509. Hứng thú cho phép Chương 508. 0 chi Trấn Hồn Khúc
thu-do-bao-kich-tra-ve-mon-ha-de-tu-cua-ta-deu-la-dai-de.jpg

Thu Đồ Bạo Kích Trả Về, Môn Hạ Đệ Tử Của Ta Đều Là Đại Đế

Tháng 1 30, 2026
Chương 191:: Tư Không Võ: Đến cùng xảy ra chuyện gì?(2) Chương 190:: Tư Không Võ: Đến cùng xảy ra chuyện gì?(1)
tong-vo-khi-van-nghich-thien-bat-dau-dap-lua-lac-ngoc-hanh.jpg

Tông Võ Khí Vận Nghịch Thiên, Bắt Đầu Dập Lửa Lạc Ngọc Hành

Tháng 2 6, 2026
Chương 150::: Chiếm trước tiên cơ 【 cầu toàn đặt trước cầu từ đặt trước 】(sẽ tại 0ngày hai mươi bốn tháng một 20 lúc 40 phân phát bố) Chương 149::: Phật quốc người đến Vạn Yêu Quốc ! 【 Cầu toàn đặt trước cầu từ đặt trước 】
hong-hoang-ta-thong-thien-bat-dau-tu-chem-thanh-vi.jpg

Hồng Hoang: Ta Thông Thiên, Bắt Đầu Tự Chém Thánh Vị

Tháng 1 17, 2025
Chương 533. Cuối cùng điên cuồng, Hỗn Nguyên phía trên siêu thoát Chương 532. Thông Thiên cái kia không thể tưởng tượng nổi suy đoán
cung-tong-giang-quyet-liet-sau-ta-nhi-long-son-manh-dang-so.jpg

Cùng Tống Giang Quyết Liệt Sau, Ta Nhị Long Sơn Mạnh Đáng Sợ

Tháng 2 2, 2026
Chương 264: trên pháp trường gian nịnh thụ hình, Duyên Thọ Cung Võ Tòng thử máu Chương 263: Võ Nhị Lang lắng lại cục diện, Tống Thiên Tử máu tươi hoàng cung
trong-sinh-1961-ta-tu-luc-san-bat-dau-phat-tai.jpg

Trọng Sinh 1961: Ta Từ Lúc Săn Bắt Đầu Phát Tài

Tháng mười một 26, 2025
Chương 649: Tiểu tử ngươi, tương lai đều có thể (kết cục) Chương 648: Toàn bộ sa lưới
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 95: Trận chiến quyết định (kết thúc)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 95: Trận chiến quyết định (kết thúc)

Mở đầu trận chiến là cảnh tượng Giao Bạch Huyền và Thanh Linh rút kiếm lao vào nhau dưới cơn mưa đen. Nhưng thật kỳ lạ là cơn mưa không thể chạm vào hai người họ, cứ như cả hai đều khoác lên người một chiếc áo mưa vô hình vậy.

Thủy Lưu Phái – Thức thứ nhất: Khai Thủy.

Đường kiếm của Thanh Linh bọc thêm một dòng nước mượt mà chém đến, nhưng khi chạm vào thanh kiếm của Giao Bạch Huyền, không hiểu vì sao dòng nước đó lại biến mất, thậm chí còn bị hấp thụ vào Nghịch Thủy Kiếm.

Thanh Linh khẽ nhíu mày, lập tức xoay cổ tay chém sang bên cạnh, bản thân cũng theo đó mà nhảy theo hướng chém để né sang bên cạnh. Cô xoay người, lăn một vòng tiếp đất rồi nhanh chóng đứng dậy.

“Thoát. Gai. Xuyên.”

Giao Bạch Huyền chụm hai ngón tay vào, sau đó chỉ về hướng Thanh Linh. Nhưng phải khiến nó nhíu mày, vì không hiểu sao năng lực bản thân từ Thực Năng Xà của cô nàng lại không thể hoạt động lên người Thanh Linh.

‘Phù, đoán đúng rồi.’

Thanh Linh nhìn thấy Giao Bạch Huyền không thể dùng chiêu đó lên mình liền thở phào một hơi. Điều này phải cảm ơn những tên Vô Nguyên đã chết trước đó, lúc đó cô từ ngoài nhìn vào, liền suy đoán cách tránh chiêu thức đó trước khi đến gặp Giao Bạch Huyền.

Điều cần chú ý là nước mưa màu đen trên đầu. Thứ nước mưa đó là cách để Giao Bạch Huyền có thể sử dụng được chiêu thức, nó đóng vai trò là một chiếc máy rada quét những người dính phải, sau đó thấm vào da thịt rồi chờ đợi Giao Bạch Huyền “ra lệnh” là chúng sẽ tự động bốc hơi, và tất nhiên là đi kèm với mana mà chúng hấp thụ rồi. Rồi nhờ đống mana bốc hơi ra đó, Giao Bạch Huyền sẽ từ đó mà ngưng tụ ra gai rồi đâm xuyên kẻ địch.

Do Thanh Linh đã nhờ Đặng Linh Lam đóng băng nước mưa từ trước, sau đó che ô đi đến, nên hiện tại trên người cô không bị dính nước mưa. Còn về việc chiếc ô biến mất lúc ở trong lĩnh vực của Giao Bạch Huyền, đó là do lĩnh vực tự triệt tiêu nước mưa, nên chúng không thể xuyên qua mà thấm vào cô được. Thậm chí sau khi giải trừ lĩnh vực, cô cũng lập tức tạo một màn chắn quanh người để chắn nước mưa.

“Hừ.”

Giao Bạch Huyền hừ nhẹ một tiếng, bỏ qua chiêu thức mà lao lên. Chỉ là tốc độ của cô nàng lần này đã chậm hơn so với lần đuổi theo Huyền Linh, có thể nói lên việc thời gian của cô nàng không còn nhiều. Vậy Nên Thanh Linh muốn lấy được truyền thừa, thì phải giết cô nàng trước khi cô nàng biến mất do hết thời gian.

‘Đối đầu trực diện chỉ có chết, nhưng thời gian không còn nhiều… Chỉ còn cách dùng chiêu đấy thôi.’

Thanh Linh cắn chặt răng, hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên sự quyết liệt chưa từng có.

Cường Long Pháp – Cửa thứ nhất: Long Lân Khai Môn.

Trên cơ thể cô ẩn hiện lớp vảy Rồng mờ ảo trải dài từ cổ xuống đầu gối, hai tay cũng phủ kín từ vai cho đến ngón tay. Chỉ là sau khi lớp vảy xuất hiện, cô lại cảm thấy làn da ngứa ngáy đau rát khó chịu, khiến cô không nhịn được mà nhíu mày.

Cửa thứ hai: Long Tức Sinh Mệnh.

Hơi thở cô tỏa ra áp lực nặng nề và cô cũng cảm thấy lục phủ ngũ tạng bên trong đang vô cùng thoải mái, tốc độ hồi phục cũng được tăng cường đáng kể. Chỉ là sau mỗi lần hít thở, cô đều cảm thấy rất khó thở. Thậm chí cả cổ họng và khoang mũi của cô đều cảm thấy vô cùng lạnh lẽo và đau đớn sau mỗi lần hít vào thở ra.

Cửa thứ ba: Long Thể Bất Phá.

Lúc này đây, cơ thể cô có cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái và sức mạnh tràn trề, nhờ đó mà tốc độ và sức mạnh của cô tăng thêm một mảng lớn. Chỉ có điều, lúc này bên tai cô lại có ảo giác rằng cơ thể mình đang gào thét đau đớn.

‘Chưa đủ…’

Thanh Linh biết chỉ với cường độ tăng cường hiện tại, khả năng thắng Giao Bạch Huyền là rất thấp, thậm chí trong lúc chiến đấu mình tự thương là rất cao. Vậy nên cô nắm chặt tay, ánh mắt hiện lên tư thái được ăn cả, ngã về không.

Cửa thứ tư: Long Cốt Bất Hoại.

Xương tủy bên trong người cô như được thay thành thép cứng, khiến cho cảm giác áp lực từ cơ thể truyền đến cũng đã giảm đi đôi phần. Tuy không cảm nhận được tác dụng phụ ngay lập tức, nhưng cô vẫn biết được cái giá phải trả như nào. Nhưng nếu cô không làm vậy, thì tất cả những điều từ trước đến nay đều trở nên công cốc.

“Mẹ nó, con bé là đệ tử của ông Thiên!”

Có một người thấy Thanh Linh sử dụng Cường Long Pháp không nhịn được mà hét lên. Ngay lập tức người đó bị mọi người ở đây nhíu mày nhìn chằm chằm, khiến cho người đó đưa tay lên bịt miệng, ánh mắt tỏ ra vẻ xin lỗi.

Long Bạch An im lặng nhìn xuống Thanh Linh, ánh mắt lúc này mang theo chút ngơ ngác, thậm chí có phần yêu chiều. Như thể người lớn trong nhà thấy được đứa trẻ nhà mình làm được thành tựu vô cùng to lớn vậy.

Cũng đúng thôi, vì Long Chiến Thiên là một người cực kỳ giản dị nhưng lại có chiến công vô cùng hiển hách. Ông ta đã chiến đấu qua vài thời kỳ chiến tranh, tự thân sáng tạo ra loại võ mạnh mẽ dành cho binh lính dùng đến tận ngày nay, đích thân ông ta cũng hạ gục vô số tướng lĩnh kẻ địch để đổi lấy vinh quang và tự do cho Đại Việt. Vậy nên ngoài Long Linh Tuyết mà bọn họ đã biết từ trước, thì nay lại lòi ra một Thanh Linh không biết từ đâu, điều đó mới khiến họ vô cùng bất ngờ.

“Nhưng mà khoan, con bé là nhân loại thì tại sao lại dùng được Cường Long Pháp?”

Một người thuộc Lang tộc khi thấy Thanh Linh không hề có đặc trưng của Long tộc liền không khỏi lắc đuôi nghi hoặc.

“Có lẽ con bé thuộc trường hợp hiếm, khi mà sở hữu huyết mạch Nhân tộc nhưng vẫn có một phần nhỏ huyết mạch của Long tộc.”

Mọi người nghe vậy liền gật đầu tán thành. Thực chất trường hợp sở hữu đặc tính của cả hai huyết mạch di truyền là một điều vô cùng hiếm có khó tìm, vậy nên có người nghi hoặc như vậy cũng chẳng sai.

Trở lại với trận chiến phía dưới. Chỉ thấy lúc này Giao Bạch Huyền ngơ ngác trong phút chốc, nhưng vẫn lao lên đâm thẳng kiếm về phía Thanh Linh.

“Phù…”

Thủy Lưu Phái – Thức thứ năm: Thuận Thủy Thế. (Tên cũ: Thuận Theo Dòng Nước)

Thanh Linh thở ra một hơi, chỉ nhẹ nhàng mềm mại lướt kiếm chạm vào kiếm đối phương. Trong ánh mắt kinh ngạc của Giao Bạch Huyền, cô thành công chuyển hướng lưỡi kiếm của cô nàng dù mana trên lưỡi kiếm đã bị hút mất.

Thủy Lưu Phái – Thức thứ tư: Lưu Thủy Hành Vân. (Tên cũ: Nước Chảy Mây Trôi)

Khi chuyển hướng tấn công của đối phương xong, cô xoay cô tay, uốn lượn thanh kiếm nhắm vào phần cổ trắng trẻo của Giao Bạch Huyền.

Giao Bạch Huyền thấy lưỡi kiếm ngày càng gần cổ mình, ánh mắt cô nàng hiện ra không có nửa điểm bối rối. Chỉ thấy cô nàng khẽ ngoắc tay, nước mưa đen trên trời bỗng tụ xuống, chặn đứng lưỡi kiếm của Thanh Linh ngay khi nó cách phần cổ Giao Bạch Huyền vài mi-li-mét.

Ngay lúc chặn đứng được lưỡi kiếm của Thanh Linh, Giao Bạch Huyền ngay lập tức xoay cổ tay, chém về phía Thanh Linh. Không phản ứng kịp, Thanh Linh lập tức bị chém bay ra xa, bên hông cũng bị chém nát vảy mờ mà để lại một vết thương khá sâu.

“Ư…”

Thanh Linh cắn chặt răng, hít thở sâu để vết thương ngưng chảy máu và hồi phục lại, làm xong cô liền nhìn về phía Giao Bạch Huyền một cách cẩn trọng.

‘Tuy đã rút ngắn khoảng cách sức mạnh nhưng vẫn chưa đuổi kịp được. Nếu dùng hệ Mộc… không, dù tạo dây leo ngáng chân cũng không được, vì khắp người cô ta đều có triệt tiêu mana, nên dây leo chưa kịp chạm vào đã tan rã rồi.’

Trong lúc Thanh Linh còn đang suy nghĩ thì Giao Bạch Huyền đã ổn định lại thế đứng. Không nói hai lời, Giao Bạch Huyền lập tức xoay người lao lên. Chỉ là lần này trên thanh Nghịch Thủy Kiếm đã được bao bọc bởi hắc khí đen tuyền.

Chết.

Nhìn thấy lưỡi kiếm cách mình vài mét trước mắt, trong đầu Thanh Linh giờ đây đang cảnh báo ở hạn mức cao nhất. Theo bản năng cô ngả lưng ra sau thành công tránh đòn, nhưng bản thân lại rơi vào trường hợp ngu hiểm vì ngã ra sau.

Chớp lấy thời cơ, Giao Bạch Huyền xoay cổ tay chém xuống, còn Thanh Linh thì hoảng hốt giơ kiếm lên chặn.

Ruỳnh!

Mặt đất bên dưới Thanh Linh vì tác động mạnh mà tạo thành một hố đất.

“Khục.”

Thanh Linh ho ra một ngụm máu, còn cánh tay thì run rẩy do đang phải chịu một áp lực rất lớn.

“Ngươi chỉ có vậy thôi sao?”

Nói xong, Giao Bạch Huyền lập tức đá Thanh Linh ra xa như một quả bóng. Lăn vài vòng sang bên, Thanh Linh họ ra vài ngụm máu lớn, sau đó cắn răng đưa kiếm lên nhằm chặn đòn của Giao Bạch Huyền đang lao đến.

Keng!

Thanh Linh bị đẩy ra sau, cô chỉ có thể phòng thủ mà không thể tấn công lại dù chỉ một chút.

“Thật đáng thất vọng, ta nghĩ người được chủ nhân kí thác nhiệm vụ sẽ phải mạnh mẽ lắm chứ?”

Giao Bạch Huyền chém văng thanh kiếm của Thanh Linh lên cao, sau đó đạp cô xuống đất, kề lưỡi kiếm lên cổ của cô. Thanh kiếm của Thanh Linh quay vài vòng trên cao rồi cắm xuống phía sau cô.

“Vậy thì, tạm biệt, người truyền tin.”

Ngay khi Giao Bạch Huyền định chém xuống, thì Thanh Linh lập tức ngưng tụ ra một thứ, sau đó đâm thẳng thứ đó về phía cô nàng.

Giao Bạch Huyền nhíu mày, định đưa tay lên chặn thì thứ đó bung lớn, chắn đi tầm nhìn của cô nàng, khiến cho cô nàng kinh ngạc trong giây lát.

Chớp lấy thời cơ, Thanh Linh quét chân đối phương, sau đó lộn người ra sau nắm lấy thanh kiếm rồi lao thẳng về phía trước, đâm xuyên thứ đó mà đâm thẳng vào bả vai của Giao Bạch Huyền.

Sau khi đâm xuyên bả vai của đối phương, Thanh Linh cũng dừng lại, cô xoay thanh kiếm, trực tiếp cắt đứt cánh tay trái của đối phương.

“Cuối cùng cũng chịu nghiêm túc rồi sao?”

Giao Bạch Huyền không hề cảm thấy tức giận khi cánh tay của mình bị cắt đứt, cô nàng vung kiếm chém tan thứ ở trước mắt sang bên cạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm Thanh Linh vừa nhảy ra xa.

“Ô sao? Một thứ vũ khí kì lạ.”

Nhìn sang chiếc ô bằng gỗ rách rưới bên cạnh, Giao Bạch Huyền không khỏi cảm thấy thú vị với Thanh Linh.

“Xin lỗi nhé, cậu ấy nói ô không tính là vũ khí đâu, ô chỉ được coi là một vật dụng mà thôi.”

Thanh Linh mỉm cười, nhìn sang chiếc ô bằng gỗ đó mà cảm thấy vui vẻ.

Giao Bạch Huyền nghe vậy liền không khỏi tò mò người mà Thanh Linh vừa nói là ai, nhưng thời gian còn lại không cho phép cô làm vậy. Giao Bạch Huyền hít vào một hơi, ngước mắt nhìn qua Thanh Linh nói:

“Thời gian còn lại của ta không còn nhiều, một chiêu quyết định.”

Nghe vậy, ánh mắt Thanh Linh kiên định, cô nắm chặt chuôi kiếm, trịnh trọng gật đầu.

“Được, một chiêu quyết định.”

Nói xong, cả hai người lui lại một bước. Giao Bạch Huyền còn lại một tay, nên chỉ có thể đưa thanh kiếm sang ngang. Còn Thanh Linh thì không vì đối phương không đủ hai tay mà đồng cảm, cô dùng cả hai tay giơ kiếm lên cao, dùng tất cả sức mạnh vào trong đòn này.

Thủy Lưu Phái – Thức thứ bảy: Thủy Bộc Thiên Kích. (Tên cũ: Thác Đổ)

Nghịch Long Trảm.

Trên lưỡi kiếm của Thanh Linh tỏa ra áp lực nặng nề của dòng nước từ trên cao đổ xuống, nhắm thẳng vào Giao Bạch Huyền mà lao xuống. Còn lưỡi kiếm của Giao Bạch Huyền thì bao trùm bởi hắc khí vờn quanh, tạo thành một con rồng đen tuyền nhỏ quấn lấy lưỡi kiếm.

KENGGGGGGG!

Tiếng keng thanh thúy vang vọng giữa đêm đen, dù có cơn mưa ồn ào phía trên cũng không thể lấn át được âm thanh ken két giữa hai thanh vũ khí đang đối chọi lẫn nhau.

Thanh Linh nghiến răng, cô có cảm giác xương tay đang có dấu hiệu rạn nứt, cơ bắp cũng đang có dấu hiệu suy kiệt, sức mạnh đang dần vơi đi và thay thế vào đó là cơn đau nhức ngày càng lớn dần.

Còn Giao Bạch Huyền thì sắc mặt dửng dưng, vì việc nó có thắng hay không cũng chẳng quan trọng. Nếu giết được đối phương, thì bản thân cũng sẽ rơi vào ngủ say hồi phục hoàn hảo cho đến lần sau, còn nếu bị giết, thì cô chỉ đơn giản là đưa đi truyền thừa của mình và nhắm mắt biến mất mà thôi.

‘Lực đạo của đối phương yếu đi rồi… vậy là mình lại phải chờ đợi một mình nữa sao? Chủ nhân, nữ chủ, xin lỗi, ta lại về muộn rồi.”

Thực chất Giao Bạch Huyền đã chết từ lâu, trạng thái hiện tại cũng chỉ là một phần linh hồn mỏng manh và một tia ý niệm còn sót lại do Thế Giới Bóng “bắt cóc” từ Trái Đất rồi mang đến đây để tạo thành truyền thừa mà thôi.

‘Khụ… chỉ có thể tăng cường một chút trong ba phút thôi sao? Đau quá… không được, mình đã hứa với họ và cậu ấy rồi, nhất định phải chiến thắng, nhất định phải sống!”

Miệng Thanh Linh rỉ máu, khắp nơi trên cơ thể như một miếng xốp bị đâm rách, thủng vô số chỗ mà nhuộm đỏ cả cơ thể của cô. Nhưng dù vậy, cô vẫn cắn chặt răng, nắm chặt chuôi kiếm dù bàn tay chảy máu, tiếp tục dồn lực dù cơ thể đang trong tình trạng suy kiệt, cố gắng trụ vững dù đôi chân đang run rẩy vì đau đớn cũng như mệt mỏi.

“HAH!”

Bỗng, bên mắt phải của Thanh Linh xuất hiện một vòng tròn ma pháp mờ nhạt kỳ lạ. Vòng tròn ma pháp đó sáng lên, cơ thể Thanh Linh hồi phục lại một phần, sau đó vòng tròn ma pháp đó biến mất như chưa từng xuất hiện.

Trong ánh mắt ngạc nhiên của Giao Bạch Huyền và từng người trên cao, thanh kiếm của Thanh Linh dần tiến về phía trước, sau đó xoẹt một tiếng, cái đầu của Giao Bạch Huyền lăn lông lốc xuống dưới, còn Thanh Linh thì ngã về phía trước rồi nằm im bất động.

Cái đầu của Giao Bạch Huyền lăn một hồi cuối cùng lại dừng lại ngay trước mặt Thanh Linh. Nhìn vào khuôn mặt ngất đi vì sử dụng sức mạnh quá độ, Giao Bạch Huyền không khỏi mỉm cười.

“Chúc mừng, ngươi thắng rồi. Tuy hiện tại ngươi không thể nghe được lời ta nói, nhưng gửi lời chào của ta đến với chủ nhân nhé.”

Dứt lời, cái xác của Giao Bạch Huyền lóe sáng, sau đó tất cả ánh sáng dung hợp vào nhau, rồi bay về phía Thanh Linh mà nhập vào đầu cô nàng.

“Thắng rồi? THẮNG RỒI!”

“Cuối cùng thì truyền thừa Hồ Trăng Tròn cũng đã có người tiếp nhận được rồi!”

Từng người phía trên cao reo hò, thậm chí còn ôm nhau vì vui sướng. Do truyền thừa Hồ Trăng Tròn đã có hàng ngàn năm nay, nhưng vẫn chưa có bất kì ai có thể tiếp nhận được. Mà nay lại xuất hiện một cô bé có thể lấy được truyền thừa, thì bảo sao họ lại không vui cho được.

“Được rồi, ưu tiên cứu người, Âu Hoàng Nam, nhờ vào ông.”

“Được.”

Nghe lời Hùng Lạc Thiên, Âu Hoàng Nam lập tức bay xuống phía dưới, bắt đầu điều trị cho Thanh Linh.

“Thật đáng kinh ngạc, con bé chỉ có 19 tuổi thôi, không ngờ lại có thể chiến thắng vượt cấp dù thập tử vô sinh như vậy. Nhưng mà cái giá của chiến thắng này cũng không hề nhỏ chút nào.”

Âu Hoàng Nam hít phải một hơi khí lạnh, ông ta cảm nhận được xương cốt trong người Thanh Linh đã vỡ nát, nội tạng bên trong thì suy kiệt, cơ bắp và da thịt thì thủng vô số chỗ, nếu dùng từ để miêu tả thì chỉ có một từ thôi, đó là thảm.

“Mà nhìn kĩ thì thấy khuôn mặt của con bé khá quen đấy chứ, mấy người có nhớ con bé là con của nhà nào không?”

“Hình như là con của hai người đó.”

“Ặc… con của Long Thu Nhã à, nếu thế thì hiểu rồi. Đúng là Long mẫu sinh Long nữ mà.”

Trong khi từng người cảm khái với trình độ của Thanh Linh, thì Hùng Lạc Thiên lúc này lại có sắc mặt âm trầm nhìn lên trên, hay nói đúng hơn là nhìn về phía vũ trụ bao la, nơi đang có hai người giao đấu với nhau kịch liệt.

Người đàn ông vạm vỡ đưa tay nắm lấy một viên thiên thạch gần đó, bao trùm lấy nó bằng năng lượng của mình rồi ném như ném viên sỏi về phía đứa bé. Thấy vậy, đứa bé cũng không hề nao núng, chỉ thấy nó chụm hai ngón tay vào nhau, rồi chỉ về hướng thiên thạch đang lao tới.

“Phân Tách Không Gian”

Xoẹt một tiếng, viên thiên thạch to lớn đó bị chia thành hàng ngàn mảnh hình vuông, sau đó từ hàng ngàn mảnh đó lại bị chia cắt ra hàng ngàn mảnh hình vuông bé hơn, hành động đó cứ thế lặp lại cho đến khi viên thiên thạch biến mất như chưa từng xuất hiện.

“Hahaha! Ngươi đúng là già rồi ***. Nếu là ngươi thời thịnh vượng, thì đâu cần chơi trò lặp nhiều lần như thế.” (Tiếng ???)

“Câm miệng phản đồ!” (Tiếng ???)

Phòng Không Gian.

Lấy đứa bé làm trung tâm, một không gian hình hộp dần được hình thành trên vũ trụ bao la này. Hộp không gian đấy dần khuếch tán ra xung quanh, cho đến khi nhốt được người đàn ông vạm vỡ thì mới dừng lại.

“Chết đi! Chia Cắt Không Gian!”

Ngay lập tức, cơ thể của người đàn ông vạm vỡ bỗng xuất hiện vô số đường nét hình vuông, sau đó như một tháp lego bằng thịt bị khuyết một miếng, từng miếng thịt trên người của người đàn ông rơi lả tả xuống sàn của chiếc hộp.

Đứa bé lạnh lùng nhìn xuống đống thịt hình vuông rơi lả tả ở dưới, mày nhíu sâu, khó chịu lên tiếng:

“Hừ, đừng có giả vờ, ngươi không thể nào dễ chết thế được.” (Tiếng ???)

“Hahaha! *** ngươi vẫn như vậy, chơi với ngươi lúc nào cũng nhàm chán.” (Tiếng ???)

Đống thịt phía dưới bỗng lúc nhúc, sau đó nó dần tụ lại với nhau, rồi hình thành lại người đàn ông vạm vỡ.

“Đối với thứ rác rưởi phản đồ như ngươi, thì việc được chết dễ dàng sẽ chỉ là sự ban ân cho ngươi mà thôi.” (Tiếng ???)

“Miệng ngươi vẫn thối như vậy ***. Mà thôi, việc của ta cũng đã xong rồi.” (Tiếng ???)

Đứa bé nhíu mày, không hiểu người đàn ông vạm vỡ đang nói cái gì.

“Hahaha! Ta đến chỉ để nhìn một người mà thôi, còn việc chơi với ngươi cũng chỉ là phụ. Giờ thì, tạm biệt.” (Tiếng ???)

Dứt lời, sau lưng người đàn ông xuất hiện một cánh cổng không gian, từ trong cánh cổng đó bỗng xuất hiện một cánh tay mảnh khảnh trắng trẻo của một người phụ nữ. Cánh tay đó trồi ra, không nói không rằng cắm ngón tay vào sâu da thịt của người đàn ông rồi lôi vào trong cổng.

“Ngươi định đi đâu! Đứng lại cho ta!” (Tiếng ???)

“Tạm biệt *** có dịp thì ta sẽ chơi với ngươi lần nữa.” (Tiếng ???)

Khi đứa bé định khóa lại không gian đối phương, thì vô cùng kinh ngạc vì bản thân mình không thể làm gì, thậm chí còn bị định trụ tại chỗ. Vậy nên đứa bé chỉ có thể cắn răng, trơ mắt nhìn kẻ thù bị kéo vào cổng không gian rồi biến mất tại đây.

“Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó!” (Tiếng ???)

Khi đối phương biến mất, cũng là lúc đứa bé được “thả ra”. Bây giờ nó đang dậm chân vào khoảng không, nhưng mỗi lần dậm chân đó thì không gian xung quanh lại nứt ra một chút rồi lập tức lành lại.

“Cứ chờ đấy lũ phản đồ, lần sau gặp lại thì chính tay ta sẽ băm vằm các ngươi ra thành trăm mảnh rồi dâng lên cho ngài ấy.” (Tiếng ???)

Nghiến răng, cố gắng nuốt lại cơn khó chịu bị mắc nghẹn ở cổ họng. Đứa bé giơ tay lên, zip một cái kéo khóa, mở một cánh cổng không gian rồi chui vào. Để lại khoảng không vũ trụ vô tận như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

he-thong-cung-ung-thuong.jpg
Hệ Thống Cung Ứng Thương
Tháng 1 23, 2025
cuu-thien-chi-ton.jpg
Cửu Thiên Chí Tôn
Tháng 3 6, 2025
toan-dan-ton-tho-thuong-ton-cua-ta-co-uc-diem-diem-cao.jpg
Toàn Dân: Tổn Thọ, Thương Tổn Của Ta Có Ức Điểm Điểm Cao
Tháng 2 1, 2025
rut-tru-tap-chat-con-rep-bien-chan-long.jpg
Rút Trừ Tạp Chất, Con Rệp Biến Chân Long
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP